
Sau này Thẩm Xác nói chẳng hiểu vì sao khi đó anh ấy lại rất muốn nói chuyện với Cao Thần.
Những lời dặn dò ấy như thể anh ấy đang muốn căn dặn chính mình vậy, dẫu gì anh ấy cũng đang nói chuyện với một gương mặt giống mình y như đúc, không khác gì soi gương cả.
Ở trong mắt Thẩm Xác, khi không bị Du Quang ảnh hưởng, Cao Thần vẫn rất hăng hái, suy nghĩ đơn giản, đồng thời cũng vì áp lực của các trưởng bối trong gia đình mà trở nên hèn nhát, phục tùng, song ngọn lửa ở tận sâu trong lòng thì vẫn còn nguyên đó.
Ngọn lửa ấy chính là Tuyết Kiến, là thứ vũ khí thức tỉnh tinh thần duy nhất cũng quan trọng nhất của Cao Thần.
Nhưng nói chuyện với Cao Thần xong, khi cả nhóm rời khỏi Tào gia, sắc mặt của Thẩm Xác lại không tốt cho lắm.
Khi ấy, cả sáu người đều ngồi trong một chiếc xe ngựa rộng rãi. Phu xe cho ngựa chạy chầm chậm, xuyên qua những con phố dài huyên náo, thi thoảng lại có tiếng mời chào ầm ĩ và tiếng trẻ con khúc khích nô đùa vọng vào trong xe.
Trở thành một khung cảnh đối lập mãnh liệt với biểu cảm bi thảm, u sầu của Thẩm Xác.
Bị làm sao thế này?
Đào Khương trêu đùa, “Vì biết chúng ta sắp sửa rời đi nên anh mắc chứng rối loạn lo âu chia ly với Cao Thần à?”
“Có thể rời khỏi đây”, đây là điều khi trước Hành Lâm đã nói. Ảo ảnh này là nơi chấp niệm của Tào Lộc Sơn tồn tại. Khi chấp niệm tiêu tan, Tào Lộc Sơn được mồ yên mả đẹp thì ảo ảnh này sau cùng cũng sẽ hóa thành bong bóng. Nói dễ hiểu hơn, sau cùng tất cả những gì đã xảy ra ở đây, tất cả mọi người, mọi chuyện ở nơi này chẳng qua chỉ là một giấc mộng dài.
Thế nên, khi ra khỏi Tào gia, Kiều Như Ý đã đề nghị họ đi dạo quanh thành trì này một vòng, dù sao họ cũng đã thực sự ở lại đây không ít tháng ngày, đã nảy sinh tình cảm mất rồi.
Những người khác đều không có ý kiến gì. Hành Lâm thuộc trường phái hành động, thẳng thừng chuẩn bị cho sáu người họ một chiếc xe ngựa xa hoa. Thấy cảnh ấy, Kiều Như Ý phải liên tục cảm thán tốc độ hành động của anh thực sự quá nhanh rồi.
Hành Lâm chỉ im lặng mỉm cười.
Trước lúc lên xe ngựa, Đào Khương tươi cười nói nhỏ với Kiều Như Ý: Cậu đoán xem, có phải anh ấy đã sớm đoán được cậu sẽ muốn đi dạo quanh quanh không?
Kiều Như Ý liếc xéo cô ấy: Cậu muốn nói gì?
Đào Khương chép miệng hai tiếng: Hiểu rõ về nhau, yêu nhau lắm là cắn nhau đau.
Kiều Như Ý lườm nguýt, cố tình nói: Anh ấy hiểu mình, muốn giết mình.
Đào Khương giơ ngón tay chọc lên huyệt thái dương của cô: Chẳng lẽ cậu lại đang bị Du Quang ảnh hưởng rồi hả.
Thẩm Xác không bị mắc chứng rối loạn lo âu chia ly với Cao Thần.
“Tôi chỉ cảm thấy Cao Thần không đơn giản như tôi nghĩ.” Anh ấy chân thành nói một câu.
Muốn Cao Thần đối xử thật tốt với Tuyết Kiến, Thẩm Xác quả thực có chút lòng riêng. Lòng riêng ấy xuất phát từ gương mặt của Tuyết Kiến. Anh ấy đang nghĩ, nếu đổi lại đó là Đào Khương, anh ấy nhất định sẽ kề cận bên cạnh cô ấy.
Cao Thần có tình cảm thực sự với Tuyết Kiến, đây là chuyện quá rõ ràng. Chỉ có điều khi nhắc về tình hình hiện tại của Cao phủ, đằng sau cái nhếch miệng rất nhẹ của Cao Thần là những thâm sâu khó lường đã được mưu tính từ lâu.
Cao Thần nói: Phụ thân xưa nay hống hách, lộng quyền, rơi vào tình cảnh ngày hôm nay coi như cũng là cái kết đẹp nhất rồi. Cao gia đã ngột ngạt, đầy chướng khí quá lâu, đây cũng là lúc nên dọn dẹp kĩ càng.
Y nói không hề sai nhưng Thẩm Xác nghe xong lại cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Những người khác nghe xong cũng tạm thời rơi vào một khoảng lặng.
Kiều Như Ý ngập ngừng, “Mọi người bảo, Cao thích sử bỗng dưng mất đi hai phần hồn, liệu có liên quan gì tới Sở Tướng và Bé Chán Nản không?”
Tối đó sau khi chấp niệm của Tào Lộc Sơn tiêu tán, Ngư Nhân Hữu và Chu Biệt lập tức đưa Cao thích sử trở về phủ. Không còn bị Bé Chán Nản ảnh hưởng, Cao thích sử như bị say rượu, mơ mơ hồ hồ chẳng nhớ chuyện gì, nhưng có thể bảo đảm rằng ông ta vẫn tỉnh táo.
Sao tự dưng lại hôn mê bất tỉnh chứ?
Hành Lâm phủ nhận, “Mọi người cũng từng trúng phải Sở Tướng, sau khi mê ảo qua đi thì sẽ hoàn toàn bình thường. Bé Chán Nản nói cho cùng cũng chỉ là một con tản du, năng lực còn lâu mới so sánh được với Du Quang. Như Ý, em từng bị Du Quang ảnh hưởng, em hiểu rõ điểm này nhất.”
Kiều Như Ý nghĩ lại thấy cũng đúng.
“Thế nên việc Cao thích sử hôn mê bất tỉnh không liên quan gì tới chúng ta.” Hành Lâm đưa ra kết luận.
Chu Biệt ngập ngừng, “Lẽ nào thật sự là ‘quả báo nhãn tiền’?”
Hành Lâm bỗng phì cười.
Thấy anh cười như vậy, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Kiều Như Ý và lập tức bị cô bắt lại. “Lời của vị đạo sĩ kia chưa chắc đã là sự thật.”
Hành Lâm ngồi đối diện cô, mỗi khi xe ngựa tiến lên, cả xe lắc lư, đầu gối của hai người thi thoảng lại chạm vào nhau. Ý cười trong ánh mắt anh có thêm đôi chút ngợi khen, Kiều Như Ý nhìn thấy rất rõ ràng.
“Chuyện về vị đạo sĩ đó cũng chưa chắc đã là sự thật, có thể có người chỉ muốn nghe một lời tiên đoán mà thôi.” Hành Lâm nói trúng điểm mấu chốt.
Thẩm Xác nheo mắt lại, “Cao Thần.”
Chút lạnh lẽo ánh lên nơi đuôi mắt Hành Lâm, “Thế nên chấp niệm của con người chính là dục vọng của người đó, chẳng liên quan gì đến Du Quang cả.”
Kiều Như Ý nhìn anh, giây phút này cô coi như đã hiểu rõ anh rồi.
Đây là suy nghĩ trước giờ của anh, thế nên anh chẳng xót thương thế nhân, không đồng cảm với Người Ước Nguyện, không đồng tình với Kẻ Bội Ước và Du Quang, nói cho cùng thứ anh nhìn thấy luôn là chấp niệm trong lòng người.
Anh cho rằng tất cả mọi chuyện đều là “gieo gió gặt bão”.
Hành Lâm hơi xoay người, giơ tay vén một góc rèm lên. Đúng lúc xe ngựa đi ngang qua trước cửa Cao phủ, có mấy tên người làm đang chuyển tượng sư tử bằng đá đã cũ trước cửa đi, đổi sang bức tượng sư tử bằng đá bạch ngọc nhà Hán uy phong lẫm liệt.
Hành Lâm cười nói, “Cao Thần không hề nói khoác, xem ra không bao lâu nữa Cao phủ sẽ đón một trận thanh trừng lớn rồi.”
Thẩm Xác cũng ngó nhanh ra ngoài. Xe ngựa từ từ đi qua Cao phủ. Dần dần, mọi thứ của Cao phủ đều trở nên mơ hồ dần. Cũng tựa như tất cả những chuyện khiến người ta sợ hãi kinh người, tất cả những âm mưu đấu đá lẫn nhau sau cùng đều bị dòng chảy của lịch sử chôn vùi.
Trước đây ở trong Cao phủ, người vợ bé rất có vị thế nên con của bà ấy cũng được hưởng lợi theo. Nay, con của vợ cả đã ngồi yên vào vị trí cai quản, nghĩ cũng đủ biết tương lai của người vợ bé và đứa con kia.
Quả thật, thứ khó tính toán nhất trên thế gian này chính là lòng người.
Sáu người họ không trở về trạch viện.
Họ tới quán trà Tâm Tưởng Sự Thành.
A Thọ đã chuẩn bị sẵn bánh ngọt, kho sẵn thịt bò. Thấy họ tới, cậu ta lại bưng lên thêm vài món ăn nữa, cười nói: “Sợ nguội không ngon nên tôi đều mới làm cả đấy ạ.”
Không cần hỏi, lại do ông chủ ở đây dặn dò.
Khi hỏi lại thì không sai chút nào.
A Thọ: “Ông chủ nói mọi người sẽ tới, lệnh cho tôi phải chuẩn bị đầy đủ đồ ăn thức uống, còn nói tối nay mọi người sẽ ở lại quán trà qua đêm.”
Kiều Như Ý nghe xong rất sửng sốt.
Chuyện đến quán trà thì ông chủ nghĩ tới cũng hết sức bình thường, dù gì thì khả năng rất cao ông chủ ở đây chính là Nguy Chỉ, hành tung của họ nhất định không thể thoát khỏi đôi mắt của hắn. Nhưng ở lại quán trà tối nay ư?
Cô vô thức nhìn về Hành Lâm.
Nào ngờ Hành Lâm lại khẽ gật đầu, nói với A Thọ: “Phải, tối nay bọn ta sẽ ở lại quán trà.”
“Tốt quá rồi!” A Thọ rất vui, “Tôi sẽ chuẩn bị phòng ốc cho mọi người ngay đây!” Nói rồi, cậu ta cuống quýt đi ngay.
Lại còn ngâm nga hát, xem ra là vui thật sự.
Chu Biệt cũng vui lắm. Ở trạch viện thì thoải mái đấy, mỗi người một phòng không ai quấy rầy ai, hoàn cảnh tốt, chất lượng giấc ngủ cũng tốt, không giống như ở quán trà này, trời chưa sáng là đã có động tĩnh rồi.
Thế mà chẳng hiểu vì sao, cậu vẫn rất thích quán trà này.
Cũng giống như khi làm việc ở tiệm cà phê, thật ra cậu hoàn toàn có thể không cần ở ngay trong tiệm, nhưng cậu lại rất thích con phố đó, thích bầu không khí dân dã đằng sau nền văn hóa Hà Tây đã lưu truyền cả ngàn năm, thích cái náo nhiệt khi văn hóa truyền thống và nghệ thuật hiện đại va chạm vào nhau.
Cậu cảm thấy, sống ở nơi như vậy, dù cổ hay kim đều khiến người ta mê mẩn.
Ẩn mình ở một góc phố chợ náo nhiệt, tiêu diêu tự tại.
“Tối nay có thể rủ A Thọ uống rượu rồi.” Chu Biệt hưng phấn ra mặt.
Đào Khương cười nói: “Ý gì đây? Bọn chị không được tham gia cùng hả?”
“Đương nhiên phải cùng nhau rồi.” Chu Biệt cười.
Kiều Như Ý ngồi ngay bên cạnh Đào Khương, trước khi uống trà thì hắng giọng, vẻ như cố tình.
Sao Đào Khương lại không nghe ra chứ. Cô ấy quay sang nhìn cô, dùng ánh mắt chất vấn. Cô ấy tin rằng với tình bạn gắn bó nhiều năm giữa hai người họ, Kiều Như Ý không thể không hiểu.
Kiều Như Ý một tay cầm cốc trà, đổ người về phía cô ấy, hỏi nhỏ: “Cậu muốn uống rượu là vì mục đích gì?”
Đào Khương lườm cô, “Cậu thử đặt tách trà xuống xem mình cứ xử cậu không.”
Kiều Như Ý bật cười ngồi thẳng dậy, “Mình chắc chắn không dám rồi.”
Bầu không khí rất thoải mái, như thể mọi người vừa giải cứu cả thế giới vậy. Nhưng đúng vào lúc này, Hành Lâm tạt cho mọi người một gáo nước lạnh, hoặc có thể nói là kéo mọi người trở về thực tại.
Câu nói của anh là dành cho Chu Biệt, đồng thời cũng là dành cho mọi người.
“Chu Biệt, tối nay cậu nên uống một chầu rượu thật đã đời với A Thọ, gửi một lời từ biệt đàng hoàng.”
Anh vừa dứt lời, Chu Biệt lập tức cất vẻ mặt hi hi ha ha của mình đi.
Hành Lâm từ tốn rót trà, khẽ ngước mắt lên, “Không lẽ cậu nghĩ từ nay mình sẽ ở đây, không đi đâu cả?”
Chu Biệt lẩm bẩm, “Đương nhiên không phải vậy, chẳng qua là em…” Cậu ấp úng.
“Chỉ chưa nghĩ tối nay sẽ đêm cuối cùng à?” Hành Lâm thay cậu nói nốt những điều còn dang dở.
Chu Biệt gật đầu.
Đi thì chắc chắn phải đi rồi, đây là điều mọi người đều đã biết, nhưng khi nào có thể đi thì Hành Lâm chưa nói cụ thể. Bây giờ anh lại bất thình lình thông báo thời gian, khiến mọi người đều không kịp phòng bị.
Thế nên, ngoại trừ Hành Lâm và Thẩm Xác, bốn người còn lại đều có sự hụt hẫng nhất định.
Hành Lâm là người biết sự tình, Thẩm Xác là người thuận theo tự nhiên.
“Mọi người nhìn ra ngoài cửa sổ đi.” Hành Lâm nhẹ nhàng nhắc nhở một câu.
Bọn họ đồng loạt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Không nhìn không sao, vừa nhìn ai nấy đều thảng thốt, bao gồm cả một người vẫn luôn bình tĩnh như Thẩm Xác.
Trước khi họ vào quán trà vẫn là ban ngày với mặt trời chói chang, bầu trời xanh trong tựa như có thể vắt ra nước vậy. Giờ đây sương mù giăng kín, con đường vốn có rộng lớn gì đâu, thế mà họ gần như không nhìn thấy được cửa hàng ở phía đối diện.
“Chuyện gì thế này?” Kiều Như Ý hỏi.
Ngư Nhân Hữu căng thẳng, “Không lẽ lại có Du Quang ư?”
“Nơi đây vốn chỉ là ảo ảnh, mọi người hiểu quá rõ, chẳng bao lâu sau tất cả mọi thứ ở nơi này sẽ hóa thành sương khói và tan biến.” Hành Lâm nói.
Chu Biệt nghe xong thấy buồn rười rượi, đĩa bánh cũng chẳng còn thơm ngon nữa. Im lặng một hồi, cậu nói: “Thế… Thật ra A Thọ cùng mọi người đều từng thực sự tồn tại, đúng không ạ?”
Hành Lâm gật đầu.
Chu Biệt cảm thấy chua xót trong lòng.
“Cao gia có quyền có thế, Tào gia giàu có một phương, A Thọ vô danh tiểu tốt,… Tất cả những con người này rồi sẽ thoảng qua như phù vân.” Hành Lâm nói nhẹ nhàng.
Kiều Như Ý nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc rất lâu, bấy giờ cô mới hiểu nguyên do tối nay họ sẽ ở lại quán trà.
“Thế nên, sáng mai mở mắt ra, chúng ta sẽ ở trong tiệm cà phê ư?” Cô hỏi khẽ.
Hành Lâm, “Đúng.”
Kiều Như Ý khẽ gật đầu, khá ổn.
Hành Lâm quay mặt qua nhìn cô, cười khẽ, “Không có gì lưu luyến sao?”
Kiều Như Ý ngẫm nghĩ, “Cũng không phải là không có.” Cô chỉ tay vào đĩa bánh trước mặt, “Quay về là sẽ không ăn được nữa.”
Hành Lâm mỉm cười.
Hóa ra chỉ thèm ăn thôi.
Đào Khương ngẫm nghĩ rồi thở dài, “Ở đây thì ngày nào cũng muốn quay về, bố mẹ mình nhất định sốt xình xịch lên rồi. Nhưng tới khi thật sự phải ra đi quả thực vẫn có chút bịn rịn, cũng không biết sau này Tuyết Kiến sẽ ra sao.”
“Nói thật, tôi quả thật rất muốn xem cảnh tay Cao Thần đó thét ra lửa như thế nào, ít nhiều gì cũng có một gương mặt giống tôi như đúc mà.” Thẩm Xác cười.
Ngư Nhân Hữu ngẫm nghĩ, “Tôi cảm thấy sau này trở về, tôi sẽ nhớ món thịt bò tẩm ướp này lắm.”
Rất lâu sau, Chu Biệt mới lên tiếng, “Bình thường người ta hay coi tôi là trẻ con, cuối cùng cũng tới lượt tôi làm anh trai rồi…”
Cậu còn cho A Thọ một cái họ nữa.
Đừng tưởng đó chỉ là một cái họ đơn thuần, nếu thật sự coi trong thì có khác nào có thêm một người anh em.
Hành Lâm hiểu những gì Chu Biệt đang suy nghĩ, anh đặt tách trà xuống, “Chu Biệt, cậu vốn không thuộc về nơi này, không nên nảy sinh quá nhiều tình cảm với những người hay những chuyện ở đây.”
Chu Biệt ngẩng đầu nhìn anh, lẩm bẩm: “Nhưng chuyện tình cảm có thể kiểm soát được sao?”
Hành Lâm sững sờ.
Chu Biệt cũng chưa bao giờ nghĩ có thể có được đáp án, cậu cúi gằm đầu xuống, “Đạo lý này em hiểu. Anh yên tâm, em chỉ hơi khó chịu trong lòng một chút thôi, từ từ sẽ ổn.”
Kiều Như Ý không nói gì, chỉ chậm rãi uống trà.
Trái tim cô đang căng thẳng, chỉ vì câu nói vừa rồi của Hành Lâm.
Những gì anh nói không hề có vấn đề, thậm chí trước đây cô cũng suy nghĩ như vậy. Bản thân mình chỉ là khách qua đường, hà tất phải dành quá nhiều tình cảm.
Nhưng tình cảm là thứ có thể kiểm soát được sao? Chu Biệt chỉ hỏi một câu vô tình, nhưng đã hé lộ mặt tình cảm nhất.
Con người là loài vô tình nhất, và cũng là loại nặng tình nhất.
Ví dụ như mấy người họ, cho dù là một người sống “phổi bò” như Ngư Nhân Hữu thì cũng biết nhớ đĩa thịt bò tẩm ướp ở nơi này, huống hồ là người đã chân thành nhận A Thọ làm đệ đệ như Chu Biệt.
Kiều Như Ý liếc nhìn Hành Lâm.
Vậy còn anh thì sao?
Đối với anh, đâu mới là thế giới thật sự thuộc về anh? Là Qua Châu nơi có tiệm cà phê? Hay là Cửu Thời Khư, nơi không có tình người, chỉ nói đến những quy tắc?
Nếu thế giới của anh ở Cửu Thời Khư, vậy còn bọn họ? Có phải ở trong mắt anh, họ cũng không đáng để anh dành tình cảm quá sâu nặng?
Cô đang chìm trong suy nghĩ, nào ngờ Hành Lâm bỗng quay đầu nhìn cô. Kiều Như Ý không kịp ngoảnh đi, bốn mắt liền chạm nhau như thế.
“Nghĩ gì vậy? Tranh thủ lúc chưa đi ăn thêm ít bánh đi, khi nào về rồi, muốn ăn cũng không ăn được nữa đâu.” Hành Lâm cười nói.
Kiều Như Ý vội vàng cất những suy nghĩ của mình đi. Trên đời làm gì có chuyện điều gì cũng như ý mình? Thôi thì thuận theo tự nhiên đi.
Cô bĩu môi: “Em thấy tay nghề của anh cũng không tệ. Hay là anh học làm loại bánh này đi, chưa biết chừng lại kiếm bộn tiền.”
Hành Lâm cười khẩy, “Kiều Như Ý, em muốn ăn chùa thì cứ nói thẳng.”
“Đúng.” Kiều Như Ý đáp dứt khoát, “Em đúng là muốn ăn chùa đấy.”
Hành Lâm: …
Cũng không cần thẳng thắn đến vậy chứ.
Ngư Nhân Hữu nghe được nửa vời, chẳng hiểu chuyện gì: “Tổ tông, cô muốn ‘xài chùa’ ai cơ?”
Kiều Như Ý phun ngụm trà trong miệng ra ngoài.
***
Hôm nay quán trà đóng cửa từ sớm.
Chính Chu Biệt chủ động yêu cầu, đồng thời cho A Thọ một ít tiền. A Thọ sống chết không nhận, còn nói: “Ông chủ đã dặn dò rồi, tối nay vốn dĩ phải đóng cửa sớm hơn mà.”
Chu Biệt kiên quyết nhét ngân phiếu vào tay cậu ta, “Đệ cầm chỗ tiền này đi, không phải cho quán, dù sao thì ông chủ của cậu cũng không thiếu tiền.”
Nghe xong câu ấy, A Thọ lại càng không nhận, “Anh à, trước đây huynh đã cho đệ không ít tiền rồi, đệ tuyệt đối không thể nhận chỗ tiền này.”
Cũng không thể trách A Thọ không dám nhận, chút tiền vặt thì cũng không sao nhưng Chu Biệt đã vung tay quá trớn, rút sạch toàn bộ số ngân phiếu trên người Hành Lâm, không suy nghĩ gì đưa luôn cho A Thọ.
Một xấp dày cộp, với khoản tiền công hiện tại của A Thọ, chẳng biết cậu ta phải mất mấy đời mới tiêu hết.
Chu Biệt bày ra uy nghiêm của đại ca, “Phải nhận! Đệ gọi ta một tiếng đại ca, thế mà lại không nghe lời phải không?”
A Thọ liên tục xua tay, “Đại ca, đệ chắc chắn sẽ nghe lời huynh, nhưng chỗ này nhiều quá rồi…”
“Chẳng lẽ đệ định làm thuê cả đời? Sớm muộn cũng phải mua đất làm nhà, thành thân rồi sinh con đẻ cái chứ? Một khi thành thân là sẽ phải tốn kém rất nhiều, phải nuôi vợ… à thê tử chứ, phải nuôi con, con đi học cũng phải tốn tiền đúng không? Con lớn rồi nó cũng phải thành gia lập thất, có con có cái đúng không? Đây là một vòng tuần hoàn, cần dùng rất nhiều tiền.”
A Thọ nghe mà sắp bật khóc tới nơi. Hình như đúng là một vòng tròn khổng lồ…
Hết chương 144
Chia sẻ cùng tôi nhé…