
Nhóm bốn người của Kiều Như Ý đã định rời đi rồi, chợt nghe thấy tiếng khóc lóc của Tuyết Kiến. Người dừng chân đầu tiên là Hành Lâm, kế đó là Kiều Như Ý. Đào Khương cũng chú ý tới.
Chu Biệt thì không để ý đến Tuyết Kiến. Nàng ta nói gì cậu cũng không nghe thấy, nên phanh bước chân chẳng kịp, bèn đụng thẳng vào người Hành Lâm.
Cậu được Hành Lâm đỡ thẳng dậy, anh còn nhân tiện chỉnh lại chiếc mặt nạ đang xộc xệch trên mặt cậu. Kiều Như Ý và Đào Khương thì đều chú ý cả vào Tuyết Kiến, thế nên nghe rõ mồn một câu nói cuối cùng của nàng ta.
Tuyết Kiến chẳng hề để tâm họ đã rời đi hay chưa, lúc này trong mắt, trong tim chỉ còn có Cao Thần. Đằng nào thì trong quán cũng có tưng ấy đôi mắt, nàng ta chẳng thể để tâm được quá nhiều. Nàng ta ôm ghì lấy Cao Thần không buông, đôi mắt long lanh lệ.
Cao Thần nhẹ nhàng ôm lấy nàng ta, lau đi giọt nước mắt, “Sao ta lại không nhận ra nàng được? Nằm mơ đấy à?”
Giọng điệu kiên nhẫn mà cưng chiều, có thể thấy y không quá để bụng lời nói của Tuyết Kiến.
Tuyết Kiến thì rất nghiêm túc, ngước mắt nhìn y, “Sao Cao lang lại quên được? Một tuần hương trước, chàng còn đang ở hậu viên, trông thấy ta mà ánh mắt rất kỳ lạ, còn hỏi ta là ai nữa!” Bấy giờ nàng ta mới ngắm nhìn lại Cao Thần một lượt, rồi chỉ tay vào y với vẻ kỳ lạ, “Chàng thay y phục khi nào vậy?”
Cao Thần ngẩn ra vì câu nói của nàng ta, sững sờ một chút rồi cười hỏi, “Nói mơ gì vậy?”
Trong lúc ấy, Kiều Như Ý cùng mọi người thì đã hiểu rõ mọi chuyện trong lòng, ngay cả một Chu Biệt ban nãy vẫn còn mơ hồ giờ cũng đã nghe hiểu.
Đào Khương là người sốt sắng đầu tiên, cất bước định tiến lên nhưng bị Kiều Như Ý nắm chặt cổ tay giữ lại, rồi cô khẽ lắc đầu với cô ấy. Đào Khương nhịn xuống, nhìn ra được cô ấy đang phải rất cố để kiềm chế.
Ngay sau đó, dòng nước mắt của Tuyết Kiến giống như một vòi nước không thể khóa lại, ào ạt tuôn rơi, như vừa bị hù dọa bởi chuyện gì đó vậy. Cao Thần ra sức ôm lấy nàng ta, luôn miệng vỗ về nhưng cũng không gạn hỏi mọi chuyện tới cùng. Có lẽ trong suy nghĩ của y, đây chỉ là một chút cảm xúc lo được lo mất của nữ nhi mà thôi.
Thấy Tuyết Kiến không tiết lộ được thêm thông tin gì quan trọng nữa, mấy người họ mới rời khỏi tiền sảnh, đi ra hậu viện.
Ngoại trừ Hành Lâm, ba người còn lại đều tỏ ra khá kích động. Kiều Như Ý chớp chớp đôi mắt sáng ngời, giơ ngón trỏ chọc chọc vào cánh tay Hành Lâm, “Tôi đã nói gì, đã nói gì nào!”
Hành Lâm cũng không kéo cánh tay ra mà để mặc cho cô liên tục chọc vào mình, ánh mắt dịu dàng, “Đúng vậy, cô quá lợi hại.”
Đào Khương có phần sốt ruột, “Vậy bây giờ thế nào? Thẩm Xác đã xuất hiện rồi, sao còn chưa tới tìm chúng ta?”
“Chẳng phải đã tìm tới Tuyết Kiến rồi sao?” Chu Biệt nói.
Trong khoảng thời gian ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, họ không thể biết được. Nhưng Tuyết Kiến đã nhắc đến một mốc thời gian quan trọng, một tuần hương trước.
Một tuần hương trước, Đào Khương và Chu Biệt vừa hay bắt gặp Cao Thần, thế nên người mà Tuyết Kiến gặp chỉ có thể là Thẩm Xác.
Đào Khương nghĩ mãi vẫn không hiểu, “Mọi người thử nói xem, nếu anh ấy đã tìm được tới đây thì tám, chín phần là đã nhìn thấy ám hiệu, phải không?”
Chu Biệt không cần suy nghĩ, “Chắc chắn là thấy rồi. Bằng không trên phố có biết bao nhiêu hàng quán, sao anh ta lại tìm đúng đến quán trà?”
Đây là logic thông thường, nghe không có lỗ hổng nào. Nhưng Kiều Như Ý lại nhanh chóng phát hiện ra điểm bất thường, liên tục xua tay, “Nếu Thẩm Xác tới quán trà thì mình phải trông thấy chứ. Mình và Hành Lâm vẫn luôn ngồi ở tiền sảnh mà!”
Ừ nhỉ!
Đào Khương và Chu Biệt lại bắt đầu bế tắc.
“Có cánh cửa khác ư?” Chu Biệt nghĩ ra một trường hợp, “Ở sảnh trước đông người, Thẩm Xác mới tới nên còn nhiều sợ hãi.”
Kiều Như Ý bác bỏ ý kiến ấy, quán trà này không có cửa sau. Muốn vào trong hậu viện, phải đi xuyên qua quán trà mới được. Chính A Thọ là người nói với cô chuyện này, mục đích là để chắc chắn rằng các vị khách sống ở hậu viện sẽ có một không gian yên tĩnh, không bị quấy rầy.
Thứ hai, nếu Thẩm Xác trông thấy ám hiệu thì ắt phải hiểu rõ rằng mấy người họ đều đang ở trong quán trà, sao còn phải lo lắng, sợ hãi?
Mọi người bỗng chìm vào yên lặng.
Trong khoảng thời gian ấy, đầu óc của cả ba xoay chuyển như vũ bão, duy chỉ có Hành Lâm là bình tĩnh, ổn định cảm xúc, từ tốn uống trà, đẹp như một vị tiên giáng trần vậy.
Thấy Hành Lâm không phát biểu ý kiến, Kiều Như Ý tò mò hỏi anh, “Anh nghĩ sao?”
Không thấy vẻ lo lắng nào trên khuôn mặt anh, cho dù là lúc vừa mới tới đây. Ánh mắt Hành Lâm chỉ xuất hiện một chút ngập ngừng khi nhắc đến chuyện Thẩm Xác và Ngư Nhân Hữu có thể đã rơi vào khe hở thời gian.
Hành Lâm chậm rãi xoay tách trà bằng một tay, lên tiếng, “Nếu đã xuất hiện rồi thì đợi thôi.”
“Anh không tin?” Kiều Như Ý bỗng dưng không hiểu được rốt cuộc anh đang suy nghĩ điều gì.
Hành Lâm ngẫm nghĩ một chút rồi buông tay ra, “Khi vừa mới tới nơi này, cô cũng đâu tìm ra quán trà ở trên phố.”
Một câu nói khiến Kiều Như Ý bừng tỉnh.
Nhưng Đào Khương và Chu Biệt thì vẫn ngẩn ngơ. Thế là ý gì?
Kiều Như Ý giải thích rõ ràng, “Thẩm Xác cũng có thể bất ngờ xuất hiện ở hậu viện.”
Như vậy sẽ giải thích được vì sao anh ấy không xuất hiện ở tiền sảnh, cùng không tới tìm họ luôn nhờ vào ám hiệu.
Hành Lâm nói, “Bất cứ người nào, bất cứ chuyện gì trong ảo ảnh cũng đều có thể không có logic, bao gồm cả thời gian.”
Họ im lặng.
Kiều Như Ý khẽ mím môi. Cô những tưởng mình đã nắm được sự thật về nơi này, không ngờ ở nơi này, ngay cả sự thật cũng có thể là giả.
Đào Khương vẫn chưa chịu từ bỏ, “Mọi người bảo liệu Thẩm Xác còn ở trong hậu viện không?”
“Có thể lắm.” Lần này Chu Biệt đã nghiêm túc suy nghĩ, “Anh ta vừa tới, có thể vẫn còn ngơ ngác.”
Hành Lâm “ừm” một tiếng. Thấy vẻ mặt anh khá hờ hững, Chu Biệt cũng thấy lòng mình cân bằng hơn. Nếu cậu là người đang mất tích, nhất định anh trai sẽ sốt sắng lắm.
Một giây sau, Hành Lâm bổ sung một câu, “Hãy cho cậu ấy chút thời gian. Khả năng thích ứng của Thẩm Xác rất mạnh mẽ, dù có ở hậu viện hay không, cậu ấy cũng sẽ chủ động tìm tới chúng ta.”
Thật ra Chu Biệt khá lo lắng cho Thẩm Xác, nhưng nghe thấy Hành Lâm nói như vậy, ngọn lửa ghen tỵ trong lòng chợt bùng lên.
Anh trai hiểu Thẩm Xác đến vậy sao.
Kiều Như Ý thêm trà vào tách, nhấp cho nhuận giọng. “Tôi lại cảm thấy còn có thể ra tay từ Tuyết Kiến, hỏi tình hình cụ thể.”
Đào Khương đồng ý, “Mình sẽ đi hỏi.”
Kiều Như Ý nghiêng đầu nhìn cô ấy, lát sau bèn lắc đầu. Đào Khương không hiểu phản ứng này của cô, nhướng mày nhìn cô. Kiều Như Ý giải đáp nghi vấn cho cô ấy, “Nếu cậu xuất hiện trước mặt Tuyết Kiến, rất có thể còn hỏng chuyện.”
Đào Khương, “Vì mâu thuẫn lúc trước ư?”
“Vì Cao Thần.” Kiều Như Ý nhắm trúng trọng điểm, “Có nam nhân nào vừa mới cô nương nhà người ta đã lập tức tặng trâm ngọc không? Cậu có trông thấy nha hoàn đứng cạnh Tuyết Kiến không, mồm mép lanh lợi, làm việc gọn gàng, chẳng lẽ lại không nhìn thấy chiếc trâm ngọc ấy?”
Khi đó, Đào Khương từ chối nhận trâm ngọc, Cao Thần còn chưa kịp lấy lại thì Tuyết Kiến đã đột ngột xuất hiện.
Đào Khương cũng hiểu được điều này, bèn chân thành thở dài một tiếng, “Quả nhiên Cao Thần là Cao Thần, Thẩm Xác là Thẩm Xác.”
Ý tứ của câu nói này rất tương đồng với câu trước đó Hành Lâm từng nói.
Kiều Như Ý quay đầu nhìn Hành Lâm, nào ngờ Hành Lâm cũng đang nhìn cô, có thể bắt gặp những cảm xúc khác lạ ở trong ánh mắt.
Ánh mắt đó nghĩa là sao?
“Mình sẽ đi thăm dò Tuyết Kiến cô nương, nhân tiện hỏi thăm xem họ sống ở nơi nào.” Kiều Như Ý dứt khoát lên tiếng, tiện thể uống cạn tách trà.
Nhạy cảm phát hiện ra Hành Lâm lại đang nhìn về phía mình, cô quay đầu, chạm phải ánh mắt anh.
“E rằng Tuyết Kiến đã biết chuyện Cao Thần tặng trâm ngọc cho Đào Khương rồi, tôi ra mặt sẽ thích hợp hơn, anh thấy sao?” Kiều Như Ý giải thích với anh một câu.
Hành Lâm khẽ gật đầu, “Cô đi một mình quá nguy hiểm, tôi sẽ đi cùng cô.”
Diện tích hậu viện không nhỏ, đủ chỗ ở cho cả một đội buôn, nếu Thẩm Xác cố tình ẩn nấp thì e rằng họ thật sự không dễ tìm. Thêm nữa, tuy rằng Đại Hàng Thủ có ý kết giao, nhưng không đồng nghĩa với việc ông ta đồng ý cho họ tìm người, dù sao trong đoàn buôn sẽ luôn có những món đồ hoặc rất quan trọng, hoặc không muốn ai nhìn thấy.
Cùng lắm thì nhờ đám thuộc hạ của ông ta tìm người ở hậu viện, nhưng một khi đã điều động tới người của Đại Hàng Thủ thì tính chất câu chuyện sẽ khác.
Kiều Như Ý cũng nghĩ tới điều này, thêm người thêm một phần sức mạnh, bèn gật đầu đồng ý. Cô rót trà, nước trà làm cho giọng cô cũng trong trẻo và dễ nghe hơn, “Khương Khương, mình có một linh cảm.”
Đào Khương chống cằm, chưa cần cô nói, “Cậu cảm thấy Cao Thần sẽ còn tới tìm mình chứ gì?”
“Nếu chỉ có mình cậu nhận nhầm y thì cùng lắm Cao Thần chỉ nghĩ cậu vờ lạt mềm buộc chặt, nếu tính tình phóng đãng hơn một chút thì chỉ chọc ghẹo cậu rồi thôi, ví dụ như chuyện trâm ngọc. Nhưng giờ lại có thêm chuyện Tuyết Kiến cũng nhận nhầm người, Cao Thần không nghi sao được?”
Kiều Như Ý đưa ra linh cảm này sau khi đã bình tĩnh suy nghĩ. “Cao Thần không giống một kẻ không có đầu óc.”
Đào Khương nghe xong liền bật cười, “Mình thật sự chẳng sợ y quá ranh ma đâu. Tới tìm mình càng tốt, có thể tranh thủ moi thêm tin tức.”
Chu Biệt tò mò, “Tin tức gì?”
Đào Khương chỉ im lặng mỉm cười.
Thấy vậy, Kiều Như Ý bèn hỏi, “Chẳng phải cậu rất ghét Tuyết Kiến ư?”
“Đúng là không thích, mọi khuyết điểm của một thiên kim tiểu thư nàng ta không sót cái nào. Loại người như vậy mà cũng cứu được Cao Thần thì đúng là ông trời rảnh quá nên mở thêm cho cô ta một phó bản để chơi.” Đào Khương nói liền một tràng.
Kiều Như Ý nhẹ nhàng xoay tách trà, cười nói, “Nói luôn phần ‘nhưng’ đi.”
“Nhưng!” Đào Khương nhấn mạnh vào trọng điểm, “Nàng ta lại có khuôn mặt giống y hệt mình, nên mình cũng có phần không đành lòng.”
Kiều Như Ý mím môi cười.
Chu Biệt ngồi bên cạnh nghe mà ù ù cạc cạc, bèn thò đầu ra hỏi, “Rốt cuộc là tin tức gì?”
Điểm quan tâm thật là…
Cuối cùng vẫn phải là Hành Lâm “tích đức”, giải thích cho cậu, “Thăm dò thái độ của Cao gia, có thật lòng muốn đón Tuyết Kiến về làm dâu không.”
Chu Biệt không kiểm soát kịp biểu cảm, trợn tròn mắt lên, “Sao có thể nghe ra những thông tin này vậy?”
Kiều Như Ý phì cười vì phản ứng của Chu Biệt, cố tình nói giọng khuyên nhủ chân thành, “Em ấy à, chỉ là một cậu nhóc chưa mở lòng yêu thương ai bao giờ, không nghe ra cũng bình thường thôi.”
Cứ ngỡ Chu Biệt sẽ ngượng ngùng, ai dè cậu tranh cãi đến cùng. “Anh trai em cũng chưa từng có bạn gái mà, sao anh ấy lại nghe ra?”
Dứt lời, lập tức có hai tia sáng sắc lẹm và lạnh run người rơi xuống đỉnh đầu cậu. Chu Biệt rùng mình, quả nhiên, đó là ánh mắt của Hành Lâm.
Chu Biệt còn không đủ nhanh nhạy ư? Cậu nhận tội ngay, “Chuyện này do Thẩm Xác nói mà. Anh ta nói anh từng này tuổi rồi mà vẫn còn ế, không chịu yêu đương.”
Đào Khương đứng cạnh ra sức nhịn cười, đã âm thầm lo lắng trước cho số phận tương lai của Thẩm Xác rồi, chưa biết chừng anh ấy không xuất hiện lại là một tín hiệu tốt.
Phản ứng của Kiều Như Ý thì phong phú hơn Đào Khương một chút, trước tiên là sửng sốt liếc nhìn Hành Lâm. Thấy cằm anh căng ra, vẻ mặt nghiêm nghị, cô lại quay đầu đi… nhịn cười.
“À, Chu Biệt, có thể nghe hiểu được hay không còn liên quan đến tuổi tác nữa.” Cô giúp Hành Lâm chữa cháy, nhưng lại vô thức suy nghĩ: Tuổi này rồi còn chưa yêu đương gì là… có bệnh thầm kín hả?
Nếu đúng là như vậy thì lãng phí một cơ thể tuyệt đẹp rồi.
Đang mải nghĩ, cô nhạy bén cảm nhận được Hành Lâm lại đang nhìn thẳng vào mặt mình, cô nghe thấy anh hỏi nửa đùa nửa thật, “Đang nói xấu gì tôi trong lòng đấy?”
Đúng là đang nói xấu người ta trong bụng, bởi vậy mà Kiều Như Ý chột dạ. Người chột dạ sẽ thể hiện là mình rất bận rộn. Cô cầm tách trà lên vờ uống, nói bằng giọng có vẻ hờ hững, “Đâu có, tôi đang nói đỡ cho anh còn gì?”
Hành Lâm cười khẽ. Cô không nhìn anh nhưng đã nghe thấy tiếng cười ấy, rõ ràng là anh không tin. Cầm tách trà hồi lâu, nước cũng đã đủ nguội, cô đang định uống thì phát hiện Hành Lâm vẫn đang nhìn mình.
Kiều Như Ý thật sự không nhịn nổi nữa, quay đầu nhìn anh, “Sao anh cứ nhìn tôi làm gì? Tôi thật sự không nghĩ xấu gì về anh trong lòng cả.”
Khóe miệng Hành Lâm như ẩn giấu một nụ cười, anh hơi nâng cằm lên ra hiệu một chút, “Nãy giờ cô đang dùng tách trà của tôi.”
Cô sững người, lập tức cúi xuống nhìn. Chứ còn gì nữa, tách trà của cô vẫn đang nằm yên trên bàn kìa. Hóa ra từ lúc nãy đến giờ, cô toàn uống trà bằng tách của Hành Lâm ư?
Bẽ mặt chết mất.
Chẳng trách vừa rồi anh cứ nhìn cô chằm chằm, cô còn đang thấy khó hiểu.
Kiều Như Ý liếc nhìn Đào Khương. Cô ấy muốn cười nhưng còn ngại. Cô hiểu ra ngay, Đào Khương đã phát hiện ra từ lâu rồi.
Giỏi lắm, vậy mà không nhắc mình.
“Dùng nhầm cốc thôi mà, cần gì phải làm to chuyện lên như vậy? Người của thời hiện đại, không câu nệ tiểu tiết.” Kiều Như Ý dùng nụ cười mỉm để che giấu nét ngượng ngập. Cô cầm cốc của mình, đặt ra bên cạnh tay Hành Lâm, “Tôi chưa dùng chiếc này đâu.”
Nào ngờ, Hành Lâm lại giơ tay lấy đi tách trà cô đang cầm, “Còn tôi thì dùng tách này quen rồi.”
Kiều Như Ý cứ thế giương mắt nhìn Hành Lâm từ tốn uống trà trong tách. Cô chỉ tay vào nó, “Ấy Hành Lâm… Tôi vừa uống rồi.”
Nhưng câu ấy đã muộn, Hành Lâm đã uống xong rồi. Anh đặt tách trà xuống bàn, đáp lại cô một câu, “Người của thời hiện đại, không câu nệ tiểu tiết.”
Chu Biệt nãy giờ hoàn toàn lơ đễnh, nhưng thái độ vẫn rất tích cực, “Mọi người đều có nhiệm vụ của riêng mình rồi, còn em thì sao? Em làm gì?”
Hành Lâm ngẫm nghĩ giây lát, “Cậu tiếp tục ôm cây đợi thỏ.”
Chu Biệt ngờ vực, “Anh nói đại cho xong đúng không?”
Thật sự không phải vậy.
Hành Lâm suy nghĩ rằng, dù đối mặt với Tuyết Kiến hay Cao Thần thì hai người đó đều là những nhân tố còn nhiều bất ổn, thế nên trong quán trà bắt buộc phải có một người của đội mình mới được. Lỡ như cả hai nhóm đều công cốc, Thẩm Xác có xuất hiện ở đây thì Chu Biệt cũng có thể tiếp ứng.
Nghe anh giải thích như vậy, Chu Biệt vui trở lại ngay. Bản thân cậu vẫn giữ một vai trò quan trọng, không tệ.
Hành Lâm tiếp tục đề nghị Đào Khương và Chu Biệt chuẩn bị riêng cho mình những vũ khí thuận tay. Căn cứ vào việc cả hai người họ đều không biết dùng kiếm, côn lại không thể thường xuyên mang theo người nên dao găm vẫn là món đồ thích hợp để phòng thân hơn cả.
Chu Biệt cười khẩy, “Anh xem thường em à, từ nhỏ em đã muốn cầm kiếm tung hoành giang hồ, cơ hội đến rồi đây.”
Nghe khẩu khí này, có lẽ cậu muốn được lấy kiếm.
Hành Lâm cũng chẳng cản, cậu vui là được. Anh không quên dặn dò Kiều Như Ý, “Cô cũng luôn phải mang theo dao bên mình, không được sơ ý.”
Kiều Như Ý “ừm” một tiếng.
Đến khi trở về phòng, Đào Khương chân thành cảm thán một câu, “Như Ý, tâm ý Hành Lâm dành cho cậu rõ như ban ngày rồi đấy.”
Nhớ lại chuyện tách trà, hơi thở của Kiều Như Ý hơi căng thẳng một chút. Lát sau cô nói, “Vậy là vẫn chưa hoàn toàn bị bóc trần còn gì*? Đều là những người đã trưởng thành, có nên chọc thủng lớp cửa sổ giấy này ra không, ai cũng tự hiểu.”
*Âm Hán Việt của câu “rõ như ban ngày” là “chiêu nhiên nhược yết”, trong đó hai từ “nhược yết” nghĩa là chưa vạch trần. Ở đây Kiều Như Ý đang tách câu chơi chữ.
“Lỡ như anh ấy muốn chọc thủng thì sao?” Đào Khương hỏi thẳng.
Kiều Như Ý sững người.
“Cậu đừng có nói với mình, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện này.” Trông thấy phản ứng đó của cô, Đào Khương cũng cảm thấy bất an, “Hành Lâm có vẻ không phải là người thích mập mờ. Bây giờ anh ấy đang nhẫn nhịn chưa bung hết ra có thể còn đang lấn cấn chuyện gì đó. Một khi không còn sự lấn cấn nữa, cậu đoán xem, liệu anh ấy có giành lấy quyền chủ động không?”
Anh ngần ngại vì… Khương Thừa An?
Đây là lý do duy nhất Kiều Như Ý có thể nghĩ tới, thế nên cô coi Khương Thừa An là một tấm “kim bài miễn chết” một cách tự nhiên. Khương Thừa An có thể đứng chắn ngang giữa cô và Hành Lâm, để Hành Lâm cảm thấy họ chỉ có thể làm bạn.
Tình cảm của người trưởng thành rất phức tạp, có thiện cảm không đồng nghĩa với việc có thể nắm tay đi hết cuộc đời. Cô hiểu điều này, tự cho rằng Hành Lâm cũng sẽ hiểu, bởi vậy việc không chọc thủng lớp cửa sổ giấy ấy ra cũng là sự tôn trọng dành cho đối phương.
Nhưng Đào Khương thì không nghĩ thế, cô ấy nói, “Mình cảm thấy, điều Hành Lâm đang ái ngại không phải là Khương Thừa An.”
Hết chương 92
Chia sẻ cùng tôi nhé…