
Đã tới nước này, dù không thể bình tĩnh cho được thì cũng chẳng còn cách nào khác. Kiều Như Ý có một linh cảm mạnh mẽ, cô đoán rằng Hành Lâm tới đây vì chuyện của Nguy Chỉ.
Căn phòng của Hành Lâm không lớn, chí ít thì không lớn như căn phòng mà cô ở, kết cấu tương đương nhau. Chỉ có điều, từ cửa sổ phòng anh nhìn ra bên ngoài, vừa hay chính là phòng của cô.
“Chuyện này hơi đáng sợ đấy.” Cô đường hoàng ngồi xuống, tự động rót cho mình một tách trà.
Hành Lâm ngồi xuống vị trí đối diện với cô. Nói là đối diện, thật ra diện tích mặt bàn trà không lớn, nếu ai trong số họ có ý đổ người về phía trước, chuyện mặt áp mặt áp rất dễ xảy ra.
Cô vừa rót xong tách trà thì Hành Lâm đã giật ngay nó đi. Anh đổi qua một cốc nước, cũng đựng ở trong tách trà.
Kiều Như Ý cúi đầu xuống nhìn, rồi lại ngẩng lên nhìn về phía Hành Lâm.
Hành Lâm, “Tối muộn rồi, đừng uống trà nữa, không ngủ được lại nghĩ ra mấy chuyện linh tinh để làm.”
Kiều Như Ý câm nín, đang tính chất vấn anh cô làm chuyện gì linh tinh thì đã nghe thấy Hành Lâm hỏi một câu, “Chuyện gì đáng sợ?”
Cô hất hàm ra ngoài cửa sổ, “Tôi có cảm giác bị người ta tọc mạch bất cứ lúc nào.”
Hành Lâm khẽ rướn môi, cũng không nhìn theo hướng mà cô chỉ, rõ ràng đó là một hành động cố tình của anh.
“Cô đổi góc nhìn đi.” Anh lên tiếng, “Tôi cũng có thể trở thành người bị soi mói mà.”
Kiều Như Ý mỉm cười.
Anh tưởng cô rảnh lắm hả?
Cô trông thấy Hành Lâm bê lên thêm một đĩa bánh nhỏ, cói như đã bày đầy chiếc bàn trà. Món bánh ngọt nhẹ, không ngấy, là loại bánh mà trước đó họ thường ăn trong quán trà. Kiều Như Ý ngạc nhiên, “Muộn vậy rồi, anh kiếm đâu ra bánh vậy?”
Bánh rất ngon, vì đều được làm mới trong ngày. Chuyện này do chính A Thọ nói cho họ biết. Cậu ta nói rằng ngoài món thịt bò tẩm ướp ra thì món bánh ăn kèm với trà này chính là món được thực khách ưa thích nhất của quán trà.
Bánh có đủ màu sắc, kết cấu mịn màng, ngọt thanh và không gây ngán. Loại mà Kiều Như Ý thích ăn nhất chính là bánh nhân thịt chân giò, trong vị ngọt có một vị mặn nhẹ nhàng, uống cùng một bát trà nóng sẽ cực kỳ xuất sắc.
Kiều Như Ý từng hỏi A Thọ cách để làm bánh. Tuy rằng cô hiểu rất rõ khả năng bếp núc của mình đến đâu, nhưng luôn nghĩ rồi sẽ có một ngày trở về, lỡ như thèm quá không chịu nổi thì làm đại một, hai cái cũng có thể tạm dứt dòng nhung nhớ.
Thế mà A Thọ lại không biết rõ về cách làm bánh. Cậu ta nói tất cả đều do ông chủ toàn quyền phụ trách, hằng sáng sẽ có người đưa bánh mới được làm xong tới quán trà.
Bánh của quán trà gần như không bán ra ngoài, bởi vì nếu không kịp ăn ngay ngày hôm ấy, bánh sẽ không còn ngon nữa.
A Thọ nói, họ cũng từng nghĩ đến chuyện ra ngoài, nhưng về sau có một vị khách tới quán gây rối, nói rằng ông ta bị đau bụng sau khi ăn bánh vào, đòi bồi thường hai đĩnh bạc. Sau khi điều tra mới biết vị khách đó mang bánh đi, để tận mấy ngày sau mới ăn. Hay biết chuyện này, ông chủ dứt khoát tạm dừng việc bán các loại bánh ra ngoài.
Khi ấy, nghe xong câu chuyện, nhóm bọn họ đều cảm thấy ông chủ của quán trà này thật là có cá tính, thà không kiếm được tiền chứ không muốn để người ta có cơ hội hạ thấp danh tiếng của quán.
Hành Lâm rõ ràng đã biết về quy định của quán trà, vậy mà vẫn mang bánh trà ra ngoài, điều này khiến Kiều Như Ý bất ngờ.
Tất cả đều là món bánh nhân thịt chân giò mà cô thích nhất, cắn một miếng vẫn thấy thơm dẻo, mềm mịn, rõ ràng chỉ vừa mới ra lò.
Hành Lâm nói, “A Thọ biết cô thích ăn bánh nhân thịt chân giò nên trước khi đi đã đặc biệt gói thêm một ít, còn dặn đi dặn lại kiểu gì cũng phải ăn hết trong tối hôm nay, nếu ăn không hết thì ngày mai cũng phải bỏ.”
Kiều Như Ý ăn rất vui vẻ, bánh thơm ngon như vậy đã khơi dậy cơn thèm trong cô.
“Tìm tôi có việc gì không?” Cô hỏi thẳng, “Ngoài việc cho tôi ăn bánh ra.”
Hành Lâm cũng hỏi luôn, không chút vòng vo, “Nguy Chỉ đã nói gì với cô, làm gì cô rồi?”
Quả nhiên.
Kiều Như Ý cười khẽ, “Hắn có thể nói gì, làm gì với tôi?”
Hành Lâm thở dài, “Như Ý, tôi đang hỏi cô nghiêm túc.”
Kiều Như Ý ngẫm nghĩ, “Thôi được rồi.” Cô đặt miếng bánh xuống đĩa, “Hắn thì chưa làm gì tôi, chỉ nói một vài lời. Hắn hy vọng tôi có thể ở lại Cửu Thời Khư, ý tứ có vẻ như hắn thấy quá cô đơn và nhàm chán.”
“Nhưng tôi không đồng ý.” Để tránh anh nói nhiều lời thừa thãi, Kiều Như Ý dứt khoát nói rõ một lượt tất cả những gì có thể nói. “Chắc chắn tôi không thể đồng ý được, một nơi như Cửu Thời Khư thì có gì để ở lại đâu?”
Hành Lâm nhìn cô chăm chăm, ánh mắt phức tạp.
“Còn nói gì nữa không?”
Kiều Như Ý nhớ lại, “Ban đầu không thấy anh đâu, chúng tôi rất lo lắng. Nhưng Nguy Chỉ lại bảo chúng tôi lo lắng thái quá, rằng với tư cách là chủ nhân của Cửu Thời Khư, anh sẽ không thể gặp chuyện gì. À đúng rồi, hắn còn mời bọn tôi ăn một bữa thịnh soạn nữa.”
Cô cầm chặt tách trà, nhẹ nhàng xoay tròn. Sóng mắt gợn lên, như thế sóng nước trong tách trà đang được vo vụn trong đôi mắt vậy. “Nguy Chỉ rất kỳ lạ, từ hắn còn toát ra một cảm giác gian tà, khiến người ta khó mà nắm bắt được.”
“Không nắm bắt được thì đừng suy nghĩ nữa.” Hành Lâm lên tiếng, “Dù sao cũng không phải là người cùng thế giới với mình.”
Câu nói này dường như còn có một ý nghĩa khác.
Kiều Như Ý nhìn Hành Lâm, đôi mắt có thêm vài phần thăm dò. Cô hỏi, “Anh từng gặp Nguy Chỉ chưa?”
Hành Lâm lắc đầu.
“Vậy anh từng nghe nói về hắn chưa? Hắn là đời chủ nhân thứ bao nhiêu?” Kiều Như Ý lại hỏi.
Hành Lâm đáp nhẹ nhàng, “Từng nghe nói rồi, còn đời thứ bao nhiêu thì tôi không nhớ nữa.”
Kiều Như Ý tò mò, “Hắn có vẻ không quá bất ngờ khi chúng tôi vào được Cửu Thời Khư. Còn nữa, sao hắn lại biết anh?”
Hành Lâm đáp nhẹ tênh, “Có thể trở thành chủ nhân của Cửu Thời Khư đều sẽ có một vài năng lực mà người khác không có được.”
Kiều Như Ý không hài lòng lắm về câu trả lời này, nghe công thức quá rồi.
“Vậy giữa anh và Nguy Chỉ, ai lợi hại hơn?” Cô tiếp tục gạn hỏi, “Xét về khả năng đánh đấm, trong hai người, ai có thể đánh lại được người kia?”
Nghe xong, Hành Lâm bật cười, “Sao cô có nhiều câu hỏi bát nháo chi xiên vậy?”
“Tôi còn nhiều điều hiếu kỳ lắm, ví dụ như hắn có diện mạo như thế nào? Ngoài lúc ở Cửu Thời Khư, phải chăng ở xã hội hiện thực, hắn cũng giống như anh, có một công việc làm ăn riêng?”
Hành Lâm âm thầm cất giấu nụ cười nơi khóe miệng. “Như Ý, đừng tò mò về Nguy Chỉ.”
“Anh tìm tôi chỉ để nói câu này ư?” Kiều Như Ý hỏi.
Hành Lâm gật đầu.
Kiều Như Ý khẽ nghiêng đầu nhìn anh. Nhìn dáng vẻ của cô là Hành Lâm biết cô sẽ không đặt câu này vào đầu. Anh tức đến bật cười, giơ tay búng một cái vào đầu cô, “Ghi nhớ cho tôi.”
Một cái búng tay rất bất ngờ khiến Kiều Như Ý không có thời gian phòng bị. Cô ngẩng lên ôm trán, nhướng mày, “Lý do.”
Hành Lâm không nghĩ cô lại tiếp tục hỏi, sững ra giây lát.
Kiều Như Ý buông tay xuống, nhìn anh trân trân, bật cười, “Anh nói xem có buồn cười không? Thẩm Xác cũng dặn dò tôi như vậy đấy. Nhưng anh đoán xem, lý do của anh ấy là gì?”
Hành Lâm nhìn cô chăm chú, đợi cô nói tiếp.
Cơ thể Kiều Như Ý khẽ đổ về phía trước. Thấy vậy, Hành Lâm cũng hơi đổ người theo. Cô lên tiếng, “Thẩm Xác nói, sợ tôi sẽ yêu Nguy Chỉ.”
Dứt lời, cô ngước mắt, nhạy bén bắt được một cái nhíu mày khẽ khàng của Hành Lâm. Nó không giống một sự khó chịu, nhưng cô cũng không thể đoán được Hành Lâm đang nghĩ gì trong lòng.
Kiều Như Ý nhìn Hành Lâm, đợi anh bày tỏ thái độ. Hành Lâm ngồi thẳng dậy, cất giọng trầm trầm, “Lo lắng của Thẩm Xác không sai đâu.”
“Tôi muốn nghe lý do của anh.”
Hành Lâm ngẫm nghĩ một hồi mới lên tiếng, “Ban nãy tôi cũng đã nói rồi. Cô và Nguy Chỉ không phải là những người ở cùng một thế giới. Thêm nữa, Nguy Chỉ là chủ nhân của Cửu Thời Khư, chính tà khó lường, cô tránh xa hắn một chút là điều đúng đắn.”
Kiều Như Ý nghe xong, tự cười.
Hành Lâm nhìn cô với vẻ hồ nghi, hỏi cô cười cái gì. Kiều Như Ý thở dài, “Hành Lâm, lý do của anh còn chẳng bằng được Thẩm Xác nữa.”
Một câu nói khiến sắc mặt Hành Lâm gượng gạo hẳn đi.
“Nguy Chỉ là chủ nhân của Cửu Thời Khư, còn anh thì không à? Nguy Chỉ chính tà khó lường, anh cũng đâu có lương thiện gì. Vậy chắc tôi cũng nên tránh xa anh nhỉ?”
Hành Lâm cau mày, “Đương nhiên cô không cần tránh xa tôi.”
Kiều Như Ý nhịn cười, quan sát anh.
Chợt nhận ra vừa rồi mình đã thể hiện cảm xúc, Hành Lâm khẽ liếm môi, dừng lại vài giây, khi cất lời đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
“Tuy rằng tôi cũng là chủ nhân của Cửu Thời Khư, nhưng cô tiếp xúc với tôi bao nhiêu ngày qua, tôi đã hại cô bao giờ chưa?”
Anh tìm ra một lý do đủ sức mạnh, càng nói càng tự tin, “Nhưng Nguy Chỉ thì khác, cô không hiểu hắn, không biết hắn nghĩ gì trong lòng, tránh xa là an toàn nhất.”
Kiều Như Ý đổ người về phía trước, chống khuỷu tay lên mặt bàn, đỡ lấy cằm vẻ suy nghĩ, “Hành Lâm, thật ra tôi cũng không biết anh nghĩ gì trong lòng đâu.”
Hành Lâm nhìn cô chăm chú, ánh mắt u tối khó hiểu, “Như Ý, bất luận tôi đang nghĩ gì, cô cũng phải tin một điều, tôi sẽ không làm hại cô.”
“Nhưng, Hành Lâm à…” Kiều Như Ý nghiêm túc trở lại, “Tính đến bây giờ, chúng ta đã được coi là một nhóm từng cùng trải qua nhiều chuyện, mức độ ăn ý không hề tệ, anh đang nghĩ gì cũng nên để chúng tôi biết.”
Hành Lâm nhìn cô rất lâu, “Được.”
“Vậy tôi hỏi anh.” Kiều Như Ý chỉ đợi câu này của anh.
Hành Lâm phát hiện ra mình sa xuống hố, không nhịn được cười.
Thế mới bảo, đây không phải là một hồ ly ư?
“Vì sao Thẩm Xác lại phản đối việc anh giết Du Quang như vậy?” Kiều Như Ý nhìn anh chằm chằm không rời mắt, “Nhất định phải có một nguyên nhân rất quan trọng, tôi nhìn ra được.”
Hành Lâm nhìn cô có vẻ hứng thú, “Đúng là chuyện gì cũng không giấu được cô.”
“Rõ ràng.” Kiều Như Ý nhướng mày, “Bởi vậy, anh đừng nghĩ tới chuyện trả lời lấy lệ với tôi, sớm muộn gì tôi cũng phải biết nguyên nhân cụ thể, chi bằng anh cứ nói luôn với tôi ngay từ bây giờ đi.”
Hành Lâm im lặng giây lát, “Thẩm Xác lo lắng tôi gặp nguy hiểm, dù sao thì…” Anh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Kiều Như Ý, “Mới chỉ có đời chủ nhân đầu tiên của Cửu Thời Khư từng giết Du Quang.”
“Đời chủ nhân đầu tiên…” Kiều Như Ý ngỡ ngàng, nhanh chóng suy tính trong lòng xem phải tính ngược về trước mấy thời đại mới đến đời chủ nhân đầu tiên.
“Theo ghi chép nội bộ là như vậy.” Hành Lâm nói chậm rãi, “Khi Du Quang đầu tiên xuất hiện, vị chủ nhân đó chọn cách trực tiếp giết nó. Nhưng vì không hiểu Du Quang, nên dù đã giết Du Quang thì cũng đồng thời khiến bản thân bị thương rất nặng. Sau này người đó viết lại chuyện giết Du Quang ấy vào trong ghi chép của Cửu Thời Khư, để răn đe các chủ nhân sau này rằng chỉ được bắt Du Quang, không được giết.”
Nghe xong, Kiều Như Ý cau mày, “Du Quang nguy hiểm, nếu đã từng có bài học thất bại trước đó thì anh nên biết khó mà lui.”
Nơi đáy mắt Hành Lâm hiện lên một nụ cười thoáng qua, “Cũng không khó như cô và Thẩm Xác nghĩ đâu. Sở dĩ đời chủ nhân đầu tiên bị thương là vì khinh địch. Bao năm qua tôi đã tìm hiểu rất rõ Du Quang, giết chúng không còn là vấn đề.”
Kiều Như Ý nghi hoặc nhìn anh, “Thật không?”
Đôi mày rậm của Hành Lâm khẽ nhướng lên, anh ngả người ra phía sau, “Kiều Như Ý, chính cô muốn nghe sự thật, kết quả tôi nói thật mà cô đâu có tin.”
“Nhưng những gì anh nói quả thực quá nhẹ nhàng, làm sao tôi tin được?”
Hành Lâm bất lực ra mặt, “Có lúc là vậy đấy, chân tướng tự nhiên, giản dị, nhưng lại khiến người ta ngờ vực.”
Kiều Như Ý quan sát anh rất lâu.
Bất thình lình, Hành Lâm lại đổ người về trước, sát lại gần cô hơn, “Thế này đi, có điều gì nghi vấn, cứ nhìn thẳng vào mắt tôi mà hỏi. Khả năng quan sát của cô rất mạnh, tôi mà nói dối là cô nhìn ra được ngay.”
Chụp cho cô một cái mũ không hề nhỏ đấy.
Kiều Như Ý khoanh hai tay ôm lấy ngực, đổ người về trước nhìn vào mắt anh. “Giết Du Quang rồi, anh có chắc chắn là rút lui được an toàn không?”
Hành Lâm nói nhỏ, “Không thể đảm bảo tuyệt đối không bị thương, nhưng có thể đảm bảo rút lui được an toàn.”
Kiều Như Ý cố gắng tìm ra manh mối từ trong đôi mắt anh, nhưng nó rất bình tĩnh, vững vàng, không chút rời rạc, quả thực không thấy nửa phần dối trá.
Ở khoảng cách gần như thế này, gò má Hành Lâm như được quết một lớp ánh trăng, khi nét mặt thoải mái trông anh thanh nhã tuyệt trần. Đồng tử đen đặc, ở nơi sâu nhất dường như lại lấp lánh những tia sáng vụn như cát vàng, như thể đang giam giữ ánh sao ngàn năm nơi đại mạc.
Cô bất cẩn ngã vào dòng sông Ngân ấy, thậm chí còn nhìn thấy cái bóng nhỏ xíu của mình phản chiếu trong vòng xoáy trầm luân, như sắp bị hút vào khoảng không vĩnh cửu.
Kiều Như Ý nghe thấy những tiếng động rất kỳ lạ.
Thịch, thình thịch…
Cô bỗng giật thót.
Đến khi hoàn hồn mới biết đó là nhịp đập của trái tim mình.
Một tiếng nổ ầm vang trong đầu.
Cô cứ nhìn anh như vậy, tim bỗng đập rất nhanh.
Không chỉ có vậy, cô còn cảm thấy hơi thở của mình mất đi sự mượt mà. Khi hơi thở của Hành Lâm nhẹ nhàng chạm vào khóe môi, cô chợt cảm thấy cổ họng khô rát.
Hành Lâm nhìn cô chăm chú, cất giọng trầm trầm, “Cô thấy tôi có đang nói dối không?”
Chất giọng trầm khàn gợi cảm, như một lưỡi câu ngoắc hết lần này tới lần khác vào tận đáy lòng cô, không biết là đang muốn móc lấy thứ gì.
Kiều Như Ý hình như đã lẩm bẩm, “Không…”
Thở gấp, nói cũng không còn sức nữa.
Khóe miệng Hành Lâm khẽ cong lên, một độ cong rất đẹp. Trái tim Kiều Như Ý đập rộn ràng như sấm, cô vội vàng ngả ra phía sau để tránh xa hơi thở của anh một chút.
“Anh… nói thật là được rồi. Không còn sớm nữa, tôi phải về nghỉ đây.” Dứt lời, cô đứng dậy.
Nhưng Hành Lâm đã kịp giữ cánh tay cô lại. Cô ngẩn người, ngước mắt nhìn anh. Anh đứng lên, bước tới trước mặt cô rồi buông tay.
“Như Ý, nhất định phải hứa với tôi một chuyện.”
Kiều Như Ý, “Chuyện gì?”
Hành Lâm cúi thấp người xuống, để tầm mắt song song với cô, “Giữ khoảng cách với Nguy Chỉ, đừng tò mò về hắn.”
Ánh mắt anh nghiêm túc, tuy nói có vẻ hòa nhã nhưng lại có vài phần cứng rắn bên trong.
Kiều Như Ý lại có cảm giác tim mình không đập theo quy luật nữa, để anh phát hiện ra thì rất xấu hổ. Cô hắng giọng, lùi sau một bước, “Đương nhiên. Tôi là người đã có vị hôn phu, biết rất rõ cần giữ khoảng cách với người nào.”
Hành Lâm sững người, lập tức đứng thẳng dậy.
Kiều Như Ý cười nhẹ nhàng với anh, “Tiếc quá, tôi chưa ăn hết đĩa bánh, nhưng vẫn phải cảm ơn anh.”
Dứt lời, cô quay người rời đi.
Hành Lâm đứng lặng người tại chỗ, đôi mắt tối hẳn đi, tối hơn cả sắc trời ngoài cửa sổ, đôi mày rậm dường như cũng thấm sương giá. Anh khẽ nhíu mày, bờ môi mỏng cũng mím chặt lại.
Lại là Khương Thừa An ư?
Hắn ta thật sự là người trong lòng của em, hay em chỉ đang coi hắn ta như một tấm bia đỡ đạn?
Bàn tay lớn của Hành Lâm vô thức nắm chặt lại.
Trong ánh nến lập lòe, một cơn lốc nho nhỏ quét qua mặt đất, chẳng bao lâu sau cát đen hóa hình người. Hai hình người nhỏ xíu giãy giụa đứng dậy khỏi mặt đất, rồi hì hục men theo chân bàn leo lên trên.
Nhìn thấy mấy chiếc bánh trên đĩa, hai hình người nhỏ xíu rõ ràng phấn khích vô cùng. Chúng nhảy múa loạn xạ trên chiếc đĩa một hồi, rồi nằm bò ra bắt đầu ăn bánh.
Hành Lâm hơi quay đầu lại, góc nghiêng chìm vào trong bóng tối, một nét lạnh lùng sắc lẹm hiện ra.
Hai hình nhân nhỏ xíu đang hăng say ăn uống thì bỗng đâu một sức mạnh ập tới, bắn bay chúng đi. Ngay sau đó chúng như bị một nguồn sức mạnh nào đó trói chặt lại, cố gắng giãy giụa cũng không thể thoát ra được.
Hai cây nến bên cạnh, “ánh lửa” càng sáng bừng hơn.
Hành Lâm chậm rãi thu tay về, lạnh lùng liếc nhìn hai bấc nến “rực rỡ” đó, nét mặt bình tĩnh đến lạnh lùng.
~Hết chương 112~
Chia sẻ cùng tôi nhé…