Cửu Thời Khư | Chương 94: Mặt nạ chú hề

Một trăm tám mươi tệ một ly…

Khẩu khí của đối phương khi đưa ra ám hiệu không có sự cảnh giác hay thăm dò, tông giọng trầm thấp, lặp đi lặp lại từng lần.

Chu Biệt đột ngột dừng bước, sự mừng rỡ nơi đáy lòng bất ngờ bị thay thế bằng cảm giác quái dị không rõ tên.

 Không nhìn được cụ thể diện mạo của người nấp trong góc tối, thậm chí còn không nhìn ra vóc dáng cao thấp. Người ấy như bị màu đen nuốt chửng, chỉ có thể loáng thoáng nhìn ra đó là một con người.

Vấn đề là đối phương có thật sự là người không?

Chu Biệt nín thở, tim đập dữ dội, thái dương giật lên đùng đùng.

“Ngư Nhân Hữu, là anh phải không?”

Người trong góc không đáp lại cậu, vẫn chỉ đang lặp lại “một trăm tám mươi tệ một ly”.

“Thẩm Xác, có phải anh không?” Chu Biệt tự cổ vũ bản thân, nhưng thứ đập vào màng nhĩ vẫn là những nhịp tim thình thịch, thình thịch.

Cậu nghĩ tới một khả năng, nâng cao tông giọng lên một chút, “Tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám đùa giỡn với tôi vào lúc này, tôi nhất định không tha cho anh đâu.”

Người đó vẫn không có phản ứng nào khác.

Chu Biệt hít thở khó khăn. Xung quanh quá yên ắng, như thể tiếng bước chân ngoài đường phố đều biến mất hết cả vậy. Cơn giật bên thái dương làm cho đầu óc cũng căng ra. Cậu nghe thấy tiếng tim đập, và cả tiếng thở.

Trong bóng tối, cậu và người trong góc đang ở thế giằng co. Chỉ có vài giây ngắn ngủi mà cậu ngỡ như đã trôi qua một khoảng thời gian rất dài.

Cậu lần sợ đế nến và hỏa chiết tử* ở bên cạnh. Trước khi thắp nến lên, cậu đã tự làm tinh thần cho bản thân vô số lần, nghĩ tới tất cả mọi tình huống có thể xảy ra, thậm chí cũng đã nghĩ sẵn lỡ như đó là Du Quang gây rối thì cậu phải ứng phó thế nào.

*火折子 (Hỏa chiết tử) là dụng cụ lưu trữ lửa được sử dụng trong thời cổ đại, có nguyên lý hoạt động dựa trên phản ứng hóa học. Nó là một que giấy tẩm chất oxy hóa mạnh như potassium nitrate cho phép than hồng cháy âm ỉ trong thời gian dài mà không cần không khí. Khi cần, chỉ cần thổi vào đầu que để cung cấp oxy, tái tạo ngọn lửa ngay lập tức. 

Bấy giờ cậu mới châm nến.

Một khoảnh nhỏ được thắp sáng, xa hơn nữa thì mơ hồ, mông lung. Chu Biệt giơ cao đế nến, từ từ tiến gần người trong góc từng bước một, tim đập dữ dội.

Bỗng nhiên, người trong góc ngừng nói, không còn lặp lại câu “một trăm tám mươi tệ một ly” nữa.

Biến cố này khiến bước chân Chu Biệt có chút loạng choạng. May thay cậu vẫn cầm rất chắc đế nến, bằng không chưa biết chừng sẽ đập cả đế nến lẫn cây nến về phía đó.

Người đó đã im bặt.

Nhưng cũng không nhúc nhích mà vẫn đứng ở đó.

Chu Biệt cảm thấy từng cơn tê râm ran xuất hiện trên da đầu. Mẹ kiếp, đây còn có thể là Ngư Nhân Hữu hay Thẩm Xác không?

Hai người đó dù có điên khùng mấy cũng sẽ không làm mấy chuyện bỉ ổi đến mức này.

Phạm vi chiếu sáng dần dần mở rộng hơn, cho đến khi một đôi giày xuất hiện trong ánh nến.

Đó là một hài mũi vểnh màu đen làm bằng lụa và vải bố.

Phần mũi cao cao hướng về phía trước, chứng tỏ, người đàn ông trong góc đang đứng đối diện với Chu Biệt.

Chu Biệt có cảm giác cả mắt và thái dương đều vừa giật lên một cái. Cậu căng thẳng nuốt nước miếng, tay cầm đế nến chân tiến về phía trước, từ từ mở rộng phạm vi quầng sáng…

Một chiếc quần vải bình thường mà các đoản đả* hay mặc, cực kỳ không phù hợp với chiếc hài mũi vểnh dưới chân. Tiếp tục chiếu lên trên cũng là chiếc áo choàng thô mỏng y như vậy…

Cho đến khi một gương mặt trắng nhợt phản ứng trong ánh nến!

Chu Biệt không kịp phòng bị, bất ngờ hét toáng lên một tiếng, rồi liên tục lùi lại phía sau, suýt nữa thì đánh đổ đài nến.

Người đó vẫn không nhúc nhích, làm như mọi sự hù dọa nãy giờ đều chẳng liên quan gì tới mình vậy.

Sau cùng, Chu Biệt vẫn ổn định được cảm xúc, thầm nhắc nhở bản thân nhất định phải bình tĩnh. Lúc này không có Hành Lâm bên mình, mọi người đều đang có nhiệm vụ riêng của mình, cậu không thể khiến “dây chuyền” bị hỏng ở chỗ của mình.

Cậu giơ tay vuốt mặt một cái, bấy giờ mới phát hiện mình đã đổ mồ hôi đầy đầu.

Đó là một chiếc mặt nạ.

Sau khi cầm vững được đế nến rồi mượn ánh nến để quan sát kỹ càng, Chu Biệt mới phát hiện ra đối phương đeo một chiếc mặt nạ.

Một chiếc mặt nạ kín mặt.

Toàn bộ phần mặt được tô màu trắng xóa, chỉ đục hai cái lỗ nhỏ ở phần mắt. Phần mũi và phần miệng đều được vẽ tay lên. Đầu mũi đỏ, bờ môi đỏ nứt ra.

Thoạt nhìn vẫn giật mình, lại còn đứng trong bóng tối.

Nhưng nếu nhìn kỹ thêm, Chu Biệt lại có cảm giác chiếc mặt nạ này rất quen thuộc.

Đã gặp ở đâu rồi nhỉ?

Song cậu không kịp nghĩ nhiều, vì kẻ đó vẫn đang đứng bất động trong góc. Nhờ ánh sáng của ngọn lửa, Chu Biệt nhìn trân trân vào gương mặt ấy, có điều hai con mắt phía sau hai cái hốc kia có đang nhìn lại mình hay không thì Chu Biệt không thể biết được.

“Là Ngư Nhân Hữu đúng không? Tôi cảnh cáo anh, đừng có hù dọa người ta như thế nhé!”

Sở dĩ cậu khẳng định là Ngư Nhân Hữu vì thể hình của đối phương trông khá giống anh ta.

Không ai trả lời cậu.

Cơn giận bỗng chốc bùng lên trong lòng Chu Biệt, đó là một sự phẫn nộ nảy sinh do hoảng sợ. Cậu hít một hơi sâu, tiến lên trước mấy bước.

Một người đầu đội trời, chân đạp đất như cậu mà lại bị hù dọa ngang nhiên như vậy sao? Để xem người này muốn giở trò gì!

Khi ngón tay vừa chạm vào mặt nạ của đối phương, Chu Biệt liền bất thình lình nghĩ tới một từ: Chú hề!

Không sai, mặt nạ này là chú hề!

Tuy phần mắt không giống nhưng phần vẽ tay mũi và miệng đều khá giống, chẳng trách cậu trông cứ thấy quen quen.

Ai có thể dùng mặt nạ kiểu chú hề như vậy, còn ở thời đại này?

Chỉ có người của bọn họ!

Một sự kích động dâng lên trong đầu, Chu Biệt giơ tay giật tung mặt nạ của đối phương.

Thế mà chỉ một giây sau, lại một tiếng kêu khiếp đảm vang lên!

Chu Biệt thực sự đã bị hù không hề nhẹ, chân mềm nhũn ra, ngã rạp xuống đất, mặt nạ cũng rơi xuống đất cái “cạch”.

Đằng sau mặt nạ không có mặt!

Phải, là gáy.

Đế nến trong tay đổ nghiêng, nến rơi xuống đất, rọi sáng bừng một khoảng lớn. Chu Biệt trợn trừng mắt, nhìn trân trân gáy của người kia. Kế đó cậu đảo mắt liếc xuống dưới, bên dưới ống quần vẫn là đôi hài vểnh mũi hướng về phía cậu…

Cậu không hề hoa mắt.

Bên trên là gáy hướng ra, bên dưới là mũi giày hướng ra!

Chu Biệt nghe thấy tiếng hai hàm răng trên dưới va vào nhau lập cập, không sao ngừng được.

Ngay sau đó, cậu trông thấy người ở trong góc cứ thế đổ thẳng về phía cậu.

***

Phải điều tra toàn bộ hậu viện cộng thêm vườn hoa không phải chuyện dễ, diện tích không hề nhỏ. Chưa nói đến việc khu vực này quanh co trúc trắc, lại còn có không ít hộ vệ.

Hành Lâm phải tốn chút công sức. Đến khi anh ung dung, điềm tĩnh trở về phòng thì Tuyết Kiến vẫn đang nức nở khóc với Kiều Như Ý.

Nhìn là biết cô tiểu thư này được cưng quá hóa hư, gặp chút chuyện là suy sụp.

Sau khi Hành Lâm ra hiệu bằng ánh mắt với Kiều Như Ý rồi đi ra ngoài, Tuyết Kiến liền bám rít lấy cô như bám bè gỗ cuối cùng cứu mạng mình, lặp đi lặp lại rằng: Nàng ta không hiểu vì sao Cao Thần lại tặng trâm ngọc cho một người con gái khác.

Sau đó, nàng ta lại hoang mang, bất an hỏi Kiều Như Ý: Có phải Cao Thần không còn thích mình nữa, đã có người khác rồi không?

Nhưng điều Kiều Như Ý để tâm đến đâu phải việc Cao Thần có thay lòng hay không? Cô cố gắng xoay chuyển chủ đề về chuyện chính.

Tuy rằng Tuyết Kiến rất õng ẹo, nhưng thật ra tính tình đơn giản, nói dăm ba câu là đã bị Kiều Như Ý dắt đi rồi.

Nàng ta nói, khi đó Cao Thần xuất hiện trong vườn hoa của hậu viện. Nha hoàn là người đầu tiên trông thấy Cao Thần, nên đã lập tức vào phòng thông báo.

Tuyết Kiến chạy vội ra vườn hoa để gặp gỡ, quả nhiên thấy Cao Thần đứng đó, xung quanh không hề có hộ vệ, cũng không mặc áo quần sang trọng, mà chỉ mặc một bộ đồ giản dị, thanh thoát, trông dáng vẻ như đang tìm kiếm ai đó.

Kể từ lần ly biệt trước đó, đã lâu lắm rồi Tuyết Kiến không gặp lại Cao Thần, vô cùng mong nhớ. Nàng ta lao tới như bay, ôm chặt lấy Cao Thần từ sau lưng.

“Khi ấy, Cao Thần nhìn ta như nhìn một người xa lạ, cực kỳ đáng sợ.” Nói rồi, Tuyết Kiến lại rưng rức khóc.

Không chỉ có ánh mắt xa lạ, đến những lời Cao Thần nói ra cũng xa lạ. Cao Thần hỏi nàng ta là ai.

Ngữ khí đó khiến Tuyết Kiến nghe xong mà con tim giá lạnh.

Kiều Như Ý nghe được trọng điểm, “Cô nói khi ấy Cao Thần rất đáng sợ, là đáng sợ kiểu gì?”

Tuyết Kiến thút thít, “Chính là ánh mắt đó, hoàn toàn khác với Cao Thần mọi khi, nói năng còn hung dữ…”

Kiều Như Ý cố gắng thật kiên nhẫn, cô thực sự không chịu nổi ai đó cứ khóc lóc không ngừng trước mặt cô. Khi hỏi kỹ thêm thì Tuyết Kiến nói khi đó nàng ta cũng không trông thấy Cao Thần tới từ hướng nào vì khi gặp, Cao Thần đã ở trong vườn hoa rồi.

Qua những lời miêu tả của Tuyết Kiến, Kiều Như Ý có thể khẳng định người đó là Thẩm Xác, không thể sai được. Cô nhìn thẳng vào mắt Hành Lâm khi anh bước vào phòng, cho anh một ánh mắt chắc chắn.

Hành Lâm cũng âm thầm phản ứng lại với Kiều Như Ý: Thẩm Xác không có ở hậu viện.

Không có ở hậu viện, cũng chẳng thấy Chu Biệt có hồi âm gì, chắc là cũng không xuất hiện trong quán trà, vậy anh ấy chạy đi đâu chứ.

Kiều Như Ý hỏi Tuyết Kiến, “Sau đó thì sao? Cao Thần đã rời khỏi vườn hoa đã tới quán trà à?”

Tuyết Kiến lắc đầu, tỏ ý không biết. Nàng ta nói bản thân lúc đó rất tức giận nên đã về phòng. Nàng ta chắc mẩm Cao lang ắt sẽ tới xin lỗi, dỗ dành mình, nào ngờ đợi nửa ngày vẫn chưa thấy nha hoàn tới báo.

Khi ra cửa nhìn thì Cao Thần đã không còn ở trong vườn hoa nữa.

Khi ấy Tuyết Kiến suy sụp vô cùng, cũng rơi vào một trạng thái sợ hãi khủng khiếp. Về sau hay tin Cao lang xuất hiện trong quán trà, nàng ta bất chấp lễ nghi và thể diện, xông ra tiền sảnh.

Kiều Như Ý nhìn gương mặt lã chã nước mắt của Tuyết Kiến, không còn cách nào khác đành liên tục đưa khăn tay cho nàng ta, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ quan trọng, bèn cố tình dẫn dắt câu chuyện, “Hà cớ gì cô phải lo lắng được mất, chuyện thành thân đã chắc như đinh đóng cột rồi mà.”

Không nghe câu này thì không sao, vừa nghe xong, Tuyết Kiến lại càng khóc dữ dội hơn. “Tuy rằng đã quyết định rồi, cha ta cũng đã gặp Cao thích sử vài lần nhưng đến giờ vẫn chưa thấy Cao gia tới ướm hỏi.”

Kiều Như Ý ngẫm nghĩ rồi hỏi Tuyết Kiến, “Cô từng cứu mạng Cao Thần ư?”

Tuyết Kiến gật đầu.

Đó là lần ở một bãi cạn, khi ấy đoàn thương nhân di chuyển qua sa mạc. Nàng ta bắt gặp Cao Thần đang thoi thóp hơi tàn bèn van xin cha cứu lấy người này. Trời oi nóng, Cao Thần thiếu nước trầm trọng, nếu không gặp được đoàn buôn của Đại Hàng Thủ thì chắc chắn chỉ có đường chết.

Cao Thần theo đoàn buôn đi tới bãi cạn. Suốt khoảng thời gian ấy, Tuyết Kiến là người luôn tận tình chăm sóc y. Y chết đi sống lại, sau khi có ý thức còn ở lại nơi ở của Tuyết Kiến thêm một khoảng thời gian để dưỡng sức.

Hai người họ nảy sinh tình cảm, nhưng may thay cả hai đều là người giữ trọn lễ tiết, “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. Cao Thần bày tỏ khi nào trở về Cao phủ, y sẽ nói rõ với phụ thân để tới xin cưới Tuyết Kiến.

Về sau, Cao Thần cũng trở về Cao phủ và cũng luôn thư từ qua lại với Tuyết Kiến, tình cảm càng thêm phần sâu sắc.

Khi Cao thích sử tới bãi cạn, Đại Hàng Thủ còn từng gặp gỡ ông ta. Hai bên trò chuyện rất vui vẻ, lần ấy Cao Thần cũng đi theo, cùng Tuyết Kiến mặn nồng tình cảm.

Cao gia tỏ ý nhất định phải khắc cốt ghi tâm ân tình này. Nếu hai đứa con đều muốn trọn đời trọn kiếp với nhau thì họ tác thành cho chúng là được.

Thời điểm đó, Cao thích sử vẫn chưa phải là “thích sử”, nhưng nhờ phát hiện ra một mỏ đá quý trên bãi cạn mà nổi danh trong triều đình, qua năm liền được phong làm thích sử.

Hai gia đình càng qua lại thân mật hơn, họ thực lòng muốn đẩy sớm chuyện hôn sự. Mấy hôm nay Đại Hàng Thủ cũng liên tục ra vào Cao phủ, vừa ôn lại chuyện cũ với thích sử, vừa bàn chuyện cưới xin.

Kiều Như Ý hỏi Tuyết Kiến, “Cha cô đề nghị rất nhiều sính lễ ư?”

Tuyết Kiến lắc đầu, “Sính lễ thế nào thì ta không rõ, nhưng cha nói chỉ cần ta được sống bình an, suôn sẻ thì ông cũng chẳng để tâm chuyện sính lễ. Gia đình ta cũng đâu thiếu tiền.”

Kiều Như Ý gật gù.

“Cao gia thì không phản đối hôn sự này, nhưng lỡ như Cao lang thay lòng đổi dạ thì sao?” Tuyết Kiến lại bắt đầu băn khoăn.

 Rời khỏi nơi ở của Tuyết Kiến, Kiều Như Ý nói, “Tuyết Kiến rất thấp thỏm, nguyên nhân sâu xa vẫn là vì tâm ý của Cao Thần chưa vững chắc.”

Hành Lâm đăm chiêu giây lát rồi khẽ nói, “Cũng chưa hẳn, mọi chuyện không thể chỉ nhìn bề ngoài.”

Kiều Như Ý không bình luận gì về chuyện tình cảm của Tuyết Kiến và Cao Thần, chỉ tò mò về Thẩm Xác, “Nếu Thẩm Xác rời khỏi hậu viện thì chỉ có thể nhân lúc mọi người đều đang ở tiền sảnh.” Cô nhìn quanh một lượt, “Không có cửa sau, với độ cao của tường sau, không có thân thủ ra gì thì khó mà leo được, vậy nên Thẩm Xác đã rời khỏi đây như thế nào?”

Tuy đây chỉ là một quán trà nhưng hậu viện lại có tính riêng tư cực kỳ cao chính nhờ bức tường bao cao vút đó. Có thể nhìn ra, ông chủ ở đây đã dồn không ít tâm sức để tạo dựng lên không gian này.

Với cô hay Hành Lâm, độ cao của bức tường ấy không phải là vấn đề, Đào Khương vẫn miễn cưỡng đối phó được, nhưng Thẩm Xác thì…

Cô chỉ từng thấy anh ấy nổ súng. May là cô cũng phản ứng nhanh nhạy, bằng không với độ chuẩn xác của phát súng ấy, cô chắc chắn sẽ mất mạng.

Nào ngờ, Hành Lâm lại “ừm” một tiếng, “Tám, chín phần là trèo tường bỏ đi rồi.”

“Thẩm Xác… trèo tường?” Kiều Như Ý ban nãy cũng chỉ nói đại một câu mà thôi.

Hành Lâm tươi cười nhìn cô, “Sao hả, ở trong mắt cô, thân thủ của Thẩm Xác chẳng ra gì à?”

“Anh ấy rất ra gì ư?” Kiều Như Ý không hề đánh giá thấp anh ấy.

Hành Lâm nhịn cười, cho cô một đáp rất chắc chắn, “Cậu ta rất ra gì.”

Nói năng kìa.

Kiều Như Ý sửng sốt, thật hay đùa vậy? Bình thường Đào Khương hay mắng Thẩm Xác là gà rù mà.

Nói tới đây, Hành Lâm hỏi ngược lại Kiều Như Ý, “Thân thủ của Đào Khương thế nào?”

Kiều Như Ý đang định nói với anh rằng chuyện này có gì mà phải hỏi, quá rõ ràng rồi còn gì? Nhưng cô lại chợt nghĩ. Đúng nhỉ, hình như lúc gặp nguy hiểm, đa phần toàn là Hành Lâm xong lên, Đào Khương thật sự chưa ra tay quá nhiều.

Cô nói, “Thân thủ của Khương Khương thì… cũng cũng đó.”

Coi như chưa trả lời gì.

Hành Lâm đang tính nói gì đó nhưng một giây sau, anh ngưng bặt, nét mặt tỏ vẻ hồ nghi, “Sao Chu Biệt không có chút động tĩnh nào nhỉ?”

Kiều Như Ý sững người, gương mặt cũng lập tức biến sắc.

***

Đào Khương bị hộ vệ của Cao Thần dẫn đi suốt dọc đường, xuyên qua đám đông, tới một khu phố xa lạ nơi các quan lại ở.

So với khu dân cư, nơi này vắng lặng hơn nhiều.

Nếu không phải vì trước kia từng được diện kiến thành Tỏa Dương thật sự, cô ấy cũng sẽ không hiểu hóa ra hoàn cảnh sống của dân chúng và quan lại chênh nhau đến thế.

Đào Khương không tiến thêm nữa.

Quá rõ ràng, đằng sau cánh cổng cao lớn ở cuối đường chính là nơi Cao Thần ở.

Đặt vào hoàn cảnh xã hội hiện đại, cô ấy cũng không thể ngang nhiên bước vào nhà của một người đàn ông xa lạ, huống hồ là hiện tại?

Đào Khương dừng bước, đồng thời quan sát bốn phía xung quanh. Lối vào không xa, tường bao hai bên tuy cao nhưng vẫn trèo qua được. Một khi gặp tình thế nguy hiểm, cho dù bị chặn đứng cửa chính thì trèo tường cũng là một con đường để thoát thân.

Thấy cô ấy không đi, hộ vệ bèn dừng lại thúc giục.

Đào Khương không nhúc nhích: “Phiền ngươi báo lại với công tử, hắn có lời gì muốn nói thì ra nói đi.”

Hộ vệ bất mãn, “Khẩu khí lớn quá nhỉ!”

“Chính công tử nhà ngươi đòi gặp ta. Hắn không lộ diện thì thôi vậy.” Dứt lời, Đào Khương quay người định bỏ đi.

Bỗng một giọng nói vang lên sau lưng, “Cô nương, xin dừng bước.”

Cao Thần đã ra ngoài.

Đào Khương dừng bước, quay người nhìn y.

Cao Thần đã lại thay một chiếc trường bào khác, lần này là màu đỏ gấm, làm tôn lên nét tuấn tú của y. Tuy vậy gương mặt y vẫn ẩn giấu những điều chưa nói, vài tâm tư vẫn nuốt gọn vào lòng.

Đào Khương không bước lên, “Cao Thần, người tìm ta có việc gì thì nói đi, hà tất phải tỏ ra thần bí?”

Cao Thần sững người, không ngờ đối phương lại gọi thẳng tên y, rồi lập tức cười xòa, “Cô nương thật thẳng tính.”

“Biết ta thẳng tính thì đừng vòng vo tam quốc nữa.”

“Được, ta thích tính cách khẳng khái này của cô nương.” Cao Thần bước lên, đứng sững trước mặt Đào Khương, “Cô nương không muốn vào phủ trò chuyện cũng không sao. Vậy ta xin đứng đây hỏi cô nương một chuyện.”

Đào Khương ngước mắt nhìn y.

Khóe miệng Cao Thần nhếch lên, y sát lại gần cô ấy, “Ta muốn biết, kẻ cực kỳ giống ta kia là người nào?”

~Hết chương 94~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc