Cửu Thời Khư | Chương 165: Gia đình khó khăn

Ngoài cửa sổ, bầu trời lấp lánh.

Trong nhà là một khung cảnh xuân sắc gợi tình. Tô Khanh đứng trước khung cửa sổ sát sàn, sơ mi tụt xuống một nửa, chân hở ra ngoài. Những chùm sáng chậm rãi dịch chuyển trên cơ thể cô, thanh cao thoát tục, cực kỳ mê hồn.

Hoắc Tây Thẩm ôm lấy cô, cánh môi mơn man trên cổ cô.

“Chỗ này… không bị ai nhìn thấy đấy chứ…”

“Không đâu, cửa sổ này là dạng kính một chiều.”

Cơ thể Tô Khanh khẽ run lên. Cô nhìn thấy rõ cảnh người ta đi qua đi lại dưới nhà. Cảm giác kích thích này khiến cô nhạy cảm hơn bao giờ hết.

Chẳng biết đã qua bao lâu.

Trên cửa sổ dính đầy những dấu vân tay do cô để lại, cô cũng bất lực nằm bẹp trong vòng tay Hoắc Tây Thẩm.

Mồ hôi nhễ nhại.

Cô gần như rệu rã.

Sau khi mọi chuyện kết thúc, Tô Khanh nhận được điện thoại của Lê Vãn Ngưng.

“Bà ngoại kêu chúng ta về nhà bà nội ăn cơm.”

“Được.”

Tô Khanh tự nhìn mình trong gương, trên phần cổ trắng ngần là những dấu vết mờ ám. Cô bĩu môi: “Hoắc Tây Thẩm, như thế này sao em dám đi gặp hai bà chứ.”

Hoắc Tây Thẩm bật cười, cúi đầu hôn lên má cô.

“Mọi người đều là những người đi nhiều biết rộng, không sao đâu.”

Cô quay đầu, bấu vào hông anh một cái, “Thiếu nghiêm túc.”

Hoắc Tây Thẩm nắm chặt tay cô, lại định quấn lấy.

“Không được phép, sắp về nhà rồi, em phải trang điểm lại đã.”

“Được, anh đợi em ở đây.”

Hoắc Tây Thẩm uể oải ngồi dựa vào chiếc bàn phía sau, cầm đại một cuốn sách lên, lật ra xem. Thi thoảng anh lại ngước mắt lên nhìn Tô Khanh, sự cưng chiều trong đôi mắt gần như sắp hóa thành một dòng nước trào ra ngoài rồi.

Trong lúc Tô Khanh kẻ lông mày, Hoắc Tây Thẩm đi tới. Một tay anh chống lên bàn, hơi khom người lại bao bọc cô trong vòng tay mình.

Anh nhìn vào cô trong gương, khẽ hỏi: “Để anh vẽ giúp em nhé?”

“Anh vẽ đẹp không đấy?”

Hoắc Tây Thẩm khẽ cười, “Nhà chúng ta không chỉ có em khéo tay, chồng em cũng không tệ.”

Nghĩ đến cái gì đó, mặt cô đỏ bừng lên.

“Được rồi. Đằng nào thì bảo bối của anh có sắc đẹp trời ban, anh có vẽ không đẹp cũng không sao cả.”

Cô liều mạng rồi.

Ai bảo hôm nay anh nhà cô có nhã hứng đến thế chứ.

Hoắc Tây Thẩm cầm cây bút kẻ lông mày lên, tỉ mỉ vẽ giúp cô. Tô Khanh nhắm mắt lại. Lát sau, bên tai cô vọng tới tiếng nói khẽ khàng của anh.

“Tóc phượng lấp lánh đai vàng – Cầm cây lược ngọc vân rồng trên tay – Bước ra dưới cửa mỉm cười – Khuôn mày đậm nhạt vừa lòng người thương?”

Tô Khanh mở to mắt, nhìn thẳng vào đôi mắt hoa đào nồng nàn tình ý của anh.

Trái tim cô khẽ run rẩy.

Lạnh lùng, “cấm dục”, không chút hài hước, nhất định là những hiểu lầm nghiêm trọng của mọi người đối với Hoắc Tây Thẩm.

Rõ ràng anh là một người lãng mạn tận cốt tủy.

Tô Khanh nhìn vào mắt anh, những tia sáng khẽ dịch chuyển bên trong, cô nhẹ nhàng lên tiếng, “Nép người cầm bút hồi lâu – Vẽ hoa thử nét ban đầu vụng tay – Ngẩn ngơ thêu dệt một thì – Cười hỏi viết sao nên chữ ‘uyên ương’ bây giờ?”

Có anh là được.

Chỉ ngưỡng mộ uyên ương, không ngưỡng mộ tiên.

Ánh mắt cả hai chạm vào nhau, những con sóng nơi đáy mắt thi nhau dâng trào.

Tô Khanh kịp thời lên tiếng để cắt đứt bầu không khí tình ý dạt dào ấy. Cứ tiếp tục nhìn nhau như vậy, rất có thể sẽ lại xảy ra một trận chiến kịch liệt nữa.

“Đi thôi, về nhà.”

“Về nhà.”

Giữa màn tỏ tình khắp thành phố, Hoắc Bảo Nhi và các bạn cùng ký túc xá đang đi dạo trên đường. Họ cũng giật được mấy bao lì xì.

Dao Dao tự đếm của mình.

“Sắp gần bằng tiền sinh hoạt phí một học kỳ của mình rồi. Hoắc Tây Thẩm và mọi người cũng hào phóng quá đi.”

Mã San kích động vô cùng, “Cuối cùng mình cũng được đổi máy tính rồi. Cảm ơn Hoắc Daddy. Các chị em, hay là cả nhóm chúng ta tổ chức tới ôm chân anh ấy đi.”

Nam Nam, “Anh ấy cưng vợ thật đấy, ngưỡng mộ chết đi được, hức hức hức. Mình cũng muốn làm vợ anh ấy!”

Hoắc Bảo Nhi quay người bịt miệng Nam Nam lại.

“Không được, không thể. Anh ấy chỉ có thể là của chị Tô Tô thôi.”

Nam Nam nỉ non, “Mình chỉ ước mơ chút thôi mà.”

Hoắc Bảo Nhi, “Mơ cũng không được. Ngoại trừ chị Tô Tô ra, không dám được nhúng chàm anh trai mình.”

Dao Dao, “Bảo Nhi, chúng ta đều muốn làm con gái của Hoắc Daddy, chỉ có mình cậu muốn làm em gái anh ấy. Quả nhiên là người phụ nữ của giáo sư Trình, tầm nhìn cũng khác biệt.”

Hoắc Bảo Nhi, “Biết đâu mình chính là em gái của anh ấy.”

Họ hoàn toàn không hề coi lời nói của Hoắc Bảo Nhi là thật. Dù sao thì mọi người đều là mấy cô gái mộng mơ, thường xuyên tự nhận mình là vợ của ai đó trong ký túc xá.

“Ha ha ha ha ha ha ha, được được, sau này cậu chính là chỗ dựa của bọn này, đưa chúng mình đi du lịch thế giới.”

Dao Dao chắp hai tay lại, hai mắt sáng như sao, “Nhưng mà nói thật. Hoắc Tây Thẩm đẹp trai quá, khi nào mình mới được diện kiến nhan sắc thật của anh ấy đây.”

Nam Nam, “Đừng nằm mơ nữa. Người ta là ai, còn chúng ta là ai? Cả đời này cũng không có điểm giao cắt đâu.”

Mã San, “Thật ra mình cũng rất mê Hoắc Tây Thẩm. Trước đây mình từng nhìn thấy ảnh của anh ấy trên tạp chí. Đúng là vừa nhìn đã đắm say, từ đó về sau mình không còn đu idol nữa.”

Hoắc Bảo Nhi, “Anh trai mình đẹp trai cỡ đó sao? Ngày nào cũng gặp nên mình chẳng có cảm giác gì.”

Mã San vỗ vai Hoắc Bảo Nhi.

“Rất tốt, rất nhập vai. Diễn rất sâu, tiếp tục duy trì.”

Đúng lúc này.

Điện thoại của Hoắc Bảo Nhi đổ chuông. Cô bắt máy, giọng Tống Thời Vy vang lên ở đầu bên kia, “Bảo Nhi, tối nay về ăn cơm nhé. Anh con và Tô Tô đều về cả, ban nãy bà cũng đã gọi điện cho chú Gia rồi.”

“Hả, bà nội, cháu đang đi chơi với bạn ngoài phố. Bỏ lại bạn không hay lắm đâu ạ.”

Tống Thời Vy cười nói: “Vậy thì dẫn bạn cháu về nhà ăn luôn. Vừa hay bà nội cũng muốn làm quen với mấy cô gái ấy.”

“Được rồi, để cháu hỏi xem họ có muốn tới không ạ.”

Hoắc Bảo Nhi bỏ di động xuống, “Bà nội mình gọi điện bảo mình mời mấy cậu tới nhà ăn cơm, mấy cậu đi không?”

“Nhà cậu ở đâu?”

“Trên núi.”

“Hả? Trên núi?”

Ba người họ đưa mắt nhìn nhau. Không lẽ gia cảnh của Bảo Nhi thật sự không tốt, sao lại sống ở trên núi chứ?

Hơn nữa họ cũng chưa từng nghe thấy Bảo Nhi nhắc về bố mẹ mình.

Có một lần, mọi người ăn lẩu ở trong ký túc xá rồi uống một chút rượu, sau đó nói về gia đình của mỗi người. Bảo Nhi chỉ nói một câu: Từ lúc sinh ra, cô chưa được thấy mặt bố mẹ mình.

Bố mẹ cô ấy đã qua đời rồi.

Cô lớn lên cùng bà nội.

Thế nên mọi người đều rất thương cô.

Dao Dao len lén nhắn tin cho Nam Nam, “Mấy cậu có mang theo tiền mặt không? Lát nữa mình cho bà ngoại Bảo Nhi ít tiền.”

Nam Nam, “Cậu ngốc à, vừa mới nhặt được lì xì còn gì? Chúng ta tặng bà nội là xong. Bà nội Bảo Nhi cũng là bà nội chúng ta mà.”

“Được, quyết định vậy đi.”

“Mua thêm ít sữa và hoa quả đi.”

“Ừm, ừm.”

Ba người họ nói chuyện râm ran qua điện thoại, Hoắc Bảo Nhi nhìn họ, “Có đi không nào? Nếu mấy cậu không muốn đi cũng không sao, chúng ta vẫn đi ăn malatang như kế hoạch.”

“Đi chứ, bọn mình mua cho bà nội ít sữa và hoa quả.”

“Không cần đâu, nhà mình nhiều cây ăn quả lắm.”

Họ lại càng thấy xót xa hơn.

Bà nội đã từng ấy tuổi rồi mà vẫn còn phải trồng cây nuôi gia đình. Haiz.

Thật hy vọng Hoắc Bảo Nhi sớm kết hôn với giáo sư Trình. Như vậy về sau bà nội không phải vất vả như thế nữa.

“Thế sữa thì sao?”

“Sữa cũng không cần, nhà mình cũng có trang trại bò sữa riêng.”

Hu hu hu hu.

Bà nội từng ấy tuổi rồi mà còn phải vắt sữa bò, đúng là quá khổ sở.

Họ cảm động đến mức rưng rức khóc, “Bảo Nhi, sau này cậu nhất định phải thật hiếu thảo với bà nội đấy.”

~Hết chương 165~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc