
Trải qua vòng casting cùng vòng sơ loại đầu tiên, còn lại ba mươi người bước vào vòng chung kết cuối cùng của cuộc thi tài năng các trường đại học toàn quốc.
Vòng chung kết được tổ chức tại Trung tâm thể dục thể thao với sức chứa khoảng một trăm ngàn khán giả, các trường đại học đều cử đại diện đến cổ vũ cho trường mình, toàn bộ địa điểm thi đấu đã chật ních người.
Đông đảo nhất chắc chắn phải là đơn vị tổ chức – sinh viên Đại học Y Giang Thành.
Ở cổng vào, thành viên Ban hậu cần của Hội sinh viên đang phát bảng cổ vũ cho các sinh viên trong trường.
Nam Nam cùng mọi người đi tới cổng, Hội sinh viên đưa cho họ một tấm biển trên đó viết tên Lý Trà Xanh.
“Chúng tôi cần biển của Hoắc Bảo Nhi.”
Người của Hội sinh viên lạnh nhạt “à” một tiếng, “Thế thì không có đâu, chỉ có của Lý Trà Xanh thôi. Nếu mấy người ủng hộ Hoắc Bảo Nhi thì tự làm biển đi.”
Cơn tức của Nam Nam lập tức bùng lên.
“Các người bảo là đã chuẩn bị đầy đủ rồi cơ mà? Chỉ chuẩn bị bảng của Lý Trà Xanh, không chuẩn bị bảng của Hoắc Bảo Nhi là có ý gì hả?”
Người phụ trách hờ hững nói: “Đây đều là những thứ gia đình Lý Trà Xanh tài trợ, đương nhiên chỉ có thể in tên cô ấy rồi. Tối nay, Lý Trà Xanh chắc chắn sẽ là quán quân, mấy người dù có giơ bảng của Hoắc Bảo Nhi cũng chẳng ích gì đâu. Chỉ có biển này thôi, thích dùng hay không thì tùy.”
Nam Nam, “Ai bảo với mấy người là gia đình Lý Trà Xanh bỏ tiền ra? Với hai triệu gia đình cô ta bỏ ra có đủ thuê địa điểm này không? Mấy người phân biệt đối xử như vậy ghê tởm quá rồi đấy.”
“Ai bảo các người không chuẩn bị sẵn từ trước?”
Nam Nam còn đang định xông lên lý luận với họ thì Mã San đã giữ cô ấy lại, “Không sao, tự chuẩn bị thì tự chuẩn bị.”
“Giờ này rồi còn đi đâu tự chuẩn bị đây?”
Lý Trà Xanh trong lớp trang điểm lòe loẹt đi giữa đám đông, bước tới như một nhân vật trung tâm. Cô ta hờ hững liếc qua phía họ, vẻ khinh thường ra mặt.
Cô ta nhếch môi, “Các người không cần chuẩn bị nữa đâu, đằng nào Hoắc Bảo Nhi cũng đâu giành được quán quân.”
“Nếu tôi giành được thì sao?”
Lý Trà Xanh quay đầu, trông thấy Hoắc Bảo Nhi xách một cái túi đi tới. Cô mặc chiếc áo măng tô màu be, bên trong là một chiếc áo len cao cổ màu đen hở rốn, lộ ra vòng eo mảnh khảnh.
Tỷ lệ đẹp đến kinh người.
Trước kia khi ở trường, Hoắc Bảo Nhi ăn mặc rất thiếu nữ, xì-tin.
Đây là lần đầu tiên Lý Trà Xanh trông thấy cô ăn mặc kiểu này, không ngờ con nhỏ chết tiệt này có gương mặt và vóc dáng đẹp đến vậy. Gương mặt vốn rất đáng yêu, trong sáng của cô sau khi trang điểm có thêm vài phần quyến rũ.
Lý Trà Xanh miết tay.
“Vậy thì cô cũng phải có bản lĩnh này chứ! Trận quyết đấu hôm nay đòi hỏi tố chất tổng hợp, cô chẳng qua chỉ nhảy đẹp thôi, thật sự nghĩ rằng mình chỉ cần dựa vào nhảy múa là có thể giành giải quán quân ư.”
“Ồ.”
Ai nói cô chỉ biết nhảy múa?
Chỉ là cô trùng hợp thích nhảy múa nhất mà thôi.
Có điều, cô quả thực cũng chẳng có tài cán gì, chẳng qua trùng hợp nhận được chứng nhận chơi dương cầm cấp độ cao nhất thôi, chẳng qua là năm mười lăm tuổi đi du lịch có tiện thể tham gia hai cuộc thi cấp thế giới và giành về hai giải quán quân thôi mà.
Còn về hội họa.
Cũng chẳng có điểm nào quá đặc biệt.
Chỉ trùng hợp được bậc thầy hội họa cấp quốc gia chọn làm học trò cuối cùng suốt năm năm trời, sáng lập nên kỷ lục họa sĩ nhỏ tuổi nhất có tác phẩm được đấu giá cao nhất mà thôi.
Thời điểm đó, cô cũng chỉ khoảng mười hai tuổi.
Có lẽ thừa hướng một vài năng khiếu của anh trai, cô học thứ gì cũng cực kỳ nhanh.
Song cô không kiên nhẫn, thứ gì cũng chỉ học lớt chớt mà thôi.
Chơi chán là vứt.
Cầm, kỳ, thi, họa, cô đều biết cả.
Chọn bừa một cái để thị cô cũng chẳng sợ.
Tính đến thời điểm hiện tại, Hoắc Bảo Nhi tham gia bất cứ cuộc thi nào cũng chưa từng để lọt giải Nhất khỏi tay.
Thế nên, căn biệt thự view sông mà anh trai cô đặt cược chẳng qua là chúc mừng cô sớm mà thôi, đây là tác phong làm việc trước giờ của anh ấy.
Hoắc Bảo Nhi nhìn Lý Trà Xanh, “Giải quán quân này, tôi thắng chắc rồi.”
Người đứng bên cạnh Lý Trà Xanh “xời” một tiếng, “Hoắc Bảo Nhi, cô lấy tự tin ở đâu ra thế. Tôi nói cho cô biết, quán quân cuộc thi tài năng các trường đại học năm ngoái chính là Trà Xanh!”
Hoắc Bảo Nhi nhìn về phía người vừa nói, nở một nụ cười thật ngọt ngào.
“Tôi tự tin từ khi được mẹ sinh ra rồi, sao hả, cậu có ý kiến à?”
Khóe miệng người đó giật khẽ một cái.
Đúng là vô liêm sỉ.
Hoắc Bảo Nhi lại rướn môi lên, “Tôi tốt bụng nhắc nhở cậu, năm ngoái Lý Trà Xanh giành được quán quân là vì… năm ngoái cô ta chưa gặp phải tôi!”
Trong lúc tuyên bố, cô nhìn thẳng vào mặt Lý Trà Xanh.
“Năm nay có tôi, cô đừng hòng, rửa mặt đi!”
Nói xong, Hoắc Bảo Nhi lấy từ trong túi xách ra mấy lọ sơn dạng xịt màu trắng và màu đỏ, rồi thẳng thừng cầm một tấm biển cổ vũ có viết tên Lý Trà Xanh trên mặt bàn lên.
“Rẹt” một tiếng.
Ba chữ Lý Trà Xanh trên tấm biển bị sơn trắng phủ kín, cô tự xịt tên mình lên lớp màu trắng đó.
Làm xong mọi việc, Hoắc Bảo Nhi nhìn về phía Lý Trà Xanh.
“Trông thấy chưa? Chỉ cần tôi thích, cô sẽ bị tôi giẫm ở dưới chân. Trước kia không chơi với cô, là vì bà đây không thèm. Bây giờ cô dám để ý đến người đàn ông của tôi, đừng trách tôi tát đỏ mặt cô!”
“Nam Nam, Dao Dao, Mã San! Xịt đi!”
“Được thôi!”
Đám Nam Nam lập tức hành động, khiến Lý Trà Xanh tức giận đến mức sắc mặt hết xanh lét lại trắng bệch.
“Hoắc Bảo Nhi, cô chỉ giỏi nói thôi! Để tôi xem hôm nay cô thắng kiểu gì!”
“Vậy thì cô cứ chờ đó đi.”
Người ở bên cạnh giựt gấu áo Lý Trà Xanh, “Trà Xanh, cậu mặc kệ cô ta đi, mình thấy cô ta đang ghen tỵ với cậu đến phát điên đấy.”
“Phải đấy, Trà Xanh, cậu toàn theo học các giảng viên có tiếng, sợ loại nửa mùa như cô ta làm gì. Chúng ta ra sau sân khấu, đừng để cô ta ảnh hưởng tới màn thể hiện tối nay.”
Ngón tay Lý Trà Xanh bấu chặt.
Trong lòng có chút bất an.
Khẩu hiệu phải giành chức quán quân của cô ta đã hét to đến mức toàn trường đều biết. Cô ta vốn rất tự tin, nhưng dáng vẻ đắc thắng ban nãy của Hoắc Bảo Khi lại khiến cô ta cảm thấy hơi nguy hiểm.
Tối nay có nhiều khán giả như vậy.
Cô ta tuyệt đối không thể thua Hoắc Bảo Nhi, nhất là ở trước mặt giáo sư Trình.
Cô ta phải để giáo sư Trình thấy, rốt cuộc ai xuất sắc hơn, cô ta phải khiến giáo sư Trình hối hận vì đã chọn Hoắc Bảo Nhi chứ không phải cô ta.
Tối nay, cô ta nhất định phải mang vinh quang trở về.
Không được phép thất bại.
…
Bảy giờ tối, khán giả đều đã ổn định vị trí.
Đằng sau cánh gà.
Người chị em kéo tay Lý Trà Xanh, “Trà Xanh, cậu xem, bố cậu ngồi hàng đầu tiên, quả nhiên là nhà tài trợ có khác.”
“Hoành tráng quá, lợi hại quá!”
“Danh tiếng tiểu công chúa Đại học Y của Trà Xanh quả nhiên danh bất hư truyền, không giống một số người bám vào được giáo sư là tự nghĩ mình ghê gớm lắm.”
“Đáng tiếc, giáo sư thì vẫn phải ăn lương của nhà trường, đâu có giống bố của Trà Xanh, quyên góp cho nhà trường cả một tòa nhà chứ.”
“Ha ha ha ha ha ha, cười chết mất.”
Họ vừa nói vừa đắc ý nhìn về phía Hoắc Bảo Nhi đứng ngay gần đó.
Hoắc Bảo Nhi cười hờ hờ.
“Ngồi hàng đầu thì ghê gớm à? Tóc thì dài mà não thì ngắn, không biết rằng khách quan trọng đều ngồi cả trong phòng VIP hay sao?”
Đám người của Lý Trà Xanh lập tức quay mặt qua.
“Hoắc Bảo Nhi, đến lúc nào rồi mà vẫn còn đứng đây sắm vai người giàu sao? Lẽ nào bà nội của cậu được đưa vào ngồi phòng VIP?”
Hoắc Bảo Nhi không cha không mẹ, trong nhà chỉ còn bà nội.
Một bà già thôi mà, lẽ nào lại được ngồi phòng VIP chứ.
Mấy cô gái nói năng không chút kiêng dè, rồi nhìn nhau cười mỉm, vẻ khinh miệt lặng lẽ hiện lên trên nét mặt.
Thách thức vô cùng.
“Đúng đấy, sao mấy cậu biết.”
“Xời…”
Họ không tin, trừng mắt nhìn cô, “Con vịt chết tiệt cứng miệng!”
Nam Nam sắp không kiềm chế nổi tính khí nóng nảy của mình, “Mình qua xé nát cái miệng chúng nó ra được không?”
Hoắc Bảo Nhi, “Không sợ bẩn tay à.”
Mã San, “Đúng, chúng ta đừng chấp nhặt với họ, đằng nào họ cũng chẳng đắc ý được lâu nữa đâu.”
Đằng sau sân khấu có một chiếc tivi có thể quan sát mọi diễn biến trực tiếp trong hội trường. Ống kính lướt qua khán giả, toàn bộ khu vực Đại học Y Giang Thành đều giơ biển cổ vũ Lý Trà Xanh. Đúng vào lúc này, trong tivi vọng ra một tràng những tiếng hét phấn khích.
Tất cả các thí sinh tham gia đều hiếu kỳ quay đầu về phía tivi.
Giữa đám đông lúc nhúc, có một cái bóng cực kỳ nổi bật.
Ánh đèn trong hội trường hắt hết vào góc nghiêng của anh, sáng tối rõ ràng. Mấy lọn tóc lòa xòa trước trán của anh như được phủ lên một tầng sương mỏng dưới quầng sáng.
Tôn lên ngũ quan càng ngày càng đẹp trai.
Có lẽ cảm nhận được ống kính đang bắt cận vào mặt mình, Trình Gia hơi ngước mắt lên. Giây phút trông thấy ống kính, anh cười dịu dàng mà hững hờ.
Tay phải anh cầm một chiếc bảng, bên trên viết dòng chữ: Bạn gái cố lên.
“Aaaaaaaa, đẹp trai qua, người đàn ông này là ai vậy?”
“Các chị em bình tĩnh, anh ấy tới cổ vũ cho bạn gái đấy!!!!!”
“Tôi bắt đầu ghen tỵ rồi, rốt cuộc ai là bạn gái của anh ấy!!!”
Đúng vào lúc này, Trình Gia lại giơ tiếp tấm bảng bên tay trái lên, bên trên viết rành rành ba chữ.
— [Hoắc Bảo Nhi]
“Hoắc Bảo Nhi là ai? Sao tôi chưa từng thấy bảng cổ vũ cho cô ấy nhỉ?”
“Tôi từng thấy cái tên này trên danh sách thí sinh, hình như là một em gái sinh viên năm Nhất của Đại học Y Giang Thành.”
“Ồ, quán quân năm vừa rồi, Lý Trà Xanh, cũng học ở trường họ phải không? Tôi thấy toàn bộ các sinh viên Đại học Y tới đây hôm nay đều cầm bảng cổ vũ Lý Trà Xanh, chắc cô Hoắc Bảo Nhi đó tới làm nền thôi.”
“Có anh bạn trai đẹp trai cỡ đó đã chiến thắng rồi, cần gì quán quân hay cổ vũ chứ.”
“Chiến thắng nỗi gì? Lý Trà Xanh rõ ràng mới là người chiến thắng lớn nhất, ok? Tôi nghe mấy chị em của tôi nói rồi, bạn trai của Hoắc Bảo Nhi là giáo sư thỉnh giảng của trường họ, từ lúc khai giảng tới giờ, Hoắc Bảo Nhi liên tục tán tỉnh người ta. Những người trong trường họ đều cảm thấy giáo sư này và Lý Trà Xanh xứng đôi với nhau hơn, dù là về năng lực, gia cảnh cũng xứng hơn với Hoắc Bảo Nhi. Nếu không phải vì Hoắc Bảo Nhi vô liêm sỉ, sẽ không bao giờ tới lượt cô ta đâu làm bạn gái giáo sư Trình đâu.”
“Chính xác, ban nãy tôi nghe nói bố của Lý Trà Xanh là nhà tài trợ cho cuộc thi lần này, thế nên mọi người mới giơ hết bảng cổ vũ cô ấy.”
“Ôi chao, vậy là Lý Trà Xanh áp chế Hoắc Bảo Nhi ở mọi phương diện đấy ư? Nhưng chuyện gì ra chuyện ấy, kiểu giữa ngàn vạn người, chỉ có mình anh kiên định ủng hộ em cũng ngọt ngào lắm.”
“Không thể đồng ý hơn, tôi cũng khá thích ship cô bé Lọ Lem với bạch mã hoàng tử.”
Hội trường xôn xao một phen.
Sau cánh gà cũng bốc chốc nổ tung.
Ngoài Lý Trà Xanh và đám bạn, những người khá đều nhìn về phía Hoắc Bảo Nhi, “Ôi. Cậu chính là Hoắc Bảo Nhi đấy à, bạn trai của cậu lãng mạn quá.”
Các thí sinh tham gia sau khi tiếp xúc với Lý Trà Xanh đều không thích tác phong kiêu kỳ của cô ta cho lắm.
Lúc nào cũng ra vẻ đứng trên người khác, khinh thường ai chứ.
Nhà cô ta có tiền thật đấy, nhưng họ đâu có dùng một xu một hào nào của nhà họ, thể hiện cái nỗi gì!
Kiểu em gái ngọt ngào như hoắc Bảo Nhi vẫn tốt hơn, gặp ai cũng cười tủm tỉm.
Vừa ngọt ngào vừa đáng yêu.
Vả lại, Hoắc Bảo Nhi cũng chỉ là hiện tại chưa có tiền, không có nghĩa là sau này sẽ không tự kiếm tiền chứ.
“Bảo Nhi, cố lên nhé. Bọn mình ủng hộ cậu.”
“Cảm ơn.”
Lý Trà Xanh lườm nguýt, lát nữa để xem khi thua te tua, Hoắc Bảo Nhi còn cười được nữa không.
Hoắc Bảo Nhi cầm di động lên, chụp một bức ảnh của Trình Gia rồi gửi cho anh.
“Chú Gia của em đẹp trai ghê.”
Trình Gia đọc được tin nhắn, khóe miệng cong cong, “Căng thẳng không?”
“Không căng thẳng.”
Bây giờ cô cực kỳ phấn khích, chỉ muốn lên sân khấu ngay thôi. Bài múa hôm nay không dành cho ai khác, chỉ dành cho một mình anh thôi.
Được một lát, di động của Hoắc Bảo Nhi đổ chuông.
Cô bắt máy, đầu kia vọng tới tiếng Trình Gia.
“Ra đây.”
“Anh tới hả?”
“Ừm.”
“Được, đợi em ha.” Hoắc Bảo Nhi hớn hở chạy ra khỏi phòng trang điểm, cửa vừa mở là cô liền nhảy tót tới bên cạnh Trình Gia.
“Chú Trình… Nhớ anh quá đi.”
Cô tựa đầu vào trán anh, “Anh nhớ em không?”
Trình Gia nâng người cô lên, bế cô vào căn phòng đạo cụ bên cạnh. “Cạch” một tiếng, cửa đóng lại, ngăn cách mọi huyên náo và ồn ào bên ngoài.
Bên trong căn phòng yên tĩnh chỉ có một màu đen kịt, chỉ có một vạt sáng lọt vào từ bên dưới khe cửa.
Sau đó tan ra thành một quầng sáng mơ hồ.
“Muốn.”
Cô cười nói: “Chẳng phải anh ngồi ở dưới ghế khán giả ư? Sao lại chạy ra sau sân khấu thế này.”
Một phút trước, trên màn hình lớn xuất hiện ảnh của tất cả các thí sinh hôm nay. Anh nghe thấy đằng sau có hai nam sinh thì thầm bàn tán rằng Hoắc Bảo Nhi quá xinh, nên không nhịn được, phải chạy ra sau sân khấu, ôm Bảo Nhi của anh.
“Qua xem em thế nào, sợ em hồi hộp.”
Hoắc Bảo Nhi nâng mặt Trình Gia lên, “Sao em cảm thấy anh còn hồi hộp hơn em thế.”
Anh cười cười.
Hình như là thế thật, kể cả khi vào phòng mổ, anh cũng chưa từng có cảm giác này.
Trình Gia đặt cô xuống, rút một viên kẹo từ trong túi áo. Trông thấy viên kẹo trên tay anh, Hoắc Bảo Nhi chợt nhớ lại bao nhiêu năm qua, chỉ cần cô tham gia kỳ thi hoặc cuộc thi nào, anh đều sẽ chuanarr bị cho cô một viên kẹo sữa thọ trắng.
Hóa ra anh nhớ tất cả những điều dù là nhỏ nhặt nhất giữa họ.
Anh bọc lớp giấy bên ngoài ra thật sạch sẽ cho cô, “Ăn kẹo vào sẽ hết căng thẳng.”
Hoắc Bảo Nhi cúi đầu nhìn viên kẹo trong tay anh, khẽ nói: “Em muốn anh đút cho em.”
Anh đặt kẹo lên cánh môi cô.
Một tay cô níu lấy cổ anh, tay kia chạm vào môi anh, dịu giọng nói: “Em muốn… anh dùng miệng mớm cho em.”
~Hết chương 179~
Chia sẻ cùng tôi nhé…