GIÓ | CHƯƠNG 168: KHÔNG YÊU SAO ĐƯỢC

“Bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong đi.”

Dao Dao cùng đám bạn đã sướng đến mức mất khả năng biểu đạt ngôn ngữ. Ba người họ chỉ biết gật đầu như gà mổ thóc, liên tục cười ngây ngô.

Sau khi vào nhà.

Họ một lần nữa chấn động vì cảnh tượng trước mắt.

Có sáu người đàn ông điển trai ngồi thành một hàng thẳng tắp trên sô pha.

Hình tượng nào cũng có đủ.

Đẹp trai đa dạng phong phú, đẹp trai mỗi người một vẻ, họ hoàn toàn phát điên rồi. Mặc kệ đi, cứ để họ phát điên đi, cứ để họ cuồng nhiệt đi.

Bình thường đến cả một anh đẹp trai bình thường cũng khó gặp được, hôm nay lại gặp liền một lúc sáu, bảy, tám người.

Còn có một người đẹp có một không ai!

Những con người này bình thường chỉ tồn tại trên bảng top từ khóa tìm kiếm, trên tạp chí, trên tivi.

Bây giờ đều đang đứng trước mặt họ, nói chuyện với họ.

Mẹ ơi.

Con gái mẹ thành công rồi!

Ánh mắt họ lướt qua gương mặt các ông cậu ngồi trên sô pha. Mỗi một gương mặt, mỗi một con người, mỗi một thần thái đều vừa thân thuộc vừa xa lạ!

Dao Dao phấn khích kéo tay Nam Nam.

“Lê Dục, Lê Dục. Người ngồi bên đó chính là Ảnh đế Lê Dục đấy. Mẹ mình siêu thích anh ấy!”

Tô Khanh đi tới, chu đáo nói: “Các em gái, để chị giới thiệu cho các em biết. Đây là cậu cả của chị, Lê Dục, chắc các em đều biết ha.”

Cả ba cô nàng đều gật đầu như trống bỏi.

“Biết ạ, biết ạ.”

Cầm giải thưởng đến mềm nhũn cả tay, vừa debut là bước lên đỉnh cao, ba mươi mấy tuổi đã lùi về ở ẩn, ai không biết cơ chứ!

Phải nói rằng, người đàn ông đó là nước mắt của thời đại.

Là kỳ tích không ai vượt qua được trong giới giải trí.

Cho đến nay, trong tay anh ta vẫn nắm giữ vô số thành tích chưa ai vượt được.

Cả ba cô gái đồng thanh, “Chào cậu cả ạ.”

Lê Dục ngẩng lên, khẽ gật đầu với họ, coi như đã chào hỏi.

Tô Khanh tiếp tục giới thiệu, “Đây là cậu hai của chị, Lê Hi Ngôn.”

Nam Nam bụm miệng, kích động như sắp khóc, “Em biết, em quen.”

Đại văn hào đó!

“Em có rất nhiều tác phẩm tiểu thuyết của cậu hai ạ.”

Lê Hi Ngôn nhìn về phía cô ấy, “Ồ? Thật sao? Không ngờ một cô gái như cháu mà cũng từng đọc tác phẩm của tôi. Tiểu thuyết của tôi hơi rối não, rất nhiều người nói là khó hiểu, khó đọc.”

“Không không không. Tiểu thuyết của cậu hai hay lắm luôn, cháu siêu thích. Tác phẩm đầu tay của cậu, ‘Tìm’, cháu đã đọc không dưới hai chục lần. Lần nào cũng có những phát hiện mới. Cậu hai thật sự quá quá quá quá quá lợi hại.”

Nam Nam nhìn anh ta bằng ánh mắt không thể ngưỡng mộ hơn, đáy mắt đong đầy sao trời.

Lê Hi Ngôn khẽ nhếch môi, “Cuốn tiểu thuyết đầu tay của tôi rất ít người biết, không ngờ cháu lại từng đọc.”

Nam Nam gật đầu rất mạnh.

Cô ấy từng hâm mộ giọng văn của Lê Hi Ngôn một cách điên cuồng. Giọng văn của anh ta đối với cô ấy mà nói giống như một loại phép thuật, thu hút cô ấy.

Từ năm mười mấy tuổi đến bây giờ.

Thật không ngờ tác giả mà cô ấy hâm mộ thời niên thiếu bây giờ lại thật sự xuất hiện trước mặt cô ấy.

Hôm nay thật sự hạnh phúc quá rồi!

Tô Khanh tiếp tục giới thiệu, “Đây là cậu ba của chị. Lê Bạc Dã, đạo diễn. Chắc là các em đều từng xem phim do cậu ấy đạo diễn.”

“Từng xem rồi ạ. Có rất nhiều phim bùng nổ, cậu ba quả thực lợi hại.”

“Bộ phim mới nhất của cậu ba hợp tác cùng nam thần của em đấy!!! Thật muốn đi thăm phim trường. Cậu ba, mọi người chuẩn bị quay phim ở đâu thế.”

Thấy mấy cô gái rất hồ hởi, Lê Bạc Dã cười cười, “Chắc là ở nước ngoài, cụ thể thì vẫn chưa chốt hẳn.”

“À… Nước ngoại ạ.”

Mã San có vẻ tiếc nuối, “Vậy là chúng cháu không thể đi thăm phim trường rồi.”

“Không sao, sau này có cơ hội có thể cùng Bảo Nhi tới phim trường làm diễn viên khách mời, đùa nghịch một chút. Đoàn làm phim bao ăn bao ở và đài thọ tiền vé máy bay.”

“Trời ơi, cậu ba thật là tốt bụng!”

Cậu tư, Lê Hi Diễn, uể oải ngả lưng vào sô pha, “Các em gái, cậu đây cũng rất tốt mà.”

Trong sáu người cậu, Lê Hi Diễn là khác biệt nhất. Anh ta để một mái tóc hơi dài một chút, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười hờ hững đầy quyến rũ.

Tô Khanh cười nói: “Đây là cậu tư của chị, họa sĩ.”

Đẹp trai quá…

Họa sĩ đấy.

Quả nhiên khí chật thật khác biệt.

Lê Hi Diễn chỉ vào cậu sáu ngồi bên cạnh, “Cậu năm của Khanh Khanh, Lê Cẩn Diệc, cơ trưởng, trước đây từng lái chiến đấu cơ.”

Ôi ôi ôi ôi ôi.

Họ từng xem tin tức, trước đó, một chuyến bay do anh ta điều khiển đã gặp sự cố ở độ cao hàng chục nghìn feet. Chính anh ta đã xoay chuyển tình thế, cứu sống hàng trăm hành khách trên máy bay.

Thực sự là một anh hùng trong lòng tất cả mọi cô gái.

“Người cuối cùng, cậu nhỏ của chị, Lê Thành, bác sĩ.”

Nam Nam cùng mọi người trong lúc phấn khích cũng cảm thấy hơi tò mò.

Ấy?

Tên của mấy người cậu trước đó đều rất dễ nghe, sao đến cậu cuối cùng cái tên lại qua loa như vậy?

Lê Thành: Đừng hỏi, có hỏi thì sẽ là bố mẹ anh ta đã lười đặt tên rồi. Năm xưa sau khi sinh ra anh ta, họ nhắm mắt chọn bừa một cái tên trong một cuốn sách, rồi mở ra xem.

Thành.

Được, vậy sẽ là Lê Thành.

Anh ta hoài nghi, lỡ như chữ mà họ chọn là Hoa thì bây giờ tên của anh ta chẳng phải sẽ là Lê Hoa hay sao.

Ba cô gái phấn khích cầm sổ tay xin chữ ký từng người một.

Ký xong xuôi, Nam Nam chạy tới trước mặt Hoắc Tây Thẩm, dè dặt hỏi: “Dạ… Em có thể cùng anh… chụp một bức ảnh không ạ?”

Thần thái của Hoắc Tây Thẩm toát ra quá mạnh mẽ, đến mức khi nói chuyện với anh, Nam Nam còn cảm thấy chân run rẩy.

Hoắc Tây Thẩm khẽ đáp: “Không chup.”

“À, dạ vâng.”

Lúc này, Tô Khanh đi tới, “Nam Nam phải không? Muốn chụp ảnh thì phải tìm chị chứ.”

Mắt Nam Nam lập tức sáng bừng lên, cô ấy trìu mến nhìn Tô Khanh.

Tô Khanh ngoắc ngoắc ngón tay về phía Hoắc Tây Thẩm, “Qua đây, chụp ảnh với em gái nào.”

Hoắc Tây Thẩm quả nhiên đã ngoan ngoãn đi tới.

Anh ôm lấy Tô Khanh, “Cùng chụp.”

Tô Khanh nhìn Nam Nam, “Được chứ?”

Nam Nam vui phát điên, “Được ạ được ạ.” Chị gái thật là dịu dàng.

Ai lại không yêu sự dịu dàng này cơ chứ.

Chẳng trách Hoắc Tây Thẩm nghe lời cô răm rắp. Đến một cô gái như cô ấy còn cảm thấy khó đỡ, huống hồ là đàn ông.

Tô Khanh bước ra khỏi vòng tay của Hoắc Tây Thẩm, nhường vị trí chính giữa cho Nam Nam, “Em đứng ở đây đi.”

Ai ngờ Hoắc Tây Thẩm lập tức giữ cô lại, “Em đứng bên cạnh anh.”

Tô Khanh trừng mắt với anh, nói nhỏ: “Con bé muốn chụp ảnh với anh, anh không thể phối hợp một chút sao.”

Hoắc Tây Thẩm nhìn cô đầy ấm ức, “Chính em không cho phép anh đứng quá gần các cô gái khác còn gì.”

Tô Khanh, “… Có sao?”

“Có.”

“Anh nghe lời vậy à?”

“Ừm, anh luôn luôn nghe lời em.”

Tô Khanh, “Nhưng đây là em gái…”

Bàn tay đang bấu eo cô của anh càng siết chặt hơn nữa.

Nam Nam đứng cạnh quan sát hết những tương tác dù là rất nhỏ của họ, cười sắp rách cả miệng. Cô ấy cảm giác đang có vô số bong bóng màu hồng bay khắp bầu trời, thật sự là ngọt vào tận trong tim.

Sao có thể ngọt như vậy chứ!

Hơn nữa, Hoắc Tây Thẩm trong ấn tượng của Nam Nam vẫn luôn là một vị sếp tổng cao ngạo, lạnh lùng, ngầu bá cháy bọ chét.

Hôm nay được gặp, không ngờ sếp Hoắc lại là học sinh xuất sắc của lớp “đàn ông gương mẫu”.

Chao ôi.

Sự đối lập này, không yêu sao được!

~Hết chương 168~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc