
Thời Diên: Đã bị ăn trọn một bát cơm chó, xin cảm ơn.
“Phu nhân khéo tay quá.” Thời Diên chân thành cảm thán. Phu nhân nhà sếp còn việc gì không biết làm nữa không? Cái gì cũng giỏi, vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ lại có năng lực.
Trước kia, Thời Diên là dạng “cuồng sếp”.
Anh ấy cảm thấy sếp mình điểm nào cũng giỏi, trên đời này không có cô gái nào xứng với sếp cả.
Thế mà bây giờ xem ra…
Chẹp.
Chung quy vẫn là sếp họ trèo cao rồi.
Đây đâu có phải là phu nhân, rõ ràng chính là tiên nữ giáng trần.
Hoắc Tây Thẩm cúi đầu liếc nhìn chiếc cà vạt trên ngực, rướn môi cười, “Ừm, rất… khéo tay.”
Đúng vào lúc này, Hoắc Bảo Nhi lướt vào trong văn phòng như một cơn gió.
“Anh ơi, anh ơi, anh ơi.”
Hoắc Bảo Nhi chạy vội vã, lúc vào còn loạng choạng đôi chút. Thời Diên vội vàng lao ra đỡ lấy cánh tay Hoắc Bảo Nhi, Hoắc Bảo Nhi đứng vững lại, cười cười với Thời Diên.
“Anh Thời Diên, cảm ơn anh.”
Thời Diên ngẩn ra giây lát, vành tai hơi đỏ lên, “Không có gì, tôi ra ngoài trước đây.”
“Bye bye.”
Tai Thời Diên đỏ rất dữ dội, anh ấy vội vàng quay người đi ra ngoài.
Hoắc Bảo Nhi chạy tới trước bàn làm việc của Hoắc Tây Thẩm, “Anh ơi, anh ơi, anh ơi…”
Hoắc Tây Thẩm ngả lưng vào ghế, “Sắp thành thím của anh rồi mà sao vẫn còn bộp chộp như thế hả?”
Hoắc Bảo Nhi đang định cười đắc ý thì Hoắc Tây Thẩm bổ sung thêm một câu, “Người ngoài nghe lại tưởng anh nuôi một con gà trống trong văn phòng đấy.”
*Chữ “anh” trong tiếng Trung đồng âm với tiếng kêu của gà.
“…”
Nói cô ấy kêu giống gà đấy à?
Quả nhiên, chỉ khi đứng trước mặt chị Tô Tô, anh trai mới là mẫu đàn ông dịu dàng, ấm áp.
“Sao hả? Lại thiếu tiền à?”
Hoắc Bảo Nhi khẽ lắc đầu rồi lại gật đầu, “Cũng không hẳn là thiếu tiền. Trường em chẳng phải sắp tổ chức cuộc thi tài năng các trường đại học trong cả nước sao? Em ở trong câu lạc bộ Ngoại giao, phải đi xin tài trợ.”
Gia đình Lý Trà Xanh đã tài trợ hai triệu, nên ngày nào cô ta cũng nhảy tung tăng trong trường, còn thi thoảng chạy tới trước mặt cô ấy cố tình gây chú ý.
Nói rằng cô ấy có bám vào Trình Gia cũng vô dụng thôi, cùng lắm chỉ là Cô Bé Lọ Lem gặp được hoàng tử đích thực.
Đằng sau lưng còn nói cô ta mới là công chúa đích thực.
Công chúa đứng cạnh hoàng tử mới là xứng đôi vừa lứa nhất.
“Toẹt!”…
Xứng cái đầu.
Nếu không phải vì Lý Trà Xanh đi khắp nơi nói cô ta và Trình Gia mới là một cặp trời sinh, tâm lý ham thắng thua trong Hoắc Bảo Nhi đã chẳng bị khơi dậy.
Cô phải cho cô ta biết thế nào mới là xứng đôi vừa lứa thực sự.
Hoắc Tây Thẩm hờ hững nói: “Mười triệu đủ chưa?”
Hoắc Bảo Nhi chỉ cần năm trăm triệu, không ngờ anh trai một phát quyết ngay mười triệu, đến mức cô ấy còn phải ngơ ngác, “Hả?”
“Không đủ hả? Vậy thì hai mươi triệu.”
Hoắc Bảo Nhi, “Hả?”
“Vẫn chưa đủ? Vậy thì quyên góp cho trường em một tòa nhà đi.”
“Một tòa nhà? Thế thì phải tới cả trăm triệu ấy chứ.”
Hoắc Bảo Nhi là đứa em gái anh chứng kiến cả quãng đường trưởng thành, anh cũng rất hiểu tính cách của nó. Nó chịu đến tìm anh vì chuyện này nhất định là vì đã phải chịu ấm ức gì đó ở trường.
Chuyện gì có thể giải quyết được bằng tiền thì đều là chuyện nhỏ.
Một tòa nhà, vài trăm triệu thôi mà.
Có thể đổi lại niềm vui cho Bảo Nhi ở trường, xứng đáng.
“Nếu một tòa nhà vẫn chưa đủ thì anh sẽ thêm cho thêm một tòa nhà nữa.”
Tô Khanh đẩy cửa bước vào. Hoắc Bảo Nhi trông thấy Tô Khanh thì mắt sáng rực lên, định chạy qua ôm lấy cô, Hoắc Tây Thẩm bèn ho khẽ một tiếng.
“Còn muốn lấy nhà nữa không?”
Hoắc Bảo Nhi phanh gấp lại, bĩu môi, muốn đứng cạnh chị Tô Tô ghê.
Bình giấm đáng ghét.
Hừ.
Tô Khanh cười nói: “Anh trai không cho em hả, không sao, chị dâu cho.”
Cô dang rộng cánh tay, Hoắc Bảo Nhi lập tức vui vẻ nhào tới, ôm chặt lấy Tô Khanh, “Em biết là chị Tô Tô thương em nhất mà.” Cô ấy quay người lại lè lưỡi với Hoắc Tây Thẩm.
Lêu lêu lêu lêu lêu.
Ngưỡng mộ chưa.
Hoắc Tây Thẩm cười cười, “Em cứ chiều nó đi.”
Tô Khanh nhìn anh, “Nói cứ như thể anh không chiều nó vậy. Thêm nữa, con gái sinh ra là để được cưng chiều hay sao, Bảo Nhi.”
Hoắc Bảo Nhi gật đầu thật mạnh, “Đúng, con gái sinh ra là để được cưng chiều mà!”
Hu hu hu, kiếp trước chắc chắn cô ấy đã cứu cả dải Ngân Hà nên mới có được anh trai và chị dâu tốt như vậy.
Không đúng.
Phải là anh trai đã giải cứu cả hệ Ngân Hà nên mới có được một cô em gái đáng yêu và một người vợ xinh đẹp, xuất sắc, hiền hậu, thông minh như thế này.
…
Hoắc Tây Thẩm cùng Tô Khanh mỗi người quyên góp một tòa nhà, nghi lễ giật băng khánh thành sẽ được tổ chức vào đúng ngày tổ chức cuộc thi tài năng các trường đại học trong cả nước.
Nghe nói Hoắc Bảo Nhi cũng tham gia một thi, Tô Khanh lại tài trợ thêm cho trường tám trăm triệu để đổi địa điểm tổ chức cuộc thi ra Trung tâm thể dục thể thao Giang Thành.
Tiêu chuẩn của cuộc thi đang từ cấp trường học vọt lên cấp quốc tế. Hoắc Tây Thẩm lại bỏ ra một căn nhà có view hồ tặng cho trường để làm phần thưởng cho người vô địch.
Toàn bộ Đại học Y Giang Thành đều phải sững sờ.
Trường họ ngang tàng như vậy từ khi nào chứ? Mang cả căn nhà view hồ ra làm phần thưởng cho người vô địch.
Lại còn chuyển địa điểm thi đấu từ trong trường raTrung tâm thể dục thể thao?
Ôi trời ơi.
Trường giỏi dữ vậy sao?
Chẳng phải chút tiền điện trường cũng không nỡ bỏ ra sao? Sao lại chịu thuê Trung tâm thể dục thể thao để tổ chức thi đấu?
Trên diễn đàn bắt đầu đồn thổi sở dĩ trường họ lần này ngông nghênh như vậy là vì có một đại gia giấu tên tài trợ.
Mấy người chị em của Lý Trà Xanh sau khi đọc được mấy bài thảo luận ấy, lập tức ngạo nghễ bước ra.
“Lẽ nào còn có ai không biết bố của Lý Trà Xanh tài trợ cho cuộc thi lần này sao?”
“Ôi trời? Thật không? Nhà cậu ta giàu đến vậy á? Tôi thực sự đứng hình đấy.”
“Nếu không sao người ta là công chúa thật được chứ. Nghe nói hình như Lý Trà Xanh cũng thích thầy Trình lắm thì phải, không biết thầy ấy nghĩ sao. Tôi mà là thầy ấy thì chọn Lý Trà Xanh cho rồi.”
“Trà Xanh và giáo sư Trình quả thật là dằm trong tim tôi! Ủng hộ câu chuyện của công chúa và hoàng tử đích thực mới đã chứ.”
“Phải đấy! Có điều lần này Lý Trà Xanh thật sự đã giúp trường ta nở mày nở mặt rồi. Cuộc thi tài năng các trường đại học toàn quốc lần này đã tổ chức mười mấy năm rồi, chưa trường học thể hiện được nền tảng đầu tư vững chắc như vậy. Lý Trà Xanh tuyệt vời quá, có thể khiến trường chúng ta được một lần rạng danh trước mặt các trường đại học khác.”
“Bắt đầu từ hôm nay, tôi tình nguyện gọi Lý Trà Xanh là thần của Đại học Y Giang Thành. Thần trong nữ thần.”
“Lý Trà Xanh từ nay về sau chính là con gái ruột của Đại học Y Giang Thành chúng ta, cô ấy chính là tiểu công chúa của trường này.”
Đám Nam Nam đọc xong mấy bài này liền muốn ói.
Tiểu công chúa của Đại học Y Giang Thành ư?
Vậy mà bọn họ cũng nói ra được!
Lại còn dằm trong tim nữa chứ!
Hoắc Bảo Nhi là bạn gái được giáo sư Trình chăm bẵm từ nhỏ, dằm cái con khỉ.
Lý Trà Xanh là cái thá gì mà dám ăn vạ trước mặt Hoắc Bảo Nhi.
Không biết tự lượng sức mình!
“Ai đặt tên cho couple tiểu công chúa và giáo sư Trình đi, tôi sẽ bắt đầu ủng hộ!”
“Couple lệch giá thì sao? Hì hì hì, tôi không quan tâm, tôi muốn ủng hộ tiểu công chúa Trà Xanh, cô ấy mang vinh quang về cho trường, tôi sẽ trở thành fan ủng hộ cô ấy bất chấp.”
Nam Nam phẫn nộ xắn tay áo lên, bắt đầu chửi bới.
“Ship couple có thể ‘âm thầm’ nhưng không thể chui xuống tận địa phủ. Giáo sư Trình và Hoắc Bảo Nhi là người yêu chính thức thì mấy người không ship, lại đi ship mấy couple tà đạo. Mấy người bớt lệch lạc đi chút được không? Có thể đừng hèn kém như vậy không?”
Mã San cũng tham gia vào chiến sự, “Phải đó. Lý Trà Xanh vội làm kẻ thứ ba của người ta đến vậy à? Có ghê tởm không? Lại còn tiểu công chúa, con gái ruột của Đại học Y Giang Thành. Nếu trường này mà có loại con gái ruột như vậy, tôi xin phép nghỉ học.”
Dao Dao, “Công chúa? Kiểu tiếp viên quán karaoke ấy hả?”
Hai phe chửi thẳng mặt nhau trên diễn đàn.
“Gấp rồi gấp rồi, đám chân chó của Hoắc Bảo Nhi sốt ruột rồi. Mấy người không phục hả? Không phục thì cũng phải chịu, có giỏi thì mấy người bảo Hoắc Bảo Nhi cũng tài trợ cho trường nhiều tiền như vậy đi? Không xin được thì ngậm miệng lại, đừng có tỏ ra ghen tỵ với Trà Xanh của chúng tôi.”
“Đúng đấy, người ta bỏ tiền tươi thóc thật ra để cống hiến cho trường, làm vẻ vang cho trường. Sau này ra ngoài, chỉ cần nói chúng ta là sinh viên Đại học Y Giang Thành là có thể đứng thẳng người lên một chút rồi. Đây đều là công lao của Lý Trà Xanh, ok?”
“Không sai, cùng là người của câu lạc bộ Ngoại giao, sao Lý Trà Xanh có thể xuất sắc như vậy chứ? Còn Hoắc Bảo Nhi lại chỉ biết dụ dỗ thầy Trình, chẹp chẹp.”
Mấy cô chị em của Lý Trà Xanh thoải mái hẳn.
“Trà Xanh, bố cậu lợi hại thật đấy, quyết tổ chức cuộc thi ở Trung tâm thể dục thể thao. Ôi trời đất ơi, tôi nghe nói nơi đó không phải người bình thường có thể giành giật được đâu, kể cả trường chúng ta đến đàm phán cũng chưa chắc đã thành công ấy chứ.”
“Nhà cậu còn tặng cho quán quân hẳn một căn nhà view hồ, quá dữ!”
Lý Trà Xanh cũng cảm thấy kỳ lạ, sao cô ta chưa nghe bố nói bao giờ nhỉ?
Chắc là định cho cô ta một bất ngờ đây mà.
“Tôi đoán bố của Trà Xanh muốn thêu gấm thêm hoa cho Trà Xanh, dù sao thì Trà Xanh của chúng ta đa tài đa sắc, quán quân lần này chắc chắn là cậu ấy rồi.”
Lý Trà Xanh bật cười, “Đúng rồi, bố tôi vốn định tặng căn nhà cho tôi, chỉ là không ngờ ông lại tặng bằng cách này.”
Lại có một người khác bất ngờ thốt lên: “Mấy người đọc bài trên diễn đàn chưa? Nghe nói có người định quyên góp cho trường chúng ta hai tòa nhà, Trà Xanh, có phải bố cậu không?”
“Bố tôi chưa bao giờ nói với tôi chuyện này.”
“Quả nhiên là người có tiền có khác, chứ bố tôi mua cây kim thôi cũng phải báo với gia đình, còn bố cậu ấy chẳng cần nói gì quyên luôn hai tòa nhà, quá giàu có.”
“Thế chắc là hôm tổ chức cuộc thi, bố cậu cũng tới đúng không. Muốn gặp đại gia quá.”
“Trà Xanh, Trà Xanh, sau này tốt nghiệp, tụi mình có thể tới ôm chân gia đình cậu không?”
Lý Trà Xanh được khen đến lâng lâng, “Đương nhiên là không thành vấn đề. Yên tâm đi, cứ trông cậy ở tôi, mấy cậu không phải lo về công việc.”
Họ vui mừng hết biết.
Nhìn mà xem, thế nào gọi là bạn bè có ích?
Phải như vậy chứ.
Đâu có như nhóm Mã San, tâng bốc Hoắc Bảo Nhi để được lợi lộc gì?
Hoắc Bảo Nhi cũng chỉ bám víu được vào giáo sư Trình thôi mà?
Giáo sư của một trường học thôi mà, có thể mang lại lợi lộc gì về mặt tài nguyên chứ?
Đâu có giống như Lý Trà Xanh, người ta hứa hẹn luôn công việc sau này. Bố của Lý Trà Xanh vung tay là một căn nhà, một tòa nhà, sau này họ đi theo Lý Trà Xanh thì tiền đồ sẽ vô cùng rộng mở.
Có người nói: “Được rồi, khẩn trương lên, bài tập của lớp giáo sư Trình còn chưa làm đâu.”
“Còn làm bài tập gì nữa. Trà Xanh đã sắp xếp công việc cho chúng ta rồi. Học không thành cũng chẳng sao, đằng nào sau này tôi cũng ôm chặt chân của Trà Xanh rồi, hì hì.”
Hoắc Bảo Nhi đi vào trong ký túc xá, trông thấy Nam Nam và mọi người đều đang phẫn nộ ra mặt.
“Các cậu sao thế?”
“Còn không phải vì cái cô Lý Trà Xanh đó sao, ‘trà xanh’ muốn chết. Bố cô ta chỉ quyên ít tiền cho trường thôi mà? Mặt vênh đến mức đó!”
“Đúng đấy, hôm nay mình trông thấy dáng vẻ cô ta đi lại, lỗ mũi sắp dựng ngược lên tận trời rồi đấy.”
Hoắc Bảo Nhi “ồ” lên một tiếng, “Chẳng phải cô ta luôn đi theo phong cách đó hay sao? Anh mình và chị Tô Tô quyên góp hai tòa nhà mình còn chẳng thèm nói.”
“Cái gì?”
Ba người nhóm Nam Nam lập tức chạy đến bên cạnh Hoắc Bảo Nhi, “Tòa nhà đó do anh trai cậu quyên góp ư?”
“Đúng vậy.”
Dao Dao cười phá lên, “Mình đã bảo mà. Gia đình Lý Trà Xanh sao có thể có thực lực như vậy chứ. Nhưng mà trên diễn đàn sắp thổi phồng cô ta lên rồi, cô ta còn rất đắc ý, nhận hết tất cả, chẳng biết tự tin ở đâu ra.”
“Hơn nữa, cô ta còn thả like bài ship cô ta với giáo sư Trình, đúng là vô liêm sỉ vô địch thiên hạ.”
“Cô ta còn to mồm nói sẽ giật chức quán quân trong cuộc thi lần này đấy.”
“Đúng, Lý Trà Xanh còn đăng bài trên diễn đàn, để mọi người cược xem ai là quán quân, bây giờ số phiếu của Lý Trà Xanh vượt lên trên tất cả, ai không biết còn tưởng cô ta giành quán quân luôn rồi ấy chứ.”
Hoắc Bảo Nhi nhún vai tỏ vẻ không quan tâm.
“Vậy thì đợi đến tối hôm đó cùng bị vả mặt đi!”
~Hết chương 178~
Chia sẻ cùng tôi nhé…