Cửu Thời Khư | Chương 108: Sợ cô sẽ yêu Nguy Chỉ

Trái tim Kiều Như Ý lạnh căm, cảm thấy lực dồn vào phần eo không hề nhẹ, cô âm thầm sửng sốt.

Thân thủ của vị chủ nhân Cửu Thời Khư này thâm tàng bất lộ. Tuy hắn không đối đầu rắn mặt với cô, nhưng từng động tác né đòn đều rất từ tốn, ung dung, một khi phát động công kích sẽ khiến người ta không kịp trở tay.

Cô tự nhận thân thủ của mình cũng không tệ, thậm chí có thể nói còn là người xuất sắc, thế mà cô phải rất nhọc nhằn trong việc giật lấy mặt nạ trên mặt hắn, đây là điều cô quả thực không ngờ tới.

“Ông chủ bắt tôi đoán, thà để ta nhìn cho rõ còn hơn.” Kiều Như Ý bị hắn ghì chặt trong lòng, mấy lần giãy giụa nhưng vẫn bị hắn dễ dàng khống chế.

Nguy Chỉ cất giọng có vẻ hứng thú, “Cô gái nhỏ, không phải mọi sự thật trên đời đều như những gì ta nhìn thấy đâu.”

Kiều Như Ý thấy không giằng ra được, quyết định làm một kẻ thức thời. Cô bất ngờ bật cười, “Vậy được, ta không nhìn nữa, thả ta ra.”

“Dễ dàng từ bỏ vậy sao?” Nguy Chỉ hỏi.

Kiều Như Ý tươi cười rạng rỡ, “Phải, ta là người rất giỏi nhìn thấu cục diện, tuyệt đối không đâm đầu vào những việc đã biết trước là không có kết quả.”

Nguy Chỉ nhìn cô chăm chú, ánh mắt bạo dặn và thẳng thắn. Kiều Như Ý vô tình chạm phải ánh mắt của hắn, bỗng chốc như bị cuốn vào một đại dương mênh mông, sâu thẳm, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.

Lát sau, cô giật mình nhận ra, “Không buông tay ư?” Cô ra hiệu xuống bàn tay đặt trên eo mình.

Bình thường, là một người khác, khi được nhắc đến mức này thì cũng nên hiểu phần nào rồi.

Nhưng Kiều Như Ý quên mất, Nguy Chỉ không phải là người thường.

Nguy Chỉ không buông tay.

Không những không buông mà còn ôm chặt hơn nữa.

Hắn kéo tay, Kiều Như Ý gần như dính chặt vào lòng hắn. Cô thảng thốt, nhưng Nguy Chỉ thậm chí còn đang áp mặt xuống, chiếc mặt nạ lành lạnh sượt qua gò má cô.

“Nếu ta không buông, cô làm gì được ta?” Chất giọng trầm trầm của hắn rơi xuống vành tai cô.

Kiều Như Ý tưởng như ngừng thở, vành tai vô thức đỏ lựng lên. Cô đang định quát thì nghe thấy một giọng nói vọng xuống…

“Như Ý.”

Kiều Như Ý quay đầu lại nhìn, là Thẩm Xác.

Nguy Chỉ cũng ngẩng đầu nhìn lên. Sau khi thấy Thẩm Xác, hắn bật cười, “Mấy người kẻ nào kẻ nấy quả thật không coi quy tắc của Cửu Thời Khư ra gì.”

Tranh thủ lúc hắn buông lỏng cảnh giác, Kiều Như Ý thoát ra, nhưng lại không được như ý nguyện. Cánh tay Nguy Chỉ như một cái lồng sắt, giam cầm cô hoàn toàn.

Thẩm Xác bước lên, nhìn trọn vẹn toàn bộ cảnh tượng trước mắt. Anh ấy vốn là một người đàn ông có tướng mạo tuấn tú, lạnh lùng, một khi lạnh nhặt hẳn trông sẽ lại càng xa cách.

Anh ấy nhìn Nguy Chỉ, “Hóa ra đây là thái độ tiếp khách của Cửu Thời Khư?”

Nguy Chỉ  bấy giờ mới buông tay, cất giọng nhẹ tênh, “Trước các người, Cửu Thời Khư chưa bao giờ tiếp khách, không có đạo tiếp khách cũng là lẽ thường tình.”

Kiều Như Ý tranh thủ chạy thoát.

Thẩm Xác liếc nhìn Nguy Chỉ, rồi quay qua nhìn Kiều Như Ý, “Về phòng.”

Đây là lần đầu tiên Kiều Như Ý cảm nhận được sự gấp gáp toát ra từ Thẩm Xác. Anh ấy rất cảnh giác Nguy Chỉ, toàn bộ cơ thể đang rơi vào trạng thái phòng ngự.

Cô cũng không muốn ở lại nơi này quá lâu, đằng nào thì Thăng Khanh cũng đã trở về, cô bèn mượn vội đường lùi mà Thẩm Xác đã bày ra sẵn.

Thẩm Xác cũng không ở lại thêm, có vẻ như anh ấy bước xuống dưới này chỉ vì cô.

Khi lên trên tầng, Kiều Như Ý lại len lén ngó đầu xuống, một Nguy Chỉ ban nãy còn đứng bên cạnh đa bảo các giờ đã biến mất dạng.

Một giây sau, đầu cô bị Thẩm Xác xoay trở lại. Anh ấy hạ giọng xuống cực thấp, “Không phải chứ, bà chị. Đêm hôm rồi cô còn không đi ngủ, lảng vảng dưới đó làm gì?”

Kiều Như Ý đâu có tâm trạng trả lời anh ấy. Cô ra sức chỉ tay xuống dưới tầng. Thẩm Xác cũng thò đầu ra nhìn nhanh, hiểu ý cô bèn kéo cô vào trong một góc tối.

“Hắn là chủ nhân nơi này, xuất thần nhập quỷ cũng không có gì lạ. Cô đừng tò mò về hắn.” Anh ấy chân thành khuyên nhủ, khác hẳn với vẻ lạnh lùng và đề phòng ban nãy, “Cô còn chưa trả lời tôi, cô ra ngoài làm gì đấy?”

Kiều Như Ý chỉ tay vào Thăng Khanh, “Nó chạy vào trong đa bảo các, tôi đã phải tìm một lúc lâu. Ấy, nói tới đa bảo các, tôi cứ có cảm giác trong đó có một căn phòng kín. Còn nữa, ban nãy tôi nghe thấy có tiếng người đọc đồng dao. Cái gì mà một hạt cát, một linh hồn, nghe ghê lắm.”

“Một hạt cát, một linh hồn là sao?” Thẩm Xác chẳng hiểu gì cả.

Kiều Như Ý cố gắng hồi tưởng lại, “Toàn bộ bài đồng dao thì tôi quên rồi, tóm lại nó cứ ngắt thành từng đoạn từng đoạn, gì mà bàn tính của chủ nhân kêu lách cách, mỗi hạt cát là một linh hồn, treo ở đầu giường vẫy gọi Hi, Di gì gì đó.”

Thẩm Xác bày tỏ mình không nghe thấy, cũng chưa từng nghe thấy bao giờ.

“Như Ý, chúng ta đối với Cửu Thời Khư chỉ là khách qua đường. Nhớ kỹ…” Thẩm Xác nghiêm mặt lại, gằn rõ ràng từng từ từng chữ, “Tuyệt đối… Tuyệt đối đừng tò mò về thế giới của Nguy Chỉ. Nhất định… Nhất định phải tránh xa hắn một chút.”

Kiều Như Ý rất muốn nói rằng ban nãy cô thật sự không định trêu chọc Nguy Chỉ, chính hắn mới là người chủ động trêu chọc.

Nhưng cô thấy kỳ lạ về thái độ của Thẩm Xác, cô hỏi anh ấy, “Sao anh căng thẳng khi thấy tôi tiếp xúc với Nguy Chỉ như vậy? Ai không biết lại tưởng anh đang ghen đấy.”

Anh ấy nhầm đối tượng để căng thẳng rồi thì phải.

Thẩm Xác không đùa giỡn với cô, nhưng cũng không nói cho cô nguyên nhân, chỉ đáp một câu nước đôi, “Tóm lại, cô đừng chọc vào hắn thì mọi chuyện êm xuôi.”

“Nếu là Đào Khương thì sao?” Kiều Như Ý cố tình hỏi.

Thẩm Xác như đã thả lỏng hơn, nói, “Đào Khương tôi lại chẳng lo, mục đích của Nguy Chỉ không phải là cô ấy…” Nói xong, anh ấy chợt nhận ra là mình đã nhiều chuyện.

Bị Kiều Như Ý bắt tại trận, “Ý của anh là, mục đích của Nguy Chỉ là tôi? Vì sao lại là tôi?”

Thẩm Xác há hốc miệng, cuối cùng chỉ nói, “Chắc chắn là cô rồi, ban nãy còn chưa rõ ràng à?”

… Chỉ vậy thôi?

Kiều Như Ý cười, “Thẩm Xác, anh qua quýt với trẻ lên ba đấy à?”

Thẩm Xác thở dài, “Tôi sợ cô sẽ yêu Nguy Chỉ, vậy được chưa?”

Kiều Như Ý còn đang đợi để nghe một thông tin chấn động, kết quả… Cô ngẩn ra một lúc lâu, sau đó mới “Hả”.

“Tôi yêu hắn?” Cô chỉ tay xuống lầu, “Yêu Nguy Chỉ?”

Thẩm Xác gật đầu vừa cho xong chuyện vừa như muốn tránh né, rồi kéo cô một cái, “Tóm lại, cứ tránh xa Nguy Chỉ ra là được.”

Kiều Như Ý bị anh ấy kéo tuột đi, bất lực cười, “Thẩm Xác, anh chắc chắn muốn qua quýt như vậy với tôi sao? Chúng ta là một nhóm, anh nghĩ cho kỹ đấy.”

“Cô hiểu lầm rồi. Tôi chưa bao giờ, chưa từng nghiêm túc hơn giây phút này. Đúng là tôi sợ cô yêu Nguy Chỉ. Hắn là ai chứ? Quản lý mọi chuyện của Cửu Thời Khư, không sống cùng một thế giới với chúng ta.”

Kiều Như Ý uể oải đáp, “Vậy Hành Lâm cũng quản lý mọi chuyện của Cửu Thời Khư, sao không thấy anh căng thẳng đến vậy?”

“Giống nhau sao được?” Thẩm Xác kéo cô tới trước cửa phòng cô, chủ động mở cửa phòng cho cô, “Vả lại, tôi quả thực cũng không hy vọng Hành Lâm quá thân thiết với cô đâu.”

“Này, anh…”

“Trông chừng Thăng Khanh cho cẩn thận, đừng để nó chạy lung tung nữa.” Thẩm Xác không cho cô bất cứ cơ hội phản bác nào, dặn dò một câu rồi đẩy cô vào phòng, đóng kín cửa lại.

Kiều Như Ý loạng choạng suýt ngã. Cô câm nín ra mặt. Được lắm, Thẩm Xác, anh sợ tôi làm ô uế Hành Lâm chứ gì? Thế nào gọi là không muốn tôi quá gần gũi Hành Lâm?

Tôi làm gì Hành Lâm rồi?

***

Trên đường trở về phòng, lòng Thẩm Xác trĩu nặng, bước chân cũng nặng như chì.

Đẩy cửa phòng ra, anh nhanh chóng phát hiện ra bầu không khí xung quanh có vấn đề. Sống lưng anh căng ra, lạnh lùng cất lời, “Kẻ nào?”

Chẳng mấy chốc, anh đã nhìn thấy cái bóng cao dài đứng bên khung cửa sổ. Sau khi đã quen dần với bóng tối, cái bóng đó càng lúc càng sắc nét hơn.

Ánh trăng phủ lên cơ thể của người đàn ông, chiếc áo dài trắng bừng sáng và lạnh lẽo như thấm đẫm sương giá. Hắn từ từ xoay người lại, vung tay. Ngọn nến trên chiếc kệ trưng đồ cổ bừng sáng, tỏa ra ánh sáng dịu êm.

Sau khi bước vào căn phòng này, Thẩm Xác chưa hề thắp nến.

Nói chính xác hơn là không thắp được.

Nến ở Cửu Thời Khư không phải loại nến bình thường. Bấc nến của từng ngọn nến đều được làm ra từ chấp niệm, khi hình người nhỏ xíu kia đung đưa sẽ tỏa ra ánh sáng, đây cũng là nguyên nhân nến có thể cháy lên được.

Nhưng trên thực tế, những hình người nhỏ xíu kia không phải đang bay múa mà là đang giãy giụa. Chúng càng đau khổ uốn éo, ánh sáng trên người sẽ càng sáng tỏ.

“Ngài đi nhầm phòng rồi thì phải?” Thẩm Xác cất giọng lạnh lùng.

Nguy Chỉ quay người lại, đôi mắt trên chiếc mặt nạ sắc lẹm như có thể nhìn thấu mọi điều.

“Ngươi sợ ta?”

Thẩm Xác, “Là một vị khách qua đường, ta càng muốn tôn trọng nhưng giữ khoảng cách với ngài hơn.”

Nguy Chỉ hình như vừa cười khẩy.

“Nơi này sẽ không thể giam giữ bọn ta quá lâu, ngài biết rõ mà.” Thẩm Xác lạnh lùng nói.

“Giam cầm?” Nguy Chỉ có vẻ nghi hoặc, “Ta lại đang cho rằng các ngươi ngang nhiên xông vào đây, tất cả đều là cơ duyên cho hai bên hội ngộ.”

Thẩm Xác, “Ngài muốn nói sao thì tùy. Đã xác định chỉ là khách qua đường, thì xin ngài đừng hù dọa bạn bè của ta.”

“Ý ngươi nói Kiều Như Ý?”

“Phải.”

Nguy Chỉ từ từ tiến lên, “Cô ấy mà ở lại đây há chẳng phải sẽ là chuyện cực kỳ tốt sao?”

“Không phải.” Thẩm Xác tỏ thái độ chắc chắn.

Nguy Chỉ cười khẽ, “Ta nhớ rồi, có lẽ ngươi luôn luôn chỉ suy nghĩ cho Hành Lâm.”

“Chính xác.”

Nguy Chỉ, “Vậy thì chỉ khi nào giữ được Kiều Như Ý ở lại đây, Hành Lâm mới được giải thoát.”

Thẩm Xác khẽ nheo mắt lại, im lặng nhìn hắn đăm đăm. Hắn bước lên, mặt đối mặt với Thẩm Xác, giọng nói trầm thấp, “Những sự cố kiểu như thế này chưa bao giờ xảy ra, chứng tỏ sau này chưa chắc đã có một cơ hội như vậy, ngươi thật sự không định thay đổi điều gì đó sao?”

Thẩm Xác bỗng bật cười, “Chủ nhân của Cửu Thời Khư quả nhiên danh bất hư truyền, có bản lĩnh quyến rũ lòng người.”

“Thế nên?” Nguy Chỉ có vẻ không hề để tâm tới lời đánh giá của anh.

Thẩm Xác cười khẩy, “Thế nên, ta không đời nào để ngài giữ Kiều Như Ý ở lại đây đâu.”

“Ngươi tưởng ngươi có bản lĩnh này hả?”

Cằm Thẩm Xác căng ra, sắc mặt nghiêm lại, “Cứ thử mà xem.”

Nguy Chỉ nhìn thẳng vào mắt anh, một lúc lâu sau hắn giơ tay lên vỗ nhẹ hai cái lên vai Thẩm Xác, rồi bật ra một tiếng cười khinh khỉnh lạnh lùng, “Quả nhiên, không biết tự lượng sức mình.”

Dứt lời, hắn vượt qua anh đi ra khỏi phòng.

Thẩm Xác đứng yên tại chỗ một lúc lâu, đến khi khẳng định Nguy Chỉ sẽ không quay trở lại nữa, anh mới hít mạnh một hơi sâu, nhọc nhằn giơ cánh tay lên.

Anh giật cổ áo ra, liếc nhìn bả vai. Tuy chưa bị xước xát cũng chưa đỏ lên, nhưng chạm vào sẽ cảm thấy lạnh buốt như anh đang phải gánh một tảng băng mấy chục cân.

Thẩm Xác gắng sức lắc cánh tay để máu lưu thông trở lại, mãi mới hồi lại được.

Nói chuyện có thể đừng động tay động chân không? Lạnh như vậy, rất dễ bị phong thấp đấy, có biết không?

***

Hôm sau, mấy người nhóm Kiều Như Ý lần lượt tỉnh dậy.

Nói là hôm sau, thật ra cũng chỉ là tạm tính. Vì khi họ tỉnh dậy, bên ngoài cửa sổ của Cửu Thời Khư vẫn là đêm đen, gió thổi vù vù, chưa hề có dấu hiệu ngưng nghỉ.

Ở Cửu Thời Khư mãi mãi là đêm đen, câu này hoàn toàn đúng.

Không thấy Nguy Chỉ, bên trong Cửu Thời Khư cũng rất yên tĩnh.

Năm con người từ trên tầng đi xuống, nhìn ngó bốn phia xung quanh đều không thấy một chút hơi ấm nào. Đào Khương thở dài, “Chúng ta dù gì cũng là khách, chỉ phụ trách cho một bữa cơm thôi à?”

Kiều Như Ý nghĩ bụng: Không lẽ vì tối qua đắc tội với Nguy Chỉ nên hắn nổi giận, mặc kệ chuyện ăn uống của họ?

Ngư Nhân Hữu tìm khắp lượt từ trên tầng xuống dưới tầng, sau đó đi xuống thở dài: “Đừng nói là bữa sáng, một ngụm nước còn chẳng có.”

Thẩm Xác khá bình tĩnh, “Bình tĩnh đợi tình hình. Tóm lại, năm chúng ta đừng lạc nhau là được.”

Chu Biệt uể oải vươn vai, “Ngủ ngon thật đấy, ngã ra giường là không biết gì hết nữa. Ấy, sao vẫn chưa thấy anh trai tôi nhỉ.”

Ngủ rất ngon trở thành điều mà mọi người đều thống nhất.

Kể cả một người mãi về sau mới ngủ như Kiều Như Ý, sau khi vào phòng, một giây trước vẫn còn dự định, tính toán đủ điều, một giây sau đã nhắm mắt ngủ khì.

Bên này, Thẩm Xác đang dặn dò mọi người cứ bình tĩnh, bên kia cậu đã chạy lung tung khắp nơi. Tay rất ngứa, đẩy mạnh cửa lớn của Cửu Thời Khư.

Khi Thẩm Xác trông thấy thì đã muộn. Chữ “đừng” còn chưa kịp bật ra khỏi miệng anh ấy thì Chu Biệt đã bước chân ra ngoài.

“Ấy…” Giọng anh ấy hốt hoảng vang lên.

Tất cả đều là ngoài ý muốn.

Ngay lập tức, bóng Chu Biệt biến mất.

Thẩm Xác giật thót, vội vàng lao lên. Mấy người khác thấy tình hình ấy cũng bám sát theo sau. Tất cả đều lao về phía cửa lớn. Ngư Nhân Hữu đi sau cùng, anh ta khệ nệ nhất, kết quả là hai chân không kịp phanh lại, liền húc cho cả anh ta và mấy người khác đều ngã ra ngoài!

Thế là… đã ra ngoài.

Trước mắt là khung cảnh chợ búa tấp nập. Hai bên đường, hàng quan san sát nhau, tiếng mời gọi, la hét, tiếng cò kè mặc cả, tiếng chuông lạc đà lấp đầy cả con phố.

Chu Biệt không biến mất. Cậu cùng bốn người khác đứng bên đường, yên lặng nhìn một con lạc đà đi ngang qua trước mắt họ, thậm chí cái đuôi của nó còn văng vào mặt Chu Biệt.

Cậu ngứa mũi, không kiềm chế được liền hắt hơi một cái.

Sau tiếng hắt hơi ấy, mọi người đều choàng tỉnh.

Con phố trước mặt đâu có gì lạ lẫm, chẳng phải chính là con đường trước cửa quán trà Tâm Tưởng Sự Thành ư?

Kiều Như Ý quay đầu lại nhìn, đằng sau nào có còn Cửu Thời Khư nữa?

Cửa hàng quen thuộc, tấm biển với bốn chữ “Tâm Tưởng Sự Thành” quen thuộc, một góc mái hiên vẫn còn treo tấm biển đề hai chữ “Quán Trà”.

Mấy người khác quay đầu lại cũng nhìn thấy, ai nấy đều thảng thốt.

Họ đã ra khỏi Cửu Thời Khư và trở lại quán trà?

Tất cả đang đồng loạt nhìn tấm biển hiệu thì một người từ trong đi ra. Thấy cả năm người họ đều ngẩng đầu nhìn lên, nhất thời cũng tò mò nhìn lên theo.

Mãi chẳng nhìn ra được gì, người ấy khó hiểu, “Đại ca, mọi người đang nhìn gì thế?”

Một tiếng “đại ca” vang lên bên cạnh Chu Biệt. Cậu ngơ ngác một lúc mới quay đầu lại nhìn và đối mặt với một gương mặt trẻ tuổi đang đầy nghi hoặc.

“A Thọ!” Chu Biệt mừng rỡ.

Giọng cậu khá lớn làm A Thọ giật mình. Thấy Chu Biệt tỏ ra rất phấn khích, cậu ta càng khó hiểu tợn, “Đệ đây, huynh sao thế?”

Rồi cậu ta nhìn qua những người khác, “Cả mọi người nữa, đều đứng ngoài cửa, sao không vào trong?”

Lại còn nhìn cả lên trời nữa.

Kiều Như Ý sực tỉnh, quay đầu nhìn Đào Khương và Thẩm Xác.

May, mặt nạ của hai người họ đều trở về rồi.

Đào Khương và Thẩm Xác cũng đều đã phát hiện ra, giơ tay sờ lên mặt và cực kỳ bối rối. Họ nhìn sang Chu Biệt, cậu không những không đeo mặt nạ mà còn đang ôm lấy A Thọ, vẻ kích động và hưng phấn vô cùng.

Ngoài Chu Biệt và Kiều Như Ý, mặt nạ của Ngư Nhân Hữu cũng đã biến mất.

Chỉ có họ là giấu mặt.

Đào Khương và Thẩm Xác đưa mắt nhìn nhau, hiểu rõ trong lòng: Đúng là oan nghiệt.

Mọi chuyện xảy ra trong quán trà trước đó như vẫn hiện về mồn một. Chu Biệt đang tính hỏi A Thọ thì A Thọ đã nói, “Ban nãy Hành đại ca còn nói các vị sẽ tới nhanh thôi, quả nhiên.”

Hành đại ca?

Cả năm người đều đứng sững lại.

Kiều Như Ý lập tức kéo A Thọ lại, nhìn vào trong quán trà, “Cậu nói Hành đại ca? Là Hành Lâm?”

A Thọ cũng giật mình vì phản ứng của cô, “Đúng vậy, chính là Thân vương điện hạ ạ. Nhưng ngài ấy không cho tôi gọi là Thân vương, thế nên tôi mạn phép gọi là…”

Cậu ta chưa nói hết câu, Kiều Như Ý đã lao vội vào trong.

~Hết chương 108~

One response to “Cửu Thời Khư | Chương 108: Sợ cô sẽ yêu Nguy Chỉ”

  1. Ảnh đại diện Bbk
    Bbk

    Sao mà truyện hay dữ vậy chị…dù follow ngắt quãng, thể loại này em mới đọc lần đầu luôn mà vẫn thấy hay

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc