GIÓ | CHƯƠNG 167: NHẤT ĐỊNH LÀ RẤT THƠM, RẤT MỀM

Không đúng.

Thế nên là…

Rõ ràng không tồn tại chuyện không môn đăng hộ đối. So với Bảo Nhi, giáo sư Trình của bọn họ mới đang là người trèo cao thì phải!

Nếu mấy người ở trường học mà biết những chuyện này, có phải sẽ phát điên hết không?

Còn họ thì phát điên cả rồi.

“Mau vào đi.”

Trình Gia đi xuống, nắm lấy tay Hoắc Bảo Nhi, “Sao tay lạnh ngắt thế này, biết ngay lại ăn mặc phong phanh.”

Hôm nay Hoắc Bảo Nhi mặc một chiếc váy hai dây màu xanh sương khói, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác bằng len màu trắng. Ở dưới ánh đèn, trông cô vừa ngoan ngoãn vừa mềm mại, giống hệt một con búp bê trong các bộ phim hoạt hình.

Cô hỏi, “Không đẹp sao?”

Ánh mắt Trình Gia lướt một vòng quanh người cô. Chiếc váy của cô gái dài đến đầu gối, đôi chân mảnh sáng bóng lên, cái cổ hơi cúi xuống, để lộ ra làn da trắng nõn.

Xinh thì xinh đấy.

Nhưng trông rất lạnh.

Anh biết ngay cô sẽ không ăn mặc tử tế.

“Ngày đông mà đi chân trần, không sợ già rồi đau chân à.” Anh nghe người làm nói họ đã tới nơi, lúc ra ngoài còn cố tình cầm theo một chiếc áo khoác.

Hoắc Bảo Nhi lè lưỡi, cười tươi rói nói: “Chuyện lúc về già thì khi già tính đi, tóm lại bây giờ đẹp là được.”

Mười tám tuổi không đẹp thì khi nào mới đẹp?

Hơn nữa.

Cô thích thấy ánh mắt anh dính chặt vào người cô không thể rời đi.

Hai tay cô ôm lấy bả vai anh, cả người dính chặt vào cơ thể anh, mềm mại, nũng nịu, “Chú Gia, anh nói đi, có xinh không?”

Chiều cao của Trình Gia và cô xêm xêm nhau, anh chỉ cần hơi cúi xuống là lập tức nhìn thấy phần ngực núng nính của cô gái.

Anh sắp không đỡ nổi nữa rồi.

Anh khẽ cúi người, thì thầm bằng một tông giọng chỉ có hai người nghe thấy: “Em muốn bị xử rồi.”

Hoắc Bảo Nhi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, rồi đắc ý nhếch môi. Ngón tay mềm ngoắc ngoắc hai cái vào lòng bàn tay anh, như mèo gãi vậy.

Gãi cho trái tim Trình Gia ngứa ngáy.

Nhìn vào đôi mắt thâm trầm, bình tĩnh đó của anh, Hoắc Bảo Nhi cười tươi rói, đáp lại.

“Ừm, muốn bị xử rồi.”

Gương mặt với những biểu cảm sinh động, má lúm đồng tiền mờ mờ như đang viết rõ một câu:

… Mau tới xử em đi.

Trình Gia cười khẽ một tiếng, nụ cười ấy có vài phần cưng chiều đến bất lực.

Ba kẻ đứng hóng xung quanh sắp chết chìm trong nụ cười dịu dàng ấy rồi. Ở trường, Trình Gia luôn là một vị giáo sư nghiêm nghị, lạnh lùng, xa cách, đối xử với ai cũng như nhau.

Kể cả là lúc dạy bọn họ cũng cười.

Nhưng nụ cười đó hoàn toàn không có linh hồn.

Trình Gia của khoảnh khắc này nhìn vào Hoắc Bảo Nhi, sự dịu dàng như sắp tràn ra nơi đáy mắt. Một giáo sư Trình như vậy trở nên gần gũi và thân thương hơn.

Như một chàng hoàng tử dịu dàng và lịch thiệp bước từ trong truyện tranh ra ngoài cuộc sống thực vậy.

Đu cặp này đã thật sự.

Được “cắn đường” ở khoảng cách gần như vậy, họ thật sự sẽ phát điên lên mất.

Ai hiểu cho đây!!!

Đúng vào lúc này, một tia sáng rạch ngang bầu trời đêm rồi từ từ lướt từ xa đến.

Nam Nam và mọi người lại bắt đầu nhộn nhạo, “Trời, xe ai mà ngầu vậy.”

Ngay cả ở trên phim họ cũng chưa từng thấy chiếc xe nào ngầu đến vậy. Những đường nét thân xe mượt mà được gia công tỉ mỉ, mỗi phân đều tinh tế nói lên một điều rằng: Tôi rất giàu có.

Chói lòa tới mức khiến họ mù mắt.

Chiếc xe dừng lại trước cửa.

Cửa xe hai bên được mở ra từ từ, ba cô gái có vốn sống ít ỏi ấy sửng sốt trợn tròn hai mắt, há hốc miệng.

Chao ôi.

Quá “wao” rồi!

Người này lại là ai mà cách xuất hiện có thể ngầu tung trời thế này chứ, aaaa!

Sau khi cửa xe được mở ra, một người đàn ông mặc áo măng tô đen từ trong xe bước xuống. Họ chưa kịp nhìn rõ diện mạo của người ấy, chỉ thấy người ấy cúi xuống một cách quý phái, đưa bàn tay ra trước, làm động tác mời.

Tuy rằng họ chưa nhìn rõ gương mặt của người đàn ông.

Nhưng bàn tay đó lại đẹp tới mức khiến người ta muốn la hét, xoay vòng vòng tại chỗ.

Dưới bầu trời đêm.

Bàn tay đó mảnh khảnh, từng khớp xương rõ ràng, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ, càng tăng thêm vài phần quý phái.

Chỉ một góc nghiêng thôi, họ đã cảm nhận đượv vẻ đẹp trai khiến họ chảy máu mũi.

Bàn tay của một cô gái ngồi trong xe được đặt vào lòng bàn tay người đàn ông. Anh nắm lại nhẹ nhàng rồi dắt người đó ra ngaoif.

Giây phút họ quay người lại.

Nam Nam và hai người bạn đứng hình hoàn toàn.

Mọi từ ngữ tuyệt vời đều không đủ để hình dung cảnh tượng Hoắc Tây Thẩm và Tô Khanh sánh vai xuất hiện trước mắt họ ngay lúc này.

Quá xinh.

Quá đẹp trai.

Quá xứng đôi.

Trời ơi.

Đây là nhan sắc thần tiên gì, đây là cặp đôi thần tiên gì.

Chỉ có trên trời chứ nào đã thấy chốn nhân gian…

Nam Nam sắp đứng không vững. Quá nhiều cú sốc dội liên tục trong tối nay đã rút cạn mọi cảm xúc kích động của cô ấy. Giây phút được nhìn thấy Hoắc Tây Thẩm bằng xương bằng thịt, cô ấy chuyển thẳng từ trạng thái hưng phấn sang bồng bềnh.

Đây chắc chắn là mơ.

Trong những năm tháng còn lại của cuộc đời, cô ấy lại được gặp vị thần xa tận chân trời, nam thần của mình.

Cảm giác này mọi người có hiểu được không?

Giống như việc bạn thích một minh tinh lâu lắm rồi, bỗng có một ngày người ấy thực sự xuất hiện trước mặt bạn, bằng xương bằng thịt.

Ở khoảng cách chỉ cần giơ tay là chạm được vào.

Nam Nam ôm lấy cánh tay Dao Dao, nhìn trân trân Hoắc Tây Thẩm không rời mắt, giọng cũng lâng lâng, “Phải làm sao đây? Chân mình hơi nhũn ra rồi, đứng không vững nữa.”

Dao Dao, “Hu hu hu, mình cũng vậy.”

Mã San, “Hai cậu ai đỡ mình với, mình cũng không ổn rồi.”

Đây đâu phải là người!

Rõ ràng là nam nữ chính bước ra từ một cuốn tiểu thuyết.

Lúc trước, khi gặp Trình Gia, họ đã sửng sốt đến đứng người một lần rồi, cảm thấy trên thế giới không ai đẹp trai hơn Trình Gia được nữa.

Không.

Họ đã sai.

Sai lầm nghiêm trọng.

Đứng trước dung nhan tuyệt sắc của Hoắc Tây Thẩm, những người khác chỉ là vụn vặt, chỉ là em trai, không đáng nhắc đến.

Có thể so sánh được với Hoắc Tây Thẩm có lẽ chỉ còn Tô Khanh ở bên cạnh anh thôi.

 Tô Khanh ngước mắt, nhìn thẳng vào đám Nam Nam, khẽ mỉm cười, “Bảo Nhi, đây là các bạn của em hả?”

Hoắc Bảo Nhi gật đầu, “Đúng ạ, chị Tô Tô. Đây đều là bạn cùng phòng ký túc xá với em. Đây là Nam Nam, cậu ấy là Dao Dao, người còn lại là Mã San.”

Tô Khanh nhìn họ, tươi cười chào hỏi.

“Chào buổi tối em gái.”

Aaaaaaaaaa, cứu mạng.

Chị gái xinh đẹp vừa gọi họ là em gái.

Ai mà không rung động cho được.

Hơn nữa, giọng của chị gái xinh đẹp êm ru, tới mức xương cốt của họ như muốn mềm nhũn ra.

Chẳng trách trên mạng có rất nhiều người nói chị gái xinh đẹp là hàng cực phẩm, hôm nay gặp được người thật mới biết những lời ngợi khen đó không hề thái quá chút nào.

Thậm chí, ở ngoài đời, cô ấy còn đẹp hơn ảnh cả trăm lần, ngàn lần, vạn lần!

Cả ba người không hẹn mà gặp, cùng đỏ ửng mặt lên, xấu hổ chào một tiếng: “Chào chị.”

Tô Khanh nhìn họ, cười cực kỳ dịu dàng, “Các em đáng yêu quá.”

Aaaaaaaaaa.

Chị gái xinh đẹp nói họ đáng yêu, phải làm sao?

Thật yêu chị gái xinh đẹp!

Thật sự muốn ôm chị gái xinh đẹp, nhất định là rất thơm, rất mềm, hức hức hức.

~Hết chương 167~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc