
Chắc chắn là muộn rồi.
Tia chớp vừa rồi sáng bừng như thế cơ mà. Những tiếng sấm đì đùng phía chân trời lúc này giống hệt như tiếng trái tim Chu Biệt sụp đổ.
Đuổi cậu ta đi ư?
Chui vào trong phòng đeo lại mặt nạ?
Hình như tất cả đều đã trở nên vô ích.
Giữa hai người có một khoảng lặng ngắn ngủi. Lại một tiếng sấm nữa vang lên, đất trời dường như muốn chao đảo.
Bỗng, tiếng gọi có vẻ nghi hoặc của Kiều Như Ý vọng từ trong phòng ra, “Chu Biệt?”
Chu Biệt vô thức đáp lại một tiếng rồi quay người lại. Ngay sau đó, A Thọ cũng lên tiếng, “Tôi mang thêm rượu thịt tới cho các vị.”
Chất giọng của Đào Khương toát lên vẻ say sưa. Cô ấy cười ha ha, “Cảm ơn A Thọ nhé.”
Chu Biệt hoàn hồn lại, hắng giọng hét với một câu vào trong nhà, “Mọi người cứ ăn đi, em đi dã rượu đã.”
Dứt lời, cậu quay người lại, đối mặt với A Thọ, lần này không còn dùng tay che mặt nữa.
Trông thấy gương mặt của cậu, trong ánh mắt A Thọ có vẻ tò mò, nhưng không có sự sợ hãi.
Quả nhiên là cậu ta không bất ngờ.
Chu Biệt ý thức được điều này, đồng thời qua trạng thái cảm xúc bình thản của A Thọ ban nãy khi nói mình mang rượu thịt tới, cậu cũng nhanh chóng hiểu ra, khẩu khí trở nên điềm đạm hơn.
Chu Biệt nhìn A Thọ bằng ánh mắt cảnh giác, “Đệ biết từ khi nào?”
A Thọ thấy cậu không vui, lập tức giải thích, “Đệ thề với huynh, đệ cũng chỉ mới biết không lâu, hơn nữa cũng là vô tình phát hiện ra thôi!”
Chu Biệt lập tức đẩy cậu ta ra ngoài, tiện thể bước theo ra, rồi khép cửa phòng lại.
A Thọ bị đẩy đến loạng choạng, suýt nữa thì đánh đổ hết rượu thịt trên chiếc khay.
Cậu ta vội vàng đặt cái khay sang một bên, ánh mắt hoảng hốt, “Đại ca, đệ nói thật đấy! Đệ không lừa huynh đâu!”
Chu Biệt cũng không có ý động thủ với cậu ta, chỉ có cảm giác mình mới bị lừa một vố. Mấy nay cậu thường xuyên đeo mặt nạ, mặt sắp mọc mẩn rồi, kết quả thì sao? Tên này đã biết tướng mạo của cậu từ lâu rồi.
“Vô tình phát hiện khi nào?” Chu Biệt nghiêm giọng.
A Thọ vội vàng nói, “Chính là tối qua. Tối qua lúc huynh ngất xỉu, đệ giúp mọi người khiêng huynh vào trong nhà…”
Khi ấy Chu Biệt có đeo mặt nạ, nhưng khi khiêng về phòng thì chiếc mặt nạ lỏng ra.
“Đại ca, tại đệ bị ma xui quỷ ám, nên có nảy sinh chút lòng riêng…” A Thọ quỳ xuống trước mặt Chu Biệt, căng thẳng ra mặt.
Lúc ấy A Thọ đã nghĩ: Mình chỉ xem một chút thôi, rồi nhẹ nhàng lật mặt nạ lên xem một chút…
Thế là cậu ta đã làm đúng theo những gì con tim mách bảo.
Giây phút trông thấy mặt Chu Biệt, A Thọ không phản ứng quá mạnh mẽ. Cậu ta chỉ thấy khó hiểu, gương mặt của Chu đại ca đâu có bị thương.
Không những không bị thương mà còn cực kỳ tuấn tú nữa.
Chỉ có điều, trông gương mặt này hơi quen, hình như đã gặp ở đâu rồi. Cho đến khi vô tình nhìn thấy gương mặt mình qua chiếc gương đồng, A Thọ mới thảng thốt.
Đây chẳng phải là mặt của Chu đại ca sao?
Không đúng, đây là mặt của cậu ta. Vậy tức là mặt của Chu đại ca giống y hệt mặt cậu ta rồi.
Nếu nhất quyết tìm ra điểm khác biệt thì Chu đại ca trắng trẻo, mịn màng hơn nhiều. Cậu ta là tiểu nhị, da dẻ sẽ thô ráp hơn.
A Thọ nói, “Lúc ấy đệ thảng thốt lắm. Trên đời thế mà lại có người… giống đệ.”
Cậu ta không dám nói là giống y như đúc, cùng gương mặt nhưng khác số mệnh.
Thấy Chu Biệt im lặng, A Thọ rất sốt sắng, “Đại ca, những gì đệ nói hoàn toàn là sự thật. Đệ không có ác ý…”
“Đệ đứng lên đi.” Chu Biệt thở dài, tiến lên đỡ cậu ta dậy.
“Ta không sợ đệ có ác ý.” Chu Biệt nói, “Ta chỉ lo đệ sợ hãi, muốn tránh những phiền phức không cần thiết.”
A Thọ nghe xong liền liên tục xua tay, “Không đâu, sao đệ lại sợ hãi được?”
Chu Biệt quan sát nét mặt của cậu ta, thấy có vẻ không giống như đang nói dối bèn tỏ ra bất ngờ, “Không sợ thật ư?”
“Có gì đáng sợ à?” A Thọ thấy cậu không giận cũng yên tâm hơn hẳn, ngữ khí trở nên hoạt bát rõ ràng. “Đệ cảm thấy khó tin vô cùng, cũng thấy rất thần kỳ.”
Trong lúc nói chuyện, cậu ta cũng quan sát gương mặt của Chu Biệt và chân thành cảm thán, “Trên đời đúng là chuyện kỳ lạ gì cũng có.”
Chu Biệt thở dài, xem ra cậu đã xem thường A Thọ rồi. Sớm biết vậy, cậu đã chẳng cần dè dặt, thận trọng đến thế.
A Thọ nói, “Đại ca, huynh không cần đeo mặt nạ nữa. Đệ không sợ, hơn nữa…” Cậu ta ngừng lại một chút, nhìn Chu Biệt bằng nét mặt chân thành, “Cho dù người khác có trông thấy cũng sẽ không quá ngỡ ngàng đâu.”
“Vì sao?”
A Thọ bật cười, “Đại ca, huynh là quý nhân, đệ chỉ là tiểu nhị, số phận hai chúng ta hoàn toàn khác biệt, thời vận cũng khác biệt. Đối với người ngoài, họ chỉ cần nhìn sơ qua là biết ai với ai rồi, thế nên hai chúng ta vốn dĩ không hề giống nhau.”
Câu nói ấy khiến Chu Biệt như được giác ngộ.
Phải, cũng giống như việc họ dễ dành nhận ra sự khác biệt giữa Thẩm Xác và Cao Thần, hay có thể nhận ra ngay ai là Tuyết Kiến, ai là Đào Khương vậy. Hoàn cảnh sống của từng người là khác biệt, cảnh ngộ khác biệt khiến gương mặt họ phát triển theo các hướng khác nhau. Có câu “tâm sinh tướng” là vì như vậy.
Nghĩ tới đây, tâm tình của Chu Biệt cũng tươi sáng hơn. Cậu nói khẽ, “A Thọ, tiểu nhị chỉ là công việc của đệ, là cách thức đệ dùng để sinh tồn. Đệ không thua kém ai một bậc. Đệ xem, riêng chuyện này để lại suy nghĩ rất thông suốt.”
A Thọ bật cười, “Đại ca, đệ là người thô tục mà, suy nghĩ của người thô tục sẽ đơn giản hơn.”
Chu Biệt nói, “Đệ là người có tấm lòng rộng mở, phải là người rộng mở mới đón nhận được mọi điều trên nhân thế.”
Cậu lại nhớ tới Cao Thần.
Sinh ra trong một gia đình quyền quý, sống ở Qua Châu này muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, đáng lẽ phải là một người cao thượng. Nào ngờ y lại không thể chấp nhận một Thẩm Xác, chỉ mới le lói một chút đã khiến y trằn trọc khó yên.
Tuyết Kiến có lẽ cũng vậy thôi.
Câu nói tiếp theo của Chu Biệt đã nhấn vào trọng điểm, “Đại ca, đệ không phải là người có tấm lòng rộng mở. Đệ là người không có gì hết. Nếu đệ có tiền hoặc rất có thế lực, có thể đệ sẽ sợ hãi đấy.”
“Sợ hãi việc bị huynh thay thế.”
Chu Biệt cứ nghĩ mãi về câu nói này của A Thọ. Cậu không thể phán đoán liệu sau khi có quyền có thế rồi, A Thọ có lo được lo mất không. Nhưng trên thế gian đã có quá nhiều trường hợp như vậy rồi.
Chu Biệt vỗ vai A Thọ, “Ta vẫn phải cảm tạ đệ, chí ít ta không còn phải thấp thỏm lo lắng nữa.”
A Thọ cười tít mắt, “Đại ca, huynh yên tâm. Người ta có hỏi thì đã sao? Hai chúng ta là mối duyên ông trời ban cho! E rằng người ta dù ngưỡng mộ cũng chẳng có được.”
Trái tim Chu Biệt bỗng trở nên ấm áp sau khi nghe những lời nói ấy.
Huống hồ A Thọ còn chuẩn bị rượu thịt. Thịt bò tẩm gia vị là món đặc trưng của quán, khoảng thời gian qua cậu đã ăn khá nhiều. A Thọ cũng biết cậu thích ăn, thi thoảng lại làm một ít cho cậu ăn.
Chu Biệt chân thành nói, “Cảm ơn người anh em.”
Một tiếng “người anh em” khiến gương mặt A Thọ trở nên kích động, cùng với đó những cảm xúc trong ánh mắt cũng trở nên phức tạp.
“Đại ca…”
Chu Biệt ngước mắt nhìn cậu ta.
A Thọ mím môi, lật người cầm chiếc khay lên, “Thịt bò mới được tẩm ướp hôm nay, cả loại rượu này cũng là loại mà Đại Hàng Thủ thích uống. Mọi người nếm thử đi.”
Chu Biệt cởi mở đáp, “Ta đã sớm ngửi thấy mùi rượu thơm rồi. A Thọ, đệ đúng là con sâu trong bụng ta đấy.”
***
Sáu người uống say quắc cần câu, nằm la liệt bất tỉnh nhân sự trong phòng chính.
Qua chín giờ tối, tới canh hai.
Có tiếng gõ chiêng loáng thoáng vang lên trên đường… Chất giọng của người canh phu chậm chạp vang lên: Đóng chặt cửa nẻo, đề phòng hỏa hoạn, đề phòng đạo tặc.
Tiếng mưa vẫn chưa ngừng, chỉ càng khiến cho tiếng báo của người canh phu lúc xa lúc gần.
Cửa lớn của quán trà được đóng chặt, nhìn từ bên ngoài sẽ không hề có vấn đề gì, tất cả đều ở trong một trạng thái yên ắng tột độ.
Nhưng đằng sau vẻ bình yên ấy là sóng gió khôn lường.
Toàn bộ hậu viện đã bị bao vây.
Trong ngoài ba lớp.
Có những hộ vệ mang dao và cả người của đoàn thương nhân.
Đại Hàng Thủ tay cầm đuốc, đứng trước mặt rất nhiều hộ vệ, đứng ngay bên cạnh ông ta chính là Cao Thần.
Tuyết Kiến chưa hề tỉnh giấc. Khi trời mới nhá nhem tối, đám nha hoàn đã đốt hương theo đúng lời căn dặn của chủ nhân, nên giờ Tuyết Kiến ngủ say như chết.
Cao Thần ra hiệu bằng ánh mắt cho tên hộ vệ đứng bên.
Tên hộ vệ không nói không rằng, lập tức tóm lấy A Thọ. A Thọ không đứng vững bèn quỳ rạp xuống đất.
Cao Thần đứng nhìn cậu ta từ trên xuống, sắc mặt nghiêm nghị, “Đã làm theo chưa?”
A Thọ run lập bập.
Hộ vệ đá một cái vào chân A Thọ, “Hỏi ngươi đó!”
A Thọ run rẩy gật đầu, “Làm… Làm theo rồi ạ.”
Cao Thần giơ tay sang bên cạnh, tên hộ vệ đứng bên đặt cây kiếm vào trong tay y. Y cầm kiếm, lưỡi kiếm sắc lẹm kề vào cổ A Thọ.
A Thọ sợ đến tái nhợt cả mặt, bờ môi run rẩy liên hồi, không dám nhúc nhích một phân.
Cao Thần lạnh lùng cất lời, “Bọn chúng không nghi ngờ chứ?”
A Thọ không dám lắc đầu, liếc xéo thanh kiếm đang kề trên cổ, mồ hôi vã ra như mưa. “Không… Không ạ… Họ chưa ai nghi ngờ tôi.”
Cao Thần cười khẩy, “Ngươi nên hiểu kết cục của kẻ phản bội ta đấy.”
A Tho run rẩy nuốt nước bọt, “Tiểu nhân nào dám… Vị khách họ Chu trong số họ rất thân thiết với tiểu nhân, cực kỳ tin tưởng tiểu nhân. Tiểu nhân đã bỏ thuốc mê vào thịt và rượu từ đầu. Tiểu nhân cũng đã tận mắt chứng kiến họ ăn uống.”
Cao Thần nhướng mày, “Trong số sáu người bọn họ chỉ có hai kẻ không đeo mặt nạ, vậy ngươi đã trông thấy tướng mạo của bốn kẻ còn lại chưa?”
A Thọ đang định lắc đầu, nhưng nghĩ tới thanh kiếm kề trên cổ bèn căng thẳng giơ tay lau mồ hôi. “Tiểu nhân mới chỉ nhìn qua tướng mạo của người họ Chu, chứ chưa thấy tương mạo của những người khác.”
“Trông thế nào?” Cao Thần lạnh lùng hỏi.
A Thọ cuống cuồng chỉ vào mặt mình, “Người… Người đó có khuôn mặt giống y hệt tiểu nhân.”
“Cái gì?” Cao Thần hơi sững người.
Y quay đầu nhìn Đại Hàng Thủ. Ông ta cũng rất kinh ngạc. Ông ta tiến lên trước một bước, dí sát ngọn đuốc vào mặt A Thọ, “Chắc chứ?”
A Thọ, “Vâng… Nếu hai vị quý nhân không tin thì họ… họ đều ở bên trong, chứng thực là được ạ.”
Đại Hàng Thủ đứng thẳng người lên, hạ thấp giọng xuống nói với Cao Thần, “Bây giờ nghĩ lại thì con gái ta khi đó không hề nhìn nhầm. Kẻ kia chắc chắn có diện mạo giống y hệt lang quân. Mấy kẻ này đều đeo mặt nạ thì có căn cứ để lần theo rồi.”
Ánh mắt Cao Thần lạnh nhạt, y bật ra một tiếng hừ lạnh lùng từ trong lỗ mũi, rồi thu kiếm về, “Ta cũng rất muốn xem mặt của tên nghiệt chủng đó, xem có thật sự giống y hệt ta hay không!”
***
Khi cả đám người xông vào trong, sáu con người quả thật hoàn toàn không hay biết gì.
Người thì nằm bẹp trên giường, người thì gục mặt xuống bàn, còn có người nằm lăn quay ra đất. Đồ ăn đồ uống không còn lại nhiều, nhất là chỗ thịt tẩm ướp và rượu ủ mà A Thọ mang tới lúc sau.
Cao Thần cười khẩy nói với A Thọ, “Không ngờ đấy, ngươi đáng để bọn ta tin tưởng.”
Hai chân A Thọ đang va vào nhau lập cập, “Tiểu nhân không dám làm trái ý Cao lang quân, tất cả đều đặt ý của lang quân lên hàng đầu ạ.”
Tên hộ vệ đứng cạnh Cao Thần quát to, “Coi như ngươi biết điều!”
Vừa dứt lời, thì có một người sợ hãi hét ầm lên, “Chủ nhân! Chuyện này… Chuyện này…”
Đại Hàng Thủ ngước mắt lên nhìn. Đó là thuộc hạ của ông ta, kẻ đó đang thảng thốt chỉ tay vào gương mặt cô gái nằm bò ra mép giường.
Rảo nhanh vài bước tiến lên, Đại Hàng Thủ nhìn kỹ và cũng sững sờ trong chốc lát. Cao Thần bám sát phía sau, sau khi nhìn rõ dung mạo của cô gái kia, đầu tiên y ngỡ ngàng, kế đó dường như bỗng dưng tỉnh ngộ.
Y cười, “Chẳng trách ta lại thấy mắt nàng ta rất quen. Quả nhiên, nàng ta giống y hệt Tuyết Kiến.”
Dứt lời, Cao Thần bước lên trước, giơ tay định chạm vào mặt Đào Khương.
Nhưng y bị Đại Hàng Thủ ngăn lại, “Cao lang quân định làm gì?”
Vẻ gượng gạo thoáng qua ánh mắt Cao Thần, y rút tay về, “Nghe đồn ngoài kia có những người rất giỏi thuật dịch dung. Ta chỉ muốn xem xem da mặt của nữ nhi này có thật là giống y chang Tuyết Kiến không thôi.”
Đại Hàng Thủ nhìn trân trân Cao Thần, “Con gái ta có tình cảm sâu đậm với Cao lang quân, mong Cao lang quân giữ chữ tín của mình.”
“Dĩ nhiên rồi.” Cao Thần mỉm cười, “Tuyết Kiến có ơn với nhà họ Cao ta, chân tình ta dành cho Tuyết Kiến trời đất có thể chứng giám.”
Bấy giờ sắc mặt hơi trầm xuống của Đại Hàng Thủ mới dịu đi phần nào.
Cao Thần vô thức liếc nhìn Đào Khương, rồi ánh mắt lại trượt qua gương mặt Kiều Như Ý nằm bên cạnh cô ấy.
Hai nữ nhi này quả thực là tuyệt sắc.
Nhưng chẳng mấy chốc, gương mặt Cao Thần đã biến sắc. Người hộ vệ bên cạnh lật Thẩm Xác, người đang nằm rạp ra bàn lại. Gương mặt ấy liền được ánh nến soi rõ ràng.
Mới nhìn, Cao Thần đã thực sự giật mình hoảng sợ.
Phản ứng của y không khác gì của Đại Hàng Thủ khi vừa nhìn thấy Cao Thần, chỉ có điều nỗi sợ hãi trong mắt Cao Thần nhiều hơn ngỡ ngàng.
Y nhìn trân trân vào mặt Cao Thần, liên tục lùi về sau hai bước, miệng lẩm bẩm, “Chuyện này… không thể nào.”
Phải, Đại Hàng Thủ cũng cảm thấy đây là chuyện khó có thể xảy ra.
Nữ nhi ban nãy do cách ăn mặc và thần sắc còn có thể có đôi nét khác với Tuyết Kiến, còn nam nhi này thì như đúc từ một khuôn ra với Cao Thần. Ngay cả vị trí nốt ruồi mờ trên sống mũi cũng có độ lớn nhỏ y hệt nhau.
Chẳng trách, Cao Thần lại giống như gặp ma như vậy.
Hộ vệ ở phía sau đỡ lấy Cao Thần mới tránh cho y không sợ đến ngồi bệt ra đất. Rất lâu sau, Cao Thần mới chỉ tay vào Thẩm Xác, ngón tay run rẩy, “Đưa sát nến vào một chút…”
Hộ vệ tiến lên, cầm nến dí sát vào mặt Thẩm Xác.
Nhưng lại dí quá sát, đến mức Cao Thần cũng phải hét lên, “Đừng làm bỏng mặt!”
Nói xong y mới sực tỉnh, đâu phải là bỏng mặt y.
Nhưng cứ nhìn gương mặt ấy như vậy thật chẳng khác nào tự ngắm chính mình.
Đại Hàng Thủ cảm thán, “Trên đời lại có những người giống nhau đến vậy ư? Nếu kẻ này đứng trước mặt Cao thích sử, e là chính Cao thích sử cũng không phân biệt được đâu.”
Nghe thấy vậy, ánh mắt Cao Thần lập tức trở nên tàn ác. Y hít một hơi sâu, từ từ bước lên, quan sát kỹ gương mặt Thẩm Xác dưới ánh nến.
Càng nhìn càng thấy sởn tóc gáy.
“Ngươi!” Cao Thần có cảm giác sống lưng đã đổ mồ hôi lạnh, y hỏi tên hộ vệ theo sát bên mình, “Gương mặt này có giống ta y như đúc không?”
Thật ra tay hộ vệ cũng đang cảm thấy sợ sệt vô cùng, nhất là sau khi nghe Cao Thần hỏi như vậy. Nói thật thì sợ chủ nhân phẫn nộ đập bàn. Còn nói dối thì ai có mắt chẳng nhìn ra cơ chứ.
“Nói!” Cao Thần quát to.
Hộ vệ run rẩy, quyết định thành thật, “Người này quả… quả thực không khác lang quân một chút nào ạ.”
“Nếu hắn mặc quần áo của ta, các người có nhận ra không?” Cao Thần lại hỏi.
Mấy tay hộ vệ cũng không dám giấu giếm, đều lắc đầu nguầy nguậy.
Không thể nhận ra là hai người.
Cao Thần cảm giác có một luồng khí rét buốt ập tới, y nhìn chằm chằm Thẩm Xác như nhìn một đại nạn ghê gớm. Y căng thẳng nuốt nước miếng, hơi thở trở nên gấp gáp.
Đại Hàng Thủ tiến tới, hạ thấp giọng nói, “Không thể để kẻ này sống. Lúc trước khi lang quân dồn ép nữ nhi kia, chẳng phải kẻ này đã xuất hiện tại Cao phủ hay sao?”
Cao Thần rùng mình, “Ý ngài là…”
“Lang quân đã bắt người của họ, họ chắc chắn sẽ không thể bỏ qua.” Đại Hàng Thủ thì thầm, “Người này chẳng phải chính là vũ khí lợi hại nhất để tấn công Cao lang quân hay sao?”
~Hết chương 98~
Chia sẻ cùng tôi nhé…