
Tên tác phẩm: Cửu Thời Khư
Tác giả: Ân Tầm
Thể loại: Bí ẩn, kỳ ảo, phiêu lưu mạo hiểm
Độ dài: Chưa rõ
Nhân vật chính: Hành Lâm 💗 Kiều Như Ý
Nhân vật phụ: Chu Biệt, Thẩm Xác, Đào Khương, Ngư Nhân Hữu, A Long, A Hổ…
Ảo ảnh 1: Hành Lâm / Nguy Chỉ, Kiều Như Ý, Thẩm Xác / Cao Thần, Đào Khương / Tuyết Kiến, Chu Biệt / A Thọ, Ngư Nhân Hữu, Cao Thích Sử, Đại Hàng Thủ / Tào Lộc Sơn…
Tài trợ poster: Lily Veil
Giới thiệu:
Rất sâu trong hành lang Hà Tây, khi bão cát đen quét qua sa mạc Gobi, tương truyền sẽ có một cửa tiệm mang tên “Cửu Thời Khư” xuất hiện.
Chín giờ tối, chuông lạc đà vang lên chín tiếng, nếu bước vào là người có duyên thì tâm nguyện tất sẽ thành.
Sau ngàn năm lưu truyền, bão cát của hành lang Hà Tây đã chôn vùi những chuyến đi phồn thịnh trên con đường tơ lụa, cũng nhấn chìm những di chỉ thành cổ ẩn giấu bích họa, hơn thế còn xóa sổ bí mật của Cửu Thời Khư…
…
Kiều Như Ý đùa nghịch Thăng Khanh ngoằn ngoèo trên cổ tay trắng trẻo, hất mày cười khẽ: Thế cục này, tôi sẽ phá giải.
Hành Lâm: Tôi thà hóa thành cát bụi cũng không muốn để em bước vào cục diện tù đày này…
Kết thúc series về một Lục Môn kín cổng cao tường, hào nhoáng nhưng cũng đầy rẫy những sự tối tăm và đáng sợ, chào mừng các bạn đến với một thế giới hoàn toàn mới của bão cát, sa mạc, thành cổ và những câu chuyện kỳ bí, về một mối tình có thể không chỉ tồn tại ở kiếp này, về một người đàn ông có thể đã chứng kiến cả một lịch sử thịnh vượng của con đường tơ lụa…
Truyện được đăng tải từng ngày duy nhất trên wordpress của mình vào lúc 11h00 hằng ngày và sẽ được reup lại trên wattpad 50 chương/lần.
Nếu tác giả nghỉ hoặc mình nghỉ sẽ có thông báo tại chương trước đó nhé ^^
*Hành lang Hà Tây hay hành lang Cam Túc đề cập tới tuyến đường lịch sử tại tỉnh Cam Túc ở Trung Quốc, là một phần của con đường tơ lụa phương Bắc. Đây là tuyến đường quan trọng nhất nối từ Trung Nguyên đến lòng chảo Tarim và Trung Á đối với các thương nhân và đội quân. Hành lang về cơ bản là một chuỗi các ốc đảo nằm dọc theo rìa phía bắc của cao nguyên Thanh-Tạng. Phía nam là cao nguyên Thanh-Tạng cao vút và hoang vắng, phía bắc là sa mạc Gobi và vùng đồng cỏ Ngoại Mông. Ở cực tây, tuyến đường phân làm ba, hoặc đi về phía bắc hoặc phía nam của Thiên Sơn ở hai bên lòng chảo Tarim. Ở cực đông là các dãy núi bao quanh Lan Châu trước khi đến thung lũng Vị Hà và lãnh thổ Trung Quốc.
MỤC LỤC
Chương 1: Bên trong bão cát đen là người hay bóng?
[Updating]
Chương 90: Chẳng chịu bị núi sông gò bó
Chương 91: Hỗn xược thì đã sao?
Chương 92: Tâm ý của anh ấy đã rõ như ban ngày
Chương 93: Một trăm tám mươi tệ một ly
Chương 95: Kéo được cô ra là tốt rồi
Chương 96: Mọi người không thể ra được
Chương 97: Muốn phá vỡ vòng vây, phải đích thân nhập cuộc
Chương 99: Ông còn có bản lĩnh này cơ à?
Chương 100: “Nhân” của mọi chuyện
Chương 101: Chín giờ tối, lúc canh hai
Chương 102: Khéo độ giúp chư khách, giúp mọi việc đạt thành
Chương 104: Sờ soạng trên dưới, xem hàng họ thế nào
Chương 105: Các vị có thể gọi ta là Nguy Chỉ
Chương 106: Một hạt cát, một linh hồn
Chương 108: Sợ cô sẽ yêu Nguy Chỉ
Chương 109: Máu của Kiều Như Ý
Chương 111: Cô không có sức hấp dẫn với tôi
Chương 113: Thế này là, đứng núi này trông núi nọ à?
Chương 115: Đằng sau tấm rèm quyền lực
Chương 120: Cố tình trêu tức tôi phải không?
Chương 121: Bị “đâm sau lưng” rồi
Chương 122: Một Hành Lâm thiếu đứng đắn
Chương 123: Duy chỉ có chuyện của cô là không thể biết rõ
Chương 124: Cát ở nơi này, hạt nào cũng là hạt nợ
Chương 127: Anh không giết được
Chương 128: Anh chết thì phải làm sao?
Chương 129: Tôi không quên, là được
Chương 130: Anh muốn hôn tôi đúng không?
Chương 131: Em sẽ mất đi anh sao?
Chương 132: Cũng không phải là không còn cách khác
Chương 133: Dù sao thì tôi cũng từng bị cưỡng hôn
Chương 134: Vậy anh đỡ nổi không?
Chương 135: Nguy Chỉ và Hành Lâm
Chương 136: Tính đi tính lại vẫn tính sót Kiều Như Ý
Chương 138: Tiêu trừ chấp niệm
Chương 140: Cậu chột dạ gì hả?
Chương 141: Không sinh chung giường, nguyện thác chung huyệt
Chương 142: Nhìn thấu lòng mình, ắt sẽ suôn sẻ
Chương 143: Vĩnh viễn không phụ lòng
Chương 144: Chỉ là một giấc mộng dài
Chương 145: Em vẫn còn muốn gặp hắn?
Chương 147: Ta phải đưa cô ấy đi
Chương 149: Kiều Như Ý, tạm biệt nhé
QUYỂN 5
Chia sẻ cùng tôi nhé…