GIÓ | CHƯƠNG 185: TỐI NAY NGỦ Ở ĐÂY CHỨ?

Buổi tối, sau khi bàn bạc trong nhóm, Tô Khanh và mọi người quyết định ăn hết bữa tối rồi xuất phát tới khu du lịch suối nước nóng.

Khu du lịch suối nước nóng quốc tế thuộc quyền quản lý của tập đoàn Phạn Mặc tọa lạc trên một ngọn núi không tên ở vùng ngoại ô. Nơi đây cung cấp dịch vụ suối nước nóng, hồ câu cá, cắm trại ngoài trời và nông trang vui vẻ mang tính trải nghiệm.

Khi họ tới nơi đã là mười giờ tối.

“Sếp Hoắc, chị Hoắc, anh chị tới rồi ạ.”

Phục vụ đón lấy va li hành lý trong tay họ, lễ tân hỏi: “Sếp Hoắc, lấy mấy phòng ạ?”

Hoắc Bảo Nhi lập tức giơ tay, “Em! Em và chú Gia…”

Còn chưa dứt lời đã chạm phải ánh mắt Hoắc Tây Thẩm, cô ấy nuốt nước bọt, rụt rè, “Em và chú Gia mỗi người một phòng, mọi người cứ thoải mái đi.”

Tần Dã liếc nhìn Tư Tinh Nhiên.

Tư Tinh Nhiên cũng nắm tay Tần Dã không hề né tránh. Hai người họ một người thì ngang ngược, hoang dã, một người thì sáng sủa điển trai, cô nhân viên lễ tân khi nói chuyện với họ lại len lén liếc nhìn họ mấy cái.

Một tay Tần Dã đút vào túi quần, một tay ôm eo Tư Tinh Nhiên.

“Hai chúng tôi một phòng.”

Cô lễ tân thầm kích động trong lòng, rồi lại giả vờ bình thản nhìn về phía Thời Diên, “Trợ lý Thời, ba người bên này sắp xếp thế nào?”

“Mỗi người một phòng.”

Thời Diên vừa nói xong, Giang Tứ liền sấn tới, “Tôi và Thời Diên một phòng.”

Anh ta không thể để Nhiễm Tư Tư có cơ hội với Thời Diên, bắt buộc phải ở bên cạnh theo sát hai người họ.

Giang Tứ lại nhìn về phía Nhiễm Tư Tư, cười đểu cáng, “Nếu thật sự không được, tôi và em gái Nhiễm ở một phòng cũng được.”

Nhiễm Tư Tư giơ chân đá vào đầu gối anh ta.

“Ai muốn ở chung một phòng với anh chứ! Trợ lý Thời cũng sẽ không ở chung một phòng với anh, ok? Anh có nhiều em gái mưa lắm cơ mà? Gọi đại một người tới đi.”

Giang Tứ sốt sắng.

“Trời đất chứng giám, từ ngày gặp em, anh không còn gặp bất kỳ em gái mưa nào khác.”

“Ha ha.”

“Thật đấy, em gái Nhiễm, không tin sờ vào trái tim thiện lành của anh đi.”

Nhiễm Tư Tư chẳng buồn để tâm tới anh ta.

Cô ấy vốn định nửa đêm nửa hôm cầm rượu tới phòng Thời Diên ngắm trăng ngắm sao, trò chuyện từ thơ từ ca phú tới triết học nhân sinh.

Ai ngờ, Giang Tứ lại chắn ngang giữa đường.

Tức chết mất!

Nếu không có anh ta.

Thì cô nam quả nữ, dưới ánh trăng vấn vít, khi hương rượu bốc lên.

Chưa biết chừng cô ấy sẽ có thể hạ gục được Thời Diên!

Nhiễm Tư Tư nhìn về phía Thời Diên, “Trợ lý Thời, anh có muốn ở riêng một phòng không?”

Thời Diên lập tức lắc đầu như trống bỏi, “Không không không, không cần, tôi cảm thấy tôi và Giang Tứ ở chung một phòng rất thích hợp.”

Nhiễm Tư Tư: Mình nhịn!

Nếu không phải vì cưỡng bức là một hành vi vi phạm pháp luật, ngay bây giờ cô ấy sẽ xử Thời Diên ngay tại chỗ.

Thời Diên trước khi trở về phòng đã qua tìm Hoắc Bảo Nhi, “Bảo Nhi, chúc mừng em giành được quán quân, anh đã xem clip phần thi của em trên mạng, cực kỳ đặc sắc.”

Hoắc Bảo Nhi đón lấy hộp trang sức, mở ra thì thấy đó là một sợi dây chuyền được đặt làm, mặt hình trái hồ lô, cực kỳ đáng yêu.

“Cái này đắt lắm phải không ạ?”

Thời Diên xoa đầu, “Không đắt, không đắt, đằng nào cũng được sếp Hoắc trả mà.”

“Cảm ơn anh Thời Diên.”

Thời Diên đỏ tai, “Anh về phòng đây.”

Hoắc Bảo Nhi quay người lại, trông thấy Trình Gia đang đứng dựa vào khung cửa. Cô hớn hở chạy tới ôm chầm lấy eo anh, “Anh Thời Diên tặng em dây chuyền này, đẹp không?”

Ánh mắt Trình Gia chỉ lướt nhẹ qua sợi dây chuyền đó.

Anh nâng cằm cô lên, cắn một miếng lên môi cô, “Không đẹp bằng em.”

Hoắc Bảo Nhi sốt sắng muốn đẩy anh vào phòng, “Mau vào trong đi, đừng để anh trai em trông thấy.”

Trình Gia cười nói: “Có phải trẻ con nữa đâu mà yêu đương còn sợ bị anh trai phát hiện.”

“Tại anh để lại bóng ma tâm lý cho em đấy chứ. Hồi em học cấp ba, anh lúc nào cũng theo dõi em, người ta hẹn em đi hát, nửa đêm anh còn chạy tới quán karaoke tóm em về, khiến em bị ám ảnh luôn.”

Trình Gia bế cô lên, tiến về phía chiếc giường mềm mại đằng sau, khàn giọng nói: “Đó là vì anh sợ cô bạn gái nhỏ mà anh khó khăn lắm mới nuôi lớn được bị người khác cướp mất. Em khiến mọi người yêu quý như thế, anh không theo sát làm sao được?”

Anh đặt cô lên giường, “Tối nay ngủ ở đây chứ?”

Hoắc Bảo Nhi xấu hổ gật đầu.

“Vâng, ngủ với anh.”

Gian phòng nào ở đây cũng có bể tắm nước khoáng nóng. Trở về phòng, Tô Khanh liền thay sang đồ bơi.

Khi cô từ phòng tắm đi ra thì Hoắc Tây Thẩm đang họp online, anh liếc thấy một cái bóng màu đỏ vụt lướt qua.

Hoắc Tây Thẩm ngước lên, trông thấy Tô Khanh trong bộ đồ bơi liền bằng nhung màu đỏ rượu vang đứng tựa vào tường nhìn anh.

Cô gái kiều diễm như hoa.

Thân hình đầy đặn, vòng eo thon gọn cùng những đường cong quyến rũ khiến cô thật gợi cảm và thu hút.

Eo cô chắc chỉ vừa một vòng tay nắm, hai bên eo lại hở ra càng khiến nó thêm thanh mảnh, dây đai màu đỏ mỏng manh quấn quanh eo mang một cảm giác kích thích đầy cấm kị.

Hoắc Tây Thẩm giật giật cà vạt của mình, quay đầu qua nghiêm túc nói: “Cuộc họp hôm nay dừng lại tại đây, tan họp.”

Anh đứng lên, kéo cô vào lòng.

“Em yêu, mặc đẹp như vậy, định quyến rũ ai đây?”

Tô Khanh vòng tay quanh ngực anh, cất giọng mềm nhũn, “Anh đó…”

Hết chương 185

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc