
Cơ thể cô được anh bế bổng lên cao rồi đi tới trước chiếc gương đứng. Cô mềm oặt người, dựa vào lòng anh. Nhìn người đàn ông áo quần chỉnh tề bên cạnh hình ảnh quần áo xộc xệch, dấu hôn khắp người của mình trong gương bỗng tạo thành một trải nghiệm thị giác không thể kích thích hơn.
Cầm thú dưới lốt quần áo.
Có lẽ chính là cụm từ dùng để hình dung Hoắc Tây Thẩm lúc này.
Trên người anh không có lấy một nếp nhăn, vậy mà anh lại khuấy đảo cả thế giới của cô.
Hoắc Tây Thẩm cúi người cắn chặt dái tai cô, đôi mắt hẹp dài phong lưu nhìn trân trân bộ dạng thảm hại của cô trong gương.
Cô không dám nhìn.
Nhắm nghiền mắt lại.
Cảnh tượng này quá đỗi kích thích.
Hoắc Tây Thẩm cất giọng trầm thấp mà chậm rãi bên tai cô: “Mở mắt ra nào, ngoan.”
“Nhìn anh đi.”
…
…
Cho tới khi bên ngoài có những tia sáng le lói, một cơn vần vũ mới tạm dừng.
Căn phòng chỉ còn là một đống lộn xộn.
Anh bấu vào eo cô, “Còn muốn nói kết thúc không?”
Tô Khanh khóc không ra nước mắt, hậm hực lầm bầm, “Em đùa anh thôi mà, lần trước anh cũng giả vờ mất trí nhớ hù em còn gì? Em không được hù anh một chút à!”
Ai ngờ được chỉ một câu nói của cô lại khiến anh muốn cô như phát điên.
Suốt cả một đêm.
Không hề ngừng nghỉ.
Toàn bộ cơ thể cô rã rời cả rồi.
Hoắc Tây Thẩm không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cô, nhưng hốc mắt thì từ từ đỏ lên.
Làm sao đây?
Khóc chắc?
Làm ơn đi, cô ra nông nỗi này mà đã khóc đâu.
“Anh xin lỗi.”
Anh ôm chặt lấy cô, “Anh không nên trêu chọc em.” Khoảnh khắc nghe cô nói muốn kết thúc, trời đất bỗng dưng như sụp đổ tan tành trước mặt anh.
Anh nghĩ, để cô thoải mái rồi cô sẽ thấy không nỡ thôi.
Dù có thật sự muốn kết thúc, anh cũng phải khiến cô nhớ tới anh mỗi đêm sau này.
Nghĩ tới lúc da chạm da với anh.
Nghĩ tới khoảnh khắc quấn quýt tưởng chết với anh.
Và mỗi khoảnh khắc tai áp má kề với anh.
Anh muốn để cô biết trên đời này không còn người đàn ông nào có thể cho cô một cảm nhận tột đỉnh như thế nữa.
Anh muốn dồn hết tình yêu…
Từng tấc, từng tấc…
Khảm sâu vào xương cốt của cô, để cô vĩnh viễn cũng không quên được.
Anh chưa từng yêu một người tới tận cốt tủy như vậy, cũng chưa từng sợ đánh mất một người đến thế.
Cảm nhận được bả vai lành lạnh, ươn ướt, Tô Khanh vội vàng hỏi: “Hoắc Tây Thẩm, anh làm gì vậy?”
“Này…”
“Lần sau em không trêu anh nữa được chưa?”
“Hoắc Tây Thẩm!”
Tô Khanh muốn nhìn anh nhưng lại bị anh ghì chặt trong lòng.
“Em thật sự chỉ đùa với anh thôi, sao em nỡ kết thúc với anh chứ? Anh tốt như vậy, em yêu anh còn chẳng kịp, có đúng không?”
“Đừng như vậy được không, em xót lắm.”
Cô ôm lấy đầu anh, dỗ dành anh như dỗ dành một đứa trẻ.
Anh ngước mắt lên, vành mắt ửng đỏ, toát ra một cảm giác vụn vỡ mãnh liệt, giống như lần đầu tiên cô gặp anh, anh lặng lẽ ngồi ở đó.
Cô quạnh và lạnh lùng.
Anh của lúc này không còn là một Diêm La quát tháo trên thương trường mà giống một con chó đi lạc, ấm ức tìm kiếm đường về.
Muốn chết mất.
“Anh nghĩ em thật sự không cần anh nữa.”
“Anh nghĩ, em chê anh già, muốn bỏ rơi anh.”
Cũng nghĩ, anh sẽ lại trở về cuộc sống một mình.
Anh nhìn cô, “Bà xã, đừng bỏ rơi anh. Em muốn làm gì anh đều sẽ đồng ý, muốn đua xe, anh ủng hộ em, muốn ngắm núi ngắm sông, anh đều sẽ đi cùng em. Chỉ cần em đừng rời xa anh, anh sẽ nghe theo em hết, được không?”
Tô Khanh nhìn đôi mắt rơm rớm đỏ của người đàn ông mà sống mũi cũng cay cay.
Hóa ra anh cũng giống như mình, đều là một người cực kỳ thiếu hụt cảm giác an toàn. Cô sụt sùi, cười nói: “Anh ngốc hả, lớn từng này rồi mà còn làm vậy.”
“Được không?”
Anh cố chấp muốn nhận được một câu trả lời.
Tô Khanh nhìn anh, gật đầu thật mạnh, “Vâng.”
Dứt lời, cô nghiêng người hôn lên mí mắt anh, dùng cánh môi từ từ vẽ lại từng đường nét của anh.
…
Ánh nắng trắng nhạt hắt vào phòng ngủ.
Cơn gió nhẹ cuốn theo hương hoa hồng bên ngoài âm thầm lẻn vào trong.
Tô Khanh lười biếng nép trong lòng Hoắc Tây Thẩm, mùi hương của anh ngập tràn quanh mũi, dịu dàng và thỏa hiệp.
Anh nắm tay cô, “Chiều hôm qua tới đồn cảnh sát?”
“Vâng.”
“Bức ảnh chiếc cúc mà em cho anh xem có liên quan đến cái chết của Tô Chí Thành ư?” Hoắc Tây Thẩm nghĩ lại, cảm thấy không thể lắm. Tô Tô nhà anh yêu hận rõ ràng, có lẽ cái chết của Tô Chí Thành sẽ không khiến cảm xúc trong cô thay đổi quá mãnh liệt.
Vậy tức là…
“Cái chết của mẹ không phải tai nạn?”
Tô Khanh lật người, cọ cọ vào lòng anh.
Cô cất giọng ồm ồm, “Sao anh thông minh quá vậy.”
Hoắc Tây Thẩm đau lòng xoa đầu cô. Nếu có thể, anh thà rằng người phải chịu đựng mọi chuyện là anh, nhưng anh biết dù họ thân mật đến mức này, anh cũng không thể hoàn toàn cảm nhận được những đau khổ và nỗi buồn trong cô.
Anh chỉ có thể ở bên, cưng chiều cô.
Cố gắng hết sức để khiến cô vui vẻ.
“Hôm qua em đi gặp Dư Tình, cô ta đưa em bức ảnh này, thế nên em giận anh không cẩn thận làm rớt cúc áo ở bên ngoài, để người ta thừa cơ nhặt được, đúng không?”
“Đúng vậy. Anh thông minh như thế mà còn làm rơi cúc áo ở ngoài, lỡ em hiểu lầm rồi đi thẳng ra nước ngoài, cho anh ở đây ế đến già, xem anh định thế nào?”
Hoắc Tây Thẩm cười: “Khanh Khanh nhà ta là người có thù ắt báo, sao có thể lén lút ra nước ngoài. Khi nào em tìm tới anh trả thù, anh giải thích là được mà?”
“Vậy nếu như em không nghe, không muốn nghe, không chịu nghe thì sao?”
Bàn tay của Hoắc Tây Thẩm lướt đi trên vòng eo mịn màng của cô, khóe miệng nở nụ cười xấu xa, “Vậy thì anh sẽ… làm tới khi em nghe mới thôi.”
Nghĩ tới cảm giác trí mạng tối qua…
Cổ họng cô thít chặt lại, “Anh tự tin đến vậy hả?”
Bàn tay ấm nóng của người đàn ông nâng cằm cô lên, “Không phải là tự tin, anh có niềm tin với em.”
Ánh mắt họ chạm nhau giữa không trung, sóng tình cuộn trào.
Lặng lẽ mà ngọt ngào.
“Khanh Khanh.”
“Dạ?”
Anh nhìn vào mắt cô, “Nếu thật sự do anh làm, em sẽ thế nào?”
Tô Khanh nhìn anh, “Nếu thật sự là anh làm…”
Cô chạm ngón tay lên ngực anh, nhếch nhẹ bờ môi, “Nếu thật sự là anh, em sẽ tự tay cầm dao đâm thẳng vào tim anh, sau đó đền mạng cho anh.”
Anh đặt lên trán cô một nụ hôn.
“Vậy thì anh nên thấy may mắn, ông trời không sắp đặt tình huống này cho anh.”
Cuộc đời này của anh, chìm nổi chốn thương trường, giở biết bao âm mưu thủ đoạn, xử vô số đối thủ cạnh tranh, điều may mắn duy nhất là anh chưa từng tiếp xúc với bất kỳ ai trong nhà họ Tô.
“Em ngủ một lát đi, hôm nay đừng đi làm nữa.”
“Không được, em còn việc chưa làm xong.”
“Sao phải vất vả như vậy, chồng không nuôi nổi em à.”
Tô Khanh cười: “Em không muốn làm một bông hoa yếu ớt, em muốn làm một cây gạo mạnh mẽ. Như vậy dù có mất tất cả, em cũng có khả năng làm lại từ đầu. Cho dù tương lai anh không còn gì trong tay, em vẫn có thể che mưa chắn gió cho anh.”
Anh hôn nhẹ lên trán cô, “Được, Khanh Khanh nhà ta là tuyệt vời nhất. Đúng rồi, có cần anh giúp chuyện của mẹ không?”
“Không cần đâu. Bạn trai của Tư Tinh Nhiên là Tần Dã là một tay sừng sỏ trong giới IT, anh ta đang giúp em kiểm tra các camera giám sát vào thời điểm đó, chắc sẽ có kết quả nhanh thôi.”
“Em muốn đi chơi xa còn gì? Cuối tuần lên sơn trang tắm suối nước nóng rủ cả họ chứ?”
Tô Khanh lật người, “Được thôi.”
Hoắc Tây Thẩm bế Tô Khanh đi tắm rửa, rồi làm bữa sáng cho cô sau đó cả hai cùng tới công ty.
Trong phòng làm việc.
Hoắc Tây Thẩm đặt bút xuống, ngước mắt nhìn Thời Diên, “Sao cậu cứ nhìn tôi chằm chằm thế?”
Thời Diên: …
Có câu này anh ấy không biết có nên nói hay không.
Hình như đã mấy hôm rồi sếp không thay cà vạt, mắt có vấn đề hả?
Tình trạng này chưa từng xảy ra trước đây, lẽ nào yêu vào rồi thì cũng luộm thuộm hơn?
Nhưng chẳng phải quần áo vẫn thay hằng ngày ư?
Cà vạt thì sắp mốc rồi.
“Sếp, cà vạt của anh…”
Hoắc Tây Thẩm khẽ nhướng mày, “Sao hả? Đẹp không? Vợ tôi tự tay làm đấy.”
~Hết chương 177~
Chia sẻ cùng tôi nhé…