
Nguy Chỉ, Nguy Chỉ.
Không giống tên người, mà giống như một lời nhắc nhở*.
(1) Nguy Chỉ: Nguy hiểm, xin dừng bước.
Họ không rõ Nguy Chỉ là chủ nhân đời thứ mấy của Cửu Thời Khư. Nếu nói hắn thần bí khó dò thì hành vi, cử chỉ của hắn chẳng khác gì người bình thường; Nhưng nếu nói hắn chỉ là một người bình thường thì hắn lại sở hữu năng lực tối thượng – giúp người khác thực hiện được ước nguyện.
Hắn giống một vị thần mà ai cầu gì thì được nấy, nhưng hắn cũng giống một vị Diêm Vương hung hãn, trừng phạt vô tình.
Lúc thì từ bi, ôm trọn khổ đau trần thế, lúc như sấm sét giáng xuống, đánh tan vọng tưởng thành tro bụi.
Rốt cuộc người này thiện lương hay tà ác?
Có lẽ ở trong Cửu Thời Khư này, vốn không phân biệt thiện ác.
Kiều Như Ý và bốn người còn lại đã chọn xong phòng.
Trước mắt chưa thể ra khỏi Cửu Thời Khư nhưng nghe ý của Nguy Chỉ thì chỉ cần đợi qua thời gian của Cửu Thời Khư là họ sẽ được tự do.
So với tiệm cà phê Tâm Tưởng Sự Thành hay quán trà Tâm Tưởng Sự Thành, số lượng phòng ở Cửu Thời Khư đủ để cung cấp chỗ nghỉ ngơi cho họ là không hề ít, mỗi người một phòng, lại còn dư.
Kiều Như Ý hiểu rằng, Cửu Thời Khư vốn là một sự tồn tại đặc biệt, thế nên ở trong Cửu Thời Khư sẽ có sự giao thoa và chồng chéo của thời gian và không gian. Đừng nói tới năm người bọn họ, sợ rằng dù có thêm nhiều người nữa thì vẫn có chỗ để nghỉ.
Từ lúc dùng bữa tới khi đi nghỉ, Thẩm Xác đều nói ít đến khó hiểu. Đào Khương là người đầu tiên phát hiện ra sự khác thường của anh ấy. Cô ấy vẫn dùng lời nói đả kích anh ấy như mọi khi, nhưng anh ấy không “tiếp chiêu”, mà chỉ uể oải đáp lại vài ba câu.
Hiếm khi thấy Chu Biệt khoác tay lên vai Thẩm Xác, “Anh đang lo lắng cho anh trai của tôi, đúng không? Yên tâm đi, giống như Nguy Chỉ đã nói. Anh trai tôi cũng là chủ nhân của Cửu Thời Khư, anh ấy sẽ không có chuyện gì đâu.”
Nghe thấy câu nói ấy, Thẩm Xác có phản ứng, bất thình lình hỏi Chu Biệt, “Cậu tin Nguy Chỉ?”
Chu Biệt sững người, “á” một tiếng rồi lập tức hỏi lại Thẩm Xác, “Hắn có cần phải lừa chúng ta không?”
Thẩm Xác im lặng.
Kiều Như Ý nhìn ra sự ngờ vực và lo lắng qua đôi mày hơi nhíu lại của Thẩm Xác, bèn hỏi anh ấy có chuyện gì.
Thẩm Xác mở miệng, định nói rồi lại thôi. Không phải anh ấy không muốn nói, trông có vẻ như không biết phải mở lời như thế nào. Kiều Như Ý không hề giục giã, nhưng cuối cùng lại chỉ đợi được một câu nói duy nhất của Thẩm Xác: Không có gì đâu.
Rõ ràng tâm trạng của anh ấy rất nặng nề.
Thấy thế, Đào Khương lo lắng vô cùng, cô ấy hạ giọng thúc giục, “Có chuyện gì thì anh nói ra đi, chúng ta đông người sức mạnh mà.”
“Chuyện này chẳng liên quan gì tới đông người sức mạnh cả.” Thường ngày, Thẩm Xác là người dứt khoát, vậy mà giờ đây bỗng trở nên ấp úng.
Sau cùng, vẫn là Kiều Như Ý nói trúng tim đen, “Anh kết luận luôn là Nguy Chỉ liệu có hãm hại chúng ta hay không đi.”
“Tạm thời thì không.” Thẩm Xác trả lời một câu.
Kiều Như Ý hơi sững lại. Nói như vậy là Nguy Chỉ vẫn có khả năng gây ra bất lợi đối với họ ư?
“Tóm lại,” Thẩm Xác tổng kết một câu, “Chúng ta giữ mối quan hệ bèo nước gặp nhau với Nguy Chỉ là được rồi.”
Sợ họ nghĩ nhiều, anh ấy lại bổ sung thêm một câu, “Dù sao thì hắn cũng là chủ nhân của Cửu Thời Khư, không phân biệt chính tà.”
Sau khi Thẩm Xác về phòng rồi, Chu Biệt liền cau mày nói, “Tôi không thích nghe câu đó chút nào. Anh trai tôi cũng là chủ nhân của Cửu Thời Khư. Nhưng anh ấy không hề lẫn lộn chính tà.”
Suy nghĩ của Ngư Nhân Hữu khá thẳng thắn. Anh ta bày tỏ với Kiều Như Ý và Đào Khương rằng họ nên khẩn trương rời khỏi Cửu Thời Khư là hơn.
“Nói thật lòng, tôi sợ bị dụ dỗ.”
Đào Khương gật đầu, câu này là câu chân tình.
Họ đang ở ngay trong Cửu Thời Khư, lại đối mặt với một vị chủ nhân có thể thỏa mãn tất cả nguyện vọng, con người chứ đâu phải cây cỏ mà không có lòng tham? Ngư Nhân Hữu lúc trước chẳng phải cũng suýt ngã vào con đường đó hay sao?
“Nhất là cậu đó.” Đào Khương chọc tay lên vai Kiều Như Ý, “Lúc trước cậu không ở trong Cửu Thời Khư, dù có tiếp xúc với Hành Lâm cũng chẳng có vấn đề gì. Giờ thì khác, nơi đây chính là một bình đựng dục vọng khổng lồ. Cẩn thận tung tích của Khương Thừa An chính là chấp niệm của cậu đấy.”
Kiều Như Ý hiểu nỗi lo lắng của cô ấy, bèn khẽ gật đầu. Nhưng điều đang khiến cô suy tư hơn cả lại là câu nói của Thẩm Xác: Không có thiện ác, không có chính tà.
Quả thực là như vậy.
Ba “không trái” của Cửu Thời Khư nghe thì có vẻ thánh thiện, thực chất lại cực kỳ công bằng. Có đòi hỏi thì phải có cho đi, đây là tiêu chuẩn để duy trì sự cân bằng. Sự cân bằng không thể bị phá vỡ, thế nên một khi bội ước, nơi đây sẽ quyết không nương tay.
Trong con mắt của chủ nhân Cửu Thời Khư, phàm là những người tới đây ước nguyện đều có một khao khát trong lòng, ham muốn ấy quá đỗi nặng nề thì dù nó là tốt hay xấu cũng đều trở thành một chấp niệm không thể xóa bỏ.
Nói một cách khác, mọi cảnh ngộ mà Người Ước Nguyện gặp phải sẽ đều là cái giá phải trả trong con mắt của Cửu Thời Khư, hắn sẽ không sinh lòng thương xót.
Bởi vậy, câu nói của Chu Biệt có sự thiên vị.
Cùng là chủ nhân của Cửu Thời Khư, Hành Lâm cũng sẽ không phân biệt chính tà hay thiện ác.
Về điểm này, ngay từ lần đầu gặp Hành Lâm, Kiều Như Ý đã cảm nhận được rồi. Tuy anh không làm điều xằng bậy, nhưng anh cũng là một người lang thang ngoài vòng pháp luật. Quy tắc trên đời không trói buộc được anh, anh chỉ kiên trì giữ vững quy tắc của Cửu Thời Khư.
Bởi vậy, kể từ lúc bước vào hành trình tới khu không người cho đến nay, khi đối mặt với mọi tình huống, Hành Lâm đều tỏ ra bình tĩnh, điềm nhiên, nói dễ nghe thì anh như đã tính toán trước được mọi việc, còn nói khó nghe là anh đang xem nhẹ chuyện sống chết. Anh không có chút thương cảm nào dành cho người bị hại. Ở trong mắt anh, tất cả những người đó chỉ đang bị hại bởi chính chấp niệm của mình.
Ngay cả việc đi xa để tìm kiếm gia đình chú Cát, suy cho cùng vẫn là để truy bắt Du Quang, bao gồm cả việc anh tìm lại những người mất tích trong cơn bão đen năm nào…
Đây là một phân tích lý trí của Kiều Như Ý. Song, mỗi lần đối mặt với Hành Lâm, cô luôn bị cảm tính tác động, cứ có cảm giác ở một khoảnh khắc nào đó, Hành Lâm cũng rất có tình người.
Đêm của Cửu Thời Khư đen đặc lạ thường. Vẫn có thể nghe thấy tiếng gió cát, nghe một lúc lâu, âm thanh ấy sẽ giống như tiếng một con thú mai phục trong bóng tối.
Kiều Như Ý nằm trên giường, ngẫm lại thật kỹ niên đại mà mình đang ở…
Đại Đường nhiều chí quái.
Quả nhiên không sai.
Cô vốn định ngồi chung với nhau để bàn tính thêm nhưng Đào Khương cứ liên tục ngáp ngủ. Chính cô ấy cũng thấy kỳ lạ, sao một người đã quen thức đêm như cô ấy lại không chống cự được cơn buồn ngủ. Không chỉ Đào Khương, những người khác cũng đều rất mệt mỏi.
Kiều Như Ý thì rất tỉnh táo.
Ở trong Cửu Thời Khư không có thời gian, thứ duy nhất có thể tính được thời gian là đồng hồ cát, trong phòng không có.
Kiều Như Ý nằm trong bóng đêm, nhưng tai lại điên cuồng nắm bắt mọi âm thanh xung quanh. Tiếng nghẹn ngào của gió cát càng khiến màn đêm của Cửu Thời Khư thêm phần yên ắng.
Song, trong mơ hồ, cô lại nghe thấy những âm thanh khác.
Hình như có ai đó đang thì thầm to nhỏ, lại như có ai đó nức nở.
Ảo giác ư?
Bất thình lình, Thăng Khanh trên cổ tay cử động, khè lưỡi, khiến Kiều Như Ý giật thót.
Cô ngồi bật dậy, giơ tay lên quan sát Thăng Khanh. Thăng Khanh lại trườn từ trên cổ tay cô xuống đất như một làn khói rồi trườn ra ngoài.
“Ấy, Thăng Khanh…”
Nó mới là cố nội của cô đấy.
Cô rất muốn tuân thủ quy tắc ở lại Cửu Thời Khư, chỉ muốn nhắm mắt lại, yên lặng chờ đợi tới giây phút được bước ra khỏi cửa lớn của Cửu Thời Khư.
Thăng Khanh định làm gì đây?
Trong lúc nghĩ, tay chân cô cũng rất khẩn trương. Cô xỏ giày cẩn thận, định đuổi theo Thăng Khanh. Có mấy lần cô đã suýt bắt được nó về rồi nhưng nó lại nhanh lẹ né được.
Cô để cho nó men theo khe cửa, chạy tuột ra ngoài.
Kiều Như Ý thậm chí đã muốn chết. Lúc này, cô chỉ có thể cầu trời khấn Phật là Thăng Khanh không bị Nguy Chỉ phát hiện, rồi trong một phút tức giận mang nó ra làm canh rắn là được.
Từ lúc bước ra khỏi phòng, cô đã lờ mờ cảm thấy có điều gì bất thường.
Kiều Như Ý quan sát xung quanh, ánh sáng của những ngọn nến đã ảm đạm đi rất nhiều. Những hình người nhỏ lơ lửng trên bấc nến cũng không còn nhảy nhót nữa. Chúng như bị thứ gì hút mất năng lượng, thẫn thờ tiu nghỉu.
Không gian trước mắt rất mờ nhạt, tựa hồ có một thứ mỏng như sương sa đang di chuyển trong không khí.
Cửu Thời Khư vốn đã rất kỳ quái rồi.
Kiều Như Ý tự vỗ về bản thân như vậy, rồi không ngừng dặn dò chính mình: Đừng lo chuyện bao đồng, không nhìn, không nghe, không tò mò…
Nhưng Thăng Khanh rất đắc ý, nó tỏ ra cực kỳ hưng phấn, men theo bậc thềm trườn xuống dưới. Kiều Như Ý chưa bao giờ thấy Thăng Khanh láu táu như vậy, bình thường nó sẽ là đối tượng bình tĩnh nhất.
Nếu có thể nằm im, nó sẽ nằm im.
Một là nó sợ làm người ta sợ, hai là nó lười.
Kiều Như Ý rón ra rón rén bước xuống bậc thềm, thầm nghĩ: Nhỏ bất hiếu kia, bình thường thì im re, lúc quan trọng lại kiếm chuyện cho tao phải không.
Cô đang mải nghĩ thì nghe thấy một âm thanh rất khẽ vang lên.
…
Chuông lạc đà kêu, ma quỷ sa mạc bật cười.
Cuống cuồng tới trước Cửu Thời Khư xin ước nguyện.
Lấy con mắt đổi bánh vàng.
Đem trâm bạc đổi lấy đoạn trường.
…
Kiều Như Ý đột ngột dừng bước.
Nhìn quanh ngó quất để tìm kiếm âm thanh này.
Nhưng âm thanh này dường như không phát ra từ một nơi cố định mà tới từ bốn phương tám hướng, nhẹ nhàng khẽ khàng, nửa nam nửa nữ, trống rỗng mà văng vẳng.
Ánh sáng trước mắt lại tối thêm một tầng.
Kiều Như Ý ghì chặt lấy tay vịn, trái tim nảy điên cuồng trong lồng ngực. Cô cau mày quát khẽ, “Ai đang giả ma giả quỷ ở đó? Ra đi!”
Nhưng tiếng nói của cô như dòng nước bị bọt biển hút đi nhanh chóng, không tạo ra được một chút uy hiếp nào.
Như thế, tiếng nói của cô không bật được ra ngoài vậy.
Ngược lại, âm thanh u ám kia cứ liên tục dội vào tai cô.
Gió cát nổi lên, trăng mờ nhạt,
Bàn tính của chủ nhân kêu lách cách.
Mỗi hạt cát là một linh hồn,
Một ổ tà ác được nuôi lớn sau tấm rèm quyền lực.
Nghe có vẻ như là một bài đồng dao về Cửu Thời Khư và chủ nhân.
Có điều nó khiến Kiều Như Ý phải lạnh sống lưng. Trước mắt là một không gian hỗn độn, tối tăm. Âm thanh u ám, văng vẳng như chui lên từ dưới đất cứ chậm rãi, từ từ nhưng từng câu từng chữ đều như dính máu.
Kiều Như Ý nhớ lại một cảnh tượng kinh điển trong một bộ phim kinh dị.
Bình thường cô chỉ khịt mũi khinh thường, giờ thực sự rơi vào hoàn cảnh đó mới thấy ghê rợn.
Thăng Khanh vẫn bò thẳng về phía quầy tiếp khách không chút dè dặt. Kiều Như Ý chạm tay vào Côn Ngô trên thắt lưng, thật sự có một khoảnh khắc muốn phi con dao này về phía đó… cản bước Thăng Khanh.
Nhưng điều kiện tiên quyết là với khoảng cách này, cô thật sự có thể găm chuẩn xác ra trước mặt nó, còn phải tạo ra sự uy hiếp và đe dọa ư?
Sau cùng Kiều Như Ý vẫn buông tay xuống, bấm bụng đuổi theo. Không được, lỡ như găm lệch, phi dao trúng người Thăng Khanh thì sao?
Cô đuổi một mạch tới tận quầy tiếp khách.
Âm thanh kia vẫn vang vọng không ngừng.
Mỗi hạt cát là một linh hồn, một ổ tà ác được nuôi lớn sau tấm rèm quyền lực.
Da đầu Kiều Như Ý tê rần từng cơn. Vậy là ý gì?
Thăng Khanh không ở lại quá lâu gần khu vực quầy tiếp khách mà chui vào đa bảo các* đằng sau quầy tiếp khách.
*Một kiểu kệ trưng bày đồ sưu tầm, đồ vật cổ thời xưa của người Trung Quốc, được chia thành nhiều ô nhỏ hình vuông, đóng sát tường.
Kiều Như Ý đau đầu vì nó. Hôm nay Thăng Khanh làm sao thế này?
Nó chui vào được nhưng cô đâu có vào được.
Kiều Như Ý tỉ mỉ quan sát đa bảo các trước mặt. Nó cao thẳng tới tận nóc nhà, khiến người ta nhìn vào mà hoa cả mắt.
Thăng Khanh kiên quyết chui vào đây, chắc không phải ngẫu nhiên.
Lẽ nào trong này có mật thất?
Ánh mắt Kiều Như Ý di chuyển xung quanh đa bảo các, âm thanh bên tai vẫn còn.
Mỗi hạt cát là một linh hồn, một ổ tà ác được nuôi lớn sau tấm rèm quyền lực.
Đằng sau tấm rèm quyền lực?
Kiều Như Ý chậm rãi giơ tay, chạm lên từng ô của đa bảo các, xem xem có cơ quan trong truyền thuyết nào không.
Thăng Khanh đã biến mất tăm, không thể phủ nhận, trong này nhất định có không gian.
Tim cô đập cực nhanh, Thăng Khanh muốn cô phát hiện ra điều gì đó ư?
Đa bảo các là một kiến trúc cao nhiều tầng, Kiều Như Ý chỉ có thể để ý tới tầm mắt hiện tại trước.
Món đồ nào cũng đều rất quái dị.
Hình nộm bằng cỏ được buộc dây đỏ, khi chạm vào, nó còn nhe răng cười với cô, khiến Kiều Như Ý giật thót.
Hộp phấn kia được gia công rất tinh xảo. Kiều Như Ý thử chạm vào, nào ngờ có từng tiếng khóc rưng rức bật ra từ trong hộp phấn, như đang nhốt một nữ nhi bên trong vậy.
Ngay sau đó, âm thanh xung quanh bỗng đổi tông.
Trước đó còn là một giọng dở nam dở nữ, bây giờ chuyển thành một chất giọng rất trẻ, còn thi thoảng bật ra tiếng cười dị thường.
Bé con đừng khóc lóc,
Mẫu thân đang lột da người.
Lột xong khâu thành tấm ước nguyện,
Treo ở đầu giường, vẫy gọi Hi, Di.
Thậm chí còn xen lẫn một vài tiếng thút thít của trẻ nhỏ.
Nội dung bài đồng dao đã thay đổi.
Cô bắt được hai chữ “Hi, Di”.
Kiều Như Ý vô thức xoa cánh tay, chợt phát hiện hai cánh tay đều lạnh toát, da gà nổi khắp người.
“Thăng Khanh…” Cô gọi bằng tông giọng cực thấp.
Mấy món đồ ở đây dị quá, xung quanh cũng ghê rợn vô cùng. Tuy rằng cô không quá nhát gan, nhưng đối mặt với những gì chưa thể nắm bắt được, cô vẫn nên cẩn thận là hơn, cô rất quý tính mạng của mình.
Không thấy Thăng Khanh chui ra.
Những tiếng đồng dao hòa cùng tiếng thút thít trẻ con khiến lòng cô rối như tơ vò.
Ánh mắt cô bất chợt phát hiện một chiếc đồng hồ cát ở trên đầu.
Chiếc đồng hồ cát rỏ máu có lớp khung trong suốt như pha lê. Từng giọt máu nhỏ xuống không bắn tung tóe tứ phía mà chảy thành từng giọt, từng giọt chắc chắn.
Kiều Như Ý kiễng chân lên, ngón tay từ từ sát lại gần chiếc đồng hồ cát trên kệ. Khoảnh khắc chạm vào sẽ có cảm giác gì nhỉ?
Cảm giác trực tiếp nhất là nó không hề nhúc nhích. Khác với các món đồ trang trí khác ở trên, chiếc đồng hồ cát này như được khảm lên kệ vậy.
Kế đó chính là cảm giác cuộn trào dữ dội rất khó chịu, như thể toàn thân đều đang đau nhức, nhưng cũng lại như chỉ có cảm xúc đang không thoải mái.
Kiều Như Ý rút vội tay về, cảm giác ấy lập tức biến tan.
Cô nhìn trân trân chiếc đồng hồ cát đó. Lẽ nào nó chính là cơ quan?
Ý thức được điều này, nhịp tim của Kiều Như Ý đập nhanh hơn. Nếu nó thật sự là cơ quan, vậy thì đằng sau đa bảo các này sẽ là nơi nào? Bí mật của Cửu Thời Khư phải chăng nằm ngay đằng sau nó?
Bài đồng dao bên tai chẳng biết đã ngưng từ lúc nào, chuyển thành những tiếng động nhỏ vụn vặt, dường như có vô số cái bóng bay là là bên cạnh, rồi thì thầm vào tai cô.
Những âm thanh ấy len lỏi vào trong tai cô, có vẻ như đang nói… Cứu mạng?
Cứu mạng ư?
Ai cần cô cứu mạng? Cô có thể cứu mạng của ai?
Những lời thì thầm vẫn ào ào không dứt, Kiều Như Ý nhất thời hoảng hốt. Ánh sáng xung quanh mỗi lúc một ảm đạm hơn. Ánh lửa le lói chỉ bằng một hạt đậu, trong bóng tối dường như có những bóng đen đang lặng lẽ di chuyển.
Kiều Như Ý nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ cát đó, ham muốn chạm vào nó càng lúc càng mãnh liệt. Cô tin chắc rằng nó chính là cơ quan để mở đa bảo các.
Cô từ từ nâng tay lên…
Nhưng đúng vào lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng, “Cô đang làm gì đó?”
Kiều Như Ý vội thu tay về ngay, đồng thời quay người lại, lưng tựa vào đa bảo các.
Tất cả đều xuất phát từ phản xạ có điều kiện. Hậu quả là xương bả vai đập vào chiếc tủ đằng sau khiến cô đau đớn.
Là Nguy Chỉ.
Rõ ràng hắn đang đứng trên bậc thềm, vậy mà giọng hắn lại như gần trong gang tấc.
Xong rồi, bị bắt quả tang.
Kiều Như Ý thầm thở dài: Thăng Khanh ơi là Thăng Khanh, mày chạy đi đâu thế.
Cùng với sự xuất hiện của Nguy Chỉ, mọi âm thanh nhỏ bé, vụn vặt bên cạnh cô còn đột ngột biến mất, nói chi tới tiếng đồng dao.
Hắn chậm rãi bước xuống bậc thang, mỗi bước hắn đi, ánh nến lại sáng lên một phần. Chiếc áo dài nhẹ nhàng lay động, không có gió mà ống tay áo vẫn bay bay. Bóng hình cao lớn tiến dần về phía cô, ít nhiều mang tới cho cô cảm giác áp lực.
Cảm giác này cô cũng cảm nhận được trên người Hành Lâm. Nó là sự áp lực vô hình mà họ mang tới cho người đối diện, không rõ xuất phát từ chiều cao hay phương diện nào khác.
May thay Nguy Chỉ mặc một bộ đồ rất nhã nhặn, bộ đồ màu ánh trắng lúc trước đã được thay sang một bộ đồ trắng thuần khiết, tôn lên khí chất cao quý mà lạnh lẽo như vầng trăng nơi cuối trời của hắn.
Kiều Như Ý nhìn mãi, nhìn mãi, hình ảnh ấy lại vô thức hiện lên trong đầu…
Trong làn khói sương lững lờ, một tà áo trắng phất phơ…
~Hết chương 106~
Chia sẻ cùng tôi nhé…