
“Ha ha, cô còn nói Hoắc Tây Thẩm là ông nội của cô cơ mà? Vậy cô là cháu nội đích thực của người ta hả? Nói khoác không biết phanh, không câu nào thật lòng, lại còn đứng đây xách mé người khác.”
“Ô, tiểu công chúa Trà Xanh lại định bắt chúng tôi đội nồi đấy à, từ đầu tới cuối há chẳng phải chính cô đang định hướng cho tin đồn hay sao?”
“Tôi có thể cười đến chết, thật đấy. Em gái nào tính chổng ngược lên gội đầu đâu rồi? Lên clip đi. Đợi đó!”
“Cộng 1. Hôm nay chưa thấy cô chổng ngược lên gội đầu, tôi chưa ngủ nổi.”
“Ha ha ha ha ha ha ha, cứu mạng, sao lại có người tâm thần phân liệt thế nhỉ. Học y quả là lãng phí, tôi cảm thấy Lý Trà Xanh nên đi học biểu diễn là hơn, có năng khiếu lắm.”
“Đồng tình, khoa Đạo diễn cũng là một sự lựa chọn không tệ, đúng là tự biên tự diễn một vở kịch hay mà.”
“Báo — Tin mới nhất nhận được gần đây, bố của Lý Trà Xanh chỉ quyên góp mười ngàn tệ, còn âm thầm định mua chức quán quân cho cô ta nữa.”
“Chao ôi, mười ngàn tệ mà đòi đổi một căn biệt thự view hồ, người thì xấu mà tưởng bở thì hay.”
Lý Trà Xanh tức tối, bắt đầu chửi bới điên cuồng dưới các khu vực bình luận.
Chửi bới tất cả mọi người một lượt.
Hoắc Bảo Nhi lên mạng.
[Cháu gái ngoan, đừng phát điên ở đây, mau đi gội đầu đi, đầu tóc sạch sẽ thì bà cô mới có hứng thú để đá.]
“Phụt… Ha ha ha ha ha, Bảo Nhi đáng yêu quá rồi.”
“Hoắc Daddy: Xúi quẩy, đâu ra đứa cháu gái bẩn thỉu, chôn khẩn trương.”
“Hoắc Daddy: Lý Trà Xanh, tôi khuyên cô đừng nhận bừa người thân thích, cẩn thận bị hỏa táng đó.”
“Có sao nói vậy, Lý Trà Xanh thật sự không ra gì, cô ta không chỉ từng tung tin đồn nhạy cảm một lần. Trước đó lớp chúng tôi có một bạn nữ rất xinh đã bị cô ta cô lập, còn đi khắp nơi nói người ta quan hệ nam nữ bừa bãi, ngang nhiên dồn người ta tới nước nghỉ học.”
“Trời, loại này thật vô liêm sỉ, mau nổ tung tại chỗ đi.”
“Woaaaaaaa, couple Khanh Thẩm lãng mạn quá, cưng Bảo Nhi ghê. Ban nãy tôi đã lên xem clip tòa nhà mà họ quyên góp, đó là tòa thí nghiệm có tên Bảo Gia và một thư viện tên Bảo Gia. Thật biết đặt tên!!!”
“Ha ha ha ha ha, vợ chồng Khanh Thẩm tiên phong ship couple.”
“Couple mà tôi ship lại đang ship couple mà tôi ship, chúng tôi ship chung một couple, hi hi hi.”
“Chị gái lầu trên, cấm chỉ nói mấy câu vè đọc nhịu.”
Lý Trà Xanh tắt di động, cô ta lườm người chị em bên cạnh, “Mày nhìn tao chằm chằm làm gì? Cho dù tao thua Hoắc Bảo Nhi thì vẫn giỏi hơn đám chúng mày.”
Mấy người chị em đó thường ngày chỉ biết nịnh nọt, tâng bốc cô ta.
Thật ra cũng chẳng có được lợi lộc gì.
Tuy rằng họ theo Lý Trà Xanh ra vào các nhà hàng sang trọng, nhưng bữa nào họ cũng chia đều. Để tâng bốc Lý Trà Xanh, dù có ai oán trong lòng họ cũng không thể hiện ra, nghĩ bụng sau này tốt nghiệp chỉ cần Lý Trà Xanh có thể giới thiệu cho họ một công việc bình thường thì công sức bao năm của họ coi như không phí hoài.
Ai ngờ Lý Trà Xanh chẳng nói được một câu nào thật thà.
Gì mà bố mình tài trợ hai triệu, kết quả chỉ có mười ngàn!
Hơn nữa bọn họ phát hiện ra một nửa trong số những món đồ hàng hiệu đó đều được cô ta mua ở mấy sạp hàng “fake” bên đường.
Một kẻ luôn miệng nói dối như vậy làm sao có thể giữ lời hứa, giới thiệu công việc cho bọn họ chứ. Đã như vậy mà còn vênh váo, hống hách trước mặt họ, thật không biết xấu hổ.
Đám chị em cười đểu.
“Lý Trà Xanh, có phải cậu sắm vai tiểu thư xinh đẹp đài các lâu dần thành nghiện không, không có tiền thì thôi, sao phải giả tạo chứ.”
“Phải đấy, chúng tôi đâu có nợ cậu, ngày nào cũng vênh váo chỉ trỏ chúng tôi, có bản lĩnh thì cậu ngông trước mặt Hoắc Bảo Nhi đi.”
Bọn họ đồng loạt thay đổi thái độ, mở mạnh cửa bỏ ra ngoài.
Lý Trà Xanh giận dữ trong bất lực, cầm kim đâm điên cuồng lên một cuốn sổ viết đầy tên của Hoắc Bảo Nhi.
…
Màn đêm buông xuống, ánh đèn trở nên rực rỡ.
Ánh đèn lướt qua cửa xe, đổ xuống một dải ánh sáng lay động, chập chờn.
Hoắc Tây Thẩm đang lái xe, Tô Khanh ngồi ở ghế lái phụ, Trình Gia và Hoắc Bảo Nhi ngồi đằng sau như hai cô cậu học sinh tiểu học, nghiêm chỉnh ngoan ngoãn, hoàn toàn không dám sáp vào nhau.
Di động của Hoắc Bảo Nhi rung lên một cái. Cô ấy cầm lên xem, là tin nhắn Trình Gia gửi.
“Được quán quân rồi, muốn thưởng thì đây?”
Rõ ràng Trình Gia đang ngồi ngay bên cạnh, kiểu giao tiếp bằng tin nhắn thế này chợt khiến cô ấy có một cảm giác kích thích lạ thường.
Cô ấy rướn môi, ngón tay lướt nhanh trên màn hình di động.
“Muốn nụ hôn của chú Gia, ngay bây giờ, anh dám không?”
Đọc được tin nhắn, anh ấy nghiêng đầu. Cô gái đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh không quay qua. Ánh trăng ngoài cửa sổ hắt vào, làm sáng lên gương mặt thiếu nữ, mái tóc đèn đổ xuống vai mềm mại như một dải lụa thượng hạng.
Anh ấy cười cười.
Anh ấy đỡ lấy đầu Bảo Nhi, đặt lên môi cô ấy một nụ hôn.
Một loạt âm thanh vang lên trong xe, một giây sau, tấm chắn ngăn cách dãy ghế sau và buồng lái được nâng lên.
Hoắc Bảo Nhi lập tức đỏ bừng mặt.
Aaaaaaaaa!
Chú Gia làm gì vậy!
Anh ấy dám hôn mình trước mặt anh trai và cả chị Tô Tô.
Anh trai còn…
Nâng tấm chắn lên nữa…
Hôn xong, Trình Gia cúi nhìn cô gái đang đỏ bừng mặt trong lòng mình, cười nói: “Em hỏi anh có dám không còn gì? Anh dám, sao em lại không dám?”
“Ai nói em không dám.”
Hoắc Bảo Nhi bò lên người Trình Gia, đỡ lấy đầu anh ấy, cúi người xuống hôn.
Để chúc mừng Hoắc Bảo Nhi giành vị trí quán quân, cả đoàn cùng tới nhà bà nội. Lúc xuống xe, Tô Khanh nhận được điện thoại của Nhiễm Tư Tư, bèn đi qua một bên nghe máy.
Vừa bắt máy, tiếng gào khóc xé ruột xé gan của Nhiễm Tư Tư đã vọng tới.
“Tô Tô!!!”
“Cậu sao thế?”
“Mình vừa cùng với Thời Diên chơi game. Chẳng phải lần trước cậu nói lúc rảnh rỗi cũng thấy anh ấy bắn PUBG sao? Mình đã kéo anh ấy cùng chơi, cậu có biết chuyện gì đã xảy ra không?”
“Chuyện gì?”
“Mình và anh ấy đang chạy thì phía trước có một hòm đồ rất cao. Anh ấy bỗng nhiên nói với mình: Có địch tới rồi kéo mình nằm xuống. Trời mới biết, lúc ấy mình cảm động dường nào. Tiểu Thời Thời của chúng ta cuối cùng cũng đắc đạo, biết bảo vệ con gái rồi, cảm động lắm đúng không?”
“Đúng vậy, như thế tốt quá rồi còn gì? Pháo hoa bắn bùm bùm rồi đó, bạn yêu.”
Nhiễm Tư Tư cười hờ hờ.
“Khi ấy mình nằm bên dưới hòm đồ với vẻ thẹn thùng, kết quả… gã đàn ông chó má đó giẫm lên người mình để nhảy lên thùng đồ!!!”
Nghe xong, Tô Khanh phá lên cười, chẳng nể mặt chút nào.
Thời Diên thật là.
Chơi xấu quá.
Nhiễm Tư Tư càng khóc to hơn, “Hu hu hu, trái tim thiếu nữ của mình tan thành trăm mảnh rồi mà cậu còn cười được. Mình thật sự nghi ngờ, có khi nào Thời Diên đã ăn ‘vẫn đan’*, dứt tơ tình hay không? Sao anh ấy có thể đối xử với mình như vậy chứ! Aaa!”
*Vẫn đan: Một món đồ hay xuất hiện trong phim tiên hiệp của Trung Quốc, người ăn vẫn đan có thể dứt tình dứt nghĩa, linh khí trên người cũng sẽ bị giam cầm.
“Ngày mai bọn mình chuẩn bị lên một khu nghỉ dưỡng khoáng nóng, cậu thu dọn đồ đạc đi chung đi, nhớ mang theo chiến bào của cậu, cho anh ấy uống một liều thuốc cực mạnh.”
“Được!”
Cô ấy không tin là mình không hạ gục được Thời Diên.
Hoắc Tây Thẩm đi tới, ôm lấy Tô Khanh từ phía sau, tựa đầu lên vai cô, nghiêng đầu đặt lên cổ cô những nụ hôn vụn vặt.
“Bà xã, có cần cho anh một liều thuốc cực mạnh luôn không?”
Hết chương 184
Chia sẻ cùng tôi nhé…