GIÓ | CHƯƠNG 183: LỘ TẨY

Bảo Nhi?

Hoắc Bảo Nhi?

Sau phút im ắng ngắn ngủi, hội trường bùng nổ một tiếng reo ngỡ ngàng như xuyên thủng tầng mây.

“Lẽ nào em gái mà vợ chồng Khanh Thẩm nói là Hoắc Bảo Nhi ư? Đây là cú twist kinh thiên địa gì, cả người tôi tê dại cả rồi.”

“Không phải chứ, không phải chứ, không phải chứ. Chẳng phải ngày nào Lý Trà Xanh cũng nhảy nhót điên cuồng trong trường sao?”

“Đến một người ở bên ngoài như tôi còn biết là bố cô ta quyên góp tòa nhà cho nhà trường, ngông nghênh như vậy mà lại là giả ư?”

“Ha ha ha ha ha, cười chết mất thôi, không ngờ công chúa thật lại là Hoắc Bảo Nhi, Lý Trà Xanh rốt cuộc sao dám làm vậy chứ?”

“Không thể không thừa nhận, cái tên này đặt quá là chuẩn, quả nhiên là ‘trà’!”

Có người phản bác.

“Mấy người đứng đây phấn khích cái gì. Tô Khanh có chỉ mặt gọi tên em gái họ là Hoắc Bảo Nhi không? Người ta chỉ gọi là ‘Bảo’ thôi mà, lẽ nào ở nhà không ai gọi mấy người là ‘cục cưng’?”

“Phải đấy, ở trường này có ai không biết điều kiện của Hoắc Bảo Nhi không bằng Lý Trà Xanh. Lý Trà Xanh đeo túi xách gì, còn Hoắc Bảo Nhi đeo túi xách gì. Lý Trà Xanh đi ăn ở nhà hàng Michelin, còn Hoắc Bảo Nhi thì sao? Tôi thấy cô ta ngày nào cũng ăn quà vặt quanh trường, không phải là đồ nướng thì cũng là canh cay. Cô ta mà là em gái của cặp đôi Khanh Thẩm, bây giờ tôi ke đầu luôn.”

Đằng sau sân khấu, tất cả mọi người không hẹn mà gặp đều nhìn về phía Lý Trà Xanh.

Ánh mắt của họ ngập tràn sự thăm dò và quan sát.

Một lớp mồ hôi lạnh đã túa ra trên lưng Lý Trà Xanh, lần đầu tiên cô ta hiểu hóa ra bị ngàn vạn ánh mắt nhìn vào là cảm giác ngột ngạt như thế.

Cô ta cuộn chặt tay lại.

Tứ chi lạnh ngắt.

Đầu óc cũng rối bời.

Có người cười nói: “Lý Trà Xanh, cô bảo Hoắc Tây Thẩm là ông nội của cô cơ mà? Lẽ nào Tô Khanh là chị cô? Nhà cô vai vế kiểu gì vậy?”

“Chẳng lẽ chỉ có mình tôi nhận ra Hoắc Bảo Nhi cũng họ Hoắc à?”

Lý Trà Xanh như bị kim châm vào lưng, không còn ổn nữa.

Chỉ có đám chị em gái của Lý Trà Xanh là không chịu từ bỏ, “Mấy người bị khùng hả, bố của Trà Xanh thích gọi cô ấy là ‘cục cưng’, lẽ nào Tô Khanh không thể là chị gái của cô ấy? Hai người là gia tộc hào môn, thân thích với cả hai bên không được à? Tôi thấy mấy người đố kỵ đến phát điên rồi. Đúng là nực cười, đến giờ phút nào rồi mà Hoắc Bảo Nhi còn tính hưởng ké. Hoắc Bảo Nhi xưng sao? Cô ta cũng không tự soi gương xem trông mình giống cái dạng…”

Người đó chưa kịp dứt lời.

Hiệu trưởng đứng bên cạnh Tô Khanh lên tiếng: “Hoắc Bảo Nhi là đại diện sinh viên mới xuất sắc của trường chúng ta, thành tích nổi trội, hay giúp đỡ mọi người. Các thầy cô chúng tôi rất tán dương em ấy. Em Hoắc Bảo Nhi mau lên sân khấu đi.”

“Ôi chao…”

“Quả nhiên là Hoắc Bảo Nhi!!!”

“Cú twist này quá dữ dội rồi.”

“Trời ơi, sao Hoắc Bảo Nhi có thể nhẫn nhịn được mỗi lần Lý Trà Xanh giở thói ngang ngược trước mặt cô ấy vậy, tôi mà là Hoắc Bảo Nhi, tôi phải ngậm một ngụm soda rồi phun thẳng vào mặt cô ta.”

Bầu không khí phía sau sân khấu rất khó nói.

Mấy người chị em tốt của Lý Trà Xanh sau khi nghe thấy ba chữ “Hoắc Bảo Nhi”, nụ cười đắc ý bỗng đông cứng nơi khóe miệng.

Hoắc Bảo Nhi nhìn sang Lý Trà Xanh, nhếch môi nở một nụ cười chan hòa, thân thiện, “Cháu gái ngoan, có muốn cùng bà cố nội lên sân khấu gặp ông nội cháu không?”

Mấy người ở phía sau sân khấu liều mạng nhịn cười.

Có người thực sự không nhịn nổi.

Họ phì cười thành tiếng.

“Xin lỗi, bình thường tôi không dễ cười đâu, cái này thực sự không nhịn nổi.” Mẹ ơi, thật sự quá buồn cười rồi.

Còn có người muốn lên sân khấu để làm cháu gái cho người ta nữa đấy.

Ban nãy Lý Trà Xanh hốc hách bao nhiêu, bây giờ thì thảm khốc bấy nhiêu.

Cô ta thật sự, thật sự, thật sự không ngờ Hoắc Bảo Nhi lại là em gái của Hoắc Tây Thẩm.

Bình thường ở trường cô khiêm tốn là thế, cô ta những tưởng cô rất dễ bắt nạt…

Kết quả…

Gương mặt Lý Trà Xanh đỏ bừng lên.

Nam Nam nghiêng đầu nhìn cô ta, cười cười, “Cô bảo cô gọi Bảo Nhi là bà cô, thế thì cũng phải gọi chúng tôi là bà cô rồi, ít nhiều gì chúng tôi và bà cô của cô cũng chung vai vế!”

“Phụt!”

Người bên cạnh nghĩ tới mấy câu nói mà trước đó Lý Trà Xanh nói.

[Vấn đề vai vế thôi.]

Lời dối trá như thế mà cũng nói ra nhẹ tênh được.

Thật sự vô lý!

Lý Trà Xanh đã ngượng ngập tới mức chỉ muốn đào một cái lỗ để chui vào, lúc này bố của cô ta từ bên ngoài hớt hải chạy vào.

“Trà Xanh, em gái của sếp Hoắc là bạn học của con à, sao con không nói trước với bố một tiếng. Lát nữa nhờ bạn con giới thiệu để anh trai cô ấy làm quen với bố một chút được không?”

Lý Trà Xanh cảm thấy mất mặt vô cùng.

“Bố!”

Bố của Lý Trà Xanh tươi cười rạng rỡ, “Con nói xem, con có mối quan hệ tốt như vậy, bố cũng đến mức ngày ngày chầu chực trước cửa tập đoàn Phạn Mặc, tìm đủ mọi cách để gặp sếp Hoắc.”

“Bố, bố có thể đừng thấp hèn như vậy được không? Tại bố cả đấy, tại bố nên con mới trở thành trò cười của tất cả mọi người. Bố mà có bản lĩnh một chút thì con cũng không rơi vào tình cảnh này.”

Cô ta cầm chiếc túi xách trên bàn lên đập vào người bố mình rồi chạy ra ngoài.

“Haiz, con bé này…”

Chuyện tối nay đã lan truyền điên rồ trên diễn đàn Đại học Y rồi.

“Ha ha ha ha ha, thiên kim thật giả phiên bản đời thực, cười rớt đầu rồi cả nhà ơi.”

“Hài hước nhất là Lý Trà Xanh đã phá hỏng cây đàn dương cầm của Hoắc Bảo Nhi rồi, cứ nghĩ người ta không còn cách nào khác, không ngờ người ta chơi đàn tranh còn hay hơn, thực sự là giẫm Lý Trà Xanh xuống đất chà cho chết.”

“Lý Trà Xanh cũng mặt dày quá rồi, hám hư vinh đến thế thực sự là chưa từng có. Tôi mà là cô ta, tôi thật sự không còn mặt mũi tới trường nữa.”

“Tiểu công chúa của Đại học Y, Con gái ruột của Đại học Y. Xin lỗi, tôi thật sự sẽ chết trong đống bình luận này.”
“Cô ta còn tự lập một bài đánh cược, cược mình sẽ là quán quân, mấy trò khó hiểu gì vậy. Trời ơi, chứng bệnh thấy xấu hổ giùm người ta của tôi lại bùng lên rồi.”

Đọc được những bình luận ấy, Lý Trà Xanh dùng luôn nick thật để tranh cãi với bọn họ.

“Tôi nói gia đình tôi quyên góp hai tòa nhà đó khi nào, đó chẳng phải đều là lời đồn do mấy người tung ra hay sao. Vả lại, bố tôi quả thực đã tài trợ hai trăm triệu, đây đều là tiền tươi thóc thật, có giỏi thì mấy người cũng bảo bố bỏ ra hai triệu cho trường đi. Một đám ghen ăn tức ở, không có tiền thì câm mồm cho tôi!”

Bình luận của Lý Trà Xanh vừa được gửi đi, các học sinh liền phát hiện các ID nặc đanh đăng bài trước đây trên diễn đàn đều hiện toàn bộ tên thật.

Trong đó có mấy phát ngôn nặc danh chính là nick thật của Lý Trà Xanh.

[Gia đình Lý Trà Xanh đã quyên góp hai tòa nhà đấy, người ta mới là tiểu công chúa của Đại học Y được chưa?]

[Aaaaa, Trà Xanh cậu tuyệt quá, bọn mình mãi mãi ủng hộ cậu.]

[Tôi không cần biết, tôi không cần biết, Trà Xanh chính là nữ thần của tôi. Yêu cậu mười ngàn năm.]

[Đồ rác rưởi Hoắc Bảo Nhi, nghèo rớt mùng tơi mà cũng dám so sánh với Lý Trà Xanh. Tự soi gương nhìn lại mình đi, ngoài việc dụ dỗ giáo sư ra còn bản lĩnh gì không.]

[Hoắc Bảo Nhi còn chẳng bằng một đốt ngón tay của Lý Trà Xanh, Hoắc Bảo Nhi chính là xe buýt, loại bị người ta cưỡi nát.]

Cả những bài đăng nặc danh từ rất lâu trước đây của Lý Trà Xanh cũng bị bóc ra hết.

[Hoắc Bảo Nhi chính là loại đĩ thõa quyến rũ đàn ông có tuổi, kẻ thứ ba tồi tệ đi chết đi.]

[Hoắc Bảo Nhi đã lên xe của nhiều người đàn ông có tuổi, dựa vào cơ thể để kiếm tiền mới bẩn thỉu làm sao, thật buồn nôn.]

Tuyệt chiêu hơn nữa là, Lý Trà Xanh vừa nặc danh chửi mắng Hoắc Bảo Nhi lại vừa dùng nick thật nói đỡ rằng Hoắc Bảo Nhi muốn xây dựng hình tượng một  tiểu thư nhà giàu rộng rãi, thục nữ.

Sau khi những thông tin đen tối này bị lật tẩy.

Khu bình luận liền bùng nổ.

Hết chương 183

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc