Cửu Thời Khư | Chương 119: Một phen hú hồn

Sau khi Tuyết Kiến được gả về làm dâu Cao phủ, cả gia đình Tào Lộc Sơn bèn sống ổn định tại Qua Châu, một trạch viện ba sân nằm ở phía Nam thành, bất kỳ ai đi ngang qua cũng phải ngước nhìn mấy lần.

Cửa lớn sơn đỏ khảm nạm hoa văn Bảo Tướng thướt tha của Tây Vực cùng tay cầm đầu chi* mạ vàng, trên cửa treo hai chữ “Tào Gia”, chiếc chuông đồng rủ xuống bên góc hoành phi được khắc đẽo rỗng ruột từ một tấm ngọc hòa điền nguyên khối màu xanh ngọc. Ở phần đầu hồi trên mái ngói xanh được che phủ bởi khối mỏ diều hâu bằng ngọc lưu ly, trên bờ mái xếp thẳng hàng chín con thần thú Tây Vực bằng đồng mạ vàng.

*Rồng không đầu.

Đây là căn nhà được Tào Lộc Sơn mua lại bằng một số tiền lớn, sau khi kết thông gia với Cao gia, Tào Lộc Sơn bèn dọn ra khỏi quán trà.

Nói theo lời của A Thọ thì không thể miêu tả nổi sự rầm rộ khi căn nhà này được hoàn thành, toàn bộ thành Qua Châu đều náo nhiệt vô cùng.

A Thọ vừa kể vừa khoa chân múa tay diễn tả, khiến Chu Biệt nhớ tới một câu thoại trong tiểu phẩm: Đó là một thời điểm chiêng trống vang trời, pháo nổ đì đùng, biển người ngùn ngụt, cờ đỏ phấp phới tung bay…

Nghe xong, A Thọ ngẫm nghĩ rồi nói: Đại khái là như vậy đấy.

Rồi cậu ta lại cảm khái…

“Người nào giàu sẵn rồi sẽ càng ngày càng giàu hơn. Nhìn Đại Hàng Thủ mà xem, đừng nói là đời này, chắc phải ba, bốn đời nữa cũng chẳng phải lo ăn lo mặc.”

Ba người Hành Lâm, Kiều Như Ý và Đào Khương đứng trước căn biệt phủ của Tào gia.

Nhìn cánh cửa sơn son phải cao hơn họ tới mấy cái đầu và những món đồ trang trí mà dù là ngày âm u cũng rực sáng treo ngoài cửa, Kiều Như Ý và Đào Khương cũng phải tán đồng những lời cảm thán của A Thọ.

Lại còn không phải sao? Chỉ đứng nhìn căn biệt phủ thôi từ bên ngoài thôi đã có một cảm giác giàu sang phú quý mà người ta không thể chạm tới được.

“Mỏ bánh vàng mà…” Kiều Như Ý chép miệng hai tiếng, “Khối tài sản của ông ta là bao nhiêu rồi.”

“Tóm lại là giàu hơn bố mình.”

Khi nói câu ấy, nét mặt Đào Khương đầy ngưỡng mộ.

Kiều Như Ý hất hàm về phía cửa lớn, “Trong kia cũng là bố cậu mà.”

Đào Khương cười, “Nói linh tinh.”

Hôm nay Đào Khương không đeo mặt nạ, mặc một chiếc váy đời Đường màu cẩm quỳ*, áo trên được thêu họa tiết cây kim ngân dày đặc bằng chỉ vàng, lớp voan mỏng choàng bên ngoài được làm từ chất liệu vải voan trong suốt của Giang Nam, mỗi bước đi lại như có đám mây bồng bềnh vấn vít lấy cánh tay.

*Một sắc thái tím nhạt pha hồng xám, giống màu hoa oải hương hoặc hoa cà, tượng trưng cho sự lãng mạn, duyên dáng và cao quý.

Một chiếc trâm vàng hình lan kim túc được xiên chéo vào búi tóc, trên trán điểm ngọc bích chạm khắc hình chim xanh làm từ đá lông công của vùng Tây Vực, trên cổ tay đeo đôi vòng tay vàng hình đài hoa sen, thân vòng được đục rỗng, bên trong khảm chiếc chuông vòng kêu leng keng, chỉ cần khẽ giơ tay sẽ vang lên những thanh âm giòn giã như tiếng nước suối gõ lên đá.

“Mình nhìn xem nào.” Kiểu Như Ý kéo cô ấy một cái, ngắm nghía từ trên xuống dưới, “Ừm, lấp lánh ánh vàng từ đầu xuống chân, ra dáng một tiểu thư nhà giàu rồi đó.”

Đào Khương cũng tự ngắm nhìn lại bản thân, rồi quay đầu nhìn Hành Lâm. Cả hai người họ đều ăn mặc khá khiêm nhường. Kiều Như Ý thì mặc một bộ đồ luyện võ màu đen, trong góc khuất thấp thoáng ẩn hiện hoa văn sóng như nước chảy, trên eo buộc chiếc thắt lưng bằng dây da, Côn Ngô được giắt chéo vào đó.

Buộc tóc, cài tóc đều làm bằng da và chọn màu tối, tổng thể trông cô rất mạnh mẽ.

Hành Lâm thì mặc một bộ đồ dáng thẳng màu trắng ngà làm bằng lụa Hàng Châu, viền áo thêu họa tiết hình cây tre màu xám bạc, mái tóc dài được buộc nửa đầu và giữ bằng một chiếc mũ bạc vân mây, phần tóc còn lại xõa xuống bả vai như một dòng mực đen thẫm, chiếc hài gấm mây chạm đất êm ái không một tiếng động, duy chỉ có con dao đi săn giắt bên hông là khiến anh toát lên vài nét giang hồ, khí phách.

Hai người này cũng rất hợp tác với cô ấy, không rầm rộ về ngoại hình để nâng cô ấy lên, nhưng họ vẫn là những người có diện mạo quá xuất sắc, nên nhìn kiểu gì cũng vẫn thu hút người khác.

Đào Khương thầm thở dài trong lòng, cho đến bây giờ, dù cô ấy không muốn thừa nhận thì cũng buộc phải thừa nhận, Kiều Như Ý và Hành Lâm đứng cạnh nhau thực sự đẹp như được trời đất tác thành.

Đang mải nghĩ thì một người hầu trong nhà họ Tào chạy ra ngoài, trông thấy Đào Khương bèn nói vội, “Vốn dĩ hôm nay lão gia ra ngoài nhưng hay tin tiểu thư về chơi nên vẫn đang ở trong phủ đợi tiểu thư ạ.”

Dứt lời, cánh cửa lớn sơn đỏ rộng mở, cửa ngách ở bên cũng được mở ra, quản gia dẫn theo kẻ hầu người hạ vội vàng chạy ra nghênh đón.

Tào gia trước kia đi buôn đường dài, nên không có quản gia cố định, giờ đã cất nhà cất cửa bèn thuê một vị quản gia mới về. Người này không nắm quá rõ những chuyện trước kia của Tuyết Kiến, nhất là những người đi theo Tuyết Kiến sau khi cô ta được gả về Cao phủ.

Vị quản gia cũng họ Tào, nói một cách chính xác là thân thích trong vòng năm đời của Tào Lộc Sơn. Mỗi lần Tuyết Kiến về nhà ngoại, ông ấy luôn là người chăm sóc, thấy bên cạnh có thêm hai gương mặt lạ lẫm, trong ánh mắt ông ấy xuất hiện đôi chút nghi hoặc.

Đào Khương bình tĩnh, ung dung đáp, “Hai vị đây là hộ vệ của Cao phủ, Cao lang không yên tâm ta về nhà một mình nên đã cử họ đi theo bảo vệ ta.”

Tào quản gia cũng không nghi ngờ gì cả, ngợi khen không ngớt, “Cao gia yêu quý tiểu thư nhà ta như vậy là chuyện đáng mừng.”

Tào gia thuê về không ít hộ vệ. Khi cả ba người đi vào trong phủ, trong lòng họ dấy lên ngờ vực. Từ trên xuống dưới Tào gia đông người như vậy, lỡ họ bị lộ tẩy thì phải làm sao?

Nào ngờ chính Tào quản gia đã giải vây cho họ. Ông ấy nhẹ nhàng thông báo với Đào Khương rằng những người này đều mới tới phủ không lâu, bảo cô ấy đừng nghi hoặc.

Được rồi, cho dù có kém trong khoản nhớ mặt thì cũng không phải sợ nữa.

Tào Lộc Sơn ở trong thư phòng, đang phóng khoáng vung cây bút trong tay để luyện chữ, sau khi nghe thấy tiếng bước chân bèn ngẩng đầu lên, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt, “Sao tự dưng hôm nay lại quay về thế này? Rể hiền của cha đâu?”

Kiều Như Ý và Hành Lâm đi sát phía sau, đang định cùng Đào Khương vào trong thư phòng thì bỗng Tào quản gia giơ tay cản lại.

Cùng lúc ấy, Tào Lộc Sơn cũng nhìn về phía này.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, Kiều Như Ý bỗng dưng rất hồi hộp. Cô nhớ lại chuyện Tào Lộc Sơn từng bao vây định tấn công họ trước đó, rất sợ ông ta sẽ nhận ra mặt họ.

Trong lúc còn đang lo lắng, lòng bàn tay cô chợt ấm áp.

Cô hơi sững sờ, dù không cúi đầu nhìn xuống thì vẫn biết là Hành Lâm đang nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.

Tuy anh không nói gì, nhưng sức mạnh từ bàn tay ấy nói cho cô biết: Đừng lo lắng.

Trái tim Kiều Như Ý chợt ấm áp hơn. Cô phát hiện dường như Hành Lâm rất hiểu cô.

Tào Lộc Sơn không nhận ra họ.

Nói chính xác hơn là Tào Lộc Sơn không quen biết họ.

Ánh mắt ông ta lướt đi một cách rất hờ hững. Kiều Như Ý yên tâm hẳn, nghĩ bụng: Quả nhiên mọi chuyện đã khác.

Đào Khương ngồi xuống rất tùy ý, thấy Tào Lộc Sơn nhìn mình, cô ấy sực nhớ ra, lập tức ngồi ngay ngắn lại.

Tuy là con gái của một nhà buôn nhưng vẫn phải ra dáng một tiểu thư khuê các.

Cô ấy nói, “Cha, không thể cản hai người họ được, là hộ vệ có võ nghệ rất cao cường tới từ Cao phủ đấy ạ. Họ đi theo bảo vệ an toàn cho con gái.”

Tào Lộc Sơn hiểu ra, gật gù, “Vậy thì đứng đợi ngoài cửa là được rồi.”

“Không được.” Đào Khương nói vội.

Tào Lộc Sơn không hiểu.

Hành Lâm điềm tĩnh cất lời, “Chủ nhân không yên tâm về phu nhân, dặn đi dặn lại chúng tôi phải trông chừng phu nhân, không được để phu nhân rời khỏi tầm mắt của chúng tôi.”

Tào Lộc Sơn không vui, “Đây là Tào gia! Lẽ nào ta lại làm gì hại con gái ta! Ta thấy rõ ràng là Cao Thần có ý đồ khác!”

Kiều Như Ý thầm cảm phục Hành Lâm trong lòng, chỉ một hai câu đã làm lộ tình trạng bằng mặt không bằng lòng của hai gia đình Cao – Tào.

Nhưng, vì sao lại như vậy chứ?

Đào Khương thấy vậy, vội nói, “Cha hiểu lầm rồi, tại hai hôm trước con gái gặp phải chuyện kinh sợ, Cao lang không yên tâm nên mới cử tâm phúc đi bảo vệ con gái, con gái hoàn toàn tin tưởng hai người này.”

Tào Lộc Sơn thở dài, chỉ tay vào cô ấy, “Con ấy à, đã làm phu nhân của người ta rồi mà sao vẫn suy nghĩ đơn giản như vậy chứ? Thôi, vào trong đi.”

Sau cùng, ông ta vẫn phải thỏa hiệp.

Tào quản gia thấy vậy bèn làm động tác mời. Sau khi Hành Lâm và Kiều Như Ý bước vào, cánh cửa của thư phòng lập tức được khép lại.

Tào Lộc Sơn lo lắng cho con gái, bèn hỏi han chuyện con mình bị kinh sợ. Đào Khương cũng là một người giỏi mở mắt nói láo, chỉ vài ba câu là đã lấp liếm được cho qua chuyện.

Tuy như vậy, Tào Lộc Sơn vẫn lo lắng vô cùng, ra sức căn dặn con gái phải chú ý hơn nữa, rồi nói, “Tào gia lúc này đã có gia thế hiển hách, cơ nghiệp đồ sộ, con bị kẻ khác để ý tới cũng là chuyện dễ hiểu. Huống hồ sau lưng con còn có một Cao gia.”

Rồi ông ta lại hỏi cô ấy hôm nay về nhà có việc gì.

Giờ mới là lúc ông ta hỏi vào trọng điểm.

Đào Khương hơi ngước mắt lên, hơi liếc nhìn sang Kiều Như Ý ngồi bên cạnh.

Kiều Như Ý vờ tỏ ra không để ý, gác tay lên lưng ghế nơi cô ấy đang ngồi, gõ nhẹ nhàng.

Đào Khương âm thầm hít sâu một hơi, rồi quay qua nhìn thẳng vào mặt Tào Lộc Sơn.

“Cha, con muốn về nhà hỏi cha, mỏ bánh vàng kia thật sự lấy mãi không cạn ư?”

Cô ấy vừa dứt lời, nét mặt Tào Lộc Sơn lập tức biến sắc, ông ta bỗng nhìn Hành Lâm và Kiều Như Ý với thái độ đầy cảnh giác.

“Tuyết Kiến à, con… haiz…”

Tào Lộc Sơn càng hoảng hốt, Đào Khương ngược lại càng thấy yên tâm. Không chỉ cô ấy, Kiều Như Ý và Hành Lâm ngồi đằng sau cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Ba người họ tới nhà họ Tào lần này thực ra đang đánh cược bằng may mắn.

Họ muốn moi chuyện về mỏ bánh vàng từ miệng Tào Lộc Sơn, vậy thì Tuyết Kiến sẽ là sự lựa chọn tuyệt vời nhất, thế nên Đào Khương bắt buộc phải cùng Kiều Như Ý và Hành Lâm bước vào Tào gia.

Trước khi đến đây, Đào Khương cũng rất lo lắng, lỡ như Tào Lộc Sơn vốn không kể cho Tuyết Kiến chuyện mỏ bánh vàng thì sao? Như vậy cô ấy mà hỏi thì lộ tẩy ngay còn gì?

Song, Hành Lâm đã phân tích rất lý trí.

Việc phát hiện ra mỏ bánh vàng khiến Tào gia thay đổi hoàn toàn cách vận hành đội buôn, Tuyết Kiến chắc chắn phải dò hỏi. Tào Lộc Sơn xưa nay là người thương con gái, khả năng cao ông ta sẽ nói với Tuyết Kiến chuyện mỏ bánh vàng.

Đương nhiên, chuyện gì cũng sẽ có “lỡ như”.

Lỡ như Tuyết Kiến thật sự không biết sự tình mà Đào Khương đột ngột hỏi câu ấy thì họ vẫn có thể xoay chuyển được tình thế.

“Cao thích sử ắt phải biết chuyện Tào gia phát hiện ra mỏ bánh vàng, bằng không chuyện hôn lễ không thể có đảo chiều như vậy.”

Hành Lâm bình tĩnh suy luận, “Chuyện mà cả Cao gia còn biết, Tuyết Kiến vô tình nghe được cũng không có gì lạ.”

Họ phải có hai phương án dự phòng.

Bởi vậy, khi trông thấy phản ứng này của Tào Lộc Sơn, Kiều Như Ý liền hiểu mọi chuyện ổn thỏa rồi!

Tuyết Kiến biết chuyện mỏ bánh vàng.

Rõ ràng, Tào Lộc Sơn sợ chuyện này bị người xung quanh nghe được, nhất thời rất nôn nóng. Đào Khương đã yên tâm rồi nên càng nói dối một cách thản nhiên hơn.

“Hai người họ là tâm phúc của Cao gia, nên cũng biết chuyện mỏ bánh vàng ạ.”

Tào Lộc Sơn rõ ràng rất bất ngờ, phải mất một lúc mới cau mày nhìn sang Hành Lâm và Kiều Như Ý, “Chuyện hôm nay chớ đồn thổi ra ngoài, bằng không Cao gia cũng chưa chắc sẽ tha cho hai ngươi đâu.”

Hành Lâm rất biết co biết giãn, “Vâng.”

Kiều Như Ý nghĩ bụng người này thực sự rất giỏi nhẫn nhịn.

Tào Lộc Sơn ngồi xuống, “Con đừng quá quan tâm tới chuyện mỏ bánh vàng. Con chỉ cần biết Tào gia chúng ta sẽ được giàu sang phú quý đời đời, cha tuyệt đối sẽ không để con phải sống tủi nhục ở nhà họ Cao đâu. Mỏ bánh vàng còn là Tào gia chúng ta còn, địa vị nữ chủ nhân trong nhà họ Cao của con sẽ vô cùng vững chắc.”

Đào Khương chưa lên tiếng ngay, Kiều Như Ý cụp mắt xuống, qua những lời mà Tào Lộc Sơn vừa nói quả thật có thể phân tích được không ít thông tin.

Tào Lộc Sơn lại nói, “Cao Thần đối tốt với con, ta nghĩ cũng vì mỏ bánh vàng. Con cũng nên đề phòng, cố gắng sớm nắm quyền hậu viện. Còn nữa, Cao Thần vẫn chưa nói đến chuyện để con vào từ đường, bái lạy liệt tổ liệt tông của Cao gia sao?”

Câu này ông ta hỏi cô ấy.

Dĩ nhiên, Đào Khương không biết tình hình hiện tại của Tuyết Kiến, nhưng cô ấy cũng nhạy bén, nghe một là hiểu mười.

Cô ấy khẽ gật đầu.

Tào Lộc Sơn không vui, đập vào tay vịn, “Ta biết ngay mà! Người nhà họ Cao trước mặt hứa một kiểu, sau lưng làm một kiểu. Cho dù chúng ta nắm giữ mỏ bánh vàng trong tay thì bọn họ vẫn khinh thường những con buôn!”

Đào Khương sợ Tào Lộc Sơn giận quá lại lao thẳng tới nhà họ Cao bèn nói, “Cha, chuyện này con gái tự biết phán đoán. Lần này con gái về nhà chỉ là muốn biết tình hình chi tiết của mỏ bánh vàng, như thế cũng tiện cho con nắm thóp Cao gia.”

Nghe xong, ánh mắt Tào Lộc Sơn nhìn cô ấy có thêm nhiều ngờ vực. Ông ta đứng dậy, từ từ tiến đến trước mặt Đào Khương.

Đào Khương giật thót, chẳng lẽ bị lộ rồi?

Kiều Như Ý cũng thấp thỏm hẳn. Cô theo dõi sát sao hành vi của Tào Lộc Sơn, vô thức chạm tay lên Côn Ngô trên eo.

Nhưng cổ tay cô lại bị Hành Lâm nhẹ nhàng giữ lại, anh lẳng lặng kéo nó xuống.

Cứ bình tĩnh.

Anh thật giỏi giữ bình tĩnh.

Đào Khương ngồi im bất động, tuy ngoài mặt không thể hiện gì nhưng Kiều Như Ý trông thấy cổ cô ấy đang rịn ra lớp mồ hôi mỏng.

“Thường ngày con bênh vực Cao Thần lắm mà, còn không cho ta nói điều gì không phải về Cao gia, sao hôm nay lại muốn lấy chuyện mỏ bánh vàng nắm thóp Cao gia?” Tào Lộc Sơn hỏi.

Đào Khương nuốt nước miếng, “Con gái vừa là con dâu nhà họ Cao nhưng cũng là con gái nhà họ Tào, bảo vệ lợi ích của Tào gia cũng là bổn phận của con.”

Tào Lộc Sơn nhìn cô ấy trân trân, phải nhìn đến nửa phút, rồi bỗng cười phá lên. Ông ta đặt tay lên vai cô ấy, vỗ rất mạnh, “Đúng là con gái ngoan của Tào Lộc Sơn ta!”

Trong nụ cười có sự an tâm rõ ràng.

Hú hồn một phen.

May mà Đào Khương nhanh lẹ trong suy nghĩ.

“Con yên tâm, tài nguyên khai thác được từ mỏ bánh vàng tính tới lúc này đã đủ bảo đảm cho nhà họ Tào chúng ta giàu sang phú quý mấy đời rồi, huống hồ là con.” Tào Lộc Sơn tràn đầy tự tin.

Đào Khương hỏi dò, “Nếu đã vậy, nếu bây giờ dừng khai thác thì sao?”

Tào Lộc Sơn lấy làm lạ nhìn cô ấy, “Bây giờ dừng khai thác? Không được, ta muốn Tào gia phải hưởng thụ vinh hoa phú quý đời đời không hết!”

Đào Khương bất lực thở dài, lẩm bẩm, “Lòng người tham lam, hại người hại mình.”

Câu ấy lọt vào tai Tào Lộc Sơn, ông ta bỗng không vui, “Ta làm vậy cũng là vì Tào gia, sao lại nói là hại người hại mình?”

Thân phận của Kiều Như Ý và Hành Lâm đã định sẵn họ chỉ có thể nhìn mà không lên tiếng. Kiều Như Ý sợ mình bị lộ, đang định âm thầm nhắc nhở Đào Khương nên tìm một lý do để chuồn sớm thì nghe thấy tiếng Tào quản gia vọng vào từ bên ngoài thư phòng…

“Lão gia, Âm Sơn cấp báo ạ.”

Tào Lộc Sơn mặt biến sắc, nhưng cũng bình tĩnh lại rất nhanh, “Vào đây đi.”

Chẳng bao lâu sau, Tào quản gia liền dẫn theo một người ăn mặc giống nô bộc đi vào. Quản gia quan sát sắc mặt, đưa người vào xong liền trở ra ngay.

Kẻ kia trông có vẻ nhem nhuốc, bụi bặm, hành lễ với Tào Lộc Sơn. Ông ta ngồi về chỗ, chậm rãi hỏi, “Đã xác định được trữ lượng dưới lòng đất chưa?”

Kẻ kia bẩm báo, “Bẩm lão gia, xác định được rồi, có điều…”

Nói tới đây, hắn ấp a ấp úng, ngước mắt nhìn ba người còn lại trong phòng.

Tào Lộc Sơn thấy thế bèn nhìn về phía Đào Khương, “Tuyết Kiến, nếu con muốn nghe thì hai người ở đằng sau phải đợi ở ngoài, nếu không thì con ra trước đi.”

Đã nói đến thế rồi, Đào Khương cũng không thể đứng lên bỏ đi. Cô ấy quay đầu nhìn về phía Kiều Như Ý. Kiều Như Ý khẽ gật đầu, rồi cùng Hành Lâm đi ra khỏi thư phòng.

Dù chỉ là một cánh cửa gỗ, nhưng khi đã đóng chặt lại thật sự không nghe được dù chỉ một chút.

Hành Lâm đứng trên bậc thềm bên ngoài, thấy cô muốn áp sát tai lên cửa để nghe thì khóe miệng âm thầm nhếch lên rồi anh giơ tay “xách” cô đi.

Kiều Như Ý bị ép phải rời xa hẳn khu vực quanh thư phòng.

“Anh không tò mò ư?” Cô hỏi.

Hành Lâm chọn ngồi xuống một bồn hoa, ngồi trong một tư thế rất phóng khoáng và thoải mái, “Đào Khương ở trong đó, nôn nóng làm gì.”

Kiều Như Ý đứng cũng mệt rồi, bèn ngồi xuống cạnh anh, cảm thán, “Lúc trước khi ước nguyện với chủ nhân Cửu Thời Khư, Tào Lộc Sơn muốn có mỏ bánh vàng sâu bên trong Âm Sơn. Quả nhiên là Âm Sơn, Cửu Thời Khư đúng là nói được làm được.”

Nghe thấy cô nói vậy, Hành Lâm bật cười, “Cô tưởng Cửu Thời Khư chơi đùa với Người Ước Nguyện chắc?”

“Tôi biết, Tâm Tưởng Sự Thành mà, chỉ cảm thấy mọi chuyện thật khó tin.” Kiều Như Ý khẽ nói, “Thấy chưa, một tâm nguyện dù có điên cuồng đến mấy cũng sẽ thành hiện thực, lòng tham của Người Ước Nguyện cũng sẽ mỗi lúc một lớn hơn.”

~Hết chương 119~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc