Danh mục: Cửu Thời Khư

  • Cửu Thời Khư | Chương 150: Thật sự không liên lạc nữa sao?

    QUYỂN 5 Ba tháng sau, Tây An. Tháng Bảy nắng như đổ lửa, khi Mặt Trời đã chếch về Tây, cảm giác oi ả vẫn dính chặt xuống mặt đường lát đá xanh. Những du khách tay quạt phần phật chen chúc kín con phố cổ Tửu Kim Kiều. Từ trong cửa hàng bán thịt…

  • Cửu Thời Khư | Chương 149: Kiều Như Ý, tạm biệt nhé

    Kiều Như Ý lại bắt đầu choáng váng đầu óc, eo sắp bị anh siết gãy tới nơi. “Đại ca, hoặc là anh thả em xuống, hoặc là ôm em thì ôm thoải mái một chút…” Cuối cùng, Hành Lâm cũng chịu làm người một lần, đặt cô xuống. Trong khoảnh khắc đứng không vững,…

  • Cửu Thời Khư | Chương 148: Trấn Trà Khê

    Từ góc độ của Kiều Như Ý, việc rút được con dao đi săn ra quả thực không dễ dàng. Mượn tư thế quỳ một chân xuống đất, Hành Lâm nhọc nhằn đón lấy con dao đi săn. Trong lúc đầu óc váng vất, nặng nề, Kiều Như Ý đã nghĩ, chẳng phải vẫn đưa…

  • Cửu Thời Khư | Chương 147: Ta phải đưa cô ấy đi

    Nguy Chỉ nghe thấy thế liền buông tay. Kiều Như Ý nhân cơ hội ấy lùi lại phía sau hai bước, nhìn hắn chằm chằm, nét mặt như cười như không, “Sao hả, không làm được ư?” Nguy Chỉ im lặng. Kiều Như Ý: “Ngài muốn ta ở lại Cửu Thời Khư, nhưng ngay cả…

  • Cửu Thời Khư | Chương 146: Bé Phấn Khích

    Chín giờ tối, chuông lạc đà điểm chín tiếng. Khi Kiều Như Ý choàng tỉnh, mở mắt ra, một cảm giác khác lạ chợt dâng lên trong lòng. Tầm mắt cô từ từ làm quen với không gian tăm tối trước mặt, từng quầng sáng loang lổ đan xen lúc ẩn lúc hiện. Cô ngồi…

  • Cửu Thời Khư | Chương 145: Em vẫn còn muốn gặp hắn?

    Kiều Như Ý chống cằm nhìn Chu Biệt, lòng cảm thán muôn phần. Đây là lần đầu tiên cô thấy cậu chân thành khuyên nhủ một ai đó như thế. Trong số sáu người, Chu Biệt là nhỏ tuổi nhất, thế nên như một lẽ dĩ nhiên, cậu luôn bị coi là trẻ con. Nhất…

  • Cửu Thời Khư | Chương 144: Chỉ là một giấc mộng dài

    Sau này Thẩm Xác nói chẳng hiểu vì sao khi đó anh ấy lại rất muốn nói chuyện với Cao Thần. Những lời dặn dò ấy như thể anh ấy đang muốn căn dặn chính mình vậy, dẫu gì anh ấy cũng đang nói chuyện với một gương mặt giống mình y như đúc, không…

  • Cửu Thời Khư | Chương 143: Vĩnh viễn không phụ lòng

    Từ ngày Tào Lộc Sơn mất tích rồi chỉ trong một đêm, từ trên xuống dưới trong Tào gia ai cũng bị mất đi một con mắt, bầu không khí tại đây lặng ngắt như tờ. Mặc dù sau này Tuyết Kiến đã dọn về trạch viện của Tào gia để sống, nhưng nha hoàn,…

  • Cửu Thời Khư | Chương 142: Nhìn thấu lòng mình, ắt sẽ suôn sẻ

    Thẩm Xác thực sự đã trút hết lòng hết dạ vào trong câu nói đó của mình, Đào Khương từ đầu tới cuối chỉ được ngồi yên trong xe ngựa, không được thò đầu ra, nên không biết phản ứng của cô ấy ra sao, chỉ biết rằng với một người đứng bên ngoài như…

  • Cửu Thời Khư | Chương 141: Không sinh chung giường, nguyện thác chung huyệt

    Liên quan đến ông chủ quán trà, Kiều Như Ý nói thầm với Hành Lâm, “Chẳng phải lúc trước vẫn luôn nghi ngờ là Nguy Chỉ sao? Bây giờ em đã có thể chắc chắn, là Nguy Chỉ đấy, không sai được đâu.” Đúng lúc Hành Lâm đang cất hết chỗ Sở Tướng đi, nghe…