
Sau khi tới nơi, Nhiễm Tư Tư cũng hòa mình chơi cùng mọi người ngay.
Giữa chừng, cô ấy chạy qua hỏi Tô Khanh, “Tô Tô yêu, cậu có thể giúp mình hỏi Hoắc Daddy xem Thời Diên có mắc bệnh sợ gái đẹp gì đó không, sao lần nào gặp mình, anh ấy cũng co cẳng chạy thế? Trông mình giống kẻ ăn thịt người lắm à?”
Tô Khanh cười nói: “Chẳng lẽ không phải? Lần nào gặp anh ấy mà cậu chẳng giống như sắp ăn thịt người ta vậy.”
“Hu hu hu, mình chỉ muốn hẹn hò với anh ấy thôi mà?”
“Được, lát nữa mình nghe ngóng giúp cậu.”
Nhiễm Tư Tư ôm chặt Tô Khanh, hôn chụt một cái lên má cô, “Muaz muaz daz.”
Vừa hôn xong, Nhiễm Tư Tư liền cảm nhận được sống lưng mình lạnh toát. Cô ấy quay người, chạm phải đôi mắt lạnh như băng của Hoắc Tây Thẩm. Nhiễm Tư Tư giật thót, cười khờ hai tiếng rồi rút vội một tờ giấy trên bàn ra, lau lên mặt Tô Khanh.
Sau cùng, cô ấy từ từ đứng lên, chuồn lẹ trước ánh mắt đăm đăm của Hoắc Tây Thẩm.
Sau khi chuồn đi, Nhiễm Tư Tư còn gửi tin nhắn cho Tô Khanh: “Bạn yêu, anh nhà cậu đang sợ quá hu hu hu, sau này cậu không còn là bảo bối của một mình mình nữa rồi. Đừng quên hỏi giúp mình chuyện về anh chàng dễ thương Thời Diên nhaaa.”
Tô Khanh cười cười, câu cuối cùng mới là trọng điểm đây.
Cô đặt di động xuống, khoác tay Hoắc Tây Thẩm, “Chồng à, anh kể cho em một chút lịch sử tình trường của Thời Diên được không?”
Hoắc Tây Thẩm cầm lên một trái quýt, từ tốn bóc vỏ. Ngón tay anh thanh mảnh, làn da trắng bóc, từ từ lột lớp áo ngoài của trái quýt ra bằng những động tác tao nhã tột đỉnh.
Nhưng không hiểu vì sao, nhìn động tác của anh, cổ họng Tô Khanh bỗng dưng hơi ngứa ngáy.
Hoắc Tây Thẩm gỡ cả những sợi xơ trắng trên múi quýt rồi đưa trái quýt trong như pha lê tới bên miệng cô.
Tô Khanh cắn một miếng, múi quýt vỡ ra, phần nước bên trong ngập đầy khoang miệng.
Ngọt lịm.
Ngọt hơn cả quýt chính là trái tim cô.
“Thời Diên đi theo anh từ năm mười tám tuổi, chưa yêu đương bao giờ. Nhiễm Tư Tư nếu muốn theo đuổi cậu ta e rằng phải dùng thuốc liều cao một chút.”
“Woa, Thời Diên trong sáng vậy ư.”
“Ừm, giống anh đó.”
Tô Khanh phì cười, “Anh hả?”
“Sao?”
Tô Khanh cầm lấy trái quýt trên tay Hoắc Tây Thẩm, cười nói: “Anh vàng y như trái quýt này thì có, lấy đâu ra trong sáng.”
Đúng lúc này, người phục vụ bê tới một đĩa dâu tây đặt trên bàn.
Có người cầm một trái lên nếm thứ, “Anh ba, dâu tây ngọt cực kỳ, anh và chị dâu nếm thử đi.”
Nhìn chỗ dâu tây trên bàn, Hoắc Tây Thẩm tự động nhếch môi.
“Chắc là rất ngọt.”
Ngón tay gầy của anh cầm một trái dâu tây lên, đưa tới miệng cô, “Nếm thử đi.”
Gương mặt Tô Khanh ửng hồng, cô cắn một cái lên ngón tay anh.
“Ngọt không?”
Ký ức của cô trong phút chốc bị kéo trở về tối hôm qua, khi anh cắn miếng dâu tây cuối cùng trên người cô, đặt lên môi cô và nói, “Nếm thử mùi vị của em đi, ngọt không?”
Tô Khanh chưa từng thấy có người nghịch dâu tây đến mức này…
Những người xung quanh không hề biết về những con sóng ngầm đang rục rịch giữa hai người họ, bèn hỏi: “Chị dâu, ngọt không?”
Tô Khanh ho một tiếng, những suy nghĩ dịch chuyển lung tung, cô cười: “Ừm, cũng khá ngọt đấy.”
Hoắc Tây Thẩm kề sát vào tai cô: “Không ngọt bằng em.”
Đúng vào lúc này, trong phòng vọng lên một tràng những tiếng reo hò. Tô Khanh và Hoắc Tây Thẩm cùng nhìn về phía đó. Hóa ra chẳng biết Giang Tứ kiếm đâu ra một bó hoa hồng.
“Tư Tư, lần đầu tiên gặp em anh đã thích em rồi. Anh thừa nhận trước kia anh khá khốn nạn, cũng yêu đương lung tung nhiều lần, nhưng anh chưa từng thật sự rung động.”
Hoắc Tây Thẩm: “… Hết cứu rồi.”
Tô Khanh: “…”
Màn tỏ tình này cũng thật cực phẩm!
Nhiễm Tư Tư câm nín, “Anh bị bệnh hả!”
“Đúng, anh đang có bệnh trong người, bệnh tương tư. Lần đầu tiên trong đời anh biết hóa ra cảm giác thật sự thích một người là như vậy, là ngày nhớ đêm mong, là vương vấn vào tận trong giấc mộng. Tư Tư, hãy làm bạn gái anh nhé. Anh có thể vì em mà từ bỏ cả khu rừng.”
“Thôi đừng, tôi thích người khác rồi. Anh cứ đi tìm khu rừng của anh đi ha, bye bye.”
“Tư Tư, Tư Tư…”
Hoắc Tây Thẩm liếc nhìn đồng hồ, “Em yêu, về chưa?”
“Vâng.”
Hoắc Tây Thẩm nắm tay Tô Khanh đi ngang qua bên cạnh Giang Tứ. Giang Tứ nhìn Hoắc Tây Thẩm với vẻ tội nghiệp, “Anh ba…”
Hoắc Tây Thẩm vỗ vai cậu ta.
“Nghe anh ba khuyên một câu, cậu vẫn nên về làm một cậu chủ trăng hoa là hơn.”
Giang Tứ òa lên khóc, “Anh ba hu hu hu hu.”
Lại còn mỉa mai người ta nữa!!!
…
Đại học y Giang Thành.
Chín giờ tối, Hoắc Bảo Nhi bước xuống từ tòa ký túc xá. Cô gái đứng cạnh Lý Trà Xanh huých vào cánh tay cô ta, “Trà Xanh, chị nhìn bên kia kìa, đó chẳng phải Hoắc Bảo Nhi hay sao?”
Lý Trà Xanh quay người nhìn qua, quả nhiên trông thấy một Hoắc Bảo Nhi trang điểm lộng lẫy, ăn mặc nổi bật bước ra từ trong tòa ký túc xá.
Hoắc Bảo Nhi này, muộn vậy rồi mà còn ăn mặc kiểu này, chắc chắn là ra ngoài gặp ông già nào đó rồi. Đi, chúng ta bám theo xem sao.”
Lý Trà Xanh lạnh lùng hừ một tiếng, “Cuối cùng cũng bị tao bắt được.”
Để cô ta chụp ảnh, đăng lên trang web của trường xem Hoắc Bảo Nhi còn cãi cố kiểu gì!
Họ lặng lẽ đi theo Hoắc Bảo Nhi một đoạn. Cô gái bên cạnh nói: “Không đúng, đây chẳng phải là đường đi ra khỏi trường sao? Cô ta định đi đâu vậy?”
“Cứ xem tình hình đã.”
Chín giờ tối, trong trường vẫn còn khá náo nhiệt, nhưng trên con đường này lại chẳng có ai.
Đi mãi, đi mãi, Lý Trà Xanh bèn nói: “Đây chẳng phải đường tới ký túc xá của giảng viên sao? Đêm hôm rồi Hoắc Bảo Nhi còn tới đó làm gì?”
Cô gái kia trợn tròn mắt, nói với vẻ mặt khó tin: “Cô ta… Không lẽ cô ta bị ông viện trưởng già khú đó ‘quy tắc ngầm’ ư? Bên đó hình như là nơi ở của các giảng viên từ cấp giáo sư trở lên đấy. Trời ơi, Hoắc Bảo Nhi thật là ghê tởm.”
Lý Trà Xanh bật cười thành tiếng, “Chẹp chẹp chẹp, Hoắc Bảo Nhi đúng là vô liêm sỉ. Quả nhiên đang dan díu với người đã có gia đình.”
“Mấy ông già mà nó cũng chấp nhận được hả?”
“Có gì đâu mà không thể. Mày không thấy cái vẻ lẳng lơ của nó khi cố gắng quyến rũ thầy Trình à? Thầy Trình không thèm để ý đến nó, nên nó buộc phải đi quyến rũ những ông già khác. Quyến rũ các ông già không những có tiền mà còn có cơ hội, sau này chưa biết chừng còn được bảo lãnh học tiếp thạc sĩ rồi nghiên cứu sinh.”
Cô gái kia hơi sợ hãi, hỏi nhỏ: “Trà Xanh, chúng ta đi tới đó thật ư? Lỡ bị bắt thì làm thế nào? Dù sao thì mấy người sống ở đó cũng không dễ chọc vào đâu.”
Ngoài Trình Gia ra, ở ký túc xá này toàn là những ông già trên năm mươi tuổi.
Giáo sư Trình đã có bạn gái rồi, nhất định chẳng dính dáng gì đến Hoắc Bảo Nhi.
Một người như thầy ấy chắc cũng không để ý đến Hoắc Bảo Nhi.
Lý Trà Xanh gần như có thể chắc chắn, Hoắc Bảo Nhi nhất định đã tằng tịu với một ông già nào đó rồi.
Cô ta mà quay được clip thì có thể dễ dàng nắm thóp Hoắc Bảo Nhi rồi.
Còn có thể bắt Hoắc Bảo Nhi ngoan ngoãn cút ra khỏi trường.
Nghĩ tới đây, Lý Trà Xanh sướng thầm trong lòng, “Đâu phải chúng ta là người dây dưa với mấy ông già, chẳng có gì phải sợ cả. Cho dù bị bắt, người nên sợ cũng phải là Hoắc Bảo Nhi. Mày có đi không, mày không đi là tao đi đó.”
Cô ta sốt ruột muốn cả trường xé nát lớp mặt nạ giả tạo của Hoắc Bảo Nhi xuống lắm rồi.
~Hết chương 159~
Chia sẻ cùng tôi nhé…