Cửu Thời Khư | Chương 110: Truy sát

Rõ ràng, Kiều Như Ý đã nghĩ tới một tầng nguyên nhân sâu xa hơn.

Khi Đào Khương, Chu Biệt vẫn còn đang chìm trong nghi hoặc, nét mặt Thẩm Xác đã có thêm một chút lo lắng mơ hồ.

Nói xong câu đó, Kiều Như Ý không vội giải thích. Cô nghĩ một chút rồi bất ngờ rút Côn Ngô ra, cứa lên ngón tay mình, tiếng la thất thanh của Đào Khương vang lên cùng lúc đó.

Từ lúc rút dao tới khi cô cứa đứt tay mình, tốc độ cực kỳ nhanh gọn, nhanh tới mức đến cả Hành Lâm ngồi bên cạnh cô cũng không kịp ngăn cản.

Hành Lâm quát khẽ, “Cô làm gì vậy?”

Một người đàn ông trước nay luôn bình tĩnh mà cũng có sự dao động rõ rệt về cảm xúc, xem ra anh lo lắng thật sự.

Đào Khương cũng vừa giận vừa sốt sắng, nhưng bao nhiêu cảm xúc bùng lên đều được tiếng quát khẽ của Hành Lâm nói hộ tấm lòng, thành ra cô ấy bỗng dưng bình tĩnh trở lại.

“Như Ý, sao cậu lại tự cứa dao vào tay mình?”

Cả ba người kia cũng kinh ngạc nhìn Kiều Như Ý.

Kiều Như Ý ra hiệu cho mọi người bình tĩnh rồi giắt Côn Ngô về lại eo.

“Mọi người xem.” Cô giơ ngón tay bị thương lên.

Côn Ngô là một con dao sắc. Chỉ cần một dao khía qua, không cần biết vết thương có lớn hay không, nhưng máu chắc chắn sẽ chảy.

Máu ứa ra theo miệng vết thương, nhuộm đỏ toàn bộ ngón tay. Hành Lâm thấy vậy bèn đứng lên, định tìm một số loại thuốc bột có tác dụng cầm máu nhưng Kiều Như Ý giơ tay giữ anh lại, “Đợi anh tìm ra được thì vết thương của tôi đã lành rồi. Không sao đâu, tôi tự cứa nên tôi biết chừng mực.”

Hành Lâm nhìn xuống bàn tay đang nắm lấy cánh tay mình của cô, rồi lại nhìn vết thương bên tay còn lại. Thấy tốc độ máu chảy dần chậm lại, sắc mặt anh mới khá hơn một chút.

“Cô muốn làm gì cứ nói ra là được, hà tất phải tổn thương chính mình?” Giọng anh toát lên đôi phần bất lực.

Kiều Như Ý cười cười, “Tôi chợt nghĩ ra một điểm quan trọng. Có thể chỉ trong những tình huống đặc biệt, máu của tôi mới giúp tôi vào được Cửu Thời Khư. Mọi người nhìn lại, bây giờ máu tôi cũng đang chảy nhưng đâu có vào được Cửu Thời Khư.”

Cả đám lập tức hiểu ra.

Nghĩ tới việc họ từng bước vào Cửu Thời Khư trước đó thì quả thực cần có điều kiện nhất định. Một trong số đó có lẽ là phải có Du Quang.

“Chúng ta không thể tùy ý tiến vào trong Cửu Thời Khư, thế nên không thể lựa chọn khoảng thời gian.” Kiều Như Ý khẽ nói.

Cũng chính vì như vậy, muốn ngăn cản giao dịch giữa Nguy Chỉ và Tào Lộc Sơn gần như là không thể. Nhờ cơ duyên, họ bước vào Cửu Thời Khư, tận mắt chứng kiến cảnh Tào Lộc Sơn ước được giàu có đời đời, đây chính là sự thật.

Cũng có nghĩa là, ảo ảnh mà họ đang ở hiện tại có sự giao thoa thời gian với Cửu Thời Khư. Chúng không cùng một tần số. Họ hoàn toàn bất lực, chỉ có thuận theo tình thế.

Cho dù Hành Lâm mời họ vào Cửu Thời Khư với tư cách chủ nhân thì nơi họ bước vào cũng sẽ không phải là một Cửu Thời Khư có Nguy Chỉ.

Máu không còn chảy nữa.

Kiều Như Ý nhìn vào vết thương trên ngón tay, cực nông, chỉ là một vết dao sắc cứa quá, giờ nhói lên cơn đau châm chích.

Rất lâu sau, Ngư Nhân Hữu hỏi, “Vậy chúng ta sẽ không vào Cửu Thời Khư nữa chứ?”

Về câu hỏi này…

Đáp án của Hành Lâm chỉ có thể là, xem cơ duyên.

Nguy Chỉ từng nhắc đến từ này, Hành Lâm cũng nhắc đến, nó giống như một trong ba điều “không trái” của Cửu Thời Khư.

Nhưng mà…

“Cơ duyên này do ai quyết định?” Kiều Như Ý nghĩ tới vấn đề này.

Lúc này, Thẩm Xác ngước lên nhìn Hành Lâm, ánh mắt có những vạt màu u tối. Còn Hành Lâm thì suy tư giây lát, sau đó nhẹ nhàng hỏi ngược lại, “Vậy duyên phận lại do ai quyết định?”

Kiều Như Ý chống cằm, ánh mắt nghi hoặc.

Hai từ này nghe có vẻ là cùng một ý, nhưng không hiểu sao, khi dùng cho Cửu Thời Khư, cô lại cảm thấy sai sai.

Đang trong lúc nghĩ không ra thì A Thọ bưng vào một chiếc khay, có vẻ rất hào hứng.

“Không ngờ vẫn còn được gặp các vị, thật là vui quá.” Vừa nói, cậu ta vừa tiến lên, lần lượt bày các món trên khay ra bàn.

Chu Biệt nhìn kỹ lại, ngoài các món bánh ăn kèm với trà ra còn có món thịt bò tẩm ướp nổi tiếng của quán, ngoài ra còn ba đĩa đồ nhắm, toàn là các món trước đây khi ở trong quán trà, họ đều rất thích ăn.

“Được đấy A Thọ, rất biết điều.” Chu Biệt cười phá lên.

A Thọ vui vẻ, cười tít cả mắt lại, “Nên mà, nên mà.”

Kiều Như Ý ra hiệu với Hành Lâm bằng một ánh mắt.

Hành Lâm nhận được, nhưng chưa hiểu rõ ý cô. Anh nhướng mày, ánh mắt nghi hoặc.

Kiều Như Ý bất lực, lên tiếng nhắc nhở, “Tiền.”

Họ mang riêng lên những thứ này mà không đưa tiền sao?

Bấy giờ Hành Lâm mới hiểu, “ồ” lên một tiếng. A Thọ phản ứng rất nhanh, liên tục xua tay, “Không cần, không cần. Ông chủ của chúng tôi nói rồi, các vị tới quán ăn uống đều không tính tiền.”

Kiều Như Ý “hả” một tiếng, tò mò, “Ông chủ của cậu đang ở trong quán ư?”

A Thọ nói, “Hồi sáng còn ở trong quán, giờ lại không biết đi đâu mất rồi.”

“Vậy ông chủ dặn dò cậu không nhận tiền của bọn ta như thế nào? Hơn nữa vì sao ông chủ của cậu không nhận tiền?” Kiều Như Ý thắc mắc vô cùng.

A Thọ cười nói, “Khi các vị vừa tới quán trà ở trọ, ông chủ đã dặn dò rồi. Hơn nữa, chẳng phải các vị là bạn của ông chủ sao?”

Dưới nhà có người gọi tiểu nhị. A Thọ ngó đầu ra đáp lại một tiếng rồi khẩn trương nói với họ, “Đại ca, mọi người cứ ăn thong thả, tôi xuống nhà làm việc đã.”

“Đợi chút.” Chu Biệt đang định gật đầu thì giật mình nhớ ra, gọi giật A Thọ lại.

A Thọ không hiểu, quay người nhìn Chu Biệt. Chu Biệt hỏi cậu ta, “Đệ gọi ta là gì?”

“Đại ca ạ, sao thế?” A Thọ chẳng hiểu chuyện gì.

Chu Biệt ngẩn ra giây lát, rồi lập tức phản ứng lại, vẫy tay với A Thọ, “Không sao, ban nãy ta nghe nhầm, mau đi làm việc đi.”

A Thọ cũng không quá để tâm, “Có việc gì cứ gọi tôi nhé.”

Cậu ta nhanh nhẹn đi xuống tiếp đón khách khứa.

Dưới nhà lại náo nhiệt như thường, đa phần toàn là khách quen tới quán trà, cũng đã rất thân thiết với A Thọ rồi.

Chu Biệt thò đầu ra nhìn một lúc lâu, rồi rụt đầu lại, quay qua nhìn họ, “Nghe thấy chưa, cậu ta gọi tôi là đại ca. Còn nữa, ông chủ quán này cũng quen biết chúng ta, thời gian có vấn đề rồi.”

Kiều Như Ý ban nãy cũng đã phát hiện ra vấn đề này.

Những người khác cũng đã nhận ra. Đúng vậy, trong ảo ảnh trước đó, Tào Lộc Sơn đã là Du Quang, có ý đồ đuổi cùng diệt tận bọn họ. Vậy tức là từ lúc ông ta ước nguyện, tới khi bội ước rồi tới khi bị Cửu Thời Khư trừng phạt chắc phải trải qua một khoảng thời gian rất dài chăng.

Ảo ảnh mà hiện tại họ đang đứng, Tào Lộc Sơn thậm chí còn chưa ước nguyện với Cửu Thời Khư, vậy thì đáng lẽ mọi thứ họ trải qua trong quán trà trước đó cũng phải chưa xảy ra mới phải chứ.

Sao họ vẫn từng ở trọ trong quán trà, sao A Thọ đã xưng huynh đệ với Chu Biệt rồi?

Hành Lâm uống trà rất từ tốn, sắc mặt điềm nhiên, bình thản, nhưng câu nói tiếp đó của anh đủ khiến mọi người thảng thốt.

“Trong ảo ảnh trước đó, người trước đó mọi người gặp chính là Tào Lộc Sơn. Còn kể về sau dụ dỗ Cao Thần, muốn mượn tay Cao Thần trừ khử chúng ta chính là Du Quang. Cũng có nghĩa là, Du Quang của Tào Lộc Sơn đã theo chúng ta tiến vào trong ảo ảnh, định thừa thời cơ hành sự.”

Anh khẽ nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp, “Thời gian của hai ảo ảnh trước sau chênh lệch không nhiều, chỉ là trong ảo ảnh này sẽ không xảy ra sự chuyện Cao Thần dẫn người bao vây quán trà.”

Kiều Như Ý và mọi người hiểu ra vấn đề.

Thế tức là Cao Thần vẫn còn sống, còn con gái của Tào Lộc Sơn, Tuyết Kiến thì…

Hành Lâm báo với họ rằng hai gia đình đang bàn chuyện cưới hỏi, nhưng tình hình không mấy lạc quan.

Kiều Như Ý tò mò.

Hành Lâm nói, “Con gái của một con buôn muốn được gả về làm chính thất trong một gia môn cao quý là chuyện hoang tưởng.”

Khi đứng trước dòng dõi gia phong, mọi lời hứa hẹn đều tan tành như cát bụi.

Cao gia đã nuốt lời.

Vì trước có ơn, sau Cao Thần và Tuyết Kiến lại tình sâu nghĩa nặng, Cao gia bèn gật đầu chấp thuận chuyện hôn sự này. Thậm chí Cao thích sử còn công khai bày tỏ: Cao gia tuy là một gia đình dòng dõi, nhưng chưa bao giờ đặt nặng vấn đề môn đăng hộ đối.

Tất cả mọi người đều nghĩ rằng Tuyết Kiến sẽ được gả về làm chính thất của Cao phủ, sau này chắc chắn sẽ là nữ chủ nhân, nắm quyền quán xuyến trong gia đình.

Nào ngờ, Cao gia lại cử người tới đưa lời, rằng về làm dâu Cao gia cũng được thôi, nhưng chỉ có thể làm thiếp, không được trở thành chính thất.

Dĩ nhiên Tào Lộc Sơn không chấp nhận, bèn chỉ trích Cao gia nuốt lời. Song, Cao thích sử lại không cho rằng đây là nuốt lời. Ông ta bày tỏ, Cao phủ chấp thuận cho con gái một con buôn về làm dâu nhà mình đã là rộng lượng lắm rồi, ông ta chưa từng hứa hẹn vị trí chính thất với ai.

Nữ chủ nhân của Cao gia bắt buộc phải là một nữ nhân con nhà danh giá, có xuất thân cao quý.

“Cao Thần cũng không phải loại tử tế gì, Tuyết Kiến quá hồ đồ.” Kiều Như Ý nhíu mày.

Đào Khương tán thành lời cô nói, “Một cô gái tốt như thế, sao cứ phải đâm đầu vào một kẻ không ra gì? Muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn tài sản có tài sản. Đá đít gã Cao Thần đó, độc thân xinh đẹp không tốt hơn sao?”

Thẩm Xác nhìn về phía Đào Khương, “Đây là suy nghĩ của những người hiện đại như chúng ta, nhất là thế hệ phụ nữ hiện tại như các cô. Sao giống ở đây được? Nữ nhân coi chồng là chuẩn mực.”

Đào Khương nghe ra ý chê bai, “Thế nào gọi là kiểu phụ nữ như chúng tôi? Là kiểu gì?”

Thẩm Xác cười khẩy, “Kiểu phụ nữ tranh giành địa vị xã hội với đàn ông.”

Đào Khương phá lên cười lạnh lùng, “Đúng rồi. Ngày xưa đàn ông giành thiên hạ, địa vị xã hội của các anh cao, sao bây giờ lại thay đổi nhỉ? Sao đàn ông các anh không tự kiểm điểm lại mình đi?”

“Cô…”

“Dừng.” Kiều Như Ý kịp thời ngăn cuộc tranh cãi giữa họ lại, chỉ sợ cứ nói tiếp sẽ chuyển qua tranh luận về nam quyền và nữ quyền mất.

Cô quay đầu hỏi Hành Lâm, “Thái độ của Cao gia đã quá rõ ràng, còn Cao Thần thì sao?”

Hành Lâm hờ hững đáp, “Ý kiến của Cao Thần vốn không quan trọng.”

Một câu nói khiến tất cả mọi người lặng đi.

Kiều Như Ý là ngỡ ngàng nhất.

Cô hiểu rồi.

Hành Lâm nói không sai. Cao thích sử gánh đỡ vinh nhục của Cao phủ, lời ông ta nói là lời tuyên bố của người chủ gia đình, dù có là Cao Thần cũng không được phép cãi lại. Thêm nữa, y vốn là người muốn nhận được sự cưng chiều ở trước mặt phụ thân, nên dĩ nhiên sẽ không có ý chống đối lại bề trên.

Kiều Như Ý không diễn tả được cảm xúc của mình.

Nói thật, cô vô cảm với cả Tuyết Kiến lẫn Cao Thần, có lẽ vì những gì đã xảy ra trước đó.

“Có phải khi anh thu phục được Du Quang ở đây, chúng ta sẽ có thể quay về không?” Kiều Như Ý hỏi.

Hành Lâm ngẫm ngợi, “Có lẽ sẽ quay về được.”

Đào Khương nghi hoặc, “Nhưng trước kia anh cũng từng thu phục Du Quang của Tào Lộc Sơn, nhưng để ông ta chạy thoát sao?”

Hành Lâm gật đầu, “Thế nên, lần này sẽ không còn là một cuộc truy bắt đơn giản nữa.”

“Vậy sẽ là gì?” Kiều Như Ý hỏi.

Một tia sáng mờ tối ánh lên trong đôi mắt Hành Lâm, cô bắt được nó một cách rõ ràng, ngay sau đó liền cảm giác lạnh toát sống lưng.

Cô nghe thấy anh gằn từng từ một, “Phải truy sát.”

Kiều Như Ý thảng thốt. Mấy người khác cũng thất kinh, nhất là Thẩm Xác. Anh ấy mặt biến sắc, giọng thất thanh, “Cậu định giết Du Quang?”

Phản ứng này quá khác thường, Kiều Như Ý đánh mắt nhìn Thẩm Xác với vẻ hồ nghi.

Cô tin rằng những người khác cũng giống như cô, nghe xong chỉ cảm thấy hành vi đó hơi đáng sợ, song Thẩm Xác chắc chắn lại không nghĩ như vậy.

Cô hỏi Hành Lâm, “Giết Du Quang, anh có gặp nguy hiểm không?”

Hành Lâm ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mặt Thẩm Xác, đôi mắt ánh lên một tia sắc lẹm. Thẩm Xác có lẽ cũng nhận ra mình phản ứng hơi quá, vẻ mặt có chút gượng gạo.

Bấy giờ Hành Lâm mới quay về, nhìn sang Kiều Như Ý, “Không đâu.”

Kiều Như Ý nhìn anh trân trân, cố gắng tìm ra chút manh mối từ trên gương mặt anh nhưng vô ích. Nét mặt anh quá bình thản, giống như một mặt hồ tĩnh mịch không gợn sóng.

Thế nhưng rõ ràng chỉ vừa mới đây thôi, cô đã nhìn thấy ở trong mắt anh một vẻ quyết liệt đến tàn nhẫn, mức độ tàn nhẫn ấy còn hơn cả Du Quang.

~Hết chương 110~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc