
Nói là chia tay không vui vẻ thì cũng chưa đến mức. Ở đây đều là những người lịch sự, cứ cho là Hành Lâm không tỏ ra quá nhiệt tình đối với Đại Hàng Thủ thì cũng chưa đến mức phải khiến ông ta bẽ mặt.
Sau khi Đại Hàng Thủ khách sáo nói rằng họ có thể gặp mặt nhau bất cứ lúc nào, bữa tiệc trà ấy cũng kết thúc. Chỉ có điều, ngay trước khi rời đi, Hành Lâm bỗng nhiên nói với Đại Hàng Thủ một câu.
“Thứ không phải của ông, xin chớ cưỡng cầu.”
Đến khi trở về phòng, Kiều Như Ý mới hỏi Hành Lâm vì sao lại nói như vậy. “Hơn nữa tôi cảm thấy hình như anh có ý giữ khoảng cách với ông ta.”
Cô không cần phải giấu giếm với Hành Lâm, nghi ngờ điều gì thì sẽ hỏi thẳng, tuyệt nhiên không ôm trong lòng để sinh ra những suy nghĩ tiêu cực.
“Đừng nảy sinh tình cảm với bất cứ người nào ở nơi này.” Hành Lâm nói, “Dù gì chúng ta cũng không chung một thế giới với họ.”
Lời anh nói lạnh lùng và tuyệt tình, nhưng cũng lại rất lý trí và tỉnh táo. Kiều Như Ý như người sực tỉnh cơn mê, lập tức hiểu ra.
Hành Lâm lại nhắc tới hôn sự của Tuyết Kiến và Cao Thần. Anh nói với Kiều Như Ý, “Nếu như hai chúng ta đính ước, tôi chắc chắn sẽ không bao giờ để cô phải vượt ngàn dặm xa xôi tới tìm tôi.”
Kiều Như Ý có vẻ đăm chiêu. Trước đó cô cũng đã từng suy nghĩ đến vấn đề này. Nếu thật lòng muốn cưới một người con gái, chẳng lẽ lại nỡ để người ta bôn ba ngàn dặm đường?
Ấy, đợi chút…
Kiều Như Ý chợt nhận ra có điều gì đó kỳ lạ, bèn ngẩng phắt lên nhìn anh, Chu Biệt và Đào Khương cũng đồng thời nhìn cả về phía anh. Nhưng anh tỏ ra rất điềm nhiên, lẳng lặng hướng mặt sang phía Đào Khương, cất giọng từ tốn.
“Tương tự thôi, nếu Thẩm Xác là Cao Thần, cô là Tuyết Kiến, Thẩm Xác cũng không đời nào làm được chuyện ấy.”
Kiều Như Ý bèn quay đầu nhìn Đào Khương.
Gò má Đào Khương bỗng chốc đỏ lựng lên, ánh mắt thiếu tự nhiên, “Nói cái gì vậy chứ? Đừng có ăn nói lung tung!”
Sau khi Đào Khương trở về buồng, Kiều Như Ý nhìn theo hướng cô ấy vừa đi khuất, cảm thán một câu, “Anh thật giỏi kích động người khác, tôi rất ít khi thấy cô ấy đỏ mặt.”
“Tôi cũng kích động cô rồi nhưng sao chưa thấy cô đỏ mặt.” Hành Lâm đứng sau lưng cô, một tay chống lên khung cửa, như thể đang ôm hờ cô vào lòng.
Anh khẽ nghiêng đầu nhìn cô, hơi thở nhè nhẹ phả xuống đỉnh đầu cô, rồi lại nhẹ nhàng lướt qua vầng trán trắng trẻo và đầy đặn ấy.
Kiều Như Ý nói, “Da mặt tôi dày hơn cô ấy một chút.” Nói xong câu ấy, cô nhẹ nhàng quay đầu lại, bấy giờ mới phát hiện ra Hành Lâm đang đứng rất gần mình.
Gần đến mức nếu cô ngẩng đầu lên còn anh cúi đầu xuống thì hơi thở của họ sẽ đan vào nhau.
Cô hắng giọng, “Thế nên, rất khó đỏ mặt.” Dứt lời, cô cũng định bỏ đi.
Nói không đỏ mặt nhưng mặt lại nóng ran lên, nóng đến tận vành tai. Vệt đỏ trên vành tai tựa như một vệt nắng cuối chiều bị Hành Lâm nhạy bén bắt được.
Da mặt dày ư?
Khóe miệng Hành Lâm bất giác rướn lên.
Đằng sau vang lên tiếng thở dài ngao ngán của một Chu Biệt như đang sống dở chết dở, “Anh à, ngày mai em nhất định phải đi mua mặt nạ.”
Hành Lâm cũng chẳng buồn đoái hoài tới cậu.
Cậu tự nói tự trả lời: Ừm, cứ quyết định như vậy đi.
***
Hôm sau, dùng bữa sau, bốn người chia làm hai ngả đường.
Đào Khương cùng Chu Biệt ra chợ mua mặt nạ. Kiều Như Ý tiếp tục ở lại chờ đợi Thẩm Xác và Ngư Nhân Hữu.
Cô cứ tưởng Hành Lâm cũng sẽ ra ngoài, nào ngờ anh lại bê một chiếc ghế tới ngồi bên cạnh mình, cùng đợi với cô.
Kiều Như Ý lấy làm lạ, Hành Lâm chỉ nói, “Số bước chân đã đi ngày hôm qua vượt quá chỉ tiêu rồi, hôm nay nghỉ ngơi.”
Anh ngồi rất gần cô. Họ cùng ngồi trên một chiếc bàn nhỏ hình vuông nhưng anh nhất định muốn ngồi chung một phía với cô. Mùi hương thanh mát trên cơ thể lập tức ùa vào hơi thở của cô, giống hệt như tối hôm qua.
Anh giải thích với Kiều Như Ý rằng tầm nhìn của hướng này là đẹp nhất, chỉ cần ngước lên là có thể thấy rõ tình hình ngoài cửa.
Kiều Như Ý chỉ tay sang bên cạnh, “Hướng này cũng tiện mà.”
Hành Lâm vui vẻ đáp lại, “Không, vẫn phải quay mặt qua.”
Kiều Như Ý khẽ nheo mắt lại, “Hành Lâm, anh muốn ngồi sát lại với tôi thì cứ nói thẳng.”
“Thế còn chưa thẳng sao?” Hành Lâm ra hiệu, “Tôi đã ngồi bên cạnh cô luôn rồi.”
Kiều Như Ý chẳng hề ngượng ngập như các cô gái bình thường, ngược lại còn bật cười.
Cô chỉ cần cười lên là như có sóng nước tan ra trong mắt, long lanh lấp lánh. Hành Lâm chỉ cần yên lặng ngắm nhìn cũng cảm thấy lòng mình bình yên.
“Cười cái gì?” Giọng anh cũng thấm đượm nụ cười.
“Đang cười anh trong ngoài bất nhất…”
Hành Lâm khẽ nhướng đuôi mày.
“Hồi mới quen anh, tôi đã nghĩ anh vừa lạnh lùng da mặt lại mỏng, bây giờ thì sao? Hứng miếng nào cũng rất điềm nhiên, bình tĩnh, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
Nghe thấy thế, nụ cười nơi khóe miệng Hành Lâm tan vào trong ánh mắt, anh “ồ” lên một tiếng, “Biết đâu lại là ‘gần mực thì đen’.”
Anh quay đầu nhìn cô, “Những lời của các cụ xưa thường có lý lắm.”
Kiều Như Ý đang định lên tiếng thì chợt có một bàn tay chen vào giữa hai người họ. Cả hai đồng thời quay đầu lại.
Là Chu Biệt, bên cạnh còn có Đào Khương, họ đang chuẩn bị đi ra ngoài.
“Anh à, cho em ít tiền.”
Mấy hôm nay, Hành Lâm giống như túi tiền di động, cũng chẳng hiểu anh kiếm đâu ra tiền. Nhưng tất cả đều như ngầm hiểu, không ai gạn hỏi cả.
Có tiền tiêu là được rồi, còn gạn hỏi làm gì, con người ta sống trên đời phải biết thỏa mãn. Liên quan đến chuyện tiền nong, Kiều Như Ý đã nghĩ thông rồi. Tuyệt đối đừng hỏi, bằng không bản thân khi tiêu cũng sẽ bứt rứt, không yên tâm.
Mọi người tiêu tiền không ngượng, Hành Lâm đưa tiền cũng chẳng keo kiệt. Nhưng lần này anh lại lắc đầu, “Anh không có tiền.”
Chu Biệt sửng sốt, “Tiền đâu ạ?”
Lát nữa còn phải đi mua mặt nạ.
Hành Lâm, “Từ nay Như Ý sẽ quản lý tiền bạc, mọi người có nhu cầu cứ xin cô ấy.”
Chu Biệt nhướng mày, đôi mắt ánh lên những ý tứ khác. Kiều Như Ý thấy vậy buộc phải giải thích trong sự bất lực, “Tại sợ bị lộ thôi. Một thân vương không thể giữ khư khư túi tiền từ sáng đến tối được, đúng không?”
Chu Biệt cười đầy ẩn ý, “Kể cũng phải.”
Kiều Như Ý cảm thấy nụ cười của cậu không hề ý tốt bèn bắt ngay điểm trí mạng, “Còn lấy tiền nữa hay không?”
“Đương nhiên là có ạ.” Chu Biệt lướt mượt mà tới trước mặt cô, chìa tay ra với cô.
Kiều Như Ý rút ra mấy lượng bạc, đung đưa trước mắt Chu Biệt, khiến Chu Biệt như mở cờ trong bụng.
Nhưng cô không đặt vào tay cậu ngay, “Nói câu êm tai coi nào.”
“Chúc chị Như Ý xinh đẹp của em, dù là ngàn năm lịch sử hay trên nhân gian rộng lớn, bao la, tiền đồ sẽ luôn rộng mở, tương lai sẽ luôn khoáng đạt.”
Kiều Như Ý lập tức thấy vui trở lại, “Thằng nhóc này cái miệng đúng là số một.” Cô đặt mấy lượng bạc vào tay cậu, “Cứ thoải mái mà tiêu, đủ đấy.”
Chu Biệt nhận được bạc, bèn đứng dậy, nhét chúng vào túi đựng tiền giắt ở hông rồi chắp hai tay lại, “Đa tạ bà chủ!” Dứt lời, cậu chạy lẹ như bôi mỡ vào chân.
Đào Khương câm nín, bám sát theo sau.
Kiều Như Ý ngẩn người, khi sực tỉnh lại thì bóng dáng Chu Biệt đã biến mất từ đời nào.
Cậu chuồn cũng lẹ đấy.
Cô lại ngước mắt lên nhìn Hành Lâm. Anh đang chậm rãi uống trà, làm như không nghe thấy ban nãy Chu Biệt nói chuyện gì.
Thật giỏi giả vờ.
Thấy cô cứ nhìn mình chằm chằm, Hành Lâm mới đặt tách trà xuống, khẽ hất hàm ra bên ngoài, “Chuyện chính quan trọng.”
Ha.
Chu Tiểu Nhị xong xuôi mọi việc vội vàng chạy tới, nói nhỏ với Kiều Như Ý và Hành Lâm, “Trước đó từng có người nghe ngóng về hai vị, tôi không nói. Một chữ cũng không.”
Kiều Như Ý cũng khá thích thằng bé này, bèn lần tìm mấy lạng bạc ra, đưa cho nó, “Cảm ơn cậu đã giữ bí mật.”
Chu Tiểu Nhị không cần, liên tục xua tay, “Tiểu nhân không tới đây để xin tiền, chỉ muốn nói với các quý nhân rằng có kẻ muốn nghe ngóng chuyện của hai vị.”
Nhìn ra được, cậu ta quyết tâm không lấy tiền thưởng, sau đó Kiều Như Ý đã nhét cả tiền vào tay cậu ta rồi nhưng cậu ta vẫn không lấy. “Tiểu nhân thích được ở bên cạnh các vị, rất thích nghe các quý nhân nói chuyện, vì sẽ nhận được rất nhiều điều bổ ích.”
“Cậu hiểu chuyện và ngoan ngoãn, chúng tôi cũng rất quý cậu.” Kiều Như Ý nhẹ nhàng nói.
Chu Tiểu Nhị nghe xong, dù còn vài phần e sợ nhưng niềm vui đã ánh lên trong đôi mắt, “Tiểu nhân có tài đức gì mà được các quý nhân yêu quý chứ…”
Kiều Như Ý nhìn cậu ta. Gương mặt này giống Chu Biệt y như đúc, nhưng rõ ràng là non nớt và thận trọng hơn hẳn. Quả nhiên khi sống ở những hoàn cảnh khác nhau, tính cách của con người ta cũng sẽ hoàn toàn khác biệt. Giống như Chu Biệt, chu dù “sa cơ lỡ vận” phải trở thành người phục vụ trong quán cà phê, nhưng tính cách vẫn rất cởi mở, thanh xuân phơi phới, sức sống ngập tràn.
“Cậu tên là gì?” Kiều Như Ý hỏi cậu ta.
“Tiểu nhân tên A Thọ.”
Kiều Như Ý tò mò, “Họ thì sao?”
A Thọ lắc đầu, “Không biết nữa. Tiểu nhân từ nhỏ đã không có cha mẹ, đi xin cơm mỗi nhà một ít để ăn. Lúc đó người trong thôn gọi tiểu nhân là A Miêu, vì tiểu nhân hay lang thang như một con mèo. Sau này gặp được ông chủ, ông chủ cảm thấy cái tên A Miêu không hay lắm, bèn đặt cho tiểu nhân cái tên A Thọ.”
Cậu ta ngừng một chút rồi nói tiếp, “Ông chủ bảo rằng hy vọng tiểu nhân an khang trường thọ.”
Kiều Như Ý thở dài, khẽ gật đầu, “Đó có lẽ là sự quan tâm và niềm kỳ vọng mà ông chủ dành cho cậu.”
A Thọ gật đầu lia lịa, “Vâng, ông chủ rất tốt với tiểu nhân.”
“A Thọ à.” Kiều Như Ý nói, “Chúng tôi không phải là người câu nệ lễ tiết, thế nên về sau ở trước mặt chúng tôi, cậu không cần một tiếng tiểu nhân, hai tiếng tiểu nhân đâu. Cậu không thấp kém hơn bất kỳ ai. Cậu đang kiếm tiền bằng chính đôi tay của mình, hoàn toàn tự tin và không thẹn với lòng, không cần phải nhún nhường, khúm núm với tất cả mọi người.”
Nghe xong, A Thọ bàng hoàng. Cậu ta nhìn Kiều Như Ý, rất lâu sau mới xua tay liên tục, “Vậy không được đâu ạ…”
“Được.” Kiều Như Ý gằn mạnh ngữ khí, “Chí ít khi ở trước mặt chúng tôi, cậu không cần quá thận trọng. Còn nữa, cậu cần hiểu một điều, cậu cảm kích ông chủ đã thu nhận cậu, nhưng đồng thời cậu cũng đang tạo ra lợi ích cho ông chủ. Tôi nghĩ ông chủ của các cậu cũng hiểu đạo lý này. Anh ta tín nhiệm cậu, cũng tin tưởng cậu nên mới yên tâm giao cả một quán trà rộng lớn như vậy cho cậu trông coi.”
A Thọ vừa mừng vừa lo, cậu ta quả thực không suy nghĩ nhiều đến vậy. Sau cùng, Kiều Như Ý nói với cậu ta: Hãy năng học hỏi, học những cửa tiệm đông khách, như vậy cậu mới có thể trưởng thành.
Cô không biết A Thọ có hiểu được ý tứ đằng sau những lời mình nói hay không, nhưng A Thọ lắng nghe rất nghiêm túc, gật đầu mạnh mẽ, ánh mắt kiên nghị.
Cô còn bắt A Thọ nhận bạc, rồi nói với cậu ta: Có nhiều lúc, việc trao đổi thông tin không thể miễn phí được.
Sau khi A Thọ rời đi, Hành Lâm nhấp một ngụm trà, cười khẽ. Thấy vậy, Kiều Như Ý nói, “Anh ngồi yên như người xem kịch ấy nhỉ.”
Hành Lâm đặt tách trà xuống, nụ cười trong đôi mắt chưa tan, “Con người sống trên đời đều sẽ bị những quy tắc trên thế gian này ảnh hưởng. Cô nói nhiều như vậy chưa chắc đã thay đổi được gì ở cậu ta, ngược lại còn khiến những suy nghĩ của cậu ta rối bời, tự kiếm thêm phiền não.”
“Tôi hiểu ý của anh.” Kiều Như Ý khẽ nói, “Ở thời đại mà phân chia giai cấp, thứ bậc quá rõ ràng như thế này, những người như A Thọ chỉ là phận con sâu cái kiến. Có điều…”
Cô đổi giọng, ánh mắt lấp lánh, “Con người sống trên đời ắt phải có điều để theo đuổi. Đúng như câu dù chỉ có một cơn gió thoáng qua cũng đủ thổi bùng ngàn vạn giấc mơ trong ta.”
Hành Lâm quay đầu nhìn cô chăm chú, ánh mắt sâu lắng và thầm kín. Cô nói lời này một cách chậm rãi, cũng ngồi thưởng trà với vẻ từ tốn. Những tia sáng nhảy nhót trong đôi mắt cô, trong veo như thủy tinh.
Khóe miệng anh khẽ rướn lên. Rõ ràng cô cũng đang rơi vào một ảo ảnh chưa có lối thoát, chưa biết tương lai ra sao, vậy mà vẫn có thể thoải mái, tự tại. Anh vô thức giơ tay lên, muốn chạm nhẹ lên đôi mày sáng ngời của cô. Nhưng khi ngón tay gầy sắp sửa chạm vào, thì cô ngước mắt lên, ngón tay anh liền đổi hướng.
Anh khẽ gỡ sợi tơ mảnh trên tóc cô. Thấy vậy, cô cảm ơn. Thấy trong đôi mắt anh còn vương lại nụ cười, cô bèn hỏi anh cười chuyện gì.
Hành Lâm nói, “Con người cô quả thực rất khác biệt với những người xung quanh.”
Kiều Như Ý bật cười, nói lời tức giận mà vẫn phải văn vở thật sự không quen chút nào. “Thế nào là con người tôi?”
“Con người như cô.” Hành Lâm nhìn cô chăm chú, “Đuổi theo nhật nguyệt, chẳng chịu bị núi sông gò bó.”
Nghe thấy vậy, cơ mặt Kiều Như Ý dãn ra, “Hành Lâm, em biết người như tôi còn có ưu điểm gì không?”
Rất nhiều ưu điểm, nhưng Hành Lâm vẫn muốn nghe cô nói.
Cô cười khẽ, “Tôi là người cực kỳ thích nghe những lời êm tai. Chỉ cần khen tôi, cho dù là lời nịnh bợ, tôi cũng không có sức đề kháng.”
“Nghe như vậy có vẻ không giống ưu điểm lắm.” Hành Lâm nhịn cười.
“Không, phải kết hợp với ưu điểm khác của tôi chứ.” Kiều Như Ý nhìn anh chằm chằm, “Ví dụ một người tuấn tú, sáng sủa như công tử, nếu nói thêm mấy lời êm tai, chưa biết chừng tôi sẽ cho rằng anh là người của tôi. Một khi đã để tôi nhận định như thế, thì dù anh có xông pha trời nam đất bắc, gây ra bao nhiêu chuyện, tôi cũng sẽ đứng ra chống đỡ cho. Anh nói coi, đó có phải ưu điểm không?”
Hành Lâm hiểu ra, “Công nhận là ưu điểm.” Rồi anh tò mò hỏi cô, “Thế bây giờ, tôi đã được coi là người của cô chưa?”
Kiều Như Ý bật cười, giơ tay vỗ vai anh, “Đừng sốt ruột, cần quan sát thêm.”
A Thọ quay trở về, không những thêm trà mới cho họ mà còn mang tới rất nhiều hoa quả.
“Vừa ăn vừa đợi.” Anh nói, “Đây là do tiểu… do tôi mời hai vị.”
Kiều Như Ý, “Vậy thì ngại lắm?”
“Cô và Chu đại ca đều thưởng cho tôi không ít tiền, mời các vị uống trà cũng là lẽ đương nhiên thôi. Mời dùng tự nhiên.”
Khách ở các bàn khác đều đang gọi tiểu nhị, A Thọ vội vàng đặt đồ xuống rồi qua phục vụ khách khứa. Nhìn cả một bàn đầy ắp đồ ăn, Kiều Như Ý cười nói, “A Thọ đúng là một cậu bé khiến người ta yêu quý nhỉ, anh thấy sao?”
Hành Lâm nhìn cô, ánh mắt dịu dàng, “Đúng vậy.”
Đúng vậy, khiến người ta rất yêu.
***
Chu Biệt đã tìm được một chiếc mặt nạ mà cậu ưng ý, che nửa mặt, có lỗ thoáng để hít thở, hoa văn trên lỗ thoáng đơn giản mà vẫn trang nhã. Cậu và Đào Khương đã nghiên cứu về chất liệu của chiếc mặt nạ này rất lâu, giống thiếc nhưng cũng giống một loại đồng cực nhẹ, tóm lại chính là kim loại.
Khi đeo lên mặt trông sẽ rất đặc biệt, phù hợp với nam giới.
Chọn một hồi lâu, Đào Khương quyết định bỏ cuộc. Cô ấy vẫn cảm thấy lớp mạng trước mắt là đẹp nhất.
Chu Biệt mua liền một lúc ba chiếc mặt nạ, một cái tự đeo, hai cái còn lại để phần cho Thẩm Xác và Ngư Nhân Hữu.
“Tôi chuẩn bị sẵn cho họ, lỡ cần thì cũng không phải đi mua vội vã.”
Đào Khương nhìn Chu Biệt, cười thầm: Thằng nhóc này cả ngày cứ cãi vã với Thẩm Xác nhưng thật ra vẫn để tâm đến lắm.
“Cậu chắc chắn có thể tìm ra bọn họ đến vậy sao?” Cô ấy khẽ hỏi.
Chu Biệt nhìn hai chiếc mặt nạ trên tay, khẽ nói, “Như cầu mong một điều may mắn vậy. Tôi mua sẵn mặt nạ, chưa biết chừng lại tìm được họ.”
Đào Khương khó chịu trong lòng, lát sau gật đầu, “Đúng, nhất định có thể tìm được họ.”
Chu Biệt vui vẻ lại ngay, cơ mặt dãn ra, vươn vai một cái, “Nếu không có sóng gió gì thì ở nơi này một thời gian cũng tốt. Chúng ta cũng buôn bán nhỏ thứ gì đó, chắc chắn kiếm được tiền.”
“Cậu định…” Đào Khương đang tính hỏi cậu muốn buôn bán gì thì vô tình liếc mắt sang con phố bên cạnh, nửa câu còn lại bỗng nghẹn vào trong.
Chu Biệt thấy khó hiểu, “Sao đang nói lại dừng ngang thế?”
Khi ngước mắt lên, cậu chợt thấy Đào Khương đã lao ra ngoài. Tốc độ ấy cực nhanh, như thể có ai đó đuổi sau lưng vậy.
Bị sao thế này?
Chu Biệt nhìn theo hướng mà cô ấy vừa chạy đi, gương mặt cũng lập tức biến sắc!
Hết chương 90
Chia sẻ cùng tôi nhé…