
Cái… Cái chân thứ ba?
Sống lưng Thời Diên lạnh ngắt, hai chân kẹp chặt lại, lo lắng cho tương lai của sếp mình.
Có điều, một người đội vợ lên đầu như sếp, chắc sẽ không gặp nguy hiểm trong chuyện này.
Hoắc Tây Thẩm cười cười, “Ông ngoại, cháu sẽ không để ông có cơ hội ấy đâu.”
Ông ngoại cười phá lên, “Khá lắm, thằng nhóc này khá lắm. Có phong thái của ông hồi trẻ. Ông thấy, cháu giống con ruột ông hơn sáu thằng nhỏ kia đó.”
Trước đây, Lê Tri Dư đã nghe nhiều đến cái tên Hoắc Tây Thẩm. Cậu thanh niên này có thể khai phá ra được một bầu trời riêng trong một khoảng thời gian ngắn, quả là một kỳ tài hiếm có.
Ông đánh giá rất cao.
Không ngờ có một ngày, cậu ta lại trở thành cháu ngoại của mình.
“Lần sau khi cháu đưa Khanh Khanh về chơi, ông ngoại sẽ uống rượu tâm sự kỹ hơn với cháu.”
“Được ạ, cháu nhất định sẽ tiếp ông tới cùng.”
“Tốt. Bà à, bà đi chơi đã lâu, chúng ta phải về nhà thôi.”
Ông cụ nắm lấy tay Lê Vãn Ngưng. Lê Vãn Ngưng cười ngọt ngào như một cô thiếu nữ, gương mặt rạng ngời hạnh phúc.
“Ừm, về nhà thôi.”
Lê Vãn Ngưng bịn rịn ngoái nhìn nhìn Tô Khanh và Tống Thời Vy. Người bà không nỡ xa chính là người chị em già này.
Con trẻ có bầu trời của con trẻ.
Có niềm hạnh phúc riêng của chúng.
Nhưng Tống Thời Vy thì chỉ có một mình…
“Vy Vy, bà đừng có như hồi nhỏ, đợi cho tôi đi khuất rồi mới khóc thầm nhé.”
Tống Thời Vy rơm rớm lệ, bật cười, “Tôi từng này tuổi rồi còn khóc gì nữa chứ, đâu phải chúng ta không thể gặp nhau nữa, mau theo chồng cậu về nhà đi. Ở đây còn có tôi, đừng nhung nhớ quá.”
Bà khẽ gật đầu, “Ừm.”
Lê Tri Dư nắm tay vợ mình, vỗ nhẹ, “Mình à, nhân gian tháng đông vẫn có duyên lành, lá rơi cùng gió lại tương phùng. Đừng quá đau lòng.”
Lê Vãn Ngưng trừng mắt với ông.
“Mỗi ông hay chữ hả.”
Tống Thời Vy vẫy tay, “Đi nha, đi nha, tôi không tiễn đâu.”
Bà quay người đi vào trong. Khoảnh khắc bước chân vào phòng khách, giọt lệ vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Núi non rồi sẽ có ngày gặp lại.
Tạm biệt.
Người bạn già.
…
Đêm xuống sương phủ mờ, mọi người trong nhà đã tản đi hết cả, bà cụ cũng trở về phòng nghỉ ngơi từ sớm.
Khi đi lên tầng, Trình Gia thì thầm vào tai Hoắc Bảo Nhi: “Tiểu Bảo Nhi, về phòng tắm rửa sạch sẽ, đợi anh.”
Hoắc Bảo Nhi sau khi trở về phòng ngủ thì tắm rửa ngay lập tức. Cô thay sang một bộ đồ ngủ mới mua, ngoan ngoãn nằm trong chăn đợi anh tới.
Trước khi nằm xuống, cô còn cố tình xịt nước hoa vào trong chăn.
Hương đầu thơm lưng mềm mại, hương cuối lại xen lẫn một chút ma mị, dụ dỗ.
Không biết anh có thích không.
Tuy đây không còn là lần đầu tiên của họ, nhưng Hoắc Bảo Nhi vẫn khá căng thẳng. Cô vân vê mép chăn, lắng nghe tiếng động bên ngoài.
Sao anh vẫn chưa tới nhỉ.
Chẳng biết đã qua bao lâu, bên tai cô vang lên tiếng đóng cửa cạch cạch. Hoắc Bảo Nhi chui ra khỏi chăn, nhìn về phía cửa.
Chỉ một cái nhìn đã gần như lấy đi nửa mạng sống của Hoắc Bảo Nhi.
Tim cô bắt đầu đập thình thịch điên cuồng, trong lòng cũng đang thét gào rồ dại.
Chú Gia!
Anh quá đáng rồi đấy!!!!
Lại chơi một bộ đồng phục quyến rũ đến mức này.
Cô kéo chăn lên, chui tọt vào trong. Trình Gia kéo chăn ra, ánh trăng ngoài cửa sổ hắt xuống gương mặt nhỏ của cô gái. Làn da trắng như được đánh một lớp phấn mỏng, non mịn tới mức khiến người ta chỉ muốn cắn một cái.
“Trốn gì chứ?”
“Chú Gia, anh làm vậy, em… hơi khó thở.”
Trình Gia nhìn xuống người cô, rướn môi cười: “Nhóc con hôm nay đổi phong cách à?”
Trước kia đồ lót của cô đều màu hồng phấn, trẻ con.
Hôm nay.
Màu đen, kiểu ren, vải mỏng…
Quả thực là một sự quyến rũ rất khác biệt.
Anh cúi đầu, đặt những nụ hôn khẽ khàng lên nơi đầy đặn ấy.
Sau đó anh ngẩng đầu nhìn cô, trong đôi mắt chứa chan những nụ cười đầy ẩn ý. Anh hỏi cô, “Hôn nó, nó có to lên được không?”
Hoắc Bảo Nhi hít thở khó khăn, cả người như chìm xuống một hồ nước nóng.
Não bộ đã không thể suy nghĩ bất cứ vấn đề nào nữa.
Tuy rằng cô từng tưởng tượng ra hình ảnh này vô số lần, thậm chí đã cùng anh diễn nó vô số lần trong mơ, nhưng khi anh thật sự mặc bộ đồ này xuất hiện trước mặt cô.
Cô vẫn… hơi xấu hổ.
Khuôn mặt cô gái nhỏ đỏ rực như trái cà chua. Cô cầm chắc góc chăn, lại định chui vào trong, nhưng Trình Gia đã giữ lấy cổ tay cô, bế thẳng cô ra khỏi chăn, rồi dùng hai tay kéo cô đặt lên đùi mình.
“Chẳng phải đây là điều em luôn muốn ư?”
“Em… muốn khi nào chứ?”
“Muốn chú Gia mặc đồng phục để làm quá, muốn chú Gia nắm lấy…”
Hoắc Bảo Nhi chịu không nổi nữa, giơ tay bịt miệng Trình Gia lại.
Sao anh biết mấy chuyện này thế?
Xấu hổ chết mất!!!
Trình Gia kéo tay cô xuống, bật cười: “Em đã ước rồi, sao anh có thể không giúp ước mơ của em thành sự thật được?”
Xem ra cô vẫn chưa biết trong cuốn vở cô nộp có kẹp một mảnh giấy nhỏ.
Trên mảnh giấy ấy viết:
Thiên linh linh địa linh linh, Bồ Tát mau mau hiển linh, cho ước nguyện của con thành sự thật đi!
Bồ Tát có thể sẽ không hiển linh. Nhưng anh nhất định sẽ giúp ước nguyện của cô thành sự thật.
Trình Gia cúi đầu, giọng hơi khàn. Tông giọng của anh tựa như thấm qua một lớp sương mỏng dưới ánh trăng rồi rớt xuống tai cô, êm tai đến mức khiến người ta mang thai.
“Cho sờ không?”
Người này…
Cô nghi ngờ anh đang cố tình!
Đã như vậy rồi, còn không sờ thì đợi đón năm mới à?
Cô cầm thẳng tay anh lên, đặt nó lên ngực mình như thể đã hạ một quyết tâm rất lớn.
Trình Gia khẽ bật cười.
“Ừm, cô nhóc có lớn hơn một chút xíu.”
Hoắc Bảo Nhi bĩu môi, “Em không phải con nhóc, em đã lên đến cúp B rồi!!!”
“Vậy tức là cô nhóc cúp B.”
“Em là con nhóc mà anh còn ngủ với em à.”
Anh hôn vào sau tai cô, rồi mơn man lướt xuống, khẽ nói: “Hết cách thôi, ai bảo anh thích cô nhóc chứ.”
Sau một loạt những âm thanh sột soạt.
Trong phòng ngủ yên tĩnh bỗng vang lên những tiếng kêu như mèo.
Hoắc Bảo Nhi ôm đầu Trình Gia, khẽ hất cằm lên. Cô nhìn lên trần nhà trên đỉnh đầu, những xúc cảm vụn vặt, chi chít từ nơi nào đó lan tới, như dòng điện chạy xuyên qua cơ thể.
Anh…
Anh lại…
Hôn nơi…
Ánh trăng đung đưa, Hoắc Bảo Nhi như người say rượu, được anh dẫn dắt lên thiên đường cực lạc.
Cô chưa từng nghĩ hóa ra chuyện này có thể khiến người ta hồn phách đảo điên.
Thấu cốt mê hồn.
Trong đêm, anh ôm lấy cô, “Bảo Nhi, kêu cho anh nghe.”
Cô mím môi, có lẽ vì mấy lần trước làm ở ký túc xá, dù có sướng đến mấy cô cũng gắng nhịn, sợ phát ra âm thanh sẽ làm người xung quanh giật mình.
Từ đó về sau, cô đã quen không bật ra âm thanh nữa.
Nhưng anh lại thích nghe những tiếng van vỉ như mèo của cô.
Từng tiếng, từng tiếng đâm thẳng vào trái tim anh, khiến anh không nhịn được, muốn thật dữ dằn với cô.
Đuôi mắt Hoắc Bảo Nhi đỏ rực, cơ thể cũng nổi lên một màu hồng nhẹ nhàng. Cô bặm môi lắc đầu, hơi xấu hổ.
“Không kêu.”
“Xem ra, anh chưa đủ mạnh mẽ rồi.”
Trong nửa đêm sau đó, bóng họ hòa vào nhau, làm ánh trăng trong veo vỡ vụn khắp mặt đất.
~Hết chương 171~
Chia sẻ cùng tôi nhé…