GIÓ | CHƯƠNG 181: CẢM ƠN BẰNG MIỆNG

“Thuộc rồi ư? Không phải chứ? Ghê gớm vậy, nghe một lần là biết ư? Thiên tài sao?”

“Đùa hả, tôi học thanh nhạc cũng không lợi hại đến vậy.”

“Sao Hoắc Bảo Nhi dám bốc phét chuyện này trước mặt bao nhiêu người như vậy?”

Lý Trà Xanh cảm thấy Hoắc Bảo Nhi điên thật rồi.

Cô dám đàn bản nhạc do chính cô ta sáng tác, thấy bản thân chưa đủ bẽ mặt hay sao?

Ở đằng sau sân khấu, Nam Nam và mọi người cũng căng thẳng nắm chặt tay nhau, “Bảo Nhi đang làm gì vậy? Phải làm sao, mình căng thẳng quá, aaaa…”

“Mình cũng rất căng thẳng, cứu mạng…”

Trước ánh mắt ngờ vực của mọi người, Hoắc Bảo Nhi bình tĩnh, ung dung ngồi xuống trước cây đàn tranh. Cô thử âm thanh một chút, nghiêng đầu gật đầu với các nhân viên bên cạnh, “Có thể bắt đầu rồi.”

Tiếng nhạc nền vang lên, Hoắc Bảo Nhi nhắm mắt lại.

Những ngón tay thon dài chạm lên dây đàn, nhẹ nhàng gom lại, vuốt chậm rãi, gảy rồi hất, âm thanh du dương uyển chuyển ngân lên. Bảy dây trong trẻo, lặng lẽ lắng nghe sẽ thấy tình ý đầy ắp trong lòng.

Các khán giả trong hội trường chuyển từ bầu không khí xôn xao ban đầu sang khó tin, sau cùng tất cả đều đắm chìm trong những âm sắc tuyệt mỹ, tựa như mình cũng như người trong bản nhạc, đang thổ lộ những tình cảm sâu nặng, quyến luyến với người mình yêu.

Trên sân khấu chỉ có một ngọn đèn Follow Spot* hắt thẳng vào Hoắc Bảo Nhi ở chính giữa sân khấu.

*Đèn Follow Spot (hay Follow Light/đèn rọi) là loại đèn sân khấu chuyên dụng, công suất lớn, dùng để chiếu luồng ánh sáng tập trung (thường là màu trắng hoặc màu sắc) nhằm theo dõi và làm nổi bật các đối tượng di chuyển như ca sĩ, diễn viên, MC.

Cô nhắm mắt từ đầu tới cuối, động tác tay mượt mà như nước, trong đầu hiện lên những điều nhỏ nhặt kể từ ngày yêu Trình Gia tới nay.

Tiếng nhạc du dương nói lên những tình ý không thể nào ngừng.

Các khán giả cũng chìm vào câu chuyện tình yêu ngọt ngào theo những điệu nhạc êm ái vang lên qua ngón tay cô.

Trình Gia si mê nhìn người trên sân khấu.

Dù có ngàn vạn sao khuya cũng không bằng một vạt ánh trăng sáng rực là cô.

Dao Dao: “Ôi trời, ôi trời, ôi trời, người đứng trên sân khấu là Bảo Nhi ư? Bình thường bốp chát là thế, không ngờ khi ngồi tĩnh lại, cậu ấy cũng có tài năng đấy chứ. Quá bất ngờ rồi.”

Nam Nam, “Bảo Nhi lợi hại quá. Cậu ấy đã học thuộc lòng toàn bộ bản nhạc của Lý Trà Xanh. Dù mình không hiểu về đàn tranh, nhưng cũng nghe ra được cậu ấy đàn hay hơn hẳn.”

Mã San gật đầu, “Lý Trà Xanh chỉ có kỹ năng mà không có cảm xúc, cả bản nhạc thì toàn phô diễn kỹ thuật. Đâu có giống như Bảo Nhi của chúng ta, khiến tôi nghe mà cũng muốn yêu đương, hức hức hức.”

Hoắc Bảo Nhi đã mang tới cho bản nhạc này một linh hồn.

Qua phần biến tấu của cô, nó không còn bị gói gọn trong những tình yêu nhỏ bé mà hào hùng khí thế như một tình yêu bao la, không biên giới, sau cùng tiếng nhạc từ từ dịu lại. Cô chạm tay xuống nốt cuối, mở mắt ra, nhìn về phía Trình Gia.

Trình Gia cũng nhìn cô.

Cả hai chỉ im lặng, nhìn nhau mỉm cười.

Vô thanh thắng hữu thanh.

Ống kính bắt trọn được cảnh này, khán giả sục sôi hết cả lên.

“Đây mới là một cặp đôi đích thực chứ. Ban nãy đoạn phát biểu đầy mùi ‘trà’ của Lý Trà Xanh, thật sự khiến tôi thấy ngượng chín người.”

“Ôi chao, Hoắc Bảo Nhi đỉnh quá. Bỗng dưng tôi cảm thấy Lý Trà Xanh hết vị rồi, em gái ngọt ngào mới là mẫu người tôi thích nhất.”

“Cứu mạng, câu chuyện giữa giáo sư nhã nhặn và bé yêu ngọt ngào, xinh đẹp của anh ấy thật sự có thể khiến tôi ship chết đi sống lại, ship đến choáng váng đấy, các chị em.”

Hoắc Bảo Nhi đứng dậy, cúi chào rồi bước xuống sân khấu.

Nhưng tiếng đàn của cô vẫn còn đó, những nốt nhạc cuối vang vọng khiến người ta nghe mãi không chán.

Ngay cả các thí sinh ở phía sau sân khấu cũng không kìm được lòng, vỗ tay tán thưởng.

Vòng này, ai thắng ai thua đã cực kỳ rõ ràng.

Những gì Lý Trà Xanh thể hiện ban nãy khi đứng trước màn biểu diễn đặc sắc của Hoắc Bảo Nhi, thật sự chỉ có thể nhận xét bằng một câu: Rác rưởi!
Khi Hoắc Bảo Nhi bước xuống, đám Nam Nam nhào tới ôm chầm lấy cô.

“Bảo Nhi, cậu chính là thần của tôi, thật là đã!”

“Ha ha ha ha ha ha, ban nãy Lý Trà Xanh đã tức đến xanh mặt rồi. Mẹ ơi, sao tôi thấy đã như vậy.”

“Cú vả này khiến mình phải thốt lên: Mượt!”

Lý Trà Xanh chặn đám bọn họ lại trước cửa, “Hoắc Bảo Nhi, cô cố tình đúng không!”

Hoắc Bảo Nhi cười rất ngọt ngào, “Chị Trà Xanh, kể ra em phải cảm ơn chị ấy chứ, nếu không nhờ chị không ngừng cố gắng, sự xuất sắc của em cũng không nổi bật lên một cách rõ ràng như vậy. Yêu chị lắm, bắn tim!”

Hoắc Bảo Nhi đẩy vai cô ra, đi vào trong phòng trang điểm, đi được nửa chừng, cô lại dừng bước, quay người nhìn Lý Trà Xanh, cười nói: “À, đúng rồi, nhớ đền cây đàn dương cầm của em nha.”

Sắc mặt Lý Trà Xanh hơi gượng gạo, “Cô bị khùng hả, đàn dương cầm của cô hỏng liên quan gì tới tôi.”

Hoắc Bảo Nhi cười cười, còn giả vờ cơ đấy, “Chị Trà Xanh, chị có muốn mở diễn đàn của trường lên xem chút không.”

Nói xong, cô quay người đi vào trong phòng trang điểm.

Lý Trà Xanh vội vàng mở diễn đàn lên, lập tức nhìn thấy bài đăng có độ thảo luận cao nhất.

“Bóc trần bộ mặt chân thực của con gái cưng Đại học Y trong mắt mọi người – Lý Trà Xanh”.

Cô ta run rẩy bấm vào, bên trong là một clip ngắn. Clip đã ghi lại toàn cảnh quá trình Lý Trà Xanh đi vào phòng để nhạc cụ, cầm theo con dao.

Cạch!

Di động rớt xuống đất, gương mặt Lý Trà Xanh bỗng nhiên cắt không còn hột máu.

Cả người cô ta run lên, không dám đọc bình luận bên dưới.

Chắc bây giờ mấy người ngoài kia đều đã xem được rồi. Không, không đâu, bọn họ đều đang xem cuộc thi, còn chưa kịp lướt diễn đàn.

Cô ta phải giải quyết ngay đoạn clip này!

Lý Trà Xanh lập tức gọi điện cho bạn, “Mày lập tức xóa sạch sẽ bài đăng trên diễn đàn trường giúp tao, ngay và luôn.”

Lát sau, có cuộc gọi trở lại.

“Trà Xanh, không xóa được bài đăng đó.”

Lý Trà Xanh giận dữ trợn tròn mắt, cầm chặt di động quát to: “Mày lợi hại lắm cơ mà? Mày vẫn hay tự nhận là hacker số một Giang Thành cơ mà? Chút chuyện đó mà cũng không làm được.”

“Các bài đăng khác đều xóa được, riêng bài này thì không thể, hình như đã có một ‘đại thần’ dựng tường lửa rồi, tao không tấn công được.”

Trong một quán bar khác.

Tư Tinh Nhiên gửi tin nhắn cho Tô Khanh, “Tô Tô, xong xuôi rồi.”

Tô Khanh, “Gửi lời cảm ơn của tôi tới anh Dã nhà ông nha.”

Tư Tinh Nhiên nghiêng đầu, nói với Tần Dã: “Anh Dã, Tô Tô gửi lời cảm ơn anh.”

Tần Dã miệng ngậm điếu thuốc. Anh ta vừa tắm rửa xong, tóc còn chưa khô đã bị Tư Tinh Nhiên alo gọi thẳng tới đây. Trong quầng sáng lờ mờ, mấy sợi tóc nửa ướt nửa khô của anh lòa xòa trước trán, đôi mắt hơi nheo lại, hướng thẳng vào mặt Tư Tinh Nhiên.

“Chỉ cảm ơn bằng miệng thôi hả?”

Tư Tinh Nhiên gật đầu, kéo khóa quần của anh ta ra, “Đúng, cảm ơn… bằng miệng.”

Tần Dã cười thầm một tiếng, nắm chặt cầm cậu ta, đặt một nụ cười tràn ngập tính công kích vào môi lưỡi cậu ta, như một cơn cuồng phong cuốn nốt vạt mây mỏng.

Đám chân chó của Lý Trà Xanh đi tới bên cạnh cô ta, “Trà Xanh, sao sắc mặt cậu khó coi vậy? Không sao đâu, chỉ là thua một lượt thôi mà? Vòng sau vẫn còn cơ hội để đuổi ngược lại mà.”

Lý Trà Xanh nghiến răng.

Cô ta quay người lao vào phòng trang điểm, “Hoắc Bảo Nhi, tôi ra lệnh cho cô lên diễn đàn xóa bài đăng đó ngay lập tức!”

Hoắc Bảo Nhi ngước mắt lên, “Chị nói xóa là phải xóa à, chị là ai?”

Lại còn ra lệnh nữa.

Đến anh trai cô còn chẳng sợ, lẽ nào lại sợ cô ta?

“Hoắc Bảo Nhi!”

“Sao, định đánh tôi à? Tới đi, đằng nào ở đây khắp nơi đều có camera, tôi không ngại thêm chút dư vị cho lịch sử đen tối của chị đâu.”

Lý Trà Xanh nắm chặt tay lại, nhịn một lúc lâu mới nuốt cục tức ấy xuống được.

“Tôi cho cô tiền, cô xóa nó đi.”

“Chị trông tôi có giống người thiếu tiền không?” Hoắc Bảo Nhi quay đầu nhìn cô.

“Hoắc Bảo Nhi, chỗ tiền đó cô toàn chìa tay xin giáo sư Trình đúng không? Hai người còn chưa kết hôn, cô xin tiền anh ấy như vậy, anh ấy liệu có khinh thường cô không? Tôi có cho cô tiền, chỉ cần cô chịu xóa đoạn clip ấy đi.”

Cô ta phải vắt óc, khó khăn lắm mới xây dựng được hình tượng tử tế ở trường.

Không thể bị hủy hoại chỉ vì một clip được.

Hoắc Bảo Nhi nói nhẹ như mây gió: “Được thôi, cho tôi một trăm triệu đi, tôi sẽ xóa ngay lập tức.”

“Hoắc Bảo Nhi, cô… đừng tham lam quá!”

Hoắc Bảo Nhi nhìn gương mặt đỏ phừng phừng của Lý Trà Xanh, cười nhẹ nhàng: “Một trăm triệu thôi mà, chắc chẳng là gì đối với cô đâu nhỉ. Chẳng phải gia đình cô vung tay một cái là một tòa nhà, hai tòa nhà sao?”

Ngón tay Lý Trà Xanh bấm sâu vào lòng bàn tay.

Hôm nay cô ta đã hỏi bố, tòa nhà đó vốn không phải do gia đình họ quyên góp, căn biệt thự view hồ đó cũng không phải gia đình họ tặng.

Nhưng có liên quan gì nhỉ?

Chỉ cần mọi người nghĩ là gia đình họ là được rồi.

Đằng nào thì vị đại gia bí ẩn mà khiêm tốn kia cũng sẽ không lộ mặt, sẽ không ai vạch trần lời nói dối này của cô ta.

Cô ta bấm bụng nói: “Một trăm triệu đối với gia đình tôi quả thực chẳng đáng gì, nhưng hành động của cô là tống tiền.”

“Ồ, vậy thì tôi cũng không thể phạm pháp, chị lui đi.”

“Cô…”

Đám chị em của Lý Trà Xanh nói rất quái đản: “Hoắc Bảo Nhi, e là cô nghèo đến phát điên rồi đấy. Trà Xanh của chúng tôi không phải là không có tiền, chỉ không muốn bỏ tiền cho cái loại nghèo xơ nghèo xác, thấy tiền là mắt sáng sao như cô thôi.”

Nam Nam: “?”

Nghèo xơ xác!

Thôi, cô nhịn.

Vòng thứ hai đã bắt đầu. Hoắc Bảo Nhi đứng lên, “Tôi sẽ không xóa clip đâu. Có gan làm thì đừng sợ bị người khác nói, đây là những gì cô xứng đáng nhận được.”

Rồi cô lại cười cười.

“Chị Trà Xanh, vòng này chị còn muốn chơi trước tôi không? Nhưng tôi cũng nói trước luôn, nếu chị dám thi trước tôi, thì chị nhảy cái gì, tôi nhảy cái đó. Cho chị tức chết!”

Lý Trà Xanh quả thực sắp tức chết tới nơi rồi.

Sắc mặt cô ta rất nhợt nhạt, đã không dám nghĩ tới hậu quả sau khi những người trong trường xem được đoạn clip kia nữa.

“Hoắc Bảo Nhi! Chúng ta giảng hòa, tôi có thể nhường cho cô vị trí quán quân hôm nay, tôi cũng có thể tặng biệt thự cho cô, chúng ta giảng hòa được không?”

Hoắc Bảo Nhi quay đầu.

“Nhường? Dựa vào đâu? Dựa vào độ dày của da mặt chị à? Tôi muốn lấy quán quân tôi sẽ tự giành về, liên quan quái gì tới chị?”

Vòng thứ hai, Hoắc Bảo Nhi xuất hiện trước. Điệu nhảy Jazz nóng bỏng, bùng nổ của cô liên tục châm lửa cho bầu không khí trong hội trường. Mọi người lần lượt đứng dậy lắc lư theo tiết tấu của cô, vẫy hai tay.

Nhảy xong, Hoắc Baor Nhi giơ tay bắn tim về phía Trình Gia.

Trình Gia rướn môi cười.

Hình ảnh cô nhóc rạng rỡ đong đầy trong mắt anh.

Cô nhóc của anh.

Trong phòng riêng, Tô Khanh nhìn Hoắc Bảo Nhi bằng ánh mắt hừng hực như ngọn lửa, “Bảo Nhi nhà chúng ta quá đẹp, quá ngầu rồi, yêu con bé quá đi.”

Hoắc Tây Thẩm ngước mắt lên, kéo Tô Khanh, người đang bò rạp ra lan can hóng chuyện về bên cạnh mình.

Anh nhìn cô, “Yêu ai?”

Vì hưng phấn nên gò má Tô Khanh ửng lên một lớp hồng hồng, cực kỳ xinh xắn, “Bảo Nhi ấy, điệu nhảy của con bé ngã thẳng vào trái tim em, quá đẹp rồi.”

Nhìn cô gái trong vòng tay, Hoắc Tây Thẩm muốn cắn cho cô một cái.

Anh giữ lấy eo cô, ngón tay mơn man khẽ khàng, “Thích xem nhảy à?”

Tô Khanh gật đầu, “Gái xinh nhảy có ai lại không thích xem chứ.”

“Thế trai đẹp nhảy thì sao?”
Tô Khanh cười rạng rỡ: “Vậy thì phải xem xem là trai đẹp nào nhảy. Nếu là anh thì… em chắc chắn sẽ thích xem.”

Hoắc Tây Thẩm cúi người, cắn một miếng lên môi cô, khàn giọng nói: “Xem ra muốn giữ được trái tim của bạn nhỏ Tô Khanh, chồng còn phải cố gắng hơn nữa mới được.”

Không những phải rèn luyện sức khỏe, còn phải học thêm vài kỹ năng khác nữa.

Bằng không, cô nhóc này có thể bị người ta hớp hồn chỉ trong vài phút.

Như vậy không được.

~Hết chương 181~                                              

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc