
“Hoắc Bảo Nhi!”
“Hoắc Bảo Nhi!”
“Hoắc Bảo Nhi!”
Sau khi Hoắc Bảo Nhi chào cảm ơn, tất cả mọi người đều kích động đứng bật dậy, cùng nhau hô vang tên của cô.
“Quán quân!”
“Quán quân!”
“Hoắc Bảo Nhi, quán quân!”
Lý Trà Xanh ra sân khấu sau cô, vì câu chuyện clip cộng thêm khí thế của Hoắc Bảo Nhi trước đó áp đảo, lúc này toàn bộ cơ thể cô ta căng như dây đàn, không sao nhảy nhót được.
Khi tiếng nhạc vang lên, cô ta khoảng loạn vào trật nhịp, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Chuyện gì cũng quên hết cả.
Chỉ biết ngây ngốc đứng trên sân khấu.
Người dẫn chương trình đứng cạnh sốt sắng. Nhảy đi chứ, đứng ngây ra đó làm gì vậy?
Bên dưới rì rầm bàn tán, Lý Trà Xanh nhìn gương mặt của mấy người đó, cứ cảm thấy họ đang cười cợt mình, cô ta không chịu đựng nổi, quay đầu chạy xuống dưới.
Cuộc thi kết thúc.
Hoắc Bảo Nhi giành quán quân với ưu thế tuyệt đối.
Những thí sinh khác đều thua tâm phục khẩu phục, họ chưa từng gặp cô gái nào có năng khiếu và linh hoạt như vậy, lại còn đáng yêu, thân thiện với mọi người, vừa ngọt ngào vừa cá tính.
Mọi người đều đi tới chúc mừng cô, chỉ có đám chị em của Lý Trà Xanh vẫn còn đứng một bên mỉa mai, châm chọc.
“Hoắc Bảo Nhi, cô thắng có vẻ vang không? Cố tình khiến Trà Xanh không còn tâm trạng thi đấu, cô thật là thâm độc.”
“Đúng đấy. Trà Xanh, cậu cũng đừng buồn quá, cho dù cậu thua cuộc thi này thì đã sao, cậu chiến thắng cả cuộc đời cơ mà. Một vài người bị đàn ông bỏ là mất đi tất cả, nhưng cậu thì khác, sau này cậu và cô ta vốn không phải những người cùng chung thế giới, đừng quan tâm tới cô ta.”
“Đúng đấy, Trà Xanh của chúng ta có một người bố giàu có, thắng đã luôn ấy chứ.”
Bọn họ giựt giựt vạt áo của Lý Trà Xanh.
“Trà Xanh, mau nhìn đi, hai tòa nhà bố cậu quyên góp sắp được kéo biển rồi.”
Bọn họ vừa nói còn vừa khinh khỉnh liếc nhìn Hoắc Bảo Nhi, “Các cậu bảo tòa nhà mà bố Trà Xanh quyên góp liệu có đứng tên của cô ấy không?”
“Đương nhiên rồi. Trà Xanh thật là hạnh phúc, bố cậu cưng chiều cậu quá.”
“Bọn mình cũng muốn có một người bố giàu có.”
Nam Nam cười hờ hờ, lườm nguýt, “Phải đấy, ngưỡng mộ ghê cơ.”
Trên sân khấu, hiệu trưởng bước lên phát biểu.
“Cuộc thi hôm nay vô cùng viên mãn, cảm ơn những nhà hảo tâm khắp nơi ủng hộ hết mình cho hoạt động lần này của trường chúng tôi. Hôm nay nhà trường cũng đã mời tới đây hai vị khách cực kỳ đặc biệt. Cảm ơn họ đã giúp đỡ trường chúng ta, giúp các học sinh trong trường có được phòng thí nghiệm hiện đại nhất thời điểm này cùng một thư viện lớn nhất Trung Quốc. Ngay bây giờ, chúng ta hãy vỗ tay mời hai vị lên sân khấu, thực hiện nghi thức khánh thành với chúng tôi! Chào mừng!!!”
“Trà Xanh, mau nhìn mau nhìn, bố mẹ cậu sắp lên sân khấu rồi.”
Cơ thể Lý Trà Xanh cứng đờ lại, hai vị đại gia bí ẩn đó đến rồi ư?
Nhưng vấn đề không lớn.
Đằng nào mọi người cũng không quen biết họ.
Tới lúc đó, cô ta vờ như có quan hệ thân thiết là được rồi.
“Này, Trà Xanh, sao bố cậu không lên sân khấu.”
Lý Trà Xanh giật nhẹ khóe miệng, “Bố mình không thích xuất hiện ở những sự kiện rùm beng thế này. Hôm nay là ông nội và ông chú nhà mình, bố mình luôn nói làm người nên khiêm tốn một chút vẫn hơn.”
“Ông nội…”
Cô gái đứng bên cạnh cô ta ấp úng nói: “Trà Xanh, ông nội cậu… trẻ như vậy hả?”
Một cô gái khác cũng không nhịn được, lên tiếng: “Đó chẳng phải sếp Hoắc ở tập đoàn Phạn Mặc sao? Anh ấy… là ông nội cậu á?”
Lý Trà Xanh nhìn người đàn ông bước lên sân khấu trên tivi, nụ cười trên gương mặt đã cứng đờ, cô ta gượng gạo giật khóe miệng, “Đúng rồi, vấn đề thứ bậc thôi. Thứ bậc của ông ấy cao hơn mình.”
Các chị em của Lý Trà Xanh bày ra ánh mắt ngưỡng mộ, “Trời ơi, Trà Xanh. Hóa ra sếp Hoắc là ông nội cậu? Thế thì cậu là bà nội của Tô Khanh còn gì? Mình thích Tô Khanh lắm. Lát nữa cậu có thể dẫn mình qua chụp ảnh với bà nội cậu được không? Bà ấy đẹp quá.”
Hoắc Bảo Nhi đứng phía trước quay đầu lại.
“Hoắc Tây Thẩm là ông nội của chị?”
Lý Trà Xanh nghiến răng, hất hàm, đằng nào cũng sẽ không có ai thực sự truy cứu mối quan hệ thân thích trong gia đình họ, “Đúng vậy, đó chính là ông nội tôi, sao hả?”
“Cháu gái ngoan, gọi một tiếng bà cô nghe coi nào.”
“Hoắc Bảo Nhi, cô bị khùng hả?”
“Tôi không hề khùng, nhưng tôi thấy chị mới là người có bệnh nặng cần chữa gấp đấy. Chẳng phải chị nói Hoắc Tây Thẩm là ông nội của cô sao? Sao đến cả em gái của ông nội mình, tức là bà cô đây mà chị cũng không biết mặt thế? Chắc phải mắc căn bệnh gì nan y lắm nên khờ khạo rồi.”
Lý Trà Xanh cười khẩy một tiếng, “Cô á? Em gái của Hoắc Tây Thẩm? Cô mà là em gái của Hoắc Tây Thẩm thì chặt đầu tôi xuống cho cô đá.”
Khoác lác thì ai chẳng làm được.
Dưới khán giả, các sinh viên Đại học Y trông thấy Hoắc Tây Thẩm và Tô Khanh nắm tay nhau đi lên sân khấu là phát điên hết cả.
“Aaaaaaaaa, gặp rồi, gặp rồi, không ngờ trong quãng đời còn lại tôi được nhìn thấy couple Khanh Thẩm bằng xương bằng thịt!!!”
“Đẹp trai quá, xinh gái quá, xứng đôi quá. Cứu mạng, tôi muốn ship đến phát điên rồi.”
“Các chị em, chẳng phải Lý Trà Xanh nói hai tòa nhà này do gia đình cô ấy quyên góp sao? Thế tức là Hoắc Tây Thẩm là người thân của Lý Trà Xanh? Ôi chao, vậy thì cô ấy là hào môn thật rồi.”
“Hức hức hức, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ là móc treo của Lý Trà Xanh, cầu xin cô ấy dẫn tôi đi làm quen với vợ chồng Khanh Thẩm!”
“Tôi nói rồi mà, Lý Trà Xanh là thiên kim thật sự, bỏ xa Hoắc Bảo Nhi tới mấy con phố đấy.”
Hoắc Tây Thẩm và Tô Khanh đi ra giữa sân khấu, cả hai vẫn nắm chặt tay nhau chẳng buông, chưa từng bỏ ra.
Người dẫn chương trình đưa micro tới bên tay Hoắc Tây Thẩm, “Sếp Hoắc, anh có lời nào muốn nói với các sinh viên không ạ?”
“Để vợ tôi nói đi.”
“Chao ôi, sếp Hoắc của chúng ta quả thật là cưng vợ số một.”
Hoắc Tây Thẩm chỉ mỉm cười, đặt micro vào trong tay Tô Khanh, Tô Khanh và Hoắc Tây Thẩm nhìn nhau một cái rồi cô nhận lấy micro.
Trong không khí như lãng đãng những bong bóng màu hồng.
Gương mặt của tất cả mọi người, không hẹn mà gặp đều nhoẻn một nụ cười.
Ngọt ngào quá.
Tô Khanh vẫy tay với mọi người, “Hi, xin chào các sinh viên.”
Hội trường mấy chục ngàn người lập tức sôi sục, “Giọng chị ấy dễ nghe quá, tôi yêu chị ấy, aaaa.”
Mọi người chỉnh tề, đồng thời hô: “Chúng em chào chị! Chào anh rể!”
Hoắc Tây Thẩm rướn môi cười.
Dường như anh cực kỳ hài lòng với hai chữ “anh rể” này.
Trông thấy nụ cười của anh, lại có một đám nữ sinh phát điên.
Nụ cười này ngọt chết mất thôi!!!!!!
“Thực sự ngưỡng mộ Lý Trà Xanh, ngày nào cũng được ship couple đầu tiên, có phúc quá rồi.”
“Thế nên tôi rất tò mò, rốt cuộc Lý Trà Xanh và họ có quan hệ họ hàng như thế nào thế?”
Tô Khanh lại nhẹ nhàng nói tiếp, “Tôi vô cùng vinh hạnh khi được đứng đây, cũng rất vui có thể cống hiến một chút công sức của vợ chồng chúng tôi cho các em sinh viên nam nữ đáng yêu ở đây. Việc quyên góp phòng thí nghiệm và thư viện thật ra đều là ý của em gái chúng tôi. Con bé hy vọng các bạn học cùng lớp, cùng trường với nó đều có một môi trường học tập tốt đẹp hơn. Chúng tôi cũng rất sẵn lòng giúp nó thực hiện ước nguyện này. Thế nên, nghi thức cắt băng khánh thành hôm nay, chúng tôi muốn mời em gái thân yêu lên cùng chúng tôi hoàn thành.”
“Em gái đấy!!!”
“Lý Trà Xanh là em gái của couple Khanh Thẩm, trời ơi, hạnh phúc quá đi.”
Một giây sau.
Tô Khanh nhìn thẳng vào ống kính, mỉm cười, “Bảo Nhi, mau lên đây đi.”
Cả hội trường bỗng dưng im phăng phắc.
Ai cơ?
~Hết chương 182~
Chia sẻ cùng tôi nhé…