GIÓ | CHƯƠNG 164: QUẢ NHIÊN LÀ BÀ CHỊU CHƠI

Các cậu nhấp rượu vang, lướt bình luận, giấu kín danh tiếng và công sức của mình.

Trong biệt thự nhà họ Hoắc.

Hai người chị em Lê Vãn Ngưng và Tống Thời Vy gặp lại nhau sau hơn bốn mươi năm xa cách giờ đang dính chặt lấy nhau, nói mãi không hết chuyện. Họ nói từ chuyện hồi nhỏ đến chuyện bây giờ, từ tình yêu cho đến hôn nhân.

Từ khi làm vợ người ta cho đến khi làm mẹ người ta.

Nói mãi vẫn không cảm thấy chán, hai bà cùng nhau đi mua sắm, đi xem liveshow, đi đu idol, vui vẻ mãi không thấy chán.

Họ như được trở về thời thiếu nữ vậy.

Tối nay, họ đang ngồi trên sô pha vừa uống Coca vừa gặm cổ vịt lại vừa xem show sống còn.

“Vãn Vãn, Vãn Vãn, cậu bé này tuấn tú quá, đẹp trai, tôi thích.”

“Bao năm rồi mà bà vẫn thích kiểu cún con như thế à. Tôi vẫn thấy mấy người thô kệch hấp dẫn hơn.”

Tống Thời Vy cắn một miếng cổ vịt, rít một ngụm Coca, hớn hở nói: “Cún con hay sói con tôi đều chấp nhận được, chỉ cần đẹp trai sẽ là gu của tôi hết.”

Lê Vãn Ngưng quay đầu nhìn người chị em của mình, “Bà nói xem, bà đã một mình từng này tuổi rồi, bọn trẻ giờ cũng đã khôn lớn hết cả mà bà không định tìm một người bầu bạn hay sao?”

Tống Thời Vy mỉm cười, “Tìm cái gì chứ? Đàn ông phiền phức lắm. Tôi từng này tuổi rồi còn chơi trò yêu đương xế chiều chắc, thích mấy cậu trai trẻ kia không sướng hay sao?”

“Bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa quên được à?”

“Haiz, ông già ấy nói ra đi là ra đi. Tôi chẳng thèm nhớ ông ấy đâu. Tại tôi cảm thấy sống một mình rất thoải mái. Hồi trước, ông già đó ngày nào cũng bắt tôi chăm sóc, chẳng biết làm gì, quần áo bắt tôi mặc hộ, cà vạt cũng bắt tôi đeo hộ, phiền chết đi được.”

Tống Thời Vy cười đấy nhưng trong đôi mắt đã dạn dày sương gió lại dâng lên một tầng sương mỏng.

Sao lại không nhớ chứ?

Đến nằm mơ bà cũng muốn lật nắp quan tài lên, đuổi theo ông xuống tận âm phủ chỉ để hỏi một câu.

Sao lại ra đi bất thình lình như vậy?

Đến một câu tạm biệt cũng chẳng để lại.

Đời này, họ quen biết nhau giữa chiến tranh khói lửa, theo lệnh của cha mẹ, lời của bà mai, khi đến với nhau chẳng có tình cảm gì, lúc nào cũng chê đối phương không phải kiểu người khiến bản thân rung động.

Họ cứ thế quậy phá nhau, tranh cãi với nhau hết cả cuộc đời.

Chưa nói một câu “Anh/Em yêu Em/Anh” nào đã vội vàng ly biệt.

Khi quay đầu nhìn lại, cả hai đã cùng nhau bước qua mấy chục năm mưa gió.

“Bà ấy à…” Lê Vãn Ngưng thở dài, “Vẫn cứ dối lòng như hồi nhỏ. Tôi lo cho bà thôi, mấy năm trước còn có đám trẻ bên cạnh, bà sẽ không cảm thấy cô đơn. Sau này chúng nó có gia đình riêng hết cả, một mình bà sống ở Giang Thành, tôi không yên tâm.”

“Được rồi, bà cũng không cần quá lo cho tôi, mấy chục năm qua tôi đã trải đủ sinh ly tử biệt, sớm tôi luyện được một thân thể không dễ ngã quỵ và một tinh thần khó bị tổn thương rồi. Tôi rất biết cách tìm niềm vui cho chình mình.”

“Vậy thì tốt.”

Lê Vãn Ngưng đang nói thì điện thoại đổ chuông.

Tống Thời Vy cười nói: “Lại là ông già dính người nhà bà phải không? Một ngày không gặp mà ngỡ ba thu, bà còn không về, ông ấy sắp phi tới Giang Thành rồi đấy.”

“Ông ấy có việc đấy chứ, nếu không đã đến từ lâu rồi. Ông ấy còn muốn gặp Khanh Khanh hơn cả tôi. Cả gia đình tôi chỉ có duy nhất một cô cháu gái bảo bối, Thời Vy, bà phải trông nó cẩn thận giúp tôi đấy.”

“Yên tâm yên tâm, bảo đảm cưng nó như công chúa.”

“Haiz, nếu không vì bà, tôi thật sự muốn đón Khanh Khanh qua đó. Tôi nợ mẹ nó quá nhiều, quá nhiều. Cả đời này cũng không bù đắp nổi. Chỉ hy vọng cuộc đời này, Khanh Khanh có thể mãi mãi làm một cô gái nhỏ ngây thơ, trong sáng.”

Hai người họ đang nói chuyện, căn nhà bỗng tối sầm xuống.

“Thím Trương, sao lại mất điện thế?”

Thím Trương bảo quản gia mở hộp điện dự phòng trong nhà, rồi tươi cười cầm di động đi tới, “Là Tây Thẩm ạ. Tây Thẩm muốn tỏ tình với Tô Tô.”

“Thế ư?”

Tống Thời Vy lập tức vẫy tay, “Nào nào nào, cho tôi xem nào.”

Thím Trương chìa điện thoại ra trước mặt họ.

Tống Thời Vy trông thấy ba chữ “Anh yêu em” trên màn hình LED, hốc mắt bỗng đỏ ửng lên.

“Tốt quá rồi.”

Thời đại của họ tình yêu là thầm kín, là dè dặt.

Họ không hề biết cách biểu đạt tình yêu.

Dù với bạn đời, với con gái hay với bạn bè.

Lớp trẻ của thời đại này thật tốt, yêu thì sẽ thoải mái nói ra, không đợi ngày mai, không lo tương lai, chỉ trân trọng mỗi giây mỗi phút của hiện tại.

Yêu đến ngày lìa đời, không bao giờ hối hận.

Như thế sẽ không có quá nhiều tiếc nuối trong cuộc đời.

Tống Thời Vy quẹt dòng lệ nơi khóe mắt, “Thím Trương, liên lạc với công ty pháo hoa điện tử, thêm cho chúng một chút không khí đi.”

“Dạ vâng, tôi đi làm ngay.”

Lê Vãn Ngưng cười nói: “Vậy thì tôi cũng vui chung với mọi người, thêm chút sắc màu. Hy vọng hai đứa trẻ này có thể sống bên nhau trọn đời, yêu thương, nâng đỡ nhau mãi mãi.”

Màn biểu diễn drone còn chưa kết thúc, pháo hoa điện tử lại bất ngờ bùng nổ trên bầu trời Giang Thành.

Những tia sáng rực rỡ chiếu rọi màn đêm.

Lộng lẫy như một màn pháo hoa thực thụ.

Đẹp đến choáng váng tầm nhìn của người ta.

Không bao lâu sau, một chiếc trực thăng từ từ bay tới rồi bay vòng tròn trên bầu trời thành phố, trên thân máy bay dán một tờ quảng cáo dạ quang.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên.

Một bên thân máy bay viết dòng chữ: Khanh Thẩm, Khanh Thẩm, trọn đời bên nhau.

Bên kia viết: Tẩy Rửa Tẩy Rửa, nổi bật muôn đời.

Lê Vãn Ngưng nhìn hình ảnh trên buổi livestream, nói với Tống Thời Vy: “Vy Vy, thế nào, khẩu hiệu này của tôi đủ sức công phá chứ.”

Tống Thời Vy giơ ngón cái lên.

“Lợi hại lợi hại, không hổ danh là gái già trong giới fan.”

Cả hai cùng nhìn nhau cười.

Một tràng reo hò cuồng nhiệt vang lên qua livestream. Cửa khoang của chiếc trực thăng đang xoay tròn trên không trung được mở ra từ từ, hàng vạn phong bao lì xì rơi xuống tựa như một cơn mưa hoa phủ kín bầu trời.

Màu của lì xì là màu hồng.

Bên trên còn in tên couple Khanh Thẩm.

Ai qua đường cũng nhặt được một bao.

Họ mở ra xem.

Và sững sờ.

“Ôi trời đất ơi, trong bao của tôi là 520 tệ đấy. 520, tuyệt vời, tuyệt vời.”

“Aaaaaa, tôi thấy cặp đôi Khanh Thẩm. Bao của tôi có 1314 tệ. 1314, chúc couple Khanh Thẩm ân ái cả đời.”

“Chao ôi, của tôi cũng có 999 tệ. 999, couple Khanh Thẩm chắc chắn sẽ trường cửu, lâu bền.”

“Của cô thì sao, của cô thì sao? Bao lì xì của cô có bao nhiêu tiền?”

“Để tôi xem. 1111!!! Chao ôi, cảm ơn couple Khanh Thẩm đã lì xì, tôi sắp vui điên lên mất, ha ha ha ha!”

Trực thăng bay một vòng Giang Thành, đi đúng một tiếng đồng hồ.

Gần như ai cũng giật được lì xì, toàn bộ thành phố ngập trong bầu không khí hân hoan như đón năm mới.

Có buổi livestream trên mạng, cả nước đều biết sự kiện tỏ tình thế kỷ này.

“Mẹ ơi, đây mới thật sự là giật lì xì chứ, thật ảo diệu!”

“Các bạn yêu, hôm nay bay tới Giang Thành còn kịp không?”

“Quỳ xuống xin Hoắc Daddy bay qua thành phố của chúng tôi một vòng. Đám trẻ thèm đến phát khóc rồi, hức hức hức.”

Tống Thời Vy nhìn thấy cảnh ấy, không khỏi cảm thán.

“Vãn Vãn, quả nhiên là bà chịu chơi!”

~Hết chương 164~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc