
Dưới nhà.
Một người đàn ông với dòng máu lai, tóc vàng mắt xanh đứng trước chiếc siêu xe màu xanh hoàng gia. Ngũ quan anh ta sâu đậm, đường nét rạch ròi, đôi mắt màu lam nhạt chính là kiểu mắt nhìn chó cũng si tình mà trên mạng hay nói.
Những người qua đường đều vô thức nhìn trộm thêm mấy cái.
“Anh Sinh.”
“Tô Tô.” Người đàn ông đứng dậy, đi tới trước mặt Tô Khanh, vừa dang tay định trao cô một cái ôm gặp gỡ thì từ đâu một bàn tay lớn đã nắm chặt lấy cánh tay anh ta, kéo anh ta vào lòng.
Gò má đáng lẽ phải áp vào mặt Tô Khanh của người đàn ông lúc này lại kề bên má Hoắc Tây Thẩm.
Hoắc Tây Thẩm buông anh ta ra.
Ranh con, lại còn định chơi bài ôm gặp mặt với vợ anh à?
Đừng có hòng.
Anh lẳng lặng nhếch môi, kéo Tô Khanh đứng bên vào lòng mình rồi tự giới thiệu, “Tôi là chồng của Khanh Khanh, Hoắc Tây Thẩm. Phải xưng hô với anh thế nào?”
“Tôi thích văn hóa Trung Quốc, bởi vậy đã tự đặt cho mình một cái tên tiếng Trung, Ní – Xở – Xinh.”
Hoắc Tây Thẩm nhướng cao đôi mày, “Anh súc sinh? Tên của anh thật là đặc biệt đấy.”
Tô Khanh bấu vào eo Hoắc Tây Thẩm một cái, “Người ta họ Lý, Lý trong Lý Bạch, Quốc Sinh, Lý Quốc Sinh sinh ra ở đất Sở.”
Bênh rồi đấy ư?
“Đúng đúng đúng, cái tên này là tôi nhờ Tô Tô đặt đấy. Vì cô ấy thích thơ của Lý Bạch, lại sinh ra ở Trung Quốc, nên mới có cái tên này.”
Hoắc Tây Thẩm nhếch môi cười nửa đùa nửa thật, “Hóa ra là vậy, Súc tiên sinh thật là văn vở.”
Tô Khanh: “…”
Thời Diên đứng bên: Hay rồi, vại giấm của sếp lại đổ rồi.
Lý Sở Sinh cũng không khách sáo, “Bình thường thôi, bình thường thôi. Ngày trước, Tô Tô thường xuyên khen tôi có năng khiếu bẩm sinh trong việc học tiếng Trung, kể ra thì cô ấy chính là người dạy tôi tiếng Trung đấy. Lúc đó, chúng tôi thường tập luyện tới khuya, Tô Tô còn qua phòng phụ đạo bài vở cho tôi. Không có Tô Tô, tôi cũng không thể nói tiếng Trung trôi chảy như vậy được.”
Thời Diên: Chẹp chẹp chẹp.
Chiến trường thảm khốc đáng sợ này.
Anh muốn chạy trốn quá.
Tô Khanh khoác tay Hoắc Tây Thẩm, áp sát vào người anh, cười nói: “Anh vượt đường sá xa xôi tới đây chắc không phải để ôn lại chuyện cũ đâu nhỉ. Em thấy cũng không còn sớm nữa, hay là em và chồng em mời anh ăn cơm rồi chúng ta từ từ trò chuyện.”
Cô cúi đầu nắm tay Hoắc Tây Thẩm, ngón tay mảnh dẻ, mềm mại luồn sâu vào từng kẽ tay của anh, nhẹ nhàng siết chặt.
Tâm trạng Hoắc Tây Thẩm cuối cùng mời khá hơn một chút, “Thời Diên, đặt một nhà hàng mời Súc…”
Tô Khanh vân vê ngón tay.
Bấy giờ Hoắc Tây Thẩm mới chữa lại, “Mời anh Lý nếm thử ẩm thực Trung Hoa.”
“Vâng, thưa sếp”
Trong một phòng riêng mang đậm phong cách cổ xưa, mọi bài trí đều rất sang trọng. Ngoài cửa sổ, liễu xanh rủ bóng, tường đỏ bao quanh. Bên ngoài khung cửa sổ chạm hoa là hành lang uốn lượn, cây cầu nhỏ bắc qua dòng suối róc rách, cảnh đẹp đến nao lòng.
Lý Sở Sinh nhìn Tô Khanh, quầng sáng in đậm trong đôi mắt, anh ta cười nói: “Trung Quốc đúng là cảnh đẹp, người cũng đẹp.”
Hoắc Tây Thẩm hờ hững nói: “Anh Lý nói không sai. Trung Quốc cảnh đẹp, người đẹp, trà càng ngon hơn.” Anh nắm tay Tô Khanh, cười nói: “Đất nước chúng tôi xưa nay yêu thích văn hóa trà, tới đây nhất định phải thưởng một tách trà. Thời Diên, gọi phục vụ mang một tách trà xanh lên cho anh Lý nếm thử.”
Lý Sở Sinh cảm giác có chỗ nào sai sai.
Nhưng cũng lại không có chỗ nào sai cả.
Sau một lúc hàn huyên, Lý Sở Sinh mới đi vào chuyện chính, “Tô Tô, chẳng phải lúc trước em luôn muốn giành chức vô địch thế giới sao? Có một cuộc thi sẽ khai mạc vào tháng Ba vào kết thúc vào tháng Mười, bây giờ em quay về tập luyện vẫn kịp. Em từng nói, đây không chỉ là ước mơ của anh mà cũng là ước mơ của em. Tám năm trôi qua rồi, bây giờ chính là cơ hội hiện thực hóa ước mơ của chúng ta. Em có muốn về thử không?”
Lý Sở Sinh rút từ trong ba lô ra một xấp ảnh.
Trên ảnh, Tô Khanh có một mái tóc ngắn cá tính và lạnh lùng, mặc một bộ đồ đua xe đứng trước mui xe. Cô cầm cao chiếc cúp trong tay, nắng hắt xuống gương mặt, soi rõ nụ cười rạng ngời của cô.
Xung quanh, sóng người ào ào hoan hô cho cô, cổ vũ cho cô.
Cô như vạt nắng rực rỡ nhất giữa trời đất.
Chói lọi không gì sánh nổi.
Lại là một Khanh Khanh mà anh chưa từng thấy.
Ngạo nghễ, nhiệt huyết, hoang dã tột cùng, nhưng cũng quyến rũ khó tả.
Ánh sáng nơi đáy mắt cô gắt gao như cái nắng tháng Tám, Hoắc Tây Thẩm bỗng cảm thấy mình bảo vệc cô dưới vùng trời này có lẽ là đang che lấp hào quang muôn trượng của cô.
Trông thấy bức ảnh, thứ bản năng âm ủ trong cơ thể cô chợt trỗi dậy, bùng cháy một lần nữa.
Cô yêu đua xe.
Cũng muốn hoàn thành ước mơ.
Một tay đua chuyên nghiệp chỉ có thể thi đấu trong vài năm nhất định.
Hơn nữa lại là con gái.
Bỏ lỡ, có thể cả đời này cũng không còn cơ hội nào nữa.
“Để em suy nghĩ đã.”
“Tô Tô, nếu là trước đây, gặp được cơ hội như vậy em sẽ không do dự đâu.”
Tô Khanh ngước lên, nhoẻn một nụ cười dịu dàng trên gương mặt sáng ngời. Nụ cười này hơi khác với cô trong ấn tượng của Lý Sở Sinh. Lúc trước, Tô Khanh giống như một bông hồng đầy gai nhọn.
Mãnh liệt vô cùng.
Bây giờ cô đã bớt đi vài phần công kích nhưng lại có thêm một nét nào đó khiến trái tim người ta ngừng đập.
Lý Sở Sinh và Tô Khanh vừa là thầy, vừa là bạn. Anh ta ngưỡng mộ cô, yêu quý cô, cũng vốn định đợi cô từ Giang Thành trở về sẽ bày tỏ tình cảm, nào ngờ một lần bỏ lỡ là lỡ cả cuộc đời.
Có điều, thấy cô bây giờ được người ta bảo vệ, cưng chiều, cũng không tệ.
Ăn tối xong, Lý Sở Sinh tạm biệt Tô Khanh, “Anh đợi câu trả lời của em.”
“Vâng.”
Hoắc Tây Thẩm mở cửa xe để Tô Khanh bước lên, nào ngờ Lý Sở Sinh bỗng gọi giật Tô Khanh lại.
“Tô Tô, anh có chuyện muốn nói riêng với em.”
Tô Khanh ngoảnh đầu nhìn nhanh Hoắc Tây Thẩm, anh xoa đầu cô, “Đi đi, anh đợi em ở đây.”
“Vâng.”
Lý Sở Sinh nhìn Tô Khanh, khẽ nói: “Tô Tô, anh biết anh nói chuyện này sẽ hơi ích kỷ. Nhưng nếu lần này anh không thể chiến thắng Charles, rất có thể sẽ bị đá khỏi đội xe. Bây giờ anh rất cần sự giúp đỡ của em, cũng cần có một chức vô địch thế giới để chứng minh với tất cả mọi người, nhóm của anh hoàn toàn ổn. Nhóm của Charles cũng đào tạo được một nhân vật vô cùng lợi hại, tên là Kỷ Kim An. Đó cũng là ứng cử viên số một cho chức vô địch lần này. Khi nào về em có thể xem clip của cô ta.”
Họ Kỷ ư?
Tô Khanh không khỏi nhớ đến ông bố tệ bạc mà cô chưa từng gặp mặt kia.
Kỷ Thanh Châu.
“Vâng, đợi em cân nhắc kỹ rồi liên lạc lại với anh.”
“Tô Tô…”
Lý Sở Sinh cười cười, dang rộng hai tay, “Cho anh một cái ôm chia tay chắc không quá đáng chứ, giống như mỗi lần anh đưa em ra trận và đón em chiến thắng trở về.”
Một cái ôm của những chiến hữu.
Chỉ có điều, riêng hôm nay, anh ta mang theo một chút tư tình.
Tô Khanh bật cười. Tuy rằng một cái ôm chẳng là gì giữa các thành viên trong đội, nhưng vì anh, cô đồng ý giữ khoảng cách với mọi người khác giới, dù là bạn bè hay thầy.
“Thôi đừng, trước kia là trước kia, giờ em đã là người có chồng rồi. Vả lại, chồng em hay ghen lắm.”
“Chồng em nhỏ mọn vậy sao?”
“Đúng thế, nhưng em thích. Em còn nhỏ mọn hơn anh ấy. Đừng nói là ôm, nếu hôm nay em là anh ấy, có thể em còn không cho phép anh ấy gặp gỡ người con gái khác cơ.”
Lý Sở Sinh biết cô đang nói đỡ cho người kia.
Bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên anh ta thấy cô bênh vực một người đến vậy.
Cô đã không còn là người học trò của một mình anh ta nữa.
Trái tim bỗng tắc nghẹn.
Ma xui quỷ khiến thế nào, vào khoảnh khắc Hoắc Tây Thẩm ngoảnh đầu lại, anh ta vẫn tiến lên một bước, ôm chặt Tô Khanh.
~Hết chương 173~
Chia sẻ cùng tôi nhé…