
Cảm giác bị bắt quả tang tại trận thế này thực sự không thoải mái, cho dù là một người không cần thể diện như Kiều Như Ý thì cô cũng cảm thấy mấy chuyện kiểu này cứ xuất hiện hết lần này tới lần khác sẽ không hay chút nào.
Lần đầu tiên bị Hành Lâm bắt gặp, lần thứ hai bị Nguy Chỉ bắt gặp… Đều là chủ nhân của Cửu Thời Khư.
Nguy Chỉ tiến dần lên từng bước một, không thể phân biệt được những cảm xúc biến hóa đằng sau lớp mặt nạ kia, chỉ có thể phán đoán thông qua những bước chân chậm rãi của hắn. Hắn vẫn đang tỏ ra rất thong dong, nhàn nhã.
Không thể trốn thoát ngay lúc này rồi, vì hắn đã đi tới trước mặt cô.
“Không ngủ được ư?” Nguy Chỉ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt bình lặng mà nhạt nhòa.
Dĩ nhiên đó không phải là giọng điệu quan tâm nên Kiều Như Ý cũng không thể nào nhân đà leo lên. Hắn nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt đã hiểu quá rõ mọi chuyện.
Kiều Như Ý hắng giọng, “Con… thú cưng của ta chạy mất rồi, ta đang đi khắp nơi tìm nó. Nó nhát gan, còn chưa quen với nơi này.”
“Thú cưng?” Nguy Chỉ hờ hững hỏi.
“Ừm, đúng, là một con rắn.” Kiều Như Ý giải thích.
Nguy Chỉ dường như đang cười khẽ, “Sở thích của Kiều tiểu thư thật là khác người.”
“Cũng bình thường thôi mà…” Kiều Như Ý trả lời nước đôi, rồi lập tức sực tỉnh, ngẩng phắt lên nhìn anh.
Hắn vừa gọi cô là… Kiều tiểu thư?
Nguy Chỉ cụp mắt nhìn cô chăm chú, “Sao thế? Tìm được con rắn của cô rồi à?”
Kiều Như Ý vứt bỏ cảm giác khác lạ ấy, cùng lúc ấy lại cảm thấy rối bời trong lòng. Nếu nói là chưa tìm được thì sẽ là lấy cớ dòm ngó, còn nói tìm được rồi… thì nó ở đâu?
Cô đang mải nghĩ thì chợt cảm thấy mu bàn tay sau lưng lành lạnh, ngay sau đó có thứ gì quấn lấy ngón tay của cô. Thế mà cô lại cảm thấy mừng rỡ vô cùng, bèn chìa tay ra phía trước, “Tìm thấy rồi.”
Cô nhìn xuống, Thăng Khanh đang yên ổn nằm bò trong lòng bàn tay cô.
Giây phút này, cuối cùng Kiều Như Ý cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô thầm nghĩ: Thăng Khanh ơi Thăng Khanh, coi như mày hiểu chuyện, đã không bỏ rơi tao ở đây.
Nguy Chỉ đang nhìn Thăng Khanh không chớp mắt, dường như rất có hứng thú. Kiều Như Ý thấy vậy, bèn nói, “Thường ngày Thăng Khanh cũng không thích chạy lung tung, thế mà hôm nay lại hơi trái khoáy. Giờ tìm được là tốt rồi, ngài yên tâm, ta sẽ không để nó bò đi lung tung nữa đâu.”
Dứt lời, cô khẽ gật đầu với Nguy Chỉ, coi như lời chúc ngủ ngon rồi quay người rời đi.
Một giây sau, lòng bàn tay bỗng trống trải.
Kiều Như Ý ngoái đầu nhìn lại, Nguy Chỉ đã lấy mất Thăng Khanh từ trong tay cô. Cô sững người, quay ngược trở lại, nhìn Nguy Chỉ với vẻ khó hiểu.
Thăng Khanh cũng không nhúc nhích, không biết có phải đã sợ đến ngất đi rồi không.
Kiều Như Ý cảm thấy không thoải mái, đưa tay về phía Nguy Chỉ, “Thăng Khanh nhát gan, xin ngài trả lại cho nó ta.”
Nguy Chỉ xách nó ra trước mặt, “Nhát gan ư? Dám bò lung tung trong Cửu Thời Khư thì không nhát gan chút nào đâu.”
Chửi gà mắng chó đây mà.
Cô không thể chịu nổi khi thấy Thăng Khanh bị người ta xách ngược lên như thế. Kiều Như Ý tiến lên, giơ tay muốn với lấy. Động tác của Nguy Chỉ nhanh hơn cô, khẽ nhấc cánh tay lên…
Thực sự chỉ là “khẽ nhấc cánh tay lên”.
Kiều Như Ý lại ngước mắt lên, Thăng Khanh cách cô quá cao, quá xa.
Cô bực dọc, chuyển qua nhìn thẳng vào mặt Nguy Chỉ. Nguy Chỉ cụp mắt xuống nhìn cô, một ánh mắt vừa kiêu ngạo vừa ánh lên vài phần hứng thú.
Ở khoảng cách gần thế này, cảm giác lạnh lẽo, xa cách toát ra từ Nguy Chỉ quấn chặt lấy hơi thở của cô. Đôi mắt đằng sau lớp mặt nạ, nhất là khi đuôi mắt hơi nhếch lên một chút…
Sao lại giống Hành Lâm đến thế nhỉ?
Kiều Như Ý lại phải rũ bỏ suy nghĩ này, sao cô cứ buộc hắn và Hành Lâm lại với nhau thế?
Nếu hắn không chịu trả, cô sẽ chuyển qua giật.
Cô bật mạnh, nhảy lên túm lấy!
Nguy Chỉ lại từ tốn nhấc cánh tay lên cao hơn.
Kiều Như Ý cau mày, nhảy lên lần nữa. Cánh tay của Nguy Chỉ không hề nhúc nhích. Hắn nhìn chăm chăm vào gương mặt hơi đỏ hồng của cô, đáy mắt như thấm đẫm màu trêu chọc.
Khi rơi xuống đất, Kiều Như Ý không đứng vững, lưng bèn đụng vào đa bảo các. Thấy vậy, Nguy Chỉ bước vội lên, hơi cúi người, đệm cánh tay vào sau lưng cô, “Cẩn thận.”
Sống lưng của cô liền chạm vào cánh tay hắn. Nó rắn chắc, mạnh mẽ, hơi thở dày đặc của người đàn ông bủa vây lấy cô.
Tranh thủ lúc hắn cúi người đỡ cô, Kiều Như Ý nhanh tay nhanh mắt, lập tức giật lấy Thăng Khanh, động tác nhanh gọn và dứt khoát.
Nguy Chỉ không ngờ cô lại có những toan tính ấy, hơi sững lại một chút rồi lập tức đứng thẳng dậy. Kiều Như Ý hơi nghiêng đầu liếc mắt, “Ngài có thể buông tay rồi chứ?”
Cánh tay của Nguy Chỉ vẫn đang vòng hờ quanh người cô. Tư thế này không khác gì ôm ấp, rất mập mờ.
Nghe thấy vậy, Nguy Chỉ cũng không hề hoảng hốt và gượng gạo. Điều này khiến Kiều Như Ý lập tức hiểu ra hắn đang cố tình.
“Kiều tiểu thư đứng vững chưa?” Nguy Chỉ như đang cười khẽ.
Kiều Như Ý nghi hoặc nhìn hắn.
Hắn cúi mặt, “Đừng va đụng làm hỏng đồ trên đa bảo các đấy, nhất là…” Hắn bất ngờ vươn tay ra, ngón tay mảnh khảnh bỗng nâng cằm cô lên, ra hiệu lên phía trên, “Chiếc đồng hồ cát đó.”
Kiều Như Ý không ngờ hắn lại làm ra hành động ấy, tính ngoảnh mặt né tránh nhưng không được như ý nguyện. Ngón tay hắn như ghìm chặt lấy cằm cô, hắn không dùng quá nhiều sức, vậy mà cô vẫn không thể giằng ra.
Nguy Chỉ hơi nghiêng đầu, trong ngữ khí có vài phần cưỡng ép, “Nghe thấy chưa?”
Kiều Như Ý chợt cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Đang nằm trong tay người ta, không thể không nhún nhường. Cô khẽ gật đầu, thấy hắn vẫn cứ nhìn mình chằm chằm, cô bèn lên tiếng, “Nghe thấy rồi.”
Có vẻ như Nguy Chỉ rất hài lòng về câu trả lời của cô. Hắn buông cằm cô ra, còn giơ tay xoa đầu cô.
Động tác này quá bất ngờ.
Kiều Như Ý sững sờ trong khoảnh khắc.
Động tác xoa đầu của Nguy Chỉ có vẻ rất tùy ý, vì hắn cũng rút tay lại cực nhanh. Nhưng hắn không để cô đi, mà cúi người xuống nhìn cô, “Có câu này ta muốn hỏi cô.”
Ngữ khí rất nghiêm túc.
“Chuyện gì?”
Nguy Chỉ, “Sao lại có người dùng hai chữ ‘bạn bè’ để hình dung vị hôn phu của mình nhỉ?”
Kiều Như Ý không ngờ được hắn lại hỏi như vậy, nhất thời đứng sững lại.
Nguy Chỉ dường như rất muốn cười trước điệu bộ của cô, một tiếng cười khẽ đã bật ra từ sâu trong cổ họng, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ xấu xa. Hắn dí sát vào mặt cô, như muốn quan sát biểu cảm của cô. “Đã không thích, vì sao còn muốn lấy hắn?”
“Ai nói ta không thích?” Kiều Như Ý sắp không chống đỡ nổi sự dồn ép của hắn, vội vàng phản bác.
“Thích ai?” Nguy Chỉ có vẻ tò mò, “Thích Khương Thừa An, hay là Hành Lâm?”
Một cơn chấn động âm thầm làm rung chuyển đôi mắt Kiều Như Ý. Hắn đã nhắc đến Hành Lâm, nhưng lại là vì câu hỏi này.
“Ta không cần phải trả lời ngài.” Nói rồi, cô định bỏ đi.
Nhưng bất thành.
Nguy Chỉ né lẹ người, cản hướng đi của cô.
“Ngài có ý gì đây?” Kiều Như Ý không vui.
Nguy Chỉ, “Chẳng phải cô vẫn luôn tìm người sao? Vị hôn phu của cô ấy.”
“Phải.”
Nguy Chỉ cười khẽ, “Vì sao cô không nhờ ta giúp đỡ?”
Kiều Như Ý hồ nghi, “Ngài biết tung tích của Khương Thừa An?”
Nguy Chỉ sát lại gần cô, “Ta là chủ nhân của Cửu Thời Khư, cô chỉ cần ước nguyện với ta, ta ắt sẽ thỏa mãn tâm nguyện của cô.”
Sự mong chờ trong đôi mắt Kiều Như Ý tan biến hoàn toàn. Cô cười khẩy, “Không ngờ chủ nhân của Cửu Thời Khư lại thích đùa như vậy đấy.”
Nguy Chỉ khẽ lắc đầu, “Ta không bao giờ nói dối.”
Ánh mắt Kiều Như Ý trong trẻo, cô bình tĩnh và lý trí, “Tôi nghĩ mình vẫn có thể đối phó được với chuyện tìm người, một năm chưa tìm được thì tìm hai năm, hai năm chưa tìm được thì tìm ba năm, kiểu gì cũng có thể lần ra manh mối.”
Nguy Chỉ bỗng bật cười, “Vậy cô có từng nghĩ, biết đâu người cô cần tìm đang ở ngay bên cạnh, nhưng người ấy không thể truyền đạt thông tin tới cho cô, mà cô cũng không cảm nhận được nỗi đau khổ của người ấy không?”
Nghe xong, trái tim Kiều Như Ý như đập lỡ một nhịp, cô hỏi, “Ý của ngài là Khương Thừa An đang ở ngay bên cạnh tôi?”
Nguy Chỉ đứng gần cô hơn một chút, nói rành mạch từng câu từng chữ, “Ước nguyện với ta đi, ta có thể giúp cô thực hiện mọi điều.”
Đôi mắt hắn u ám, sâu hun hút, như đại dương sâu thẳm dưới bầu trời đêm, mặt biển mênh mông và tĩnh lặng nhưng thực chất dưới đáy biển, sóng ngầm rất kỳ quái.
Kiều Như Ý nhìn hắn trân trân, “Ngài cảm thấy ta có thứ để trao đổi ư?”
“Dĩ nhiên là có.”
“Ngài muốn gì?” Kiều Như Ý hỏi.
Ánh mắt Nguy Chỉ nhìn cô ánh lên chút gì khác lạ, giọng hắn khi hạ xuống rất êm tai, quyến rũ.
“Ở lại bên ta.”
Phải mất một lúc, Kiều Như Ý mới phản ứng lại được, “Gì cơ?”
Nguy Chỉ giơ tay lên, ngón tay gầy nhẹ nhàng vuốt qua gò má cô, vừa như trân trọng vừa như đánh giá.
“Ở lại đây, ở lại Cửu Thời Khư với ta.”
Nghe xong, ban đầu trái tim Kiều Như Ý chợt chao đảo, sau đó cô lập tức mỉm cười, “Nếu ta ở lại đây thì hà tất phải ước nguyện với ngài?”
“Cô không muốn đổi lấy tự do cho Khương Thừa An?”
“Muốn.” Kiều Như Ý điềm tĩnh, “Nhưng ta không tin ngài.”
Nguy Chỉ cười nửa đùa nửa thật, “Ta việc gì phải lừa gạt cô?”
Kiều Như Ý cười vờ vĩnh, “Ta nghĩ chúng ta không hề thân quen.”
Nguy Chỉ cười, tuy rằng đôi mắt vẫn khá u ám nhưng có thể nhìn thấy có những tia sáng lấp lánh đang le lói.
Hắn sát lại gần cô, chiếc mặt nạ lạnh lẽo rất gần, rất gần với gương mặt cô, gần tới mức có thể cảm nhận được khí lạnh tỏa ra từ nó.
“Cô là một cô gái rất thú vị đấy.”
Kiều Như Ý nhìn trân trân vào đôi mắt nguy hiểm của Nguy Chỉ, nhìn mãi nhìn mãi bất ngờ giơ tay, chụp lấy mặt nạ của hắn.
Nhưng cô vồ hụt.
Nguy Chỉ đã nhanh lẹ lùi về phía sau, né tránh bàn tay của cô. Thậm chí đầu ngón tay cô còn chưa chạm được vào mặt nạ của hắn.
Phản ứng cực kỳ nhanh.
Nguy Chỉ cười, “Kiều tiểu thư có ý đồ gì đây?”
Kiều Như Ý nghĩ đằng nào cũng đã động thủ như thế này rồi, vậy thì dứt khoát luôn đi. Cô tức tốc lao về phía hắn, một lần nữa định cướp chiếc mặt nạ.
“Ngài có vài phần giống một cố nhân của ta, chi bằng hãy tháo mặt nạ xuống cho ta xem thử.”
Lần này, khí thế của Kiều Như Ý rất hung hãn, động tác cũng cực kỳ nhanh lẹ, tay vươn thẳng về phía mặt của Nguy Chỉ.
Nguy Chỉ bất ngờ ngửa lưng ra sau, gập người xuống. Mái tóc đen tuyền như thác đổ xuống, lướt qua Thăng Khanh trên cổ tay cô. Hắn né người, một lần nữa tránh khỏi màn tấn công của cô. Vạt áo bào màu trắng tinh sượt qua vòng eo thon của cô, nhưng hắn cũng theo đà kéo tuột cô vào lòng.
“Cố nhân là ai?” Khi Nguy Chỉ cười khẽ, mặt nạ phản chiếu những tia sáng xanh âm u, giọng hắn dễ nghe như muốn dụ dỗ người ta.
Kiều Như Ý không phí lời với hắn, một lần nữa giơ tay. Lần này cô thực sự đã chạm vào được mặt nạ của người đàn ông, nhưng cũng bàng hoàng phát hiện ra nó như dính hẳn vào gương mặt vậy.
“Kiều tiểu thư hơi nhẹ tay rồi.” Nguy Chỉ một lần nữa tránh né.
“Thế ư? Vậy thì thử con dao này xem.” Kiều Như Ý xoay tay rút Côn Ngô ra, lưỡi dao sắc lẹm ánh lên một tia sáng lạnh lẽo.
Nhưng lần này Nguy Chỉ lại không trốn tránh nữa, ngược lại yết hầu của hắn như đang đón đợi sát chiêu của cô.
Kiều Như Ý không ngờ được hắn sẽ nghênh đón, kinh hoàng thu tay lại.
Cũng chính vào lúc cô thu tay về thì Nguy Chỉ bất ngờ nắm chặt cổ tay, kéo thẳng cô vào lòng.
Lực vừa đủ để cô nghe thấy nhịp tim như trống dồn của mình, nhưng cô không làm tổn thương hắn được phân nào.
“Muốn tháo mặt nạ của ta, hà tất phải động thủ?” Nguy Chỉ dẫn dắt ngón tay cô chạm lên mặt nạ rồi thì thầm.
Kiều Như Ý chợt cảm thấy lạnh ngắt bên dưới ngón tay, như có một cây kim bằng băng đang đâm thẳng vào tim qua đường ngón tay.
Cô đột ngột rút tay về, nhưng Nguy Chỉ lại theo đà ghì chặt lấy eo cô, áp sát cô, “Hay là cô đoán thử đi.”
Giọng hắn đầy mê hoặc, “Đoán thử xem, bên dưới lớp mặt nạ này là rốt cuộc là dung mạo của người cô yêu hay là bộ mặt thật của một tên La Sát?”
~Hết chương 107~
Chia sẻ cùng tôi nhé…