
A Thọ thật sự đã bị hù mấy phen liền, “Ấy…”
Cậu ta quay đầu nhìn những người còn lại, chưa kịp mở lời hỏi gì thì thấy họ cũng đã vội vã đi vào trong quán trà.
Chuyện quái gì đây?
***
Khi lao vào trong quán trà, Kiều Như Ý lập tức trông thấy Hành Lâm ngồi ở ngay gần đó.
Chỉ có một bóng nghiêng quay ra ngoài.
Cao dài, tĩnh mịch.
Chiếc áo rộng màu đen rủ xuống tựa bóng đêm, hoa văn hình mây màu xanh sẫm thấp thoáng ẩn hiện bên trong ống tay áo. Mái tóc dài chưa buộc buông thõng chạm vào eo.
Khi anh cầm chén sứ trắng trên tay, những khớp xương mảnh khảnh hiện lên rõ ràng, hơi nước mờ mịt dần tan trước mắt anh, vẽ lại sống mũi cao thẳng. Khí chất thanh cao chợt toát lên một vẻ uể oải, nhưng cũng lại vì bộ đồ đen tuyền trên người mà trông anh có vài phần xa cách.
Khách khứa tấp nập qua lại xung quanh, chỉ có mình anh hoàn toàn yên ắng, như một công tử phong nhã giữa cõi trần tục.
Bắt gặp cảnh này, Kiều Như Ý ngẩn ra giây lát, có một khoảnh khắc cứ ngỡ mình đang nhìn thấy Nguy Chỉ.
Có lẽ đã phát hiện ra, Hành Lâm quay đầu nhìn về phía cửa. Sau khi trông thấy bóng hình của Kiều Như Ý, trong đôi mắt lạnh nhạt của anh bỗng có thêm một chút hiền hòa, anh vẫy tay với cô.
Khóe miệng Kiều Như Ý khẽ rướn lên. Suy nghĩ vô tình thoáng qua vừa rồi đã bị niềm vui hòa tan, cô rảo nhanh tới trước.
Hành Lâm đứng dậy, khóe miệng cũng nhếch lên, đưa tay về phía cô một cách tự nhiên.
Kiều Như Ý đi tới trước mặt anh, cũng nắm lấy tay anh rất tự nhiên, hưng phấn ra mặt, “Anh đã đi đâu vậy? Sao anh lại ở đây? Mọi chuyện là thế nào?”
Hỏi liền một lúc ba câu.
Hành Lâm bật cười, chỉ hỏi lại cô đúng một câu, “Sợ rồi phải không?”
“Haiz, sợ gì chứ. Bọn tôi là nhóm năm người, chỉ lạc mất mỗi anh thôi.” Kiều Như Ý thẳng thắn trả lời.
Trong lúc đó, bốn người còn lại cũng đã bước tới, sau khi trông thấy Hành Lâm, họ đều rất vui.
Không cần diễn tả mức độ phấn khích của Chu Biệt, cậu ôm chặt lấy Hành Lâm, “Anh làm em sợ muốn chết. Em còn tưởng sẽ không bao giờ được gặp lại anh nữa.”
Cái ôm ấy rất mạnh mẽ, tới mức khiến Hành Lâm buộc phải buông tay.
Ban đầu, Kiều Như Ý không phát giác ra điều gì, cho đến khi Hành Lâm buông tay, cô mới chợt nhận ra lòng bàn tay mình trống trải, và cũng sực tỉnh. Vừa rồi anh và cô đã đan tay vào nhau ư?
Cô vô thức liếc nhìn Đào Khương.
Đào Khương nhìn cô bằng ánh mắt cực kỳ thấu hiểu, khẽ nhướng mày, rồi lại cho cô thêm một ánh mắt khẳng định nữa, ý tứ quá rõ ràng…
Không sai, chính là đan tay vào nhau.
Kiều Như Ý nhất thời hơi ngượng ngập, giấu tay sau lưng.
Ban nãy vì vui quá nên nhất thời hơi phấn khích quá cũng là chuyện bình thường.
Bên này, Hành Lâm đã miễn cưỡng chống đỡ được sự nhiệt tình của Chu Biệt, vô thức nhìn sang Kiều Như Ý.
Nếu là bình thường, Kiều Như Ý sẽ không suy nghĩ nhiều về ánh mắt này, nhưng không hiểu sao, vào giây phút va chạm với ánh mắt anh, tim cô đập rất nhanh, vành tai cũng nóng rực lên.
Lòng bàn tay dường như vẫn còn vương vấn hơi ấm bàn tay anh.
Trong quán trà vẫn còn các vị khách khác, tất cả đều sững sờ trước cảnh tượng này. A Thọ cũng trông thấy, sững sờ một lúc lâu mới nhớ ra không nên nhìn những cảnh khiếm nhã, bèn vội vàng quay đi làm việc khác.
Hành Lâm phát hiện ra những ánh mắt xung quanh bèn giơ tay vỗ vai Chu Biệt, “Được rồi được rồi, cậu bình tĩnh.”
“Bình tĩnh kiểu gì? Như anh gọi là mất đi rồi tìm lại được!” Nói rồi, Chu Biệt lại ôm chặt thêm cái nữa.
Hành Lâm suýt chút nữa thì bị cậu siết đến tắc thở.
Thẩm Xác quả thực không nhìn nổi nữa, bèn tiến lên kéo Chu Biệt ra, “Vừa phải thôi. Cậu làm vậy, người khác sẽ hiểu lầm đấy.”
Chu Biệt chẳng hề để tâm, “Hiểu lầm chuyện gì?” Cậu ngoảnh đầu lại hét, “Chưa thấy người ta cửu biệt trùng phùng bao giờ à?”
Chu Biệt trông thấy đám đông xung quanh vội vàng quay đi, người tiếp tục uống trà, kẻ quay qua trò chuyện.
Hành Lâm thực sự cảm thấy não nề.
Cửu biệt trùng phùng?
Vừa chia xa một chút thôi mà.
Những người uống trà xì xào bàn tán…
Không thể nhìn nổi, không thể nhìn nổi mà.
Tuấn tú là thế, đáng tiếc lại có sở thích “đoạn tụ”.
Đúng là mỗi thời mỗi khác.
…
“Thế tức là mọi người đã vào trong Cửu Thời Khư, còn gặp được chủ nhân?”
A Đào mở cho họ một phòng riêng trên lầu, nguyên nhân là họ quá thu hút ánh mắt của mọi người.
Sau khi bưng trà và hoa quả lên, A Thọ biết ý lùi ra khỏi phòng. Trong khoảng thời gian kế tiếp, năm người kể lại một lượt những gì họ trải qua trong Cửu Thời Khư.
Chu Biệt kể chính, Ngư Nhân Hữu phụ thêm.
Cả hai đã kể gần như toàn bộ những gì mọi người trải qua.
Kiều Như Ý không nhắc đến chuyện Nguy Chỉ dồn ép cô, còn Thẩm Xác cũng không nói về việc anh ấy bắt gặp cảnh đó tối qua trước mặt Hành Lâm.
Thật ra cô lại mong sao Thẩm Xác lỡ lời, vì cô không tiện chủ động kể chuyện này. Nhưng chớp mắt cô lại nghĩ, cũng thật kỳ lạ, vì sao nhất định phải để Hành Lâm biết chuyện này chứ?
Cho dù Hành Lâm biết thì đã sao? Cô đâu phải bạn gái anh, lẽ nào anh định xách dao mười mét tới cảnh cáo Nguy Chỉ?
“Anh à, họ đều cảm thấy Nguy Chỉ đó rất giống anh. Nhưng em lại thấy so với anh, khí chất của hắn còn kém xa lắm.” Chu Biệt đắc ý ra mặt.
Thẩm Xác lườm nguýt, nịnh ghê quá.
Chu Biệt không nghĩ là mình đang nịnh, cơn hưng phấn còn chưa dịu bớt. “Sao hắn so được với anh chứ? Anh xem, anh ngồi ở bất kỳ nơi nào cũng trở thành một cảnh đẹp. Hắn thì sao? Cố làm ra vẻ thần thần bí bí…”
“Người mọi người gặp là Nguy Chỉ?” Hành Lâm chẳng buồn để tâm tới một tràng ngợi khen của Chu Biệt, chỉ quan tâm xem họ đã gặp ai.
Kiều Như Ý chưa kịp gật đầu, Chu Biệt đã xen ngang, “Đúng vậy, đeo một chiếc mặt nạ, ra vẻ thâm trầm.”
Câu này trong khoảnh khắc chọc vào hai người.
Thẩm Xác cau mày, “Sao đeo mặt nạ lại là giả vờ thâm trầm hả? Lỡ như đang sợ người khác trông thấy tướng mạo thì sao?”
“Đúng đó.” Đào Khương cũng không vui, “Tưởng bà đây thích đeo mặt nạ hả?”
Ngư Nhân Hữu nghe xong câu này liền xen vào, “Khoan đã, sao tôi không phải đeo mặt nạ?”
Không khác gì đâm một dao vào lưng.
Đào Khương và Thẩm Xác đồng loạt quay qua nhìn anh ta. Không đeo mặt nạ còn thấy không quen đấy phỏng? Thể hiện cái gì đây?
Ngư Nhân Hữu không tinh ý để hiểu được hàm nghĩa của những ánh nhìn đồng loạt ấy. Anh ta nghi hoặc ra mặt, anh ta hỏi không sai mà nhỉ?
Hành Lâm không đặt trọng tâm vào chuyện mặt nạ mà quay đầu nhìn Kiều Như Ý, hạ thấp giọng hỏi: “Nguy Chỉ có làm gì cô không?”
Kiều Như Ý sững người, không ngờ anh lại hỏi chuyện này. Cô lập tức nhớ lại chuyện hôm qua, ánh mắt có sự ngập ngừng rõ ràng thoáng qua.
Chỉ một phút lơ đễnh đó đã khiến Hành Lâm lập tức hiểu ra mọi chuyện. Ánh mắt vốn đang dịu dàng bất chợt tối hẳn xuống, anh ngẩng phắt lên nhìn Thẩm Xác.
Khi ánh mắt ấy phóng tới, Thẩm Xác không kịp phòng bị. Anh ấy hắng giọng, giơ tay gãi mũi, tuy không nói gì nhưng rõ ràng phản ứng rất không tự nhiên.
Đào Khương tò mò, “Nguy Chỉ đã làm gì cậu rồi? Sao mình không biết?”
“Không có, hắn không làm gì cả. Mấy người đừng có hiếu kỳ.” Kiều Như Ý vội vàng giải thích.
Đào Khương hồ nghi, “Thật không?”
Tối qua vừa vào phòng là cô ấy ngủ ngay, chưa biết chừng sau đó đã xảy ra chuyện gì mà cô ấy không biết.
Kiều Như Ý thở dài, “Thật đấy. Cậu còn không hiểu mình à, lẽ nào mình để kẻ khác làm xằng làm bậy?”
Đào Khương ngẫm nghĩ rồi gật đầu. Kể cũng phải.
Với tính cách của Kiều Như Ý, trừ phi cô chấp nhận, bằng không làm gì có người đàn ông nào chán sống dám lớ xớ tới gần cô?
Kiều Như Ý thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi vô thức liếc nhìn Hành Lâm. Anh không truy hỏi nữa, thậm chí còn chẳng nhìn cô. Anh đang cầm tách trà trên tay, chậm rãi thưởng trà, góc nghiêng rất bình lặng, không nhìn ra được một gợn sóng cảm xúc nào.
Niềm hân hoan vừa âm thầm nhen lên nơi đáy lòng bỗng như ngọn nến bị lửa thổi tắt. Có lẽ, anh chỉ hỏi vu vơ vậy thôi.
Nghĩ tới đây, Kiều Như Ý thầm mắng bản thân õng ẹo.
Chính mày nói Nguy Chỉ không làm gì cả, mày còn muốn Hành Lâm có động thái gì chứ?
Kiều Như Ý, mày là người có chồng sắp cưới đấy.
Sau cùng, não bộ tự cảnh cáo chính cô như vậy.
Lúc này, Thẩm Xác lên tiếng hỏi Hành Lâm, “Mọi chuyện rốt cuộc là sao? Vì sao bọn tôi vào Cửu Thời Khư, còn cậu lại ở đây?”
Hành Lâm đặt tách trà xuống, “Tôi cũng chưa từng gặp tình huống này trước đây. Có thể ngay từ ban đầu, chúng ta chưa hề thoát được ra khỏi ảo ảnh.”
“Cửu Thời Khư cũng là ảo ảnh?” Kiều Như Ý bất ngờ.
Hành Lâm lắc đầu, “Cửu Thời Khư là một sự tồn tại đặc biệt, không chịu sự kiểm soát của thời gian và không gian.”
Rõ ràng, Hành Lâm không thể đưa ra một câu trả lời rõ ràng đối với những chuyện họ đã trải qua. Còn về việc vì sao anh tới nơi này, Hành Lâm chỉnh lại ý của họ.
“Tôi vẫn luôn ở đây từ đầu tới cuối, chưa từng rời đi.”
Kiều Như Ý lập tức hiểu ra.
Khi Hành Lâm thu phục Du Quang, bọn họ cứ ngỡ mình đã trở về tiệm cà phê, thực ra giữa họ và Hành Lâm đã xảy ra sự sai lệch về vị trí.
Cô vô thức giơ tay lên nhìn.
Vết thương trên ngón tay vẫn còn đó, chỉ là sắp lành lại rồi, bắt đầu ngứa râm ran.
Một giây sau, Hành Lâm vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm chặt tay cô.
Kiều Như Ý hơi sững sờ. Cô lập tức ngẩng đầu nhìn anh, nhưng chỉ thấy ánh mắt anh nhìn xuống vết thương trên ngón tay cô.
Trái tim khẽ run lên.
Anh ngước mắt, khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, hai người không hẹn mà gặp cùng nghĩ chung một điều.
Điều họ nghĩ tới tuyệt đối là đáp án, giây phút này, Kiều Như Ý cực kỳ chắc chắn.
Họ đã nhìn thấy từ trong ánh mắt của nhau.
“Máu.” Hành Lâm bật ra một chữ.
Kiều Như Ý khẽ gật đầu, “Là máu.”
Những người khác cũng không rảnh tới mức nghĩ rằng họ đang tán tỉnh nhau. Nghe xong, tất cả đều quay đầu lại rất nhanh, cho dù là Ngư Nhân Hữu, sau khi trải qua rất nhiều điều quái dị, anh ta cũng bắt kịp ngay.
Đào Khương bàng hoàng, “Có nghĩa, chúng ta vào được Cửu Thời Khư là nhờ máu của Như Ý?”
“Phải.” Hành Lâm vẫn đang nhẹ nhàng siết lấy tay cô chưa buông, như muốn tiếp tục màn đan tay vào nhau ban nãy. Có điều, lần này anh nắm tay công khai và táo bạo hơn.
“Những người có thể vào được Cửu Thời Khư đều là nhờ cơ duyên. Mọi người không phải là trường hợp được mời, thế nên về lý mà nói sẽ không vào được Cửu Thời Khư. Thậm chí có thể nói, ảo mộng trước mắt cũng không nên là thứ mà mọi người có thể bước vào.”
Tư duy của Kiều Như Ý cũng đã theo kịp, “Nói một cách khác, việc in dập thấu cốt giống như chiếc la bàn chỉ hướng nơi cần đến, còn máu của tôi là chìa khóa để ta có thể đi đến đó.”
Hành Lâm khẽ gật đầu.
Thẩm Xác sực tỉnh ra, “Tới được đây là vì khi đó Du Quang dính phải máu của Như Ý. Còn khi đối phó với Du Quang…” Anh ấy nhìn xuống ngón tay của Kiều Như Ý, “Ngón tay của cô ấy bị Côn Ngô cứa đứt, chảy máu.”
Kiều Như Ý gật đầu, chính xác, là như vậy đấy.
Đào Khương không hiểu, “Máu của Như Ý có một ý nghĩa đặc biệt. Nếu như vậy thì dù chúng ta tới đây hay vào Cửu Thời Khư có lẽ đều mang một nhiệm vụ nào đó. Nhưng, hiện tại nhiệm vụ đó là gì?”
Đây mới là điều mọi người không thể hiểu được.
Mấy người đều rơi vào im lặng.
Bỗng nhiên, Chu Biệt kêu khẽ một tiếng, “Tôi biết rồi!”
Năm người còn lại đồng loạt nhìn về phía cậu.
Chu Biệt nói, “Nhiệm vụ chính là giúp anh tôi bắt Du Quang!”
Mọi người: …
Im phăng phắc…
Đào Khương với tay cầm lấy muôi múc trà, “Nào nào nào, trà nguội hết cả rồi, thêm chút vào cho nóng.”
Nhìn phản ứng của mọi người, Chu Biệt rất không hài lòng, “Tôi nói sai sao? Nếu không thì mọi người nói đi.”
Nói ra được thì đâu bị mắc kẹt ở nơi này.
Có điều, Chu Biệt đưa ra ý đó cũng không phải là hoàn toàn lãng xẹt. Nhờ nó, Kiều Như Ý nghĩ ra một vấn đề mấu chốt. Cô nhìn về phía Hành Lâm, “Vậy vì sao anh lại ở đây?”
Hành Lâm nói rõ, “Truy lùng Du Quang.”
Một câu nói khiến tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Kiều Như Ý không hiểu gì cả, “Là ai?”
“Đại Hàng Thủ, Tào Lộc Sơn.”
Mọi người hoàn toàn chết sững, rất lâu sau Kiều Như Ý mới hỏi, “Anh đang… nhớ nhầm phải không? Du Quang mà trước đó anh đối phó chẳng phải chính là Tào Lộc Sơn sao?”
Hành Lâm không trả lời mà quay đầu lại nhìn cô, “Cô đã biết tên của ông ta rồi?”
Kiều Như Ý gật đầu, “Chún tôi trông thấy ông ta vào Cửu Thời Khư ước nguyện.”
Hành Lâm khẽ gật đầu.
Lát sau, anh mới trả lời thắc mắc ban nãy của cô, “Tuy đều là ảo ảnh, nhưng chúng ta hiện tại đang đối mặt với thời điểm Tào Lộc Sơn còn chưa ước nguyện với Cửu Thời Khư.”
“Gì cơ?” Cả đám sửng sốt.
“Đợi đã…” Chu Biệt cảm thấy não mình không đủ dùng. Cậu cố gắng phân tích câu nói của Hành Lâm. “Ý của anh là, thật ra trước sau chúng ta đã trải qua hai khoảng thời gian. Trước đó, chúng ta đối mặt với một Tào Lộc Sơn đã biến thành Du Quang. Còn bây giờ là khoảng thời gian sớm hơn trước đó?”
Phân tích hơi lòng vòng, nhưng nhìn chung đã thông suốt rồi. Hành Lâm gật đầu.
“Nếu Tào Lộc Sơn vẫn chưa ước nguyện với Cửu Thời Khư thì lấy đâu ra Du Quang?” Kiều Như Ý không hiểu.
Hành Lâm từ tốn nói, “Việc Tào Lộc Sơn bội ước bị bắt, sau cùng chấp niệm hóa thành Du Quang đã là chuyện được định sẵn. Nếu có thể trở về điểm bắt đầu, tôi sẽ bắt Du Quang ngay từ thời điểm đầu tiên, tránh để cả trăm năm sau, ông ta còn gây hại.”
Kiều Như Ý nhớ tới cái bánh vàng chú Cát để lại, cái bánh vàng trên đồi Yardang và cả cái bánh vàng cô giữ lại được sau khi Khương Thừa An mất tích…
Tất cả những điều ấy, quả thực đều có liên quan tới việc Tào Lộc Sơn quỳ trước mặt Nguy Chỉ, nói là điều ước nguyện.
Tào Lộc Sơn ước mình được giàu có đời đời, và đã cầm theo chiếc bánh vàng tượng trưng cho việc giao ước từ Cửu Thời Khư.
Trăm năm sau, chấp niệm của Tào Lộc Sơn hóa Du Quang, thực sự đã gây ra quá nhiều tội nợ.
“Nếu Tào Lộc Sơn còn chưa ước nguyện, chúng ta ngăn ông ta lại là được còn gì? Vì sao phải đợi tới khi ông ta bội ước, đợi Du Quang xuất hiện trở lại?” Kiều Như Ý đặt ra nghi vấn.
Hành Lâm lắc đầu, “Tào Lộc Sơn là người được Cửu Thời Khư lựa chọn, ông ta chắc chắn phải ước nguyện, và cũng chắc chắn sẽ bội ước. Quy tắc của Cửu Thời Khư là không thể thay đổi, việc tôi có thể làm chỉ là giảm tổn hại mà Du Quang gây ra cho thế giới thực tại xuống mức thấp nhất.”
Kiều Như Ý nhíu mày, “Thật sự không thể thay đổi ư?”
“Không thể thay đổi.” Hành Lâm nói.
Kiều Như Ý không cam tâm, “Nhưng lỡ như thay đổi được thì sao?”
Nét mặt Hành Lâm đăm chiêu, anh đáp bằng giọng chắc nịch, “Chưa từng bị thay đổi. Tuy rằng ở thời điểm này, Tào Lộc Sơn chưa ước nguyện, nhưng ở Cửu Thời Khư, việc ông ta ước nguyện đã là sự thật.”
Đào Khương ít nhiều cũng hiểu mối quan hệ nhân quả trong chuyện này. Cô ấy đặt ra một giả thuyết khác, “Vậy phải chăng khi đó nếu Nguy Chỉ không chấp nhận điều ước của Tào Lộc Sơn, mọi chuyện sẽ thay đổi?”
Chu Biệt gật đầu ngay, “Đúng thế, Nguy Chỉ không đồng ý là xong còn gì? Cũng sẽ không có Du Quang sau này.”
Hành Lâm nửa đùa nửa thật đáp, “Mọi người phải làm sao để khiến Nguy Chỉ không đồng ý đây?”
Một câu nói đã chỉ rõ sự thật.
“Chẳng phải tính đến lúc này, Tào Lộc Sơn vẫn chưa gặp Nguy Chỉ sao? Chúng ta có thể vào Cửu Thời Khư, ngăn cản Nguy Chỉ gặp Tào Lộc Sơn.” Đào Khương bạo dạn suy luận.
Tư duy này là đúng, phù hợp logic.
Nhưng Kiều Như Ý không nói gì. Cô im lặng rất lâu, lắc đầu nói, “Hành Lâm nói không sai, việc Tào Lộc Sơn vào Cửu Thời Khư ước nguyện là sự thật không thể thay đổi.”
~Hết chương 109~
Chia sẻ cùng tôi nhé…