GIÓ | CHƯƠNG 156: ĐÍCH THÂN HƯỚNG DẪN BÀI TẬP

Bệnh viện Đại học y.

Hoắc Bảo Nhi tăm bông, khử trùng cho Lâm Văn Hiên.

Chiếc tăm bông trên tay cô còn chưa chạm được vào vết thương trên tay Lâm Văn Hiên, bỗng từ đâu, một bàn tay mảnh khảnh chạm vào cổ tay cô.

“Để anh.”

Hoắc Bảo Nhi quay đầu, chạm phải ánh mắt của Trình Gia.

“Chú Gia, anh tới à.”

Trình Gia cầm lấy bông tăm trong tay cô, “Ừm, đưa cho anh. Em đứng cạnh quan sát là được rồi.”

“Thầy… Thầy Trình, hay là để em tự làm ạ.”

Trình Gia ngồi thấp xuống trước mặt cậu ấy, lạnh nhạt nói: “Vậy sao ban nãy không tự?” Vừa nói, anh vừa đặt chiếc bông tăm đã thấm đẫm thuốc nước lên cánh tay của cậu ấy.

“”S-s…”

Lâm Văn Hiên đau đớn rên rỉ.

“Chú Gia, anh nhẹ thôi.”

“Xót?”

Hoắc Bảo Nhi bĩu môi, lẩm bẩm: “Thì tại… trông cũng đau lắm mà.”

“Biết đau mà hai người còn đánh nhau?”

“Gã Lục Tử Trừng đó tán tỉnh em trước, Văn Hiên vì muốn bảo vệ em nên mới ra tay. Chú Gia, anh có thể giúp cậu ấy nói đỡ với giáo viên chủ nhiệm một tiếng không? Em sợ cậu ấy sẽ bị ghi vào học bạ.”

“Ừm.”

Trình Gia vứt chiếc tăm bông vào sọt rác rồi đứng lên, liếc nhìn Lâm Văn Hiên, “Cậu theo tôi ra đây.”

Hoắc Bảo Nhi cũng định theo họ ra ngoài. Trình Gia nhìn về phía cô, “Em ở yên trong đó, không được đi đâu cả.”

“Chú Gia, anh đừng mắng cậu ấy. Mọi chuyện hôm nay cũng là vì em.”

Trình Gia không nói gì, bước ra ngoài với nét mặt vô cảm. Lâm Văn Hiên cũng bám theo anh, “Thầy Trình…”

“Hôm nay cảm ơn cậu đã đứng ra bênh vực Bảo Nhi nhà chúng tôi.”

“Không có gì ạ, đều là việc em nên làm mà.”

“Những việc này là việc bạn trai nên làm.”

Lâm Văn Hiên, “…” Cậu ấy bỗng dưng không biết phải nói sao.

“Tôi đã xem thành tích thi đại học của cậu rồi, ngôi trường này thật sự chưa đủ chỗ cho cậu phát huy, Với thành tích đó, cậu hoàn toàn có thể thoải mái lựa chọn Thanh Hoa hay Bắc Đại. Cậu không nên vì một mối tình không có kết quả mà chặn đứt tiền đồ và ước mơ của bản thân. Đàn ông nên đặt chí hướng ở bốn phương, không nên bị vướng bận bởi chuyện tình cảm nam nữ.”

Lâm Văn Hiên cúi đầu.

“Em không suy nghĩ nhiều như vậy. Em chỉ muốn được ở gần Bảo Nhi một chút để chăm sóc và bảo vệ cô ấy.”

“Bây giờ đã có tôi chăm sóc và bảo vệ, cậu được phép cân nhắc về tương lai của mình rồi. Tôi còn có  suất du học nước ngoài, cậu có thể tới những ngôi trường hàng đầu trên thế giới để làm sinh viên trao đổi trong hai năm. Ở đó, cậu sẽ có một bầu trời rộng lớn hơn.”

Cả nước chỉ có một suất như vậy, Trình Gia cũng phải cậy nhờ không ít mối quan hệ mới giành giật được.

Lâm Văn Hiên cũng hiểu cơ hội này đáng quý nhường nào.

Cậu ấy ngẩng đầu lên, “Cảm ơn thầy Trình, em sẽ về suy nghĩ thật kỹ ạ.”

“Được rồi, về nghỉ ngơi cho khỏe đi. Đừng để vết thương dính nước. Tôi sẽ giúp cậu giải thích rõ ràng với giảng viên, cậu không cần lo lắng.”

“Vâng.”

Lâm Văn Hiên xoay người, đi được vài bước cậu ấy quay trở lại, “Thầy Trình, em đã từng xem lý lịch của thầy. Thầy đã nghiên cứu ra rất nhiều loại thuốc đặc hiệu đối phó với mấy loại virut, cứu không biết bao nhiêu gia đình, còn từng ra nước ngoài hỗ trợ những quốc gia còn gặp khó khăn. Bố mẹ của thầy còn là quân y chiến trường, em thật sự rất khâm phục thầy. Thầy yên tâm, sẽ có một ngày, em cũng sẽ trở thành một người xuất sắc như thầy.”

Dưới ánh nắng, đôi mắt chàng trai bùng cháy như ngọn đuốc.

Mắt cậu ấy trong veo, sáng ngời, cậu ấy tin chắc rằng sẽ có một ngày như thế!

“Được.”

Trình Gia trở lại phòng y tế, Hoắc Bảo Nhi nhìn anh bằng nét mặt tôn sùng, “Chú Gia, anh tốt quá đi.”

“Anh để Lâm Văn Hiên đi nước ngoài, em nỡ không?”

Hoắc Bảo Nhi tiến lên một bước, ôm chầm lấy eo anh, cười tươi rói: “Sao em lại không nỡ chứ? Em chỉ không nỡ chú Gia của em thôi.”

“Ban nãy gọi người ta là Văn Hiên thân mật lắm mà.”

Hoắc Bảo Nhi níu cổ Trình Gia, kiễng chân lên, khẽ thì thầm vào tai anh: “Em gọi anh còn thân mật hơn ấy chứ.”

Nói xong, cô khẽ gọi một câu, “Ông xã…”

Hơi thở nhẹ nhàng, khe khẽ của cô thiếu nữ vấn vít bên tai anh, cổ họng Trình Gia thắt lại, đôi mắt từ từ tối đi.

Anh khàn giọng cất lời: “Theo anh lên xe.”

Hai người họ một trước một sau đi ra khỏi phòng y tế. Chiếc xe đỗ trên con đường nhỏ rợp bóng cây, xung quanh không có ai. Hoắc Bảo Nhi chui vào trong xe, rồi lập tức nhào vào vòng tay của Trình Gia.

“Chú Gia.”

“Ban nãy ở trong phòng y tế em gọi anh là gì?”

Hoắc Bảo Nhi hơi xấu hổ, “Em quên mất rồi.”

“Cô nhóc này nhanh quên thật đấy.”

Cô lè lưỡi, nhưng lòng thì ngọt lịm, “Chú Gia, anh ghen hả?”

“Liệu anh có ghen với một cậu nhóc không?”

“Ồ, không ghen ư? Cũng phải, giáo sư Trình của chúng ta là một người phong độ ngời ngời, một giảng viên hào phóng cao thượng, dĩ nhiên sẽ không ghen… ưm…”

Anh đột ngột cúi người hôn cô.

Nụ hôn ấy ngang tàng và dữ dằn, khác hẳn với tác phong dịu dàng, nho nhã của anh thường ngày.

Có đôi ba học sinh đi ngang qua ngoài cửa xe, khiến Hoắc Bảo Nhi bị kích thích, lại càng nhạy cảm ơn. Ở trong vòng tay anh, cơ thể cô cứ run lên khe khẽ, chẳng biết đã qua bao lâu.

Anh cắn một cái lên cánh môi cô rồi mới chịu buông ra.

“Bảo Nhi, ở trước mặt em chỉ được có một người đàn ông là anh thôi.”

Không phải thầy giáo.

Không phải chú nhỏ.

Chỉ là một người đàn ông có da có thịt, biết kích động, cũng biết ghen tuông!

Đầu óc Hoắc Bảo Nhi trở nên hỗn loạn vì câu nói này, nội tâm điên cuồng gào thét, aaaaaaaaaaaa!

Quá gợi tình! Quá quyến rũ!

Anh thật biết cách!

Cứu với…

Cô bịt chặt mũi mình, vẻ như choáng váng muốn ngất.

“Chú Gia, phải làm sao đây? Hình như em sắp ngất rồi.”

Anh bật cười, “Xem ra phải năng làm chuyện này hơn, làm nhiều em mới quen được.”

Anh cúi người, chậm rãi áp sát mặt cô.

Hoắc Bảo Nhi cảm nhận được hơi thở mỗi lúc một sát gần của anh, hô hấp bắt đầu rối loạn. Đầu mũi anh chạm khẽ vào đầu mũi cô, Hoắc Bảo Nhi trông thấy mà đỏ bừng mặt, Trình Gia bật cười thành tiếng.

“Không hôn em nữa, ngồi thẳng dậy đi.”

Anh đặt cô ngồi nghiêm chỉnh xuống ghế, lòng bàn tay ấm áp đỡ lấy bàn chân cô, giúp cô cởi bỏ đôi giày.

Hoắc Bảo Nhi quan sát từng động tác của anh.

“Chú Gia, anh định làm gì thế?”

Anh lấy ra một sợi dây màu vàng nhạt, đeo vào cổ chân cô rồi ngẩng đầu, nhìn cô dịu dàng, “Mấy thứ trang sức dĩ nhiên phải do bạn trai tặng chứ.”

Hoắc Bảo Nhi ngắm nhìn chiếc lắc dưới chân mình.

Cô cười tít mắt lại như một vầng trăng khuyết.

“Đẹp quá, em rất thích, cảm ơn chú Gia.” Cô nhào vào lòng anh, ngẩng đầu hôn chụt một cái lên má anh.

“Mau đi học đi.”

“Dạ vâng.”

Sau khi xuống xe, Hoắc Bảo Nhi vẫn còn nhìn chằm chằm xuống bàn chân mình, cười ngây ngốc, không chú ý rằng ở phía đối diện có một bức tường thịt đang chuẩn bị đâm vào mình.

“Hoắc Bảo Nhi, cô không có mắt à?”

Hoắc Bảo Nhi ngẩng đầu lên, lại là đám Lý Trà Xanh.

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà.

Cô hít một hơi sâu, lấy lại tinh thần. Sau vụ cãi nhau lần trước, cô đã phải ôm ấm ức suốt hai ngày trời.

Cô đã luyện tập những câu chửi trong đầu không biết bao nhiêu lần, đồng thời thề rằng lần gặp lại Lý Trà Xanh, cô nhất định phải phát huy hơn mức bình thường!

Hay quá.

Cơ hội đến rồi.

Cô cười hờ hững, “Có chứ, nhưng mắt tôi chỉ nhìn thấy người, không nhìn thấy chó.”

Lý Trà Xanh khoanh hai tay trước ngực, “Hoắc Bảo Nhi, nghe nói cô kiếm được một người bạn trai giàu có, sao không dẫn tới đây cho chúng tôi xem mặt, có phải không dám không? Hay bạn trai cô thật ra là một lão già?”

“Liên quan quái gì đến cô!”

Hoắc Bảo Nhi lườm nguýt, quay người bỏ đi.

Lý Trà Xanh nhìn theo bóng lưng cô, “xì” một tiếng, “Hoắc Bảo Nhi chắc chắn đã đò đưa người có gia đình, thế nên mới phải giấu giấu giếm giếm bạn trai như vậy. Đợi đó, sớm muộn gì tao cũng đào được bạn trai của nó ra!”

Hoắc Bảo Nhi trở về ký túc xá, đám Dao Dao lập tức lao tới.

“Bảo Nhi, tức chết mất thôi, tức chết mất thôi. Gã hèn Lục Tử Trừng đi khắp nơi rêu rao về cậu, nói cậu một chân đạp mấy thuyền, đòi hắn ta quà còn ra vẻ thanh cao.”

“Đúng đấy, đám nam sinh lớp họ đều nói cậu là loại con gái ưa vật chất, còn nói cậu muốn lừa tiền hắn ta.”

“Đúng là vô liêm sỉ tột cùng. Mình chưa gặp kẻ nào vô liêm sỉ như vậy đấy!”

“Hắn ta nói rõ ràng cậu rất muốn có sợi dây chuyền nhưng lại cố tình vứt đi, tóm lại là nói cực kỳ khó nghe.”

Sau khi bọn họ mỗi người chửi một câu, Nam Nam mới để ý đến bờ môi cô.

“Ôi chao! Giáo sư Trình nhà cậu cắn cậu đấy à?”

Dao Dao và Mã San lập tức quay đầu lại, “Trời đất, vậy mà cậu cũng nhìn ra.”

“Đùa sao, mắt chị đây hơi bị chuẩn đấy!”

“Đúng rồi, Bảo Nhi, cậu thật sự không định công khai mối quan hệ giữa cậu và giáo sư Trình sao? Mấy người đó ngày nào cũng đoán bừa, khiến mình tức chết mất thôi.”

Hoắc Bảo Nhi ngọt ngào rướn môi lên, “Họ cứ việc đoán thôi, đằng nào cũng chẳng ảnh hưởng tới việc giáo sư Lục cắn môi mình.”

“Tâm lý cậu vững thật đấy!”

“Ngầu!”

“Nhưng mà, tên tệ bạc Lục Tử Trừng thì phải xử.”

Hoắc Bảo Nhi đi thẳng tới trường rút hai trăm nghìn tiền mặt, sau đó cầm tiền xông thẳng tới phòng học của Lục Tử Trừng. Hắn ta vẫn đang đứng ngông nghênh trong lớp.

“Giả vờ thanh cao gì chứ. Con nhỏ Hoắc Bảo Nhi đó chưa biết chừng tối nay lại cầm đèn pin tới thùng rác nhà ăn của trường để lục tìm lại dây chuyền đấy.”

“Ha ha ha ha ha ha ha, cũng phải, mấy lão già có bao giờ mua những món quà đắt đỏ như vậy cho nó đâu.”

“Theo mấy ông già thì có ý nghĩa gì, còn chẳng bằng theo anh Lục nhà mình. Ít nhất là anh Lục còn trẻ trung, khỏe khoắn, sung sướng được, đúng không”

“Ơ, Hoắc Bảo Nhi đến kìa!”

Không biết ai đó đã gọi một tiếng, cả đám liền quay đầu nhìn về phía cửa.

Có người huýt sáo một tiếng.

“Anh Lục, tiểu tiên nữ qua tìm anh kìa, có phải muốn giảng hòa với anh không.”

“Em gái, đi theo anh Lục không thiệt đâu, không giống mấy lão già kẹt xỉ đâu.”

“Đúng đó.”

Hoắc Bảo Nhi lườm nguýt một cái rõ dài rồi xách túi đi ra trước mặt Lục Tử Trừng. Cô giẫm một chân lên chiếc ghế dài trước mặt hắn ta, hừ một tiếng lạnh lùng, “Trò gì đây? Một sợi dây chuyền vứt đi mà cũng đáng để anh đi bốc phét khắp nơi à. Đúng, bà đây vứt sợi dây chuyền đó đi đấy, bây giờ sẽ đền cho anh!”

Cô mở túi ra, đổ thẳng chỗ tiền hai trăm ngàn xuống đầu hắn ta.

“Hai trăm ngàn, thưởng cho anh đấy.”

Cô ném cái túi sang một bên, “Cái loại yêu vào là đi đâu cũng khoe khoang mình đã tiêu bao nhiêu tiền cho bạn gái như anh thật là ghê tởm. Xứng đáng độc thân cả đời!”

Nói xong, cô quay người định bỏ đi.

Lục Tử Trừng nhổ một miếng nước bọt rồi đá cái ghế sau lưng ra, “Hoắc Bảo Nhi, mẹ kiếp, mày có ý gì?”

Hoắc Bảo Nhi quay người lại, “Sao hả, định đánh con gái à?”

Bầu không khí bỗng dưng trở nên căng thẳng. Lục Tử Trừng chưa bao giờ mất mặt như vậy.

Mặt anh tái xanh, bàn tay nắm chặt lại, kêu lên răng rắc.

Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên ngoài cửa, “Lục Tử Trừng, cậu qua đây cho tôi!”

Lục Tử Trừng ngẩng đầu, trông thấy Trình Gia lập tức co vòi lại.

“Thầy Trình.”

“Cậu làm bài tập tôi giao kiểu gì vậy? Đến sao chép cũng không biết đường sao chép à? Bố mẹ cậu cho cậu đi học không phải là để chơi bời đâu, còn muốn lấy bằng tốt nghiệp thì học hành cho tử tế vào.”

“Vâng… thưa thầy Trình.”

“Ra sân chạy năm vòng cho tỉnh táo lại đi!”

“Dạ.”

Lục Tử Trừng cúi đầu đi ra, Trình Gia nhìn lướt qua những người đứng trong phòng học, “Cả mấy cậu kia nữa, còn hùa theo, gây ầm ĩ thì cút hết ra ngoài chạy cho tôi!”

Nói xong, anh nhìn thẳng vào mắt Hoắc Bảo Nhi.

“Em theo tôi ra đây.”

Hoắc Bảo Nhi cố kiềm chế khóe môi đang cong lên, “Dạ vâng, thưa thầy Trình.”

Cô đi theo Trình Gia, quay đầu liếc nhanh, thấy trên hành lang không có ai bèn sải bước chạy tới bên cạnh, đặt tay lên cánh tay anh, bấu nhẹ một cái.

“Ban nãy thầy Trình đẹp trai quá.”

Cô chớp chớp mắt rồi chuồn lẹ.

Trình Gia nhìn theo bóng lưng cô, bật cười thành tiếng, rút di động ra gửi tin nhắn cho cô.

“Bấu người ta rồi chạy à?”

“Nếu không thì sao, thầy Trình định làm gì, đây là trường học đó.”

“Tối nay tới ký túc xá của anh.”

“Tới làm gì?”

Trình Gia nhếch môi cười, giữ ngón tay lên nút ghi âm rồi nói nhẹ nhàng: “Đương nhiên là tới… để anh đích thân hướng dẫn bài tập cho em rồi.”

Mười ngày sau, Hoắc Tây Thẩm xuất viện.

Trở về Cẩm Viên.

“Thím Trương, dâu tây trong vườn chín chưa ạ?”

“Chưa đâu.”

Hoắc Tây Thẩm nhìn Tô Khanh, nụ cười đậm đà, “Vậy anh ra sẽ ngoài mua một cân dâu tây về.”

Thím Trương lấy làm lạ. Khẩu vị của Tây Thẩm thay đổi từ khi nào thế, chẳng phải trước kia nó không thích ăn dâu tây gì đó sao? Gần đây thậm chí còn trồng dâu tây trong nhà luôn rồi.

Tô Khanh hỏi, “Anh lại mua nhiều dâu tây như vậy làm gì?”

Hoắc Tây Thẩm kéo cô vào lòng, “Là ai đã nói, sau khi anh bình phục sẽ để dâu tay lên người anh, để anh… từ từ ăn từng trái một, hm?”

Hết chương 156

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc