
Hoắc Bảo Nhi cùng thím Trương trở về phòng khách. Một phút sau, Trình Gia cũng ra ngoài. Hoắc Bảo Nhi nghe thấy tiếng bước chân vọng tới từ đầu cầu thang bèn ngẩng đầu nhìn lên.
Ánh mắt cô và Trình Gia chạm nhau trong không trung.
Bốn mắt nhìn nhau.
Cô ấy trông thấy khóe miệng anh ấy hơi nhếch lên một chút.
Lướt xuống dưới, cúc áo cổ của anh đã được cài lại cẩn thận, gọn gàng.
Anh lại trở về với hình ảnh một vị giáo sư lịch thiệp, cao quý mọi ngày.
Hoắc Bảo Nhi đắc ý cười cười. Ai bảo anh thích giật cổ áo ra, hừ, còn định ra ngoài dụ dỗ tiểu yêu tinh khác chắc?
Cả gia đình quây quần cạnh nhau, nói cười vui vẻ.
Lát sau, Lê Vãn Ngưng nhìn về phía Tô Khanh, khóe mắt từ từ ửng đỏ. Bà nắm lấy tay cô, “Khanh Khanh, bà ngoại phải về nhà đây.”
“Cháu à, ở lại đây cháu phải sống thật tốt nhé. Ngày nào cũng phải vui vẻ, hạnh phúc, biết không?”
Tô Khanh biết thời khắc ly biệt này sóm muộn cũng phải tới.
Cho dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi nó thật sự tới, trong lòng cô ít nhiều vẫn cảm thấy không nỡ.
Đây có lẽ chính là sợi dây ràng buộc của huyết thống.
Đã nhiều năm không gặp, một khi gặp được nhau sẽ nảy sinh vướng bận một đời.
Hoắc Tây Thẩm nói: “Bà ngoại, bà yên tâm. Cháu sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy, không để bất cứ ai bắt nạt cô ấy đâu ạ.”
“Được, bà hoàn toàn yên tâm về đứa cháu rể này, chẳng qua là bà không nỡ xa nó. Tây Thẩm, khi nào có thời gian rảnh, nhất định phải đưa Khanh Khanh về thăm nhà nhé.”
“Cháu hứa ạ, bà ngoại.”
Sống mũi Tô Khanh cay cay. Cô nắm lấy tay Lê Vãn Ngưng, ngàn vạn lời muốn nói đều nằm cả trong trái tim.
Không biết phải bày tỏ thế nào.
“Bà ngoại, bà cũng phải sống thật tốt nhé, giữ gìn sức khỏe. Cháu sẽ thường xuyên qua thăm bà, cả ông ngoại nữa.”
“Được, được, được.”
Lê Vãn Ngưng len lén lau nước mắt. Lê Thành đưa cho bà một tờ giấy ăn, “Mẹ, mẹ đừng khóc nữa. Mắt mẹ không được khóc nhiều đâu, tới lúc xảy ra vấn đề gì, bố lại đấm con đấy.”
Lê Thành là một tài năng Y học, có điều anh ta vốn không muốn chọn khoa Mắt.
Chính vì năm xưa mẹ đã khóc hỏng cả hai mắt vì mất đi con gái, anh ta mới bị bố ép đăng ký học khoa Mắt.
“Được, không khóc không khóc. Mọi người đều phải hân hoan, vui vẻ.”
Cho dù bây giờ giao thông tiện lợi, liên lạc nhanh chóng, nhưng họ vẫn ở hai đầu Trái đất.
Lần này chia xa, không biết khi nào mới được gặp lại.
Đau lòng, bịn rịn là điều khó tránh.
Tiếng trực thăng ù ù trên bầu trời. Lê Vãn Ngưng đứng lên, “Bà phải đi đây. Cháu yêu Khanh Khanh, bà ngoại mãi mãi yêu cháu.”
Bà dang hai tay ôm chặt lấy Tô Khanh, thì thầm vào tai cô: “Nếu phải chịu ấm ức gì thì hãy về nhà, bà ngoại mãi mãi là bến đỗ vững chắc dành cho cháu. Dù cháu có làm gì, bà ngoại cũng ủng hộ vô điều kiện, biết không?”
“Vâng, cháu biết ạ.”
“Nhất định phải sống thật tốt đấy.”
“Bà cũng vậy. Bà ngoại, cháu yêu bà, mẹ cũng rất yêu, rất yêu bà.” Tô Khanh hiểu sự tự trách trong lòng Lê Vãn Ngưng. Bao năm qua bà chắc chắn sống không vui vẻ chút nào, cô khẽ nói: “Bởi vậy, bà hãy cởi bỏ nút thắt trong lòng mình ra nhé.”
Mẹ chưa bao giờ oán trách.
Cũng chưa bao giờ căm hận.
Bà vẫn luôn, vẫn luôn rất nhớ người thân của mình.
Lê Vãn Ngưng hơi nghẹn ngào, “Ngoan, ngoan lắm.”
Bà buông Tô Khanh ra rồi quay qua Tống Thời Vy, “Người chị em, tạm biệt nhé. Có cơ hội hãy sang tìm tôi, chúng ta cùng đi du lịch vòng quanh thế giới.”
Tống Thời Vy mỉm cười, “Cậu thôi đi. Chúng ta cũng đâu còn nhiều thời gian. Hãy dành khoảng thời gian còn lại này để ở bên ông già dính người nhà cậu đi. Đừng có nhớ đến tôi nữa.”
“Đã nhớ cậu cả đời rồi, thêm một khoảng thời gian cuối cùng cũng đâu có thừa.”
Chiếc máy bay trực thăng hạ cánh xuống bãi cỏ rộng trước biệt thự. Cửa máy bay được mở ra, ông cụ nhà họ Lê từ trên trực thăng bước xuống.
Lê Vãn Ngưng hơi bất ngờ.
“Ông già chết tiệt, sao ông lại tới đây? Ông bảo đang quan sát công việc ở Đông Nam Á cơ mà?”
Lê Tri Dư mặc một bộ đồ thời Đường, cổ tay đeo chuỗi vòng Phật, trên tay cầm một cây gậy đầu rồng.
Ông ấy cười nói: “Tôi tới thăm Khanh Khanh, tiện thể đón bà về nhà.”
Ông cụ sau khi bước xuống thì chỉ nhìn chằm chằm vào Lê Vãn Ngưng.
Mấy người cậu hiểu hết nhưng không vạch trần.
Ông cụ đâu có tới thăm Khanh Khanh mà tiện thể đón vợ đâu. Rõ ràng là tới đón vợ, tiện thể thăm Khanh Khanh thì đúng hơn.
“Bố, bố đừng cứng miệng nữa, đón vợ thì bảo là đón vợ.”
Ông cụ cầm cây gậy lên, gõ thẳng vào chân cậu sáu, “Mày đúng là ‘thằng sáu’*! Khanh Khanh có chồng nó thương, đương nhiên tao phải thương vợ tao trước. Khanh Khanh, cháu nói có phải không?”
*Thuật ngữ trong game, chỉ những hành vi ấu trĩ hoặc năng lực kém cỏi.
Tô Khanh mỉm cười gật đầu, nụ cười đong đầy trong ánh mắt.
Nếu mẹ được lớn lên trong một gia đình như thế này, nhất định cũng sẽ được cưng như một công chúa nhỏ giống bà ngoại.
“Ông ngoại nói chính xác.”
Cậu sáu ghé vào tai Tô Khanh và nói: “Khanh Khanh, cháu đừng trông ông ngoại có vẻ đường hoàng mà tin, ngày xưa từng là một đại ca giang hồ thét ra lửa bên bến Thượng Hải đấy. Trên người xăm Thanh Long bên trái, Bạch Hổ bên phải, lưng còn vác cả một con sơn điêu.”
Sau này kết hôn rồi, ông mới bớt đi.
Theo họ vợ cho đến tận bây giờ.
Sau khi con gái mất tích, ông Lê bắt đầu tin Phật, đã đeo vòng tay Phật đó hai mươi năm rồi.
Tô Khanh thật sự không ngờ ông ngoại còn là kiểu đàn ông thô ráp, sắt đá bên ngoài nhưng dịu dàng, tình cảm bên trong.
Ông cụ đi tới trước mặt Tô Khanh, đưa cho cô một túi tài liệu.
“Khanh Khanh, ông bà ngoại có lỗi với cháu, để cháu chịu cực bao nhiêu năm. Ông ngoại cũng không có gì để tặng cho cháu, chỉ có tưng đây thôi, cháu mở ra xem đi.”
Tô Khanh mở kẹp tài liệu ra.
Bên trong là một hợp đồng tặng cho cổ phần. Ông ngoại tặng cho Tô Khanh 51% số cổ phần mình đang sở hữu.
Tô Khanh bàng hoàng nhìn những thứ ấy.
“Ông ngoại, thế này… không hay lắm ạ.”
Cô còn sáu người cậu cơ mà.
Nếu như nhận phần quà này, sau này cô chính là cổ đông lớn của nhà họ Lê, các cậu sẽ không được chia quá nhiều.
“Không sao, cháu không cần lo về các cậu của mình. Chúng nó là đàn ông, lẽ dĩ nhiên phải tự kiếm tiền nuôi vợ. Nếu cả vợ còn không nuôi nổi thì độc thân cả đời đi.”
Sáu người cậu gật gù.
“Phải đấy Khanh Khanh. Cháu nhận chỗ này đi, các cậu nợ cháu mà. Vả lại, các cậu cũng đâu có thiếu tiền.”
Ông cụ hài lòng gật gù, coi như mấy thằng ranh con này có lương tâm.
“Khanh Khanh, ông bà ngoại tặng cháu những thứ này là muốn cháu ngang hàng với Tây Thẩm ở bất cứ phương diện nào. Bây giờ cháu cũng đã là người phụ nữ sánh vai với Tây Thẩm trên bảng xếp hạng tỷ phú rồi.”
Thời Diên đứng cạnh lắc đầu.
Không không không.
Phu nhân bây giờ đã bỏ qua sếp họ rồi.
Bởi vì, những tài sản trước đây của sếp cũng đã được sang tên hết cho phu nhân.
Xem ra sau này anh ấy phải ôm chân phu nhân thật chặt rồi.
Phu nhân mới là người có tiền trong túi, có mỏ trong nhà, có sói trên giường đó!
Ông cụ nhìn về phía Hoắc Tây Thẩm, vỗ mạnh bàn tay lên vai anh, “Nhóc, phải đối xử tốt với Khanh Khanh nhà ông. Cháu mà dám bắt nạt nó, ông ngoại sẽ không khách khí đâu. Hồi còn trẻ ông không có sở thích gì, chỉ thích hạ gục chân cẳng của người khác. Nhất là cái chân thứ ba đấy, nhớ kỹ!”
~Hết chương 170~
Chia sẻ cùng tôi nhé…