Cửu Thời Khư | Chương 146: Bé Phấn Khích

Chín giờ tối, chuông lạc đà điểm chín tiếng.

Khi Kiều Như Ý choàng tỉnh, mở mắt ra, một cảm giác khác lạ chợt dâng lên trong lòng. Tầm mắt cô từ từ làm quen với không gian tăm tối trước mặt, từng quầng sáng loang lổ đan xen lúc ẩn lúc hiện.

Cô ngồi bật dậy, nhìn rõ thứ đang lơ lửng xung quanh là tản du.

Có một con tản du động tác rất nhanh, “vụt” một cái đã va vào lòng cô, dường như cú va đập quá mạnh khiến nó choáng váng. Kiều Như Ý ngơ ngàng, lực không tác động qua lại sao? Cô lại chẳng có một chút cảm giác nào.

Con tản du nhanh chóng bò dậy, khuơ chân múa tay với cô, trông có vẻ rất phấn khích.

Sau một lúc quan sát rất tỉ mỉ, Kiều Như Ý bật cười. Đây chẳng phải là Bé Chán Nản sao?

Nó đã biến mất tăm kể từ lần trước hóng hớt xong mọi chuyện ở từ đường nhà họ Cao. Hóa ra là nó quay trở về đây.

Cô không lạ lẫm gì với cách bài trí trong căn phòng này. Đã nghe được tiếng chuông lạc đà rồi, không cần nghĩ cũng biết cô đã tới với Cửu Thời Khư.

Bé Chán Nản giẫm lên đầu Thăng Khanh để nhảy lên đầu ngón tay cô. Bây giờ Thăng Khanh đã chán chẳng buồn đoái hoài tới nó, thậm chí còn không rảnh ngước mắt lên nhìn.

Kiều Như Ý đưa đầu ngón tay lên, giơ Bé Chán Nản ra trước mắt. Bé Chán Nản tỏ ra rất vui, còn nhào lộn trên đầu ngón tay cô.

Cô cười nói: “Ra ngoài biết đây biết đó một lần, tính cách cũng vui tươi hơn rồi đấy. Ta thấy từ nay nên gọi ngươi là Bé Phấn Khích thì đúng hơn.”

Bé Chán Nản, à không, Bé Phấn Khích làm như nghe hiểu những lời cô nói, lại hưng phấn nhào qua lộn lại, rồi “vút” một cái bay ra ngoài.

Nhưng nó không bay đi hẳn mà xoay người nhìn Kiều Như Ý.

Kiều Như Ý suy đoán ý tứ của nó, “Muốn ta đi theo ngươi?”

Bé Phấn Khích xoay tròn tại chỗ, ý tứ đã quá rõ ràng. Kiều Như Ý đứng lên, theo nó đi ra ngoài, cô vốn dĩ cũng định đi ra xem mọi chuyện rốt cuộc là sao.

Chấp niệm của Tào Lộc Sơn đã tan biến, bên trong Cửu Thời Khư đã không còn Tào Lộc Sơn nữa. Cả nhóm bọn họ đều đã sẵn sàng cho việc “quay trở về”, kết quả là cô lại tới Cửu Thời Khư một lần nữa.

Thế là thế nào? Vẫn còn nhiệm vụ được sắp xếp cho cô ư?

Bé Phấn Khích dẫn đường ở đằng trước, nếu có lỡ bay xa còn biết đường dừng lại đợi cô một chút. Thấy cảnh ấy, một linh cảm lờ mờ xuất hiện trong lòng Kiều Như Ý.

Quả nhiên, là Nguy Chỉ.

Vẫn ở trong phòng trà, dù bốn mùa có xoay vần thì phong cảnh vẫn y như đúc. Hương trà thanh nhã, trầm hương lãng đãng. Nguy Chỉ ngồi trang nghiêm giữa làn khói vấn vít mùi trà lẫn mùi hương, toát lên một vẻ tao nhã khác hẳn người thường.

Hắn vẫn mặc trường bào màu trắng ánh trăng, mái tóc đen như mực xõa xuống vai, trâm cài tóc màu bạc không có gió vẫn tự bay bổng.

Có thể vì mấy ngày qua đã quen dần với việc làm người cổ đại, khi nhìn thấy kiểu ăn mặc áo trắng phất phơ này, cô bỗng dưng vỡ mộng hoàn toàn.

Mặc đồ nhạt màu, trừ phi tuyệt nhiên không ra ngoài đường hoặc vạt áo phải cực ngắn, bằng không sẽ rất dễ bị dơ.

Chẳng trách Hành Lâm lại thích mặc màu đen, chỉ thi thoảng không phải đi lại nhiều mới diện màu trắng, nếu không người thì trắng toát mà vạt áo lại đen nhẻm… Kiều Như Ý cảm thấy không chịu nổi.

Nhưng theo cô thấy, Nguy Chỉ cũng không phải là kiểu người năng ra ngoài đâu. Từ trên xuống dưới trong Cửu Thời Khư luôn được dọn dẹp như lau như li, nếu bảo hắn là ông chủ tiệm trà thì cũng còn rất nhiều nghi vấn.

Thấy cô tới, Nguy Chỉ mỉm cười, ra hiệu về phía chỗ ngồi đối diện, “Mời ngồi.”

Trà đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

“Hôm nay ngài lại khách sáo thế.” Kiều Như Ý không từ chối. Sau khi ngồi xuống và từ tốn nói một câu như vậy, cô bèn đưa tay sang phía Bé Phấn Khích ở bên, ra hiệu.

Nguy Chỉ rót trà cho cô, “Tôi đâu thể tự ý xông vào khuê phòng.”

Câu nói này nghe ra thật lắm ẩn ý.

“Cửu Thời Khư lấy đâu ra khuê phòng? Cùng lắm chỉ được coi là phòng dành cho khách thôi.” Kiều Như Ý bình tĩnh đáp lời.

Khi ngồi gần, cô chợt cảm giác được điều gì đó.

Mặc dù hắn đang đeo mặt nạ, không nhìn thấy được sắc mặt, nhưng từ tư thế ngồi, trông hắn có vẻ khá mỏi mệt, lúc nói chuyện hơi thở cũng tương đối yếu ớt.

“Ngài bị thương ư?” Kiều Như Ý hỏi.

Nguy Chỉ ngước mắt lên nhìn cô, “Nếu ta nói là đúng thì sao?”

Kiều Như Ý hơi sững người, “Bị thương thì nên cố gắng dưỡng thương đi.”

Còn có thể làm sao?”

Đôi chút hụt hẫng thoáng qua trong ánh mắt Nguy Chỉ, ngay sau đó hắn cười khẽ, “Ta còn tưởng cô sẽ động lòng trắc ẩn.”

Hử?

Kiều Như Ý không hiểu ý nghĩa câu nói của hắn.

“Hãy ở lại chăm sóc cho ta.” Nguy Chỉ nói.

Kiều Như Ý chợt tỉnh ra, “Đường đường là chủ nhân của Cửu Thời Khư, lẽ nào lại là kẻ yếu đuối?”

Nguy Chỉ nhìn cô trong im lặng, ánh mắt trông có vẻ phức tạp.

“Ta còn đang muốn hỏi đây. Vì sao ta vẫn vào được nơi này?” Kiều Như Ý đang ôm một bụng thắc mắc.

Hơn nữa lần này lại chỉ có mình cô.

Nguy Chỉ cụp mắt xuống, thêm trà, không trả lời vào đúng câu cô hỏi, “Xem ra cô rất không muốn tới Cửu Thời Khư.”

Kiều Như Ý bật cười, “Chắc chẳng ai muốn tới đây đâu nhỉ.”

Bàn tay đang cầm tách trà của Nguy Chỉ chợt khựng lại. Hắn ngước nhìn cô. Kiều Như Ý chợt nhận ra câu nói của mình dường như không quân tử cho lắm, “Ý của ta là chỉ có những người mang tâm nguyện mãnh liệt mới tìm tới Cửu Thời Khư nhờ giúp đỡ thôi mà.”

Nguy Chỉ im lặng giây lát, “Lẽ nào cô không thích nơi này?”

Đương nhiên là không thích.

Nhưng Kiều Như Ý không nói câu này ra.

Cô ngẫm nghĩ, “Ta thích nắng, nơi này không hề thích hợp với ta.”

Nguy Chỉ chưa lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn cô chăm chăm.

“Vì sao ta lại đến nơi này?” Kiều Như Ý hỏi lại một lần nữa, “Chẳng phải chuyện của Tào Lộc Sơn đã được giải quyết rồi sao?”

“Phải.” Nguy Chỉ khẽ nói, “Chuyện của Tào Lộc Sơn đã kết thúc, ảo ảnh mà cô đang đứng cũng sẽ sụp đổ theo. Không có gì ngoài ý muốn thì đáng lẽ cô phải quay về rồi.”

Kiều Như Ý giật mình, “Không có gì ngoài ý muốn? Vậy tức là hiện tại… đã có chuyện ngoài ý muốn xảy ra?”

Nguy Chỉ giơ tay ra hiệu, “Lá trà từ cây cổ thụ ở Cao Sơn, không nếm thử thì thật đáng tiếc.”

Kiều Như Ý không mảy may suy suyển, chỉ nhìn hắn, chờ đợi một đáp án.

Nguy Chỉ cười khẽ, cũng không miễn cưỡng. “Cứ coi như là chuyện ngoài ý muốn đi, có thể chính là duyên phận của ông trời.”

Kiều Như Ý nhìn hắn với vẻ nghi hoặc.

“Nếu cô thích nắng, cũng không phải là Cửu Thời Khư không thể có nắng. Hoặc nên nói rằng…” Giọng Nguy Chỉ khe khẽ, yếu ớt, “Cô thích gì, trong Cửu Thời Khư sẽ có được cái đó.”

Ngờ vực trong lòng cô càng lúc càng lan rộng, “Ta thích được ở cạnh bạn bè của mình.”

Nguy Chỉ đăm chiêu, “Để họ tới Cửu Thời Khư cũng được thôi, nhưng nói gì thì nói, đông người vẫn quá ồn ào.”

Kiều Như Ý ngả lưng về phía sau, hoàn toàn im lặng. Thấy trà trong tách của cô đã nguội, Nguy Chỉ bèn thêm trà nóng cho cô, nói khẽ, “Một người với tính cách như cô ở đâu cũng hợp, hà tất phải cố chấp quay trở về?”

Nghe xong câu này, cô bỗng cảnh giác.

Một suy nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu!

“Liên quan tới ngài đúng không?” Tuy chỉ là suy đoán nhưng cô nói với giọng chắc nịch, “Chính ngài đã đưa tôi tới Cửu Thời Khư.”

Nụ cười của Nguy Chỉ càng thêm rõ ràng, “Kiều Như Ý, cô rất thông minh.”

“Ngài có ý gì?” Kiều Như Ý nhíu mày.

Nguy Chỉ thở dài, “Ta chỉ đang bảo vệ cô. Kiều Như Ý, cô không thể quay về.”

Kiều Như Ý làm như nghe thấy một câu chuyện nực cười, “Gì cơ?”

Không thể quay về?

Cô muốn quay về nhà của mình, có gì mà không thể?

“Ngài bảo vệ gì cho ta?”

Nguy Chỉ nhìn cô trân trân, “Cô tưởng loại bỏ được chấp niệm của Tào Lộc Sơn là cô sẽ bình an vô sự ư?”

Kiều Như Ý sững người.

“In dập thấu cốt, lấy máu loại bỏ chấp niệm, tất cả những hành động này đều đang tiêu hao năng lượng của bản thân cô. Sở dĩ hiện tại cô chưa cảm nhận được là vì cô đang rơi vào ảo ảnh.” Giọng Nguy Chỉ trở nên nghiêm túc.

“Một khi quay trở về hiện thực, cô sẽ nhận lại những hậu quả.”

Kiều Như Ý vô thức nhìn xuống lòng bàn tay mình.

“Bao gồm cả việc cô từng bị thương.” Nguy Chỉ như đang nhìn thấu những gì cô nghĩ, “Vết thương từ đầu tới cuối luôn ở đó, chẳng qua vì đang ở trong ảo ảnh nên cô không biết mà thôi.”

Kiều Như Ý thu tay về, ngước nhìn hắn, “Câu chuyện khôi hài của hài chẳng buồn cười chút nào.”

Nguy Chỉ cười bất lực, “Là chủ nhân của Cửu Thời Khư, khi không còn cách nào khác cũng chỉ có thể lựa chọn cách hành quyết. Cô thì sao? Cô thật sự nghĩ rằng mình đã giải quyết được mọi việc một cách nhẹ nhàng à? Kiều Như Ý, cô cũng đã trưởng thành rồi, nên hiểu đạo lý mọi chuyện đều có cái giá của nó.”

Kiều Như Ý cụp mắt xuống suy tư giây lát, rồi bỗng bật cười, “Nguy Chỉ, cảm giác đeo mặt nạ nói láo có vẻ không tệ nhỉ?”

“Cô nghĩ ta đang lừa gạt cô?”

“Ta và Hành Lâm quen biết chưa lâu, nhưng có thể gọi là những người bạn vào sinh ra tử. Anh ấy có cả rổ khuyết điểm, vừa khó tính lại hay cọc cằn, nhưng được cái trượng nghĩa. Một khi ta thật sự gặp nguy hiểm như ngài nói, ngài nghĩ anh ấy sẽ để ta hành sự sao?”

Nguy Chỉ, “Cô tin cậu ta đến thế à?”

“Chí ít, so với ngài, ta tin anh ấy hơn.” Kiều Như Ý nói thẳng.

Nguy Chỉ cười khẩy, “Nói câu này tổn thương quá đấy.”

Đôi mắt Kiều Như Ý lạnh hẳn đi, cô cũng không định nhì nhằng thêm với hắn nữa. “Nguy Chỉ, rốt cuộc ngài muốn làm gì?”

“Ta muốn cô…” Nguy Chỉ nói chậm rãi, “Ở lại Cửu Thời Khư.”

“Nếu ta nhớ không nhầm, ta từng cho ngài đáp án câu chuyện này rồi.”

Nguy Chỉ khẽ gật đầu, “Cũng phải. Lúc đó cô cũng đã trả lời ta rất dứt khoát. Nhưng Như Ý à, cô có thể bước vào Cửu Thời Khư, còn bước ra thì chưa chắc.”

Kiều Như Ý không hề bị hù dọa, “Đâu phải ta chưa từng thoát ra khỏi Cửu Thời Khư?”

“Nếu ta không cho phép thì sao?” Giọng Nguy Chỉ mềm mại, nhưng gây một áp lực khủng khiếp. “Mấy lần trước cô chủ động tới rồi chủ động đi, nhưng lần này thì khác. Một khi đã là người được Cửu Thời Khư mời tới đây thì sẽ không dễ dàng đi ra khỏi Cửu Thời Khư đâu.”

Trái tim Kiều Như Ý run lên, cô cảnh giác từ đầu tới chân.

Nguy Chỉ từ từ đứng dậy, các tản du bay là là sau lưng và xung quanh hắn bỗng chốc sợ hãi chuồn đi tán loạn.

Ngay cả Kiều Như Ý cũng cảm nhận được mùi nguy hiểm tới từ Nguy Chỉ, dữ dội tới mức khiến người ta ngạt thở.

Kiều Như Ý sẽ không ngồi yên chờ chết. Cô đứng dậy nhanh lẹ, xoay tay chạm vào Côn Ngô trên eo. Nào ngờ, một tia sáng bỗng đâu vọt qua trước mắt. Một giây sau, cô cảm giác có thứ gì đó đâm nhẹ vào gáy mình.

Lực đâm khá nhẹ, chỉ như kim châm.

Kiều Như Ý bàng hoàng tìm kiếm, rồi liếc thấy có một tản du ở trên người.

Bé Phấn Khích!

Cô thảng thốt, lập tức cảm thấy thái dương căng tức, như có thứ gì muốn chui từ trong huyệt thái dương ra ngoài vậy.

Con tim run lên, cô suýt nữa thì quên mất, tản du thuộc về Cửu Thời Khư, sẽ nghe theo sự sai khiến của chủ nhân Cửu Thời Khư.

Nguy Chỉ lợi dụng tản du để khống chế cô.

Kiều Như Ý cảm thấy toàn thân mềm nhũn, bàn tay buông dần khỏi con dao. Cô ngồi phịch xuống ghế, cụp mắt, hơi thở bắt đầu dồn dập.

Tầm nhìn trở nên rời rác, mọi thứ lọt vào mắt cô đều loang lổ sắc màu, hệt như cô đang rơi vào một chiếc kính vạn hoa khổng lồ.

Duy chỉ có nam nhân trước mặt là vẫn một mình một bóng, đứng sững giữa quầng sáng lập lòe, ba phần thật, bảy phần giả.

“Hành Lâm?” Kiều Như Ý nhìn không rõ lắm. Cô lảo đảo đứng lên.

Nguy Chỉ tiến tới đỡ lấy cô.

Thăng Khanh trở nên không yên phận, ngẩng cao đầu, khè khè hai tiếng về phía Nguy Chỉ, nhưng rõ ràng thái độ của nó không quá kiên quyết. Sau hai tiếng, nó không kêu nữa, chỉ bò quanh cổ tay Kiều Như Ý mà thôi.

“Ta là Nguy Chỉ.” Hắn cúi đầu nhìn cô.

Quầng sáng lập lòe trước mắt Kiều Như Ý đột ngột tan biến, gần trong gang tấc là gương mặt của Nguy Chỉ.

Một gương mặt đeo mặt nạ.

“Nguy Chỉ…” Ánh sáng trong đôi mắt Kiều Như Ý không quá rõ ràng, khóe miệng cô nhếch lên một vẻ chế giễu, “Ngài nghĩ tản du là Du Quang ư? Nó có thể khống chế ta một lúc, nhưng không thể kiểm soát ta cả đời.”

Nguy Chỉ nhìn cô chăm chú, “Cô nhầm rồi, cô khác với người bình thường. Tản du không khống chế được cô. Có điều…” Hắn từ từ áp mặt xuống, để lại một câu bên tai cô, “Nó có thể ảnh hưởng tới cô.”

Phản ứng đầu tiên của Kiều Như Ý chính là: Nói dối, tản du yếu ớt như vậy, định ảnh hưởng tới ta sao?

Nhưng khi chiếc mặt nạ của Nguy Chỉ nhẹ nhàng cọ qua má cô, hơi thở của cô trở nên gấp gáp, tim đập nhanh hơn hẳn.

Cảm giác này quá đỗi quen thuộc. Lúc đó khi bị Tào Lộc Sơn ảnh hưởng, khi Hành Lâm sát lại gần, cô cũng như vậy.

Ý thức được điều này, Kiều Như Ý bỗng hoàn toàn thả lỏng, như tảng đá nặng nơi đáy lòng đã bị dọn đi trong phút chốc.

Đúng, vì bị ảnh hưởng nên cô mới như vậy, mới si mê Hành Lâm đến thế, không xuất phát từ đáy lòng, cũng không phải là “từ suy nghĩ dẫn đến hành động” gì đó mà họ nói.

“Tản du không thể có sức mạnh lớn đến vậy.” Mặc dù toàn thân đã mềm nhũn nhưng ý thức của cô thì vẫn tỉnh táo, một ngọn lửa bùng lên trong lòng.

Cô muốn đẩy ngã người đàn ông trước mặt xuống, đè lên hắn.

Suy nghĩ này thậm chí còn mãnh liệt hơn trước đây. Cô phải giữ vững lý trí từng giây từng phút mới đè nén được những suy nghĩ điên rồ và ma quỷ ấy.

Cô loạng choạng đứng không vững. Nguy Chỉ nhân cơ hội ấy thu chặt cánh tay lại. Cô quá quen thuộc vưới vòng tay hắn, vì nó cực kỳ giống Hành Lâm.

Phải rồi, Kiều Như Ý cũng hiểu cảm giác này.

Dù sao thì ngoại trừ Khương Thừa An, Hành Lâm được coi là người đàn ông từng có “tiếp xúc da thịt” với cô… Câu này không chính xác.

Kiều Như Ý nhẩm tình trong lòng. Cho dù tính cả Khương Thừa An, Hành Lâm cũng được coi là người duy nhất. Trong mắt Khương Thừa An chỉ có công việc, không có sắc đẹp, thế nên cho dù cô bị ảnh hưởng, đối mặt với những người đàn ông khác, đối tượng tham chiếu duy nhất cũng chỉ có Hành Lâm mà thôi.

“Ảo ảnh đang tan rã, lúc này sức mạnh của tản du đối với cô cũng không hề nhỏ.” Nguy Chỉ giữ lấy eo cổ, cười khẽ, “Hơn nữa, cô cũng nói rồi đấy. Nó bị ta thao túng, sức mạnh của nó là lớn hay nhỏ trở thành chuyện dễ như trở bàn tay.”

Kiều Như Ý nghiến răng. Bé Phấn Khích…

Chẳng trách hôm nay nó phấn khích lạ thường.

“Như Ý.” Nguy Chỉ giơ tay lên, vuốt nhẹ mấy lọn tóc trước trán cô, “Hãy ngoan ngoãn ở lại Cửu Thời Khư một thời gian. Khi nào cô chán rồi, ta sẽ tự động thả cô về, nhưng không phải hiện tại.”

Kiều Như Ý níu chặt lấy tay áo của hắn, khớp ngón tay trắng bệch ra. Cô muốn mạnh miệng nói vài câu, dọa nạt hắn đôi chút nhưng tất cả những lời ấy cứ quanh quẩn trong miệng, không thể bật hẳn ra được.

“Ta… không cần ai bảo vệ.” Trán cô lấm tấm mồ hôi, trong lòng thì liên tục gào thét tên Thăng Khanh. Giá mà lúc này nó cắn cô một cái thật mạnh.

Nhưng Thăng Khanh không chút động tĩnh.

Nguy Chỉ không tức giận, chỉ cười khẽ, “Ta muốn bảo vệ cô. Cứ coi như, ta muốn thực hiện được tâm nguyện này.”

“Chủ nhân của Cửu Thời Khư mà cũng ước nguyện ngay tại nhà mình ư?” Kiều Như Ý cười lạnh lùng. Đúng là châm biếm!

Nguy Chỉ cũng nghe ra giọng điệu chế giễu đó, nhưng không hề tức giận, “Nếu có thể giữ cô ở lại Cửu Thời Khư mãi mãi, ước nguyện thì có sao?”

Trái tim Kiều Như Ý run lên.

“Nếu đã không thích uống trà thì cố gắng nghỉ ngơi đi.” Nguy Chỉ nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vỗ vỗ lên lưng cô mấy cái, “Ta đưa cô về phòng.”

“Nguy Chỉ.” Kiều Như Ý một lần nữa giữ chặt hắn, lần này là giữ cổ tay hắn.

“Muốn giữ ta ở lại Cửu Thời Khư cũng được thôi.”

Nguy Chỉ cười, “Cô muốn ra điều kiện với ta?”

“Phải.”

“Chỉ cần cô không nghĩ tới chuyện rời đi nữa thì cứ thoải mái ra điều kiện.”

Rộng rãi ghê.

Kiều Như Ý bật ra một chữ “Được” rồi ngước mắt lên, ánh mắt cô như trói chặt lấy hắn. Cô âm thầm hít sâu một hơi, sau đó nhẹ nhàng thở ra, để làn hơi kề dưới môi.

Cô nói rõ ràng từng từ từng chữ, “Nguy Chỉ, ngài phải cho ta xem rốt cuộc ngài trông như thế nào. Như thế mới công bằng với cả ta và ngài chứ.”

Hết chương 146

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc