GIÓ | CHƯƠNG 158: LÀ RUNG ĐỘNG ĐÓ

Trong phòng VIP tại một club tư nhân.

Khói thuốc mù mịt, ánh đèn đung đưa.

Giang Tứ gần như gọi hết tất cả những người bạn thân thiết của mình trong giới tới. Hôm nay anh ta tổ chức buổi tụ tập này một là để chúc mừng Hoắc Tây Thẩm thập tử nhất sinh xuất viện, hai là để tỏ tình với Nhiễm Tư Tư.

Bên trong có người đang hát, có người chơi bài, náo nhiệt vô cùng.

Khi Hoắc Tây Thẩm nắm tay Tô Khanh xuất hiện trước cửa phòng, Giang Tứ liền đá vào người mấy kẻ hút thuốc, “Anh ba tới rồi, chúng mày mau dập thuốc đi.”

“Chẳng phải anh ba cũng hút thuốc sao?”

“Cai lâu rồi.”

“Chuyện lúc nào vậy?”

“Kể từ ngày có chị dâu nhỏ, anh ba đã cai thuốc rồi, nhà mày mất mạng à?”

Họ lập tức tắt thuốc đi, đứng lên chào hỏi Hoắc Tây Thẩm và Tô Khanh.

Mấy người đó đã được nghe Giang Tứ kể vô số lần về vẻ đẹp của Tô Khanh, hôm nay được gặp, cảm giác Giang Tứ mới chỉ miêu tả được một phần mười nét đẹp đó.

Chẳng trách anh ba của họ thậm chí còn không cần đến mạng sống.

“Chị dâu nhỏ, Tư Tư tới chưa ạ?”

“Tới rồi, sắp có mặt ngay đấy.”

Giang Tứ gọi mấy cô gái bên trong ra chăm chút cho Tô Khanh, sau đó kéo Hoắc Tây Thẩm qua bên kia, nói chuyện của mấy người đàn ông.

Mấy cô gái cũng hết sức nhiệt tình.

“Cô Tô, cô xinh đẹp quá. Lần trước chỉ mới được trông thấy cô từ xa trong buổi tiệc sinh nhật của cậu chủ Giang, chưa có cơ hội nói chuyện với cô, hôm nay cuối cùng cũng được gặp lại cô rồi. Cô dùng son màu gì thế? Đẹp quá.”

“Màu 52 của hãng C.”

“Chao ôi, tôi cũng có thỏi này của nhà họ, nhưng sao tôi thoa lên không đẹp như vậy nhỉ? Quả nhiên mỗi người mỗi khác.

“Cô Tô, giày của cô là mẫu đặt làm riêng à? Hình như tôi chưa từng thấy mẫu này.”

Tô Khanh rướn môi, nở nụ cười lịch sự nhưng vẫn xa cách.

“Phải đó.”

“Đẹp quá. Cô Tô quả nhiên là người đẹp, mặc gì, đeo gì cũng đều đẹp cả.”

“Chúng ta mời cô Tô một ly nhé. Hôm nay tuy không phải lần đầu gặp mặt nhưng cũng coi như chính thức quen biết rồi, chúng tôi mời cô.”

Đúng vào lúc này, chiếc điện thoại đặt trên bàn cô rung lên một nhịp.

“Xin lỗi, tôi xem điện thoại một chút.”

“Không sao, không sao.”

Tô Khanh trượt màn hình, tin nhắn là do Hoắc Tây Thẩm gửi tới.

“Đừng uống rượu, ngoan.”

 Tô Khanh ngẩng đầu vượt qua đám đông, nhìn về phía Hoắc Tây Thẩm. Giữa căn phòng kín tối mờ, ánh mắt cô và ánh mắt anh chạm nhau giữa không trung. Người đàn ông nhàn nhã dựa vào lưng ghế, miệng ngậm một điếu thuốc nhưng không châm lên.

Giây phút nhìn thấy cô, anh bỏ điếu thuốc xuống, ném vào trong thùng rác bên cạnh.

Chợt như có thứ gì đó khẽ van chạm vào trái tim Tô Khanh. Đúng lúc này, có cô gái ngồi cạnh chọn bài rồi cầm micro lên hát.

“Là rung động đó, chết thôi, không thể giấu nổi ánh mắt, bỗng dưng tim lại rung rinh vì anh…”

Đúng vậy.

Là rung động đó.

Dù là lúc nào, dù là ở đâu, cô cũng sẽ rung động vì anh.

Cô ngọt ngào rướn môi, gửi tin nhắn cho anh.

“Được, em ngoan ngoãn nghe lời.”

Bên kia, Hoắc Tây Thẩm tay cầm di động, tia sáng xanh nhạt yếu ớt phản chiếu trong đáy mắt anh. Khóe miệng anh nhếch lên một độ cong mờ nhạt.

Mang một nét gợi cảm rất riêng.

Đây có lẽ là sự quyến rũ mà người ta hay nói nhỉ, mỗi một cử chỉ, động tác đều đủ khiến Tô Khanh điên cuồng.

Giang Tứ xích lại gần, “Không phải chứ anh ba. Anh và chị dâu nhỏ chỉ cách nhau có vài mét mà còn phải gửi tin nhắn à?”

Hoắc Tây Thẩm cất di động đi, “Loại FA như mày thì hiểu làm sao được.”

“Aaaaaa, chị dâu, anh ba đang sỉ nhục em. Chị quản anh ấy đi.”

Mọi người cùng bắt đầu nói hùa vào theo.

Giữa đám đông ồn ào, Hoắc Tây Thẩm chỉ nhìn Tô Khanh. Cô cúi mặt, nụ cười thấm đượm nơi đáy mắt.

Cô thật sự thích kiểu bày tỏ tình yêu kín đáo giữa sự ồn ào như thế này.

Giống như những cơn sóng ngầm rục rịch cuộn trào.

Vừa cấm kị, vừa kích thích, lại vô cùng ngọt ngào.

Mấy cô gái ngồi trong phòng đều ngưỡng mộ vô cùng, “Cô Tô, cô hạnh phúc thật đấy. Chúng tôi đều quen biết Hoắc Tây Thẩm nhiều năm rồi, nhưng chưa từng thấy mặt này của anh ấy.”

Tô Khanh ngắm nhìn góc nghiêng không thể xuất sắc hơn của Hoắc Tây Thẩm, cười nói: “Đúng vậy, gặp được anh ấy, tôi quả thực rất hạnh phúc.”

“Trời ơi, hai người ngọt ngào quá rồi.”

Giang Tứ cầm ly rượu đi tới, cười nói: “Các người đẹp, chị dâu chúng ta không thể uống, nhưng tôi thì có. Nào, ly này tôi mời các cô, cảm ơn vì đã tranh thủ thời gian tới tham gia buổi tụ tập này.”

Anh ta uống cạn ly.

“Chị dâu, sao Tư Tư vẫn chưa tới?”

“Đường hơi tắc một chút, chắc phải mười phút nữa.”

“Dạ vâng. Đúng rồi chị dâu, chị chưa được nghe anh ba của bọn em hát đúng không? Anh ấy hát hay lắm đấy, tuyệt phẩm. Trước đây em thường đùa anh ba mà phá sản thì vẫn có thể đi luyện tập để debut làm ca sĩ đấy.”

“Thế ư?”

“Đương nhiên rồi, giọng trầm ấm, siêu mê người. Chị nhất định phải bảo anh ba hát một bài đi.”

Tô Khanh cười cười.

Cô biết tiếng kêu của anh trên giường cũng rất mê mẩn.

Nhưng chưa bao giờ nghe anh hát cả.

“Anh ba, mau thể hiện một bài cho chị dâu nghe đi.”

Hoắc Tây Thẩm đứng dậy bước tới, ôm lấy Tô Khanh, “Muốn nghe anh hát?”

“Đúng vậy, anh chưa từng hát cho em nghe đấy. Có phải lúc trước hay hát cho các cô gái khác nghe lắm đúng không?”

Anh cười khẽ một tiếng, “Ngày trước anh hay hát ru Bảo Nhi, con nhỏ đó rất hay quậy về đêm, bảo mẫu dỗ sao cũng không được, nhưng thích anh hát ru.”

“Em cũng muốn nghe anh hát cho em.”

Anh khẽ cúi người, thì thầm vào tai cô: “Vậy hát Dạ khúc nửa vầng trăng nhé?”

Tô Khanh hơi đỏ mặt.

Cô nhớ lại lần đó sau khi họ điên cuồng với nhau, bản nhạc này đã được bật trong phòng.

“Vâng.”

Hoắc Tây Thẩm đứng thẳng người dậy, “Chọn cho tôi bài Dạ khúc nửa vầng trăng.”

Kết thúc bài hát.

Tiếng vỗ tay như sấm dậy vang lên trong căn phòng, mọi người lần lượt đứng lên hô hào, “Anh ba ngầu đét. Anh ba, anh vào showbiz luôn đi, bọn em chắc chắn sẽ vote, đưa anh lên đỉnh cao danh vọng.”

“Anh ba nhà mình mà làm ca sĩ thì khiến mấy cô nhóc mê mẩn chết mất thôi.”

“Chưa vào showbiz mà cũng đã khiến cả đám mê mẩn rồi còn gì? Mấy cô gái trong phòng, có ai dám nói chưa từng yêu thầm anh ba không.”

Giang Tứ đá một cái, “Thằng chó này, mày định bắt anh ba về nhà quỳ vỏ sầu riêng đấy à.”

“Chị dâu, em có thể mang đầu ra bảo đảm, trước khi gặp chị, anh ba tuyệt đối là một người đàn ông trong sáng, không dính dáng gì tới chuyện yêu đương, tuyệt nhiên chưa từng rung động, có ý nghĩ sai lệch với bất kỳ cô gái nữa. Đương nhiên, ngoại trừ chị lúc thiếu thời. Em nói thầm cho chị biết, có một lần anh ba say ngất bên vệ đường…”

Chưa kịp nói hết câu, Giang Tứ chạm phải ánh mắt Hoắc Tây Thẩm. Anh ta lập tức bịt chặt miệng lại.

“Chị dâu, anh ba chắc chắn chưa từng hôn ai, dù là một con cún.”

Hoắc Tây Thẩm, “… Hôm này mày có vẻ phấn khởi nhỉ.”

Giang Tứ, “Ha ha, tàm tạm ạ. Anh ba, chị dâu, hai người từ từ nói chuyện. Em ra ngoài đón Tư Tư.”

Tô Khanh vẫn bình thản, dù sao thì cô còn từng tận mắt chứng kiến cảnh anh muốn ôm gối sinh con cơ mà.

Cô tựa vào ngực Hoắc Tây Thẩm, cười tươi rói: “Em cứ nghĩ chồng em chỉ kêu hay những lúc trên giường, không ngờ khi hát cũng mê người như vậy, chẳng trách người ta yêu thầm em.”

Hoắc Tây Thẩm cười nói: “Nhưng anh chỉ yêu mình em thôi, vợ yêu.”

Hết chương 158

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc