
Về sau, Thẩm Xác đã kể lại tình hình của anh ấy.
Thẩm Xác khẳng định rất rõ một điều, anh ấy chỉ mới tới đây không lâu. Lúc trước, anh ấy vẫn còn ngủ trong phòng ngủ phụ của tiệm cà phê. Trước khi nhắm mắt, người cùng phòng với anh ấy, Ngư Nhân Hữu đã ngủ rồi, còn bắt đầu ngáy khe khẽ.
Lát sau, trong lúc ngủ mơ màng, dường như anh ấy đã nghe được tiếng cát chuyển động. Anh ấy còn cảm thấy khó hiểu, sao trong phòng lại có cát được? Thậm chí anh ấy còn nằm mơ thấy mình đang đứng giữa sa mạc.
Giấc mơ không dài, vì chẳng mấy chốc anh ấy đã cảm nhận được sự chao đảo như trời đất xoay chuyển. Thẩm Xác đã choàng tỉnh như vậy. Sau khi mở mắt ra, anh ấy mới phát hiện mọi thứ xung quanh đều đã thay đổi.
Ban đầu, Thẩm Xác còn tưởng mình đang nằm mơ, cho tới khi nhìn thấy một vài người mặc đồ kiểu cổ trang đi ra đi vào, anh ấy mới ý thức được mình hoàn toàn tỉnh táo.
“Bộ đồ này là tôi kiếm đại để mặc lên người, chứ đâu thể mặc đồ ngủ chạy khắp nơi phải không.” Thẩm Xác buông một tiếng thở dài.
Khi anh ấy bước ra, căn phòng ngủ phụ đã biến mất hoàn toàn, cũng có nghĩa là anh ấy không thể quay trở về được nữa.
“Rất mông lung.” Thẩm Xác nhấn mạnh, “Mọi thứ xung quanh đều xa lạ, tôi đã không tìm được mọi người lại còn gặp phải một cô nương. Nàng ta không nói không rằng xông tới ôm chầm lấy tôi.”
Kiều Như Ý và Hành Lâm nghe tới đây thì hiểu ra rồi, hoàn toàn khớp với những gì Tuyết Kiến nói, cũng chứng thực cả những gì bọn họ đã suy đoán. Thời gian đã bị phá vỡ tính đồng nhất giữa sáu người họ, thời điểm từng người bước vào ảo ảnh là khác nhau.
Tuy rằng Đào Khương nắm được chuyện Tuyết Kiến nhận nhầm Cao Thần nhưng tình hình cụ thể thì vẫn chưa rõ. Nghe Thẩm Xác nhắc đến, Đào Khương chợt có cảm giác ghen tức trong lòng.
“Còn ôm cơ à.”
Thẩm Xác nói ngay, “Tôi cũng đẩy ra luôn mà!”
Hành Lâm lẳng lặng nhìn Thẩm Xác một cái.
Kiều Như Ý thì cố nhịn cười, hỏi Thẩm Xác, “Khi ấy anh không cho rằng cô nương đó là Đào Khương ư?”
Thẩm Xác rơi vào cái bẫy của Kiều Như Ý, đáp chắc nịch, “Trông thì giống Đào Khương đấy, nhưng tôi nhận ra ngay lập tức người ấy chắc chắn không phải Đào Khương, nếu không sao tôi lại đẩy ra ngay được?”
Kiều Như Ý “ồ” lên một tiếng, “Nếu thật sự là Đào Khương thì anh không đẩy ra chứ gì?”
”Là Đào Khương thì tôi chắc chắn là không…” Thẩm Xác sắp nói tuồn tuột hết câu rồi mới chợt nhận ra mình bị mắc lừa.. Quay qua, anh ấy thấy Đào Khương đang nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt bất hảo.
Anh ấy hắng giọng, từ tốn đổi lời, “Tôi chắc chắn sẽ không để cô ấy lại gần tôi.”
Đào Khương hơi nheo mắt lại, “Thẩm Xác, anh tưởng mình là cái bánh rán thơm phức à mà tôi phải lại gần anh?”
Thẩm Xác nghe thấy thế, tỏ ra không vui, “Tôi mà không phải bánh rán thơm phức thì còn ai vào đây? Hay gã ác bá muốn cưới cô làm vợ bé?”
“Ác bá nào? Người ta là Cao Thần, là con trưởng của Cao gia, thân phận cao quý lắm đấy.” Đào Khương nói.
Đôi mắt Thẩm Xác càng long lên sòng sọc, “Thân phận cao quý cái con khỉ, là người thì không ai có thể làm cái chuyện cưỡng ép con gái nhà lành như thế.”
Kiều Như Ý quay mặt đi. Không ổn rồi, cô thực sự muốn phì cười, sắp không nhịn nổi nữa rồi. Hành Lâm ngồi bên cạnh cô, biết cô đang cười, bèn đưa tay vỗ vỗ vai cô, động tác vừa tự nhiên vừa cưng chiều.
Anh không để tình hình của hai con người kia tiếp tục trầm trọng thêm nữa, chuyển chủ đề, “Cậu bám theo đến Cao phủ như thế nào?”
Thẩm Xác tiết chế lại cảm xúc, nói tiếp, “Khi đó tôi không dám ở lại nơi ấy nữa, bèn trèo tường ra ngoài. Muốn tìm mấy người mà không tìm được, không bao lâu sau thì trông thấy Đào Khương cùng một gã đàn ông đi qua, tôi lập tức bám theo.”
Đào Khương nghe thế lập tức không vui, “Thế nào gọi là tôi đi cùng một gã đàn ông?”
“Tôi còn chưa nói cô đấy.” Thẩm Xác lại tập trung vào Đào Khương, “Lạ nước lạ cái, cô quen biết hắn không mà dám đi theo?”
Đào Khương muốn nói “Nếu không vì anh, tôi cóc thèm để ý đến Cao Thần”, nhưng lời đã đến bên miệng cô ấy lại không muốn nói nữa, quyết định im lặng.
Thấy cô ấy im lặng, Thẩm Xác càng hoang mang tợn, nhưng cũng không vì cảm xúc hỗn loạn của mình mà gào thét inh ỏi với cô ấy. Anh ấy cũng im lặng một lát mới nói, “Tôi không có ý trách cứ cô. Cô đi gặp gã đó, nhất định cũng là vì hắn giống tôi thôi.”
Kiều Như Ý nhìn Thẩm Xác bằng vẻ mặt ngạc nhiên. Phản ứng này của Thẩm Xác mới thật sự khiến người ta ngỡ ngàng bật ngửa. Cô cứ tưởng Thẩm Xác sẽ lớn tiếng la hét, còn đang nghĩ phải giải thích thế nào với anh ấy về hành động của Đào Khương đây.
Đào Khương cũng không nghĩ Thẩm Xác lại chủ động xuống nước, càng không ngờ anh ấy có thể xuống nước đến mức này, nghe xong bèn không nhịn được cười.
“Này Thẩm Xác, anh đúng là tự tin đầy mình đấy.”
“Không phải sao?” Thẩm Xác hỏi lại.
Người ta hỏi rất chân thành, Đào Khương cũng không đành lòng nói dối. Cô ấy hắng giọng, “Cứ coi như vậy đi.”
Cuộc đại chiến nam nữ sắp sửa bùng nổ được dập tắt như vậy.
Hiện tại, cả sáu người đều đã đông đủ, không ai biết tiếp theo đây sẽ xảy ra chuyện gì.
Nhưng có một điều dám khẳng định, Cao Thần tuyệt đối sẽ không buông tha cho họ.
Nhất là Thẩm Xác.
“Y tưởng rằng anh là con riêng của cha y, tóm lại là một người uy hiếp tới vị trí con trưởng của y.” Đào Khương dùng hai câu ngắn gọn để khái quát nỗi lo lắng của Cao Thần.
Thẩm Xác nghe xong bèn cười khẩy. “Ông đây cần tiền có tiền, cần quyền có quyền, phải đi giành giật danh phận với hắn sao? Ông đây chẳng thèm cái gọi là danh phận.”
Câu này đúng là không sai.
Trước khi vào khu không người, mọi người đều đã điều tra kỹ càng về thân phận và lai lịch của nhau. Đương nhiên, ngoại trừ con cá lọt lưới – Hành Lâm ra thì nhà họ Thẩm của Thẩm Xác quả thực là một gia tộc nổi danh không thể chọc vào. Nếu thật sự mang về thời đại này để so sánh, Thẩm Xác quả thực khong thèm những gì Cao Thần đang có.
Ngay chính Hành Lâm còn nói: Một trang trại ngựa và một tiệm cà phê thì kiếm được bao nhiêu tiền? Đằng sau toàn nhờ có cậu chủ Thẩm chống lưng thôi.
Thiếu gia nhà họ Thẩm chính là kẻ oan uống phải chịu để Hành Lâm bòn rút.
Về sau, Hành Lâm còn thu nhận thêm một cậu em fan cuồng – Chu Biệt, cậu út được nhà họ Chu cưng chiều vô cùng, cũng chẳng biết họ bị Hành Lâm chuốc cho loại thuốc mê hồn gì mà cứ để mặc con trai mình “lưu đày” ở huyện Qua như thế.
Thẩm Xác cười khẩy, “Cao Thần chứ gì? Hắn dám tới, tôi cũng dám gặp mặt hắn coi sao.”
Có vẻ lẫm liệt lắm.
Một giây sau, anh ấy bị Đào Khương tạt một xô nước lạnh, “Anh thôi vớ vẩn đi, thêm một chuyện chẳng bằng bớt một chuyện.”
Đến ngày hôm sau, Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu mới tỉnh lại.
Họ cũng chỉ mở mắt sau nhau không lâu. Nằm ở tư thế mặt đối mặt thế nên vừa mở mắt ra là sẽ nhìn thấy đối phương ngay.
Chu Biệt là người kêu thất thanh trước tiên, kế đó chính là Ngư Nhân Hữu.
Hành Lâm và Thẩm Xác tối qua cũng ngủ ở phòng chính, vừa nghe thấy động tĩnh liền vội vàng đi vào buồng trong.
Họ trông thấy Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu một người ngồi đầu giường, một người ngồi cuối giường, trừng mắt qua lại lườm nhau như hai người xa lạ vậy.
Thấy thế, Thẩm Xác bật cười, “Hai người đang làm cái gì vậy? Mới đó mà đã không nhận ra nhau rồi à?”
Nào ngờ, Chu Biệt chỉ tay vào Ngư Nhân Hữu, nét mặt kinh hoàng, “Anh ta không phải là Ngư Nhân Hữu, anh ta không phải người!”
Phản ứng của Ngư Nhân Hữu còn thẳng thắn hơn, anh ta cũng chỉ tay vào Chu Biệt, “Nó không phải Chu Biệt! Nó là Du Quang!”
***
Ngư Nhân Hữu không có được một “cuộc gặp tình cảm” như Thẩm Xác, không có một tiểu thư nào vừa gặp đã ôm chầm lấy anh ta. Khi anh ta mở mắt ra thì đang ôm một tráng sĩ râu ria xồm xoàm, nhìn xung quanh thì có vẻ đó là một tiệm rèn.
Khi ấy, Ngư Nhân Hữu giật thót mình sợ hãi, đáng sợ hơn nữa là vị tráng sĩ kia cũng tỉnh rồi, thế là một màn đuổi bắt “gà bay chó chạy” đã diễn ra. Trong quá trình “trốn chạy”, Ngư Nhân Hữu tiện tay cuỗm lấy quần và dép của một ai đó, còn tiện thể lấy luôn một chiếc mặt nạ đang hoàn thiện dở dang tại một sạp hàng nhỏ.
Mục đích của anh ta là không muốn bị tráng sĩ kia “đuổi giết”.
Nhưng Ngư Nhân Hữu hiểu rất rõ một điểm, tất cả những biến cố này đều do Du Quang gây ra. Sở dĩ anh ta chắc chắn như vậy là do tâm lý nạn nhân được tôi luyện từ quá trình vượt qua khu không người. Anh ta tin tưởng kiên định rằng lần này cũng là Du Quang hại anh ta.
May mắn hơn Thẩm Xác một chút xíu là Ngư Nhân Hữu lại trông thấy bảng cáo thị. Trên đó dán linh tinh rất nhiều thứ. Những con chữ rối rắm phức tạp vốn khiến anh ta không muốn chú ý đến, nhưng khi vô tình liếc mắt, anh ta phát hiện một dòng chữ giản thể.
Tiếng Trung, chữ giản thể!
Tiến lên xem, anh ta lại càng mừng muốn phát điên, vở “Cung đình ngọc dạ tửu” đây mà!
Ngư Nhân Hữu nói thật ra anh ta đã tới quán trà từ sớm rồi nhưng không dám tiến vào. Bởi vì tên của quán trà là Tâm Tưởng Sự Thành, trong quán lại còn có một tiểu nhị trông cực kỳ giống Chu Biệt. Ngoài người tiểu nhị ấy ra, anh ta còn bắt gặp một người giống y hệt như Thẩm Xác.
Cùng một Đào Khương ăn vận rất sáng sủa, rực rỡ đi theo một người đàn ông.
Nghe anh ta kể lại như vậy, Hành Lâm cũng đã hiểu ra phần nào. Ngư Nhân Hữu vào trong ảo ảnh chỉ ngay sau Thẩm Xác.
Rồi anh hỏi anh ta, “Nếu đã biết chúng tôi ở đâu, vì sao lại trốn không ra mặt?”
Ngư Nhân Hữu nói đanh thép, “Làm sao tôi biết những người tôi nhìn thấy rốt cuộc là Du Quang hay là mọi người thật.”
Cứ nghĩ là người mình, nhưng ai nấy đều rất giống người sống ở đây, cũng đồng thời toát ra một cảm giác xa lạ, nên Ngư Nhân Hữu lại càng khẳng định từ đầu tới cuối đều là cái bẫy cho Du Quang bày ra, tuy rằng anh ta không rõ rốt cuộc Du Quang có mục đích gì.
Về sau quán trà đóng cửa sớm hơn mọi ngày, Ngư Nhân Hữu suy đi tính lại, làm lại chiếc mặt nạ rồi quyết định trà trộn vào trong quán trà.
Anh ta quả thực đã tham khảo hình ảnh chú hề để vẽ mặt nạ, anh ta nghĩ rằng đây cũng là cách để trao ám hiệu cho nhau.
“Quán trà này có vấn đề.” Ngư Nhân Hữu nhấn mạnh.
Kiều Như Ý không hiểu, “Có vấn đề gì?”
Ngư Nhân Hữu đáp chắc nịch, “Trong này có Du Quang.”
Sau khi bước vào quán trà, Ngư Nhân Hữu cảm thấy chỗ nào cũng khác thường, như thể không gian bị méo mó vậy, nhưng nếu kiểm tra kĩ thì lại không nhìn ra được gì.
Cho đến khi, Chu Biệt xuất hiện.
Khi ấy, không gian trong quán rất tối, Chu Biệt lại đeo mặt nạ, nên Ngư Nhân Hữu nhất thời cũng không dám, chỉ đáp một câu ám hiệu mang tính thăm dò.
“Nhưng những chuyện xảy ra tiếp theo rất khác thường.” Ngư Nhân Hữu nhìn trân trân Chu Biệt với vẻ thận trọng, “Khi đó có một cái bóng cứ lửng lơ trên người cậu ta!”
Chu Biệt còn đang ôm một bụng ấm ức, nghe Ngư Nhân Hữu nói như vậy liền khó chịu ra mặt, “Anh bị khờ hả? Khi ấy tôi cầm nến! Có bóng lạ lắm hay sao?”
Đúng vậy, Kiều Như Ý và mọi người cũng không cho rằng có vấn đề gì.
Nhưng Ngư Nhân Hữu lại kích động nói, “Chẳng lẽ tôi không phân biệt được bóng do nến tạo ra chắc? Có một cái bóng nhập vào cơ thể Chu Biệt, không khác gì một cơ thể thực sự vậy!”
Chu Biệt câm nín, “Anh sợ quá bị ám ảnh thì có.”
Không cần biết Ngư Nhân Hữu rốt cuộc có bị ám ảnh hay không, tóm lại Chu Biệt ở trong mắt anh ta quái dị vô cùng.
Điều khiển anh ta rợn người hơn nữa là Chu Biệt cứ từ từ tiến sát lại gần.
“Cậu ta càng tới gần, cái bóng nhập trên người cậu ta lại càng rõ ràng, giống như có người đứng ngay bên cạnh cậu ấy vậy. Chu Biệt di chuyển là cái bóng di chuyển…”
Nghe Ngư Nhân Hữu miêu tả xong xuôi, cả Đào Khương và Kiều Như Ý đào cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Ngư Nhân Hữu tính chạy nhưng lúc đó đã đứng tít trong góc, muốn chạy cũng không chạy ra ngoài được. Anh ta đành sợ hãi quay người, không dám nhìn Chu Biệt, đương nhiên cũng không quên gỡ mặt nạ đeo lên gáy. Anh ta nghĩ mặt nạ này chính là trận tử chiến cuối cùng, hy vọng có thể bất ngờ hù dọa đối phương để anh ta nhân cơ hội bỏ chạy.
Nhưng anh ta đã đánh giá quá cao độ bạo dạn của mình.
Chu Biệt càng sát lại gần, anh ta lại càng cảm nhận được cảm giác rờn rợn áp sát sống lưng, giống như có một móng vuốt lạnh giá muốn tóm lấy anh ta.
Cho tới khi anh ta cảm giác đối phương kéo mặt nạ của mình xuống thì cảm giác sợ hãi ghì chặt nơi đáy lòng cứ thế bung ra. Anh ta nhắm mắt lại, sợ hãi ngất lịm đi.
Sau khi nghe thấy toàn bộ phần tường thuật của Ngư Nhân Hữu, cảm xúc của Chu Biệt rất kích động, cậu chỉ tay vào Ngư Nhân Hữu nói rằng anh ta đang nói dối.
Ngư Nhân Hữu mặt mũi đỏ bừng, gân cổ giơ tay thề rằng mình không nói dối nửa chữ. Chu Biệt nói, “Chính anh làm tôi sợ quá ngất đi. Anh quay lưng vào tường nhưng mũi giày lại chĩa về phía tôi. Tôi thấy anh mới không phải là người, làm gì có người bình thường nào đứng kiểu như vậy?”
Ngư Nhân Hữu không vui, “Tôi hướng mũi chân về phía cậu khi…”
Đang nói dở, anh ta thấy Thẩm Xác cầm đôi giày đó lên nhìn trái ngó phải thì lập tức nhớ ra một điều quan trọng, đập tay lên đầu một cái.
Nhớ ra rồi.
Lúc đó anh ta quá sợ hãi, quá căng thẳng, đôi giày này lại nặng, anh ta vừa quay người thì giày đã rơi khỏi chân, nhưng để quay lại xỏ giày thì không kịp nữa, anh ta buộc phải đứng giẫm chân lên mặt giày, ống quần lại dài, vừa hay che hết đi phần mặt giày.
Chu Biệt nghe mà bán tín bán nghi. Thẩm Xác quan sát một hồi, đưa ra một đáp án chắc chắn, “Ngư Nhân Hữu nói không sai đâu. Ống quần của anh ta rất dài, giày cũng khá nặng.”
Chỉ là quần áo anh ta cuỗm tạm, chắc chắn không thể vừa người.
Chu Biệt cau mày, “Tạm cho rằng anh đã giải thích được chuyện này đi, thế còn chuyện ám hiệu thì sao?”
“Ám hiệu có vấn đề gì? Câu tiếp theo chẳng phải là ‘một trăm tám mươi tệ một ly’ à? Sai sao?” Ngư Nhân Hữu vẫn rất đanh thép.
Chu Biệt nhìn anh ta trân trân, “Ám hiệu không sai, nhưng vì sao anh cứ lặp đi lặp lại hết lần này tới lần khác?”
“Anh sợ cậu ấy không nghe rõ ư?” Đào Khương cũng tò mò hỏi.
Nào ngờ, mặt Ngư Nhân Hữu biến sắc, đôi mặt lộ vẻ sợ hãi.
Anh ta lắc đầu nói, “Không hề, tôi chỉ nói một lần.”
“Đùa sao, anh nói tới mấy lần liền đấy.” Chu Biệt đã kể lại đầu đuôi sự việc lúc đó, đồng thời nhấn mạnh, chính vì cứ lặp đi lặp lại cái ám hiệu đó nhiều lần nên cậu mới sợ hãi run rẩy.
Nhưng Ngư Nhân Hữu thì một mực khăng khăng mình không lặp lại.
“Lúc đó tôi còn sợ cậu tới gần, chẳng lẽ lại liên tục dụ dỗ cậu tiến thêm? Não của tôi bị kẹp cửa chắc?”
Lần biện bạch cuối cùng của Ngư Nhân Hữu cực kỳ phù hợp logic.
Lần này, Chu Biệt không lên tiếng nữa.
Nhưng rõ ràng sắc mặt cậu không tốt chút nào, thậm chí là trắng nhợt đến mức trông thấy được bằng mắt thường.
“Nếu lúc đó anh không lặp đi lặp lại nhiều lần… thì người lên tiếng là ai?”
Mồ hôi lạnh của Ngư Nhân Hữu cũng chảy ròng ròng. Anh ta nhìn Chu Biệt trân trân, “Vậy nếu tối qua chính là cậu… Cái bóng tôi nhìn thấy lại là ai?”
Nhất định là Du Quang!
Kiều Như Ý cảm thấy kỳ lạ, “Nhưng chúng ta đã ở đây nhiều ngày rồi, không hề bắt gặp Du Quang. Thăng Khanh hay Hành Lâm đều cảm nhận được sự tồn tại của Du Quang mà.”
Hành Lâm liếc nhìn cô, đặt anh ngang hàng với Thăng Khanh ư…
“Vậy mấy người rốt cuộc có tin lời tôi nói không?” Ngư Nhân Hữu sốt ruột.
Tin.
Vào lúc này, ngay cả Chu Biệt cũng không nghĩ là Ngư Nhân Hữu dối trá. Cách giải thích duy nhất chính là quả thực ở đây có những biến hóa rất quái dị, nhưng họ chưa thể cảm nhận được một cách rõ ràng.
Bao gồm cả Thăng Khanh, cũng bao gồm cả Hành Lâm.
Rất lâu sau, Kiều Như Ý mới hỏi một câu, “Chúng ta còn có thể ở lại quán trà này không?”
Đào Khương quả quyết, “Chắc chắn là không thể. Nơi này nhất định rất bất thường, chúng ta phải sớm rời khỏi đây thôi.”
Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu cũng đồng tình, nhất là Ngư Nhân Hữu. Trong lúc hoảng hốt, anh ta lại xỏ đôi giày mũi cao ấy vào, mặc kệ nó nặng hay nhẹ.
Nhưng Hành Lâm chỉ ngồi im ở đó. Toàn bộ quãng thời gian vừa qua, anh hầu như cũng chỉ im lặng lắng nghe, cho đến khi mọi người nói phải rời khỏi quán trà.
Anh đặt tách trà trong tay xuống, từ tốn mở lời, “Mọi người không thể ra khỏi quán trà này được.”
~Hết chương 96~
Chia sẻ cùng tôi nhé…