Cửu Thời Khư | Chương 102: Khéo độ giúp chư khách, giúp mọi việc đạt thành

Chín giờ tối, chuông lạc đà kêu chín tiếng, Cửu Thời Khư sẽ xuất hiện, yên lặng đợi người có duyên.

Người có duyên mong cầu bất cứ điều gì đều có thể được như ý nguyện.

Có một dạo, Kiều Như Ý từng tìm kiếm những bức bích họa cổ có tung tích của Cửu Thời Khư, cũng từng ngồi tại chiếc bàn sát cửa sổ trong quán cà phê, ngắm nhìn muôn vạn chúng sinh ngoài cửa sổ và nghĩ: Cửu Thời Khư rốt cuộc đang ở đâu? Trong số những con người đang bước qua, ngang qua nơi này, có ai là Người Ước Nguyện không? Trong số họ có ai biết về bí mật của Cửu Thời Khư không?

Khi tấm biển với ba chữ “Cửu Thời Khư” hiện lên trước mắt, hàm ý của câu nói “Đi mòn gót sắt tìm chẳng thấy, ngồi yên thế nào lại tới tay” vẫn còn dâng cao trong cô.

Cửu Thời Khư ẩn mình sâu bên trong thành Tỏa Dương, lại còn được che chắn bởi một căn tiệm không chút nổi bật nằm giữa đường phố náo nhiệt, lặng lẽ tồn tại cả ngàn năm.

Gió cát xung quanh lớn dần lên, cát vàng từ xa dồn tới gần. Toàn bộ thành Tỏa Dương như mất đi sức sống của mình, không thấy một bóng người nào trong các ngõ hẻm, chỉ còn lại tiếng gió tiêu điều.

Khi nhìn lại Cửu Thời Khư ở đằng sau, cô cảm giác mình đứng ở nơi hư vô vậy. Cát vàng đã che lấp hoàn toàn các tòa kiến trúc hai bên, duy chỉ còn phần mái cong vút của Cửu Thời Khư là còn sắc nét, rõ ràng.

Không chỉ có Kiều Như Ý sửng sốt mà Đào Khương cùng mọi người cũng thảng thốt y hệt như cô. Khi cất lời, giọng Ngư Nhân Hữu còn hơi run rẩy, không biết là đang hoảng sợ hay phấn khích nữa.

“Cửu… Cửu Thời Khư… Mấy người mau bấu tôi một cái đi, có phải tôi đang nằm mơ không? Chẳng phải chúng ta đã quay trở về quán cà phê rồi ư?”

Chu Biệt căng thẳng nuốt nước bọt, “Tôi cũng đang muốn có ai đó véo mình một cái đây…”

Đào Khương bèn giơ hai tay trái phải, đồng thời véo rất mạnh vào cánh tay của Ngư Nhân Hữu và Chu Biệt. Cả hai người họ cùng lúc kêu lên một tiếng thảm khốc.

Đào Khương buông tay, còn trừng mắt lên rõ to, “Không phải nằm mơ… Tôi không hề nằm mơ.”

Phải mất một lúc lâu, Kiều Như Ý mới hoàn hồn trở lại, quay phắt đầu nhìn Thẩm, “Anh từng tới đây chưa?”

Thẩm Xác lắc đầu.

“Ai nói dối không phải người.” Kiều Như Ý nhấn mạnh một câu.

Thẩm Xác sốt sắng giơ cao tay lên, “Tôi nói thật mà! Chưa từng tới! Sao tôi lại từng tới Cửu Thời Khư được chứ?”

Kiều Như Ý quan sát nét mặt của anh ấy, thấy anh ấy có vẻ như không nói dối, cô lại hỏi, “Hành Lâm đâu?”

Thẩm Xác khóc không ra nước mắt, “Tôi cũng giống như mọi người, đều đang tìm cậu ấy mà.”

“Vì sao Cửu Thời Khư lại xuất hiện?” Kiều Như Ý lại hỏi.

Thẩm Xác bị hỏi đến mức muốn đập đầu vào tường, “Tôi không biết thật mà…”

Đào Khương cau mày, “Thật vô dụng, hỏi cái gì cũng không biết.”

Sở dĩ Kiều Như Ý hỏi Thẩm Xác là vì lúc trước, rõ ràng Thẩm Xác biết rất rõ, hiểu rất sâu nhiều chuyện của Hành Lâm. Khi bọn họ đều cảm thấy sửng sốt, không hiểu về câu chuyện Cửu Thời Khư, Thẩm Xác cũng là người có khả năng tiếp nhận mạnh mẽ nhất, là người mà nét mặt không có quá nhiều thay đổi.

Thẩm Xác cũng không vặc lại Ngư Khương. Nếu có thể, anh ấy cũng muốn nói ra hết những gì mình biết.

Kiều Như Ý khẽ nheo mắt lại, quan sát Cửu Thời Khư ở trước mắt.

Nó đã không còn mang dáng vẻ của tiệm cà phê. Nó cao ba tầng, như được bóc tách ra từ một bức tranh cổ đại nào đó vậy. Lầu các được dựng lên bằng loại gỗ đàn hương đen sẫm, phần mái cong vút lên như con chim ưng sải cánh. Có chín chiếc chuông lạc đà màu xanh đồng được treo lơ lửng trên cao, nhẹ nhàng tỏa ra quầng sáng màu xanh âm u giữa cát vàng.

Kiều Như Ý hiểu rồi, chín tiếng chuông không phát ra từ một chiếc chuông lạc đà treo trước cửa tiệm cà phê.

Chín tiếng chuông lạc đà đích thực phát ra từ chín chiếc chuông lạc đà bên trong lầu các của Cửu Thời Khư.

Toàn bộ Cửu Thời Khư như ảo ảnh trong mơ, mặt ngoài tòa kiến trúc có lớp cát màu tím vàng đang dịch chuyển. Khi thì dệt thành kiểu họa tiết dây leo rườm rà, khi lại là muôn vạn con chim lành sải cánh bay, khi lại trở thành những gương mặt quỷ ghê rợn. Cánh cổng đôi to lớn cao hơn chục mét được làm từ một khối vẫn thạch* nguyên vẹn. Trên bề mặt cánh cửa khắc ngàn vạn văn tự. Những văn tự này có thể di chuyển, các bộ thủ tách ra rồi hợp lại, biến hóa liên tục.

(1) Vẫn thạch là phần còn lại của thiên thạch đến từ vùng không gian giữa các hành tinh bay vào khí quyển, bị cháy mất một phần và rơi xuống bề mặt Trái Đất.

Chính giữa cạnh cửa khảm một chiếc gương Thái Cực khổng lồ, chia thành hai màu tím vàng. Chiếc gương này thế nào lại có thể phản chiếu cát vàng rợp trời thành một biển sao lung linh, thậm chí là tráng lệ.

Hóa ra đây là “gương mặt thật” của Cửu Thời Khư.

Kiều Như Ý giơ tay định đẩy cửa thì bị Đào Khương ngăn lại, “Cậu định làm gì?”

“Tìm Hành Lâm.” Kiều Như Ý không hề suy nghĩ, buột miệng nói ra.

Đào Khương ngẩn ra mấy giây, sau đó sực tỉnh, ghì chặt lấy cánh tay cô không buông, “Không đúng, cậu không thể vào trong đó được.”

Kiều Như Ý không hiểu, “Cậu làm sao thế, sao lại phản ứng mạnh mẽ như vậy?”

“Cậu bước vào đó vì muốn tìm Hành Lâm hay để ước nguyện?” Đào Khương căng thẳng ra mặt.

Kiều Như Ý như bừng tỉnh ngộ, hóa ra cô ấy đang lo lắng chuyện này. “Hành Lâm là chủ nhân của Cửu Thời Khư, vào trong đó có lẽ sẽ tìm được manh mối chăng. Cậu yên tâm, mình không ước nguyện đâu.”

Đào Khương vẫn rất lo lắng, “Người đời tham lam Cửu Thời Khư, ắt hẳn Cửu Thời Khư có thể phóng đại ham muốn và chấp niệm của con người. Bởi vậy, Như Ý, mình sợ cậu bước vào đó rồi sẽ không kiểm soát được chính mình. Vả lại, Hành Lâm đúng là chủ nhân của Cửu Thời Khư, nhưng chính anh ấy cũng nói rồi, chẳng biết Cửu Thời Khư đã có bao nhiêu đời chủ nhân rồi. Các chủ nhân cũng chưa chắc đã quen biết nhau…”

Nhìn ra được sự căng thẳng của cô ấy, Kiều Như Ý cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô định nói rằng cô là người không có chí lớn lại ham sống, sẽ không tùy tiện giao dịch với ai đâu, thì bất chợt nghe thấy một loạt tiếng chuông lạc đà.

Chưa trông thấy ai, chỉ nghe thấy tiếng chuông.

Nhưng nó không còn kéo dài và có tiết tấu như ban nãy. Nó rất hỗn tạp, nghe ra được có ai đó đang sốt ruột muốn vào trong.

Cả năm con người đứng trước bậc thềm dài miên man, bỗng chốc không ai nói với ai câu nào.

Họ lần tìm theo tiếng chuông lạc đà, chẳng mấy chốc, một bóng người đã thấp thoáng xuất hiện bên trong cát vàng. Người ấy cưỡi lạc đà, dáng vẻ nôn nóng.

Tới khi người đó tiến tới, Kiều Như Ý và mọi người vừa nhìn đều lần lượt sững sờ.

Người đó không phải ai khác, chính là Đại Hàng Thủ.

Trong phút chốc, họ đều không biết có nên chào hỏi ông ta không.

Họ thấy Đại Hàng Thủ vội vàng nhảy xuống khỏi lạc đà, thậm chí còn không kịp buộc chặt con lạc đà lại. Ông ta ngước mắt nhìn lên trên bậc thềm, vừa hay nhìn thẳng vào đám Kiều Như Ý. Một giây sau, nét mặt ông ta trở nên thảng thốt.

Chu Biệt liền căng thẳng, “Đúng là âm hồn vất vưởng, dám đuổi theo tới tận đây!”

Ngư Nhân Hữu nhất thời sợ hãi nói, “Hành Lâm không có ở đây, phải làm sao? Chúng ta đều không đối phó được với ông ta!”

Ngư Khương ra sức bặm môi, hạ quyết tâm, “Tôi không tin vào chuyện quái đản này. Cửu Thời Khư chẳng phải là khắc tinh của Du Quang ư? Ông ta dám lên, chúng ta cũng dám chạy vào trong Cửu Thời Khư.”

Đây là một chiêu hay.

Nhưng Kiều Như Ý nói, “Ông ta có vẻ như không nhìn chúng ta.” Nói rồi, cô khẽ dịch người sang bên cạnh một chút. Quả nhiên, Đại Hàng Thủ đang nhìn về phía tòa kiến trúc đằng sau lưng họ.

Ông ta đang nhìn Cửu Thời Khư.

Gương mặt thảng thốt trong phút chốc chuyển thành niềm hân hoan vô ngần. Cho dù cách vài bậc thềm, cho dù cát vàng đang bay lượn thì cũng không thể che đi niềm vui từ tận đáy lòng bắn ra khỏi đôi mắt đó.

Như kẻ chịu hạn lâu ngày gặp cơn mưa lành.

Đại Hàng Thủ lao lên bậc thềm, bước liền hai, ba bậc một lúc, nỗi sung sướng và kích động dâng tràn khiến gương mặt ông ta đỏ lựng lên.

Khi ông ta tới gần họ, Thẩm Xác là người đầu tiên xông ra trước như một mũi tên, dùng sức của mình bảo vệ bốn người còn lại, quát to với Đại Hàng Thủ, “Tôi cảnh cáo ông, ông…”

Đại Hàng Thủ không đoái hoài tới anh ấy, cứ thế thẳng thừng vượt qua.

Đào Khương kinh ngạc, hỏi nhỏ, “Sao trông ông ta có vẻ như không nhìn thấy mình thế?”

Thẩm Xác không dám lơi là cảnh giác, vẫn nhìn ông ta trân trân. Chu Biệt quát, “Ông đang giở trò gì?”

Đại Hàng Thủ như bỏ ngoài tai, rồi vui mừng quan sát cổng lớn hai cánh làm bằng vẫn thạch trước mặt, dè dặt đưa tay chạm vào.

Khoảnh khắc được chạm vào nó, cơ mặt của ông ta run lên vì kích động, yết hầu bật ra những tiếng òng ọc vừa vì căng thẳng vừa vì phấn khích.

Ông ta lập tức thu tay về như thể vừa vô tình chạm phải quái vật. Kế đó, ông ta quỳ rạp hai chân xuống đất, lạy lục cánh cửa của Cửu Thời Khư.

Một loạt những hành động ấy khiến năm con người nhìn đến đờ đẫn.

Thẩm Xác ngập ngừng tiến lên, giơ tay khuơ khuơ trước mắt Đại Hàng Thủ.

Hình như Đại Hàng Thủ không trông thấy anh ấy thật, cứ liên tục dập đầu trước cửa lớn, mỗi một lần dập trán đầu đụng bồm bộp xuống đất.

Với cường độ ấy, ai nghe cũng phải bất giác tự xoa trán mình vì cảm thấy quá đau đớn.

Thế mà Đại Hàng Thủ không cảm thấy đau. Cho dù trán đã rách, đã bắt đầu rớm máu, ông ta vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Kiều Như Ý lập tức kéo Thẩm Xác lại, lắc đầu với anh ấy.

“Đừng thử nữa, ông ta không thấy chúng ta đâu.” Cô nhìn thấy quá rõ ràng.

Trong tình huống thông thường, dù quen biết hay không quen biết, một người thấy ở đây có người dù không hàn huyên đôi ba câu thì chí ít cũng phải liếc mắt nhìn sang.

Đại Hàng Thủ không hề, trong mắt ông ta chỉ có Cửu Thời Khư.

Ngư Nhân Hữu vẫn chưa yên tâm, hạ thấp giọng xuống, “Có khi nào ông ta cố tình vờ như không thấy không? Đợi chúng ta lơi là cảnh giác sẽ đánh trọn một mẻ lưới?”

Anh ta dứt lời, Kiều Như Ý còn chưa kịp sắp xếp mạch lạc dòng suy nghĩ đã nghe thấy những tiếng cót két vang lên sau lưng. Nó khiến Kiều Như Ý giật thót. Âm thanh này sâu xa, mênh mông, như tiếng vọng từ một nơi sâu thẳm của vũ trụ.

Hai cánh cửa lớn của Cửu Thời Khư được mở ra.

Khoảnh khắc cửa mở, Kiều Như Ý ngửi thấy một mùi hương lạ rất khó diễn tả, thanh lạnh vô cùng, giống như giọt nước đọng trên cành tuyết tùng trong mùa đông giá rét, băng giá mà vẫn toát lên chút ấm áp thoáng qua. Có điều, toàn bộ sự ấm áp đó ẩn đằng sau cái giá lạnh, nếu muốn cảm nhận được thì phải hít hà thật kỹ lưỡng, giống như ánh lửa mong manh trong một sơn động nào đó giữa tuyết trắng mênh mông.

Kiều Như Ý chợt rùng mình một cái.

Cô không lạ gì mùi hương này.

Như thể cô đã từng ngửi thấy nó rất lâu, rất lâu trước đây, nhưng lại không thể nhớ ra được rất lâu rốt cuộc là lâu tới mức nào. Cô tiếp tục nghĩ thật kỹ và chợt nhớ ra!

Đó là mùi hương trên người Hành Lâm.

Chỉ có điều mùi hương tỏa ra từ Cửu Thời Khư sẽ nồng đậm hơn một chút, còn mùi hương trên người Hành Lâm thì thoang thoảng, thiên về cảm giác lành lạnh hơn.

Cửa mở, bên trong có ánh sáng, tuy không nhức mắt nhưng khoảnh khắc ánh sáng tràn ra, tất cả mọi người bao gồm cả Đại Hàng Thủ đều vô thức giơ tay lên che chặt hai mắt.

Khi đôi mắt dần quen với ánh sáng, Đại Hàng Thủ liền sốt sắng sải bước.

Nhưng khi một chân đã chuẩn bị bước qua ngưỡng cửa, ông ta lại rụt về. Ông ta đứng im tại chỗ, tự quan sát lại mình một lượt từ trên xuống dưới, rồi vội vàng chỉnh trang lại xiêm y.

Làm xong một loạt các việc đó, Đại Hàng Thủ mới vội vàng tiến vào trong.

Sau khi cánh cửa vẫn thạch khổng lồ có động tĩnh sau khi Đại Hàng Thủ đi vào, lại bắt đầu kẽo kẹt chầm chậm dịch chuyển.

Nó đang đóng lại từ từ.

Không suy nghĩ nhiều, Kiều Như Ý nhanh nhẹn theo ông ta vào trong Cửu Thời Khư.

Mấy người còn lại thấy vậy cũng bám sát theo sau. Với tình hình hiện tại, họ chỉ còn cách vào, không thể lùi bước nữa rồi.

Vào trong, biết đâu còn có một con đường sống.

Đứng ở bên ngoài, xung quanh dường như cứ mãi ở trong trạng thái cát vàng di chuyển, mịt mờ hư ảo.

Phải hình dung Cửu Thời Khư trước mặt như thế nào đây?

Nếu không phải vì trước đó từng trải qua quá nhiều sự kiến quái lạ trong khu không người, một khi mạo muội tới đây, ắt hẳn họ sẽ cho rằng tất cả những gì ở trước mắt chỉ là một giấc mơ.

Cấu tạo và bố cục bên trong đã chẳng còn liên quan gì tới tiệm cà phê nữa.

Toàn bộ ba tầng lầu được đập thông, có thể nhìn thẳng một phát lên tận nóc.

Trong không trung lơ lửng hàng trăm chiếc đèn bằng đồng xanh, lửa bên trong mỗi một ngọn đèn đều cực kỳ quái đản, nhảy nhót nhưng không hừng hực. Ngọn lửa nhỏ nhíu như những hình người, nếu quan sát kỹ hình người này thì sở dĩ chúng có trạng thái giống như nhảy nhót, phần nhiều là vì chúng đang muốn trốn thoát nhưng không thể làm được, như bị một sức mạnh nào đó giam hãm trong nơi bó hẹp này.

Chút ánh sáng nhỏ nhoi đó khiến bốn góc tường ánh lên lân quang màu xanh tối.

Tường không được lát bằng gạch đá mà được xây từ lớp cát đen cô đặc, thấp thoáng trông thấy vô số bóng hình người giãy giụa giữa những hạt cát.

Trên chiếc kệ bày đồ cổ bên trái chất đầy những món trưng bày. Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu dè dặt xem xét, bỗng dưng Ngư Nhân Hữu kêu lên một tiếng.

Kiều Như Ý nhìn theo, bấy giờ mới phát hiện mọi món trưng bày trên giá đều liên quan tới cơ thể con người. Một trái tim vẫn còn đang đập lơ lửng giữa lớp cát màu tím vàng, giọt nước mắt ngưng đọng thành thủy tinh trong chiếc đĩa ngọc, một hàng chuông bạc phủ đầy sương giá, dưới mỗi chiếc chuông là một cái lưỡi bị cắt đứt.

Trên bức tường bên phải ghim đầy những bản khế ước bằng giấy cuộn, mép giấy bằng da hơi cong lên, dường như còn phát ra tiếng thở.

Đào Khương tiến gần tới những cuộn giấy đó, trong lòng thấy nghi hoặc, là da dê ư? Nhưng khi cô ấy dỏng tai lắng nghe thì phát hiện trên mỗi cuộn giấy ngoài tiếng thở ra còn có những tiếng rên rỉ, ai oán, rưng rức, reo hò nặng nhẹ khác nhau… như đang cất giữ hàng trăm cảm xúc chốn nhân gian.

Cô ấy không dám suy đoán thêm từng cuộn giấy đó làm bằng chất liệu gì, bởi vì cô ấy ít nhiều cũng đã đoán ra rồi.

Cô ấy vô thức dựa sát vào Kiều Như Ý, sống lưng lạnh toát.

Chính giữa nhà là một cái quầy làm bằng gỗ hồ dương cực kỳ lớn, giữa từng đường vân gỗ khảm hình đồng hồ cát màu tím vàng. Bề mặt của đồng hồ cát lại mang màu hổ phách, ngoài những hạt cát lấp lánh, trên bề mặt màu hổ phách còn có đủ các loại bóng người dịch chuyển: Có già có trẻ, có nam có nữ…

Đằng sau quầy là một chiếc tủ đựng đồ cao thẳng tận nóc nhà, nhưng trên tủ lại không trưng bày các đồ chơi văn hóa mà là một vài món đồ kỳ quặc.

Ví dụ con búp bê bằng cỏ sống động y như thật, một hộp phấn đã nhiều năm tuổi hay một chiếc đồng hồ cát đựng đầy cát màu đỏ, nếu nhìn kỹ thì nó đang chảy xuống từng giọt máu.

Toàn bộ sàn nhà là một mặt gương đồng khổng lồ. Bóng của Đại Hàng Thủ phản chiếu lên đó, nhưng lại không thấy bóng phản chiếu của nhóm năm người của Kiều Như Ý.

Ngoài bóng của Đại Hàng Thủ, bên trong gương vốn dĩ đã có sẵn nhiều cái bóng khác. Tư thế của chúng rất kỳ dị, có kẻ đang van khóc, có kẻ cười ghê rợn, có kẻ nhảy nhót vui mừng, có kẻ dạt dào tình cảm…

Tất cả đều rất xa lạ, nhưng tất cả đều rất “Cửu Thời Khư”.

Khi còn chưa bước chân vào Cửu Thời Khư, Kiều Như Ý đã cảm thấy Cửu Thời Khư phải như thế này. Nơi đây không phải thiên đường cũng chẳng phải địa ngục, mà là một nơi có thể soi chiếu dục vọng của con người, bắt nhân tính trở về đúng bản chất.

Có một nơi duy nhất mà cô cảm thấy thân thuộc.

Kiều Như Ý đã nhìn thấy, Đào Khương cùng mọi người cũng đã nhìn thấy.

Bản dập cổ cũ khảm sâu vào trong tường giống y hệt ở tiệm cà phê. Chỉ có điều trên bản dập cổ tại tiệm cà phê có viết câu slogan, còn bức in dập ở đây viết những dòng khác…

Quy tắc số một: Khéo độ giúp chư khách, tùy theo điều họ mong, giúp mọi việc đạt thành.

Quy tắc số hai: Chủ quán có quyền cân nhắc mà quyết định có nên thuận theo sở nguyện của khách hay không.

Đây là quy tắc của Cửu Thời Khư.

Đây mới là công dụng thật sự của bản dập cổ.

Trái tim của Kiều Như Ý đập rất nhanh. Giờ ngẫm lại, xem ra câu quảng cáo trên bản dập cổ tại tiệm cà phê chỉ là để che mắt người ngoài. Cô nhớ lại lúc Du Quang xuất hiện, bản dập cổ đó quả thực cũng trở nên khác thường.

Đại Hàng Thủ không dành thời gian để ngắm nghía Cửu Thời Khư. Ông ta quỳ mọp xuống đất, hướng về quầy tiếp khách trống trơn mà van xin…

“Ta vượt đường sá xa xôi tới đây, thành tâm ước nguyện, mong chủ quán tác thành!”

Tấm gương đồng dưới đất phản chiếu bóng của ông ta. Nó đã bị vặn xoắn vào trong một đống bánh vàng chói mắt, nhiều không đếm xuể…

~Hết chương 102~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc