Cửu Thời Khư | Chương 95: Kéo được cô ra là tốt rồi

Quả nhiên, trông Cao Thần cư xử tùy tiện vậy thôi, thực ra suy nghĩ rất sâu sắc.

Trước đó Đào Khương và Kiều Như Ý cũng đã dự liệu trước y có thể sẽ hỏi chuyện này. Nhưng mặc dù Đào Khương đã sớm chuẩn bị tinh thần thì khẩu khí dồn ép bức người của Cao Thần vẫn khiến Đào Khương không thể ngờ được.

Cô không hề né tránh, bình tĩnh đối diện với y, “Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”

Cao Thần cũng không căn ke khẩu khí không khách sáo của cô ấy, chỉ cười, “Thế ư? Lúc trước khi ở ngoài chợ, cô nương nhận nhầm ta, thái độ lúc ấy kiên định vô cùng. Sau đó Tuyết Kiến lại khóc lóc nói ta không nhận ra nàng ấy. Người duy nhất ta có thể nghĩ ra chính là kẻ đã bị cô nương nhận nhầm kia.”

Đôi mắt y như lóe lên những tia sáng, “Linh tính mách bảo ta rằng cô nương và người kia không những quen biết mà mối quan hệ còn khá sâu sắc nữa kìa.”

Đào Khương không chút hoang mang, “Nam nhi làm việc cũng dựa vào linh tính ư?”

“Nghe nói trước đó cô nương từng xảy ra tranh chấp với Tuyết Kiến.” Cao Thần bỗng dưng đổi chủ đề, “Chỉ vì bức tranh chân dung của tại hạ.”

Đào Khương muốn ói.

Lại còn “vì bức tranh chân dung của y” nữa.

Cơ mà, bức tranh đó có điểm nào giống với y chứ?

Đào Khương kìm nén cơn sóng lòng dữ dội, hờ hững trả lời, “Chuyện bức tranh là do Tuyết Kiến cô nương hiểu lầm rồi.”

“Thế tức là người trên bức họa chính là vị bằng hữu đó của cô nương, đúng không.” Cao Thần cười hỏi, “Hắn là người nào? Nay đang ở đâu?”

Đào Khương nghĩ bụng: Tôi muốn biết anh ấy đang ở đâu thì còn cần đứng đây phí lời với anh chắc?

“Bức tranh ấy rõ ràng là không giống, có thể những lời miêu tả của ta đã khiến họa sư hiểu lầm, vẽ dần vẽ dần thành ra lại giống Cao công tử.” Đào Khương giữ bình tĩnh từ đầu tới cuối, “Theo ta thấy, người trên bức họa tướng mạo tầm thường, ra ngoài đường vớ đại cũng có cả rổ ấy chứ.”

Cao Thần quan sát cô, ánh mắt có phần suy ngẫm, lát sau y cười khẽ, “Cách hình dung của cô nương quả thật rất độc đáo. Không, cách nói chuyện của cô nương cũng rất độc đáo nữa.”

“Người vùng nào thì mang tính cách vùng ấy, ta ăn nói tùy tiện quen rồi.”

Cao Thần cười cười, cũng không trách cô tội đường đột vô lễ, “Nương tử không muốn dẫn ta tới gặp cũng không sao. Ta và nương tử hữu duyên, không biết tại hạ có vinh hạnh được diện kiến dung nhan thực sự của nương tử không.”

“Không tiện.” Đào Khương từ chối.

Cao Thần nhìn chằm chằm Đào Khương, khẽ nheo mắt lại, “Tuy rằng nương tử đeo mặt nạ nhưng ta thấy đôi mắt của nương tử thân thuộc vô cùng, chẳng lẽ nương tử là người quen cũ của ta?”

“Ta và công tử chưa từng gặp mặt, sao có thể nói là người quen cũ.”

Cao Thần, “Nhưng ta thì rất có hứng thú với nương tử.”

Đào Khương vẫn tỏ ra bình thản, “Ngươi có hứng thú với ta? Vậy Tuyết Kiến cô nương phải tính sao? Nghe nói hai ngươi chuẩn bị thành thân rồi.”

Cao Thần nhướng mày, “Tuyết Kiến có ơn với ta, dĩ nhiên ta sẽ đón nàng ấy về nhà. Nhưng với nương tử, ta vừa gặp đã rung động, gặp lại liền si mê. Đối với ta mà nói, nương tử mới là người mà trái tim ta hướng về.”

Đào Khương nhìn y với vẻ nực cười, “Vậy nên, ngươi muốn hưởng phúc đa thê?”

“Có gì không được?” Khẩu khí của Cao Thần rất điềm nhiên.

Đào Khương cười khẩy, “Hoang đường.”

Cao Thần nhìn cô đầy sửng sốt, “Cớ sao lại hoang đường? Nam nhi năm thê bảy thiếp là chuyện hết sức bình thường.” Nói tới đây, y như ngộ ra vấn đề, “Hiểu rồi, cô nương không muốn làm thiếp. Về chuyện này, nàng không cần lo. Chỉ cần cô nương gật đầu, vị trí chính thất sẽ là của cô nương.”

Thật vinh hạnh làm sao.

Đào Khương thật sự muốn cười. Hài hước chết mất, đàn ông tuyệt chủng rồi hay sao mà tôi phải giành giật với người phụ nữ khác?

Nhưng cô nhịn xuống. Là con cháu của một gia tộc danh giá, Cao Thần tỏ ra rất tự phụ. Y đã quen được nữ nhi vây quanh nên mang suy nghĩ ấy cũng là chuyện bình thường.

Cô hờ hững đáp, “Ta làm chính thất? Ngươi và Tuyết Kiến tình đầu ý hợp thế? Ngươi nỡ khiến nàng ta tủi thân ư?”

“Tuyết Kiến xưa nay luôn ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Nàng ấy không quan trọng danh phận thê thiếp đâu.” Cao Thần nói.

Nhìn gương mặt của Cao Thần, Đào Khương thấy lòng thổn thức. Nếu nghe được mấy lời này ở thời hiện đại, cô chắc chắn sẽ tát cho y một bạt tai.

Cao Thần này có hộ vệ đi theo, cô mà tát y thật, người thật có khi lại là cô.

Cô cười cười, lùi sau hai bước, “Nàng ta ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn ta thì chưa chắc. Xưa nay ta tự do đã quen, không thể trở thành con chim hoàng yến trong lầu son gác tía, ta không thèm chung chồng với nữ nhi khác.”

Cao Thần cau mày, “Nữ nhi trong thiên hạ đều như vậy, được gả về một gia đình quyền quý, cao sang là ước mơ mà bao nhiêu nữ nhi mong cầu cơ mà?”

Đào Khương cười cười, chẳng thèm nói nữa cho phí lời, quay người bỏ đi luôn.

Nhưng cô bất ngờ bị hộ vệ cản lại ở ngay lối vào vốn trống trải.

Cô quay đầu lại, đằng sau Cao Thần cũng có thêm kha khá hộ vệ, khí thế hung hãn.

Đào Khương không quá bất ngờ, cũng chưa hề tỏ ra sợ sệt. Cô đứng yên, cười khẩy, “Sao hả, không giả bộ sâu sắc nữa à?”

Cao Thần khẽ nheo mắt lại, “Xem ra chuyến này cô nương tới đây là có ý đồ.”

“Trên đời đào đâu ra lắm tình yêu từ cái nhìn đầu tiên như thế? Chẳng qua chỉ là một lý do người ta tạm thời bịa ra để đạt được mục đích mà thôi.” Vẻ khinh thường hiện lên trong ánh mắt Đào Khương, “Ngươi không thực tế như thế, ta đề phòng cũng là chuyện hết sức bình thường.”

Nghe thấy vậy, Đào Khương tươi cười vỗ tay, “Ta thấy nàng có một đôi mắt giống y hệt Tuyết Kiến, vốn dĩ đã có thiện cảm. Hơn thế nương tử lại quá sắc sảo, đâu phải là ta không thể nảy sinh tình cảm sâu đậm với nàng.”

“Thế ư?” Ánh mắt Đào Khương lạnh hẳn xuống, “Cao công tử đối xử với người trong lòng như thế này sao?”

“Đám người này chỉ muốn hộ tống cô nương về phủ thôi.”

Đào Khương nheo mắt lại, “Về phủ nào?”

“Đây là Cao gia, cô nương dĩ nhiên phải cùng về phủ của ta rồi.”

Đào Khương chỉ cảm thấy nực cười. Kẻ này đúng là tự tin một cách khó hiểu đấy, lại còn cùng y về phủ?”

“Ngươi tính giành giật công khai rồi sao?”

Cao Thần đi tới trước mặt cô, “Ta sẽ không làm chuyện gì thất lễ với cô nương. Có điều, ta rất muốn diện kiến vị bằng hữu ở đằng sau cô nương.”

Y nói chuyện từ tốn, nhưng vẻ ranh ma đã hiện rõ mồn một qua ánh mắt, “Hoặc gặp gỡ những vị bằng hữu khác của cô nương cũng được. Ta nghĩ họ cũng biết được ít nhiều đấy.”

Đào Khương không hiểu, “Vì sao ngươi nhất định muốn gặp người đó?”

Cao Thần từ từ ẩn giấu nụ cười trong mắt mình đi, “Ta chỉ muốn biết, hắn có phải người của Cao gia không.”

Nghe xong, Đào Khương lập tức hiểu ngay.

Xem ra Cao Thần sợ có kẻ bỗng dưng xuất hiện, tranh đoạt địa vị và tài sản với y, chẳng trách lại lo lắng đến thế.

Cô cười, cũng không trả lời y là phải hay không phải.

Mầm giống nghi ngờ đã được gieo trong lòng Cao Thần, không cần biết kẻ giống hệt với y có huyết thông của Cao gia hay không, sau cùng e rằng đều sẽ rơi vào kết cục không được chết yên lành.

“Phụ thân của ngươi có địa vị cao quý, ngươi lại là con nhà quyền quý, tiền đồ vô lượng, thế mà không tập trung vào những chuyện đúng đắn mà lại để ý tới việc ai đó có giống ngươi hay không, ngươi rảnh quá phải không?” Đào Khương nhẹ nhàng hóa giải vấn đề.

Cao Thần cũng không giận dù bị cô mắng nhiếc, cảm xúc vẫn khá ổn định.

“Nương tử hiểu lầm rồi, ta chỉ muốn biết kẻ đó có phải người của Cao gia không. Nếu hắn là người của Cao thì ắt phải quay về nhận tổ quy tông.”

Đào Khương đâu phải là trẻ lên ba, mấy câu này nói ra ma còn chẳng tin. Bây giờ nghĩ lại, phụ thân của cao thần cũng là một kẻ phong lưu đây.

“Ngươi đừng nên lãng phí thời gian vào ta nữa.”

Đào Khương định rời đi, lần này mấy tay hộ vệ đều ùa tới, vây chặt lấy cô.

Cao Thần cất vẻ dễ nói chuyện vừa rồi đi, đổi sang giọng quyền thế, “Ta thật lòng muốn mời cô nương về phủ làm khách, nào ngờ cô nương lại chẳng nể tình. Vậy thì đừng trách tại hạ không khách khí.”

Y khẽ giơ tay lên ra hiệu, đám hộ vệ liền nhào tới.

Đào Khương liên tục lùi sau nhiều bước, mấy tên hộ vệ ở cửa ra vào cũng xông tới, xem ra tên Cao Thần này định dùng vũ lực rồi.

Cô đang định ra tay thì nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của một gã hộ vệ đứng gần mình nhất. Một con dao cứ thế cắm xuyên qua cánh tay đối phương.

Biến cố bất ngờ khiến cả đám người sững sờ. Cao Thần dáo dác nhìn quanh, chợt một bóng đen từ trên tường cao nhảy xuống khiến y giật thót, “Bắt hắn lại!”

Bóng đen kia nhắm vào Đào Khương. Đào Khương cũng giương mắt nhìn người áo đen “từ trên trời rơi xuống” tới bên cạnh cô, cầm lấy cổ tay cô, kéo ngược cô ra sau lưng mình, rồi theo đà đá bay một gã hộ vệ vừa lao lên. Động tác liền mạch, dứt khoát và mạnh mẽ.

Đối phương bịt kín mặt, thậm chí còn không nhìn thẳng vào mắt Đào Khương. Nhưng chỉ sau một động tác nắm cổ tay, Đào Khương đã biết thân phận của người đó.

Cô bỗng vui mừng khôn xiết!

Thẩm Xác, là anh ấy!

Đám hộ vệ đều nhào cả tới, người đàn ông vừa kéo cô đi vừa giao chiến với chúng, Đào Khương ở phía sau sốt ruột hét lên, “Anh buông tay ra đi!”

Không buông tay ra làm sao đánh nhau được?

Người đàn ông lại giơ chân đá một tên hộ vệ khác, gào lên một câu, “Cô tưởng tôi thích nắm tay cô à? Không nắm tay cô, cô bị đánh thì sao?”

Nói rồi, anh nhanh gọn giựt lấy thanh kiếm của một hộ vệ. Chuôi kiếm quật mạnh một cái, tên hộ vệ liền bị quật ngã nhào xuống đất.

Đào Khương như muốn bật khóc, mẹ kiếp, giọng điệu này chính là Thẩm Xác rồi!

Chẳng phải là người dù trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng đấu khẩu qua lại với cô sao?

Nhưng nắm tay ư?

Cô cúi đầu xuống nhìn, rõ ràng là thế còn gì? Mười ngón tay đã đan vào nhau rồi.

Chuyện khi nào vậy? Ban nãy mới chỉ giữ cổ tay cô thôi mà.

“Chạy nhanh đi, nghĩ cái gì đấy!” Trên đỉnh đầu vang lên tiếng quát của người đàn ông.

Một giây sau, lòng bàn tay bị siết chặt, cô cứ thế bị người đàn ông nắm tay, chạy một mạch ra ngoài ngõ. Mấy gã hộ vệ phía sau kẻ thì ngã gục, người thì bị thương. Cao Thần đứng đằng sau tức giận giậm chân, “Bắt hai kẻ đó cho ta!”

Đầu ngón tay Đào Khương đã bị siết đến đau đớn, cô vừa chạy vừa la, “Anh đánh lại bọn chúng đi chứ! Chạy cái gì!”

Người đàn ông quát tháo, “Não tôi có bị kẹp cửa đâu mà đánh với họ? Bao nhiêu người như thế! Kéo được cô ra ngoài là xong chuyện rồi!”

Họ chạy ra khỏi ngõ, gần đến phạm vi của quán trà, người của Cao Thần vẫn chưa đuổi kịp.

Cả hai mệt đến mức thở hồng hộc, người đàn ông chống tay lên hông, lớp vải che mặt phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở.

Bấy giờ Đào Khương mới có thời gian để nhìn anh.

Hay thật, một bộ đồ đen, khăn che mặt đen, khăn đội đầu đen, như một đặc công đang thực thi một nhiệm vụ bí mật nào đó vậy.

Cho dù chỉ còn một khoảng nhỏ để hở ra đôi mắt, Đào Khương cũng lập tức nhận ra anh.

“Thẩm Xác, anh chết ở đâu vậy?”

Thẩm Xác thở hổn hển, chỉ tay vào cô, “Cô không khách sáo với ân nhân cứu mạng như vậy hả? Có biết ăn nói không đấy, có không?”

Đào Khương gạt tay anh xuống, “Tôi còn chưa hỏi anh mấy hôm nay trốn biệt ở đâu đấy, không biết là bọn tôi đi khắp nơi tìm anh à? Đã dán cả ám hiệu bên ngoài rồi, anh không thấy sao?”

Thẩm Xác ngẩn ra, “Không thấy mà…”

Đào Khương: …

Lát sau, cô nhìn quanh bốn phía, “Đừng đứng ngoài đường nói chuyện, mau về quán trà đã.”

“Quán trà? Tôi không đi đâu! Cô nương đó đáng sợ lắm!”

“Nói linh tinh gì vậy, mau đi theo tôi.”

***

Chu Biệt đã ngất xỉu.

Người cùng lúc bất tỉnh nhân sự còn có Ngư Nhân Hữu.

Trên chiếc giường lớn trong phòng chính có hai người đang nằm, cả hai đều không có dấu hiệu tỉnh lại ngay.

Toàn bộ nến trong phòng đều đã được thắp hết lên, khiến không gian sáng tưng bừng.

Không mời đại phu, Hành Lâm là người bắt mạch cho họ, rồi mở mí mắt của họ ra và đưa ra kết luận.

Họ không nguy hiểm tới tính mạng, chỉ bị giật mình, ngủ một giấc là sẽ không sao nữa.

Chính Hành Lâm và Kiều Như Ý đã phát hiện ra hai người họ đồng thời ngã trên sàn tiền sảnh.

Dùng từ “đồng thời” có lẽ còn chưa chính xác lắm, phải là hai người nằm đè lên nhau ngất xỉu.

… Ngư Nhân Hữu nằm thẳng cẳng trên người Chu Biệt.

Nếu không phải vì Chu Biệt tay dài chân dài thì với thể hình đó của Ngư Nhân Hữu, tuyệt đối không thể che lấp được Chu Biệt.

Một nửa cây nến đã chảy xuống sàn, ngọn lửa nhỏ như hạt đậu, yếu ớt nhưng vẫn gắng bùng lên.

Người nghe thấy tiếng động khác lạ còn có A Thọ. Cậu ta vừa khoác áo lên người vừa chạy ra tiền sảnh, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền thất kinh.

Hành Lâm không để cậu ta hô hoán lên, nhờ cậu ta cùng mình khiêng hai người họ về phòng chính.

Thấy một người xa lạ, A Thọ lo lắng trong lòng, hỏi Hành Lâm người này có phải đạo tắc không, có cần báo quan không.

Kiều Như Ý kịp thời ổn định cảm xúc của A Thọ, nói với cậu ta, “Người này cũng đi chung với bọn ta, hôm nay mới đến.”

A Thọ hiểu ra, không nghi ngờ gì, chỉ lo lắng, “Nhưng họ đều ngất lịm đi rồi.”

Kiều Như Ý lấp liếm một cái cớ để đuổi A Thọ đi, sau cùng còn dặn dò một câu: Chuyện tối nay coi như chưa hề xảy ra.

A Thọ sáng dạ, liên tục gật đầu.

May là phía phòng chính khá kín đào, từ các phòng trọ ở hậu viện hoàn toàn không thể trông thấy chuyện gì xảy ra bên trong.

Bên giường đặt một chiếc mặt nạ.

Một giây sau, có bàn tay gầy của một người đàn ông vươn tới, đeo thử chiếc mặt nạ lên mặt, chép miệng hai tiếng, “Không nhận ra đấy, Ngư Nhân Hữu còn có hoa tay vẽ mấy cái này.”

Mặt nạ này tuy không chuyên nghiệp được bằng các thợ thủ công, nhưng đã bắt được cái thần thái của một gã hề.

Đào Khương giơ tay gỡ mặt nạ xuống khỏi mặt người đàn ông, “Đừng vội mừng, anh cũng phải đeo mặt nạ đấy.”

Thẩm Xác “hả” một tiếng, tỏ ra không hiểu. Bấy giờ anh ấy mới chợt nhớ ra trước đó Đào Khương cũng đeo mạng che mặt, sau khi vào phòng mới gỡ nó xuống.

Anh ấy vô tình liếc qua bàn, trên đó đang để ba chiếc mặt nạ, một trong ba là chiếc mà Chu Biệt đeo.

Sau khi được Đào Khương kéo thẳng một mạch về phòng chính của quán trà, anh ấy vừa hay trông thấy chiếc mặt nạ mà Hành Lâm gỡ ra từ trên mặt Chu Biệt.

Anh ấy dường như đã bỏ lỡ khá nhiều chuyện. Anh ấy không hiểu vì sao Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu lại đồng thời ngã xuống. Lúc này, cả Hành Lâm và Kiều Như Ý cũng không biết rõ sự tình, buộc phải đợi họ tỉnh dậy rồi tính tiếp.

Nhưng đại khái cũng đã đoán ra được phần nào.

Thẩm Xác cảm thán, với bộ đồ ngắn cũn cỡn cùng chiếc mặt nạ hề, quan trọng là còn mang một đôi giày mũi vểnh cao của Ngư Nhân Hữu, ai nhìn thấy mà chẳng giật mình cho được.

Hành Lâm đứng lên, cầm lấy một chiếc mặt nạ trên bàn đưa cho Thẩm Xác. Thẩm Xác không muốn nhận, “Khoan đã, tôi đeo nó làm gì? Ông đây có diện mạo tuấn tú, bất phàm, chỉ cần mặc thêm một bộ xiêm y lộng lẫy nữa sẽ trở thành ‘đỉnh lưu’ của thời đại này.”

Đào Khương đá một cái vào chân chiếc ghế anh ấy đang ngồi, “Bảo anh đeo thì đeo vào, nhiều lời làm gì!”

Thẩm Xác nhìn cô ấy với vẻ ngạc nhiên, “Đào Khương! Cô cần hiểu rõ một chuyện, tôi là người cứu cô ra, chậm một bước thôi là cô đã bị tên ác bá đó bắt vào phủ làm vợ bé rồi.”

Đào Khương nhìn chằm chằm vào anh ấy, bất ngờ mỉm cười, “Vậy anh có từng nghĩ mình và tên ác bá đó rất giống nhau không?”

Thẩm Xác sững người, mãi sau mới, “Hả?”

“Còn cả gương mặt này của tôi nữa.” Đào Khương tự chỉ vào mình, vẫn cười tít mắt, “Trước đây khi vào quán trà, anh chưa từng thấy à?”

Sau khi nghe thấy Đào Khương nói vậy, một vài hình ảnh chợt hiện lên trong đầu Thẩm Xác. Anh ấy tỏ vẻ khó tin, vô thức ngẩng đầu nhìn Hành Lâm.

Hành Lâm cũng không nói nhiều với anh ấy, chỉ ra hiệu về phía chiếc mặt nạ trên tay. Thẩm Xác đờ đẫn nhận lấy, rồi lại đờ đẫn đeo mặt nạ lên. Đào Khương không nhịn được, phì cười thành tiếng, gỡ ra giúp anh ấy, “Giờ thì không cần đeo, nhưng ra khỏi cánh cửa này thì phải đeo vào.”

~Hết chương 95~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc