
Kiều Như Ý đứng giữa đại mạc.
Biển cát như tan chảy thành một tấm thảm khổng lồ màu đỏ vàng dưới hoàng hôn. Xa xa, quần thể Yardang như hài cốt của một người khổng lồ đang bốc cháy, những cột đá bị phong thực đổ xuống những cái bóng gớm ghiếc.
Sóng nhiệt như bẻ cong đường chân trời, khiến những cành hồ dương khô cằn như đang vươn mầm một cách quái dị trong ảo ảnh. Cách đó không xa, một gờ cát bỗng sụp đổ, phơi ra bộ xương trắng hếu của đoàn lạc đà đã bị vùi lấp, những hốc mắt trống rỗng trong khoảnh khắc lại bị cát chảy lấp đầy.
Cô cưỡi ngựa tiến lên, chiếc áo choàng màu đỏ thẫm bị cơn gió nơi sa mạc giật căng như một lá cờ, cát mịn men theo từng đường vải lăn xuống.
Cô như đang vội vã lên đường, cũng lại như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tóm lại, cô không hề sợ hãi đại mạc trước mắt mà có vẻ còn rất thông thạo. Trong lòng cô có một điều chắc nịch, rằng dù gió cát có lớn đến đâu, cô vẫn có thể bình tĩnh, thong dong đi ra khỏi đại mạc này.
Sau khi gió cát ngưng lặng, những đụn cát lại biến đổi hình dạng. Từ xa, có thể thấp thoáng trông thấy dáng dấp của một tòa thành, trên cổng thành có chữ nhưng xa quá nên nhìn không rõ.
Loáng thoáng đâu đây, từng hồi chuông lạc đà vọng tới từ trong biển cát.
Kiều Như Ý nhìn về phía phát ra âm thanh, có một đoàn thương nhân Tây Vực đang xuyên qua sa mạc. Lạc đà nối đuôi nhau đi thành một hàng dài, những tiếng chuông lạc đà vang lên không dứt.
Đần dần, tiếng chuông lạc đà mỗi lúc một nhỏ đi, như thể đã bị gió cát nhấn chìm vậy. Cả bóng của đoàn thương nhân kia cũng mỗi lúc một xa.
Thế mà Kiều Như Ý cũng không hề cảm thấy đoàn thương nhân ấy quá xa lạ, tựa hồ đó chỉ là một gặp gỡ rất đỗi bình thường.
Cô muốn tiến sâu vào trong thành, nhưng mới đi được mấy bước, cát đen bỗng nổi lên trước mặt, rít gào ập tới.
Đi cùng với cát đen là một chất giọng nửa nam nửa nữ…
Gió đen nổi, trống da người.
Xương của Kẻ Bội Ước làm rường cột.
Bước vào chân trái là đường sống, chân phải bước hụt hóa chày cát.
…
Kiều Như Ý rùng mình.
Cô không hề xa lạ thanh âm này, là Cửu Thời Khư!
Lại là bài đồng dao.
Mặc dù nội dung hơi sai khác so với lúc trước, nhưng phong cách tổng thể được giữ nguyên.
Cô đang mải nghĩ, con ngựa dưới hông bỗng trở nên bất ổn, ngay sau đó nó hí vang một tiếng.
Kiều Như Ý chợt cảm thấy có thứ gì nặng nề đè xuống lưng mình.
Cô giật thót.
Có người lên ngựa, ngồi ngay sau lưng cô!
Kiều Như Ý chợt cảm thấy da đầu tê rần từng cơn, sống lưng lạnh toát cả mảng. Rõ ràng cô cảm nhận được người đó đã áp sát sống lưng của mình, thế mà lại không cảm nhận được bất cứ hơi thở nào của người sống.
“Cứu tôi với…”
Bất thình lình, một chất giọng trầm thấp, đau khổ vang lên bên tai cô.
“Ai!”
Kiều Như Ý quát to một tiếng theo phản xạ, đồng thời quay phắt đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy một vạt cát đen nhanh chóng bị gió xé tan.
Tốc độ cực kỳ nhanh, tới mức Kiều Như Ý chưa kịp nhìn rõ tình hình trước mắt.
Chỉ mơ hồ nhận ra hình dáng của cát đen.
Hình như là hình người?
Cô không chắc nữa.
Trong lòng Kiều Như Ý, sóng gió như đang cuộn trào, cô cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Nhưng kỳ lạ hơn nữa là câu nói ban nãy…
Cứu tôi với?
Phải cứu ai? Vì sao lại cần cô cứu? Cô phải cứu thế nào?
Cô nghĩ mãi vẫn không sao hiểu nổi, rồi chợt nhớ lại cảm giác ban nãy, lông măng trên người như mở rộng ra trong khoảnh khắc, ghê rợn tột cùng.
Đột nhiên, Kiều Như Ý chợt nhận ra một chuyện.
Vì sao cô lại đứng giữa sa mạc? Hơn nữa chỉ có một mình cô, những người khác đâu rồi?
Suy nghĩ ấy vừa dấy lên, một tiếng chuông lạc đà lại du dương vang vọng.
Kiều Như Ý một lần nữa lần theo âm thanh ấy.
Nhưng cô không còn thấy bất cứ đoàn thương nhân nào đi qua, thậm chí đến bóng của một con lạc đà cũng không có.
Tiếng chuông lạc đà từ đâu ra?
Kiều Như Ý nhìn ngó bốn phía xung quanh, nhưng đúng vào lúc này, cô nghe thấy tiếng chuông lạc đà thứ hai văng vẳng.
Một tiếng chuông lạc đà độc lập.
Không phát ra từ một đoàn lạc đà nào.
Con lạc đà nào đó bị lạc đường ư?
Kiều Như Ý cũng tự phục chính mình. Ngay lúc này, tình hình của bản thân cô còn đang mù mờ, vậy mà vẫn còn lo một con lạc đà liệu có bị lạc đường hay không?
Lạc đà mà lại lạc đường trong sa mạc ư?
Người thật sự lạc đường là cô thì có, cô thực sự cần một con lạc đà ngay lúc này. Các cụ nói rất chính xác, giữa sa mạc chỉ cần trông thấy lạc đà là sẽ được cứu.
Kiều Như Ý quyết định tìm kiếm con lạc đà phát ra âm thanh ấy.
Mới đi được hai bước, lại có một tiếng chuông lạc đà nữa.
Nghe tiếng thì nó có vẻ không xa, như vang lên ngay bên tai vậy.
Cứ thế từng tiếng, từng tiếng, gần trong gang tấc, cực kỳ có nhịp điệu…
Khi Kiều Như Ý tổng kết ra được những từ mấu chốt này, cũng là lúc trái tim cô run lên. Kế đó, cô siết mạnh dây cương, con ngựa bồn chồn giậm chân tại chỗ, bước thấp bước cao.
Sắc mặt Kiều Như Ý khá nặng nề, sống lưng thẳng tắp. Cô không còn tìm kiếm lạc đà xung quanh nữa, mà đứng đực tại chỗ, chờ đợi tiếng chuông lạc đà tiếp theo.
Quả nhiên, lại thêm một tiếng nữa.
Cũng có nhịp điệu đồng nhất với mấy tiếng trước đó.
Kiều Như Ý như chợt hiểu ra điều gì. Cô cúi đầu xuống nhìn, Thăng Khanh trên cổ tay đã biến mất.
“Thăng Khanh!”
…
Kiều Như Ý choàng tỉnh sau một tiếng la hét.
Bấy giờ cô mới nhận ra mình đã nằm mơ.
Ở trong mơ, cô gần như hét tên Thăng Khanh một cách điên cuồng, song e rằng âm lượng bật ra khỏi cổ họng lại nhỏ đến mức không đáng kể.
Có điều vậy là cũng đủ để kéo cô ra khỏi giấc mơ rồi.
Trước mắt hoàn toàn tăm tối.
Kiều Như Ý nằm đờ ra trên giường, những hình ảnh trong mơ vẫn đang lấp đầy đầu óc.
Hoàng hôn như thiêu đốt cả bầu trời, biển cát như muốn bốc cháy, tòa thành ẩn sâu trong bóng cát, và tiếng kêu cứu vang lên bên tai cô.
Kiều Như Ý thở đều lại từng nhịp, phải mất một lúc cơ thể mới mềm lại được. Khi tầm mắt đã quen dần với bóng tối trong phòng, cô giơ tay lên xem, Thăng Khanh vẫn đang say ngủ.
Cô thở phào, Thăng Khanh vẫn ở đây là tốt rồi.
Kiều Như Ý không còn buồn ngủ nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời chưa sáng ư? Tuy gặp một giấc mơ không dài, nhưng cô cảm giác mình phải ngủ lâu lắm rồi mới phải.
Cô thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuy đã bước ra khỏi cơn mơ, nhưng toàn thân cô vẫn mềm oặt, không chút sức lực.
Âm thanh ấy quá chân thực.
Kiều Như Ý cảm thấy cho dù đã ra khỏi giấc mơ rồi nhưng bên tai cô vẫn còn lạnh toát. Khi tiếng cầu cứu ấy rơi vào tai cô trong giấc mộng, nó âm u, lạnh lẽo như một luồng gió rét đột ngột ập vào cơ thể.
Ban ngày cô suy nghĩ điều gì sao, nên ban đêm mới mộng mị?
Còn nữa, sao cô lại mơ thấy Cửu Thời Khư?
Mấy tiếng chuông lạc đà trong mơ cứ từng nhịp, từng nhịp đều đặn, chẳng phải là chín tiếng sao?
Kiều Như Ý rùng mình, ngồi bật dậy khỏi giường.
Chính vào lúc suy nghĩ vừa rồi, tầm mắt cô đã hoàn toàn quen với bóng tối.
Ngoài cửa sổ không có ánh sáng.
Sao lại không có ánh sáng?
Căn nhà nơi họ đang ở có khá nhiều hành lang, dĩ nhiên cũng sẽ có nhiều đèn lồng. Trước khi ngủ, cô còn nhìn ra đèn lồng ngoài cửa sổ nữa mà. Ánh trăng mông lung, ánh lửa trong chiếc đèn lồng leo lắt, khiến cô vô thức nhớ tới ánh lửa trong Cửu Thời Khư.
Kiều Như Ý xuống giường, bước ra trước cửa sổ, nhìn ra bên ngoài hồi lâu vẫn không thấy một chút ánh sáng đèn lồng nào cả.
Để tiết kiệm nến nên tắt toàn bộ đèn lồng vào một canh giờ nhất định ư?
Kiều Như Ý cảm thấy Hành Lâm không phải là một người giỏi vun vén cho cuộc sống, không ngờ lại nghĩ ra một cách tiết kiệm đến vậy.
Cô dịch chuyển tầm mắt khỏi bậu cửa sổ.
Một giây sau, cô nhanh chóng nhìn lại. Khi nhìn rõ bậu cửa sổ trước mắt, da đầu cô như muốn nổ tung, cô thảng thốt.
Không phải là bậu cửa của căn nhà!
Chỉ vừa mới nhận ra điều này thì ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng la thất thanh của Đào Khương, ngoài cửa.
Kiều Như Ý không buồn suy nghĩ, xoay người vớ lấy Côn Ngô ở bên giường, lao ra khỏi phòng.
…
Không phải mình Đào Khương.
Cả Thẩm Xác, Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu.
Bốn người họ không nhắm tới Kiều Như Ý, nhưng điều đứng trước cửa phòng cô, đồng loạt nhìn ra ngoài.
Thấy Kiều Như Ý mở cửa lao ra, Đào Khương gấp gáp nói, “Như Ý, cậu mau nhìn kìa!”
Kiều Như Ý nhìn theo và bỗng ngây người.
… Họ lại bước vào Cửu Thời Khư.
Giống hệt như cảnh tượng trước khi họ ngủ, ngoài cửa sổ là màn đêm đen kịt, một sảnh cực lớn được thắp sáng bằng ánh nến.
Có điều, những ánh nên ấy rõ ràng không còn quá kích động, độ sáng thực sự đã giảm đi một chút.
Kiều Như Ý rảo bước tiến tới trước can lan, sững sờ nhìn tất cả mọi thứ trước mắt. Đào Khương đi tới bên cạnh cô, cất giọng nghi hoặc, “Mình vừa tỉnh dậy thì phát hiện đây là Cửu Thời Khư. Mọi chuyện là sao, chẳng phải chúng ta đã ra khỏi Cửu Thời Khư rồi sao?”
Chu Biệt nghĩ tới một vấn đề đáng sợ, bèn tiến lên vài bước, hỏi nhỏ, “Chúng ta chắc chắn đã nhìn thấy Hành Lâm, phải không?”
Kiều Như Ý gật đầu, nét mặt nặng nề.
Ngư Nhân Hữu cũng tiến tới, sốt sắng, “Chắc chắn đã gặp. Tôi đã được ăn thịt bò tẩm ướp, còn cả căn nhà to tướng đó nữa, nhất định không phải ảo giác.”
Đào Khương căng thẳng nuốt nước miếng, quay đầu nhìn Chu Biệt, “Ý của cậu là thật ra những gì chúng ta trải qua trước đó đều là giả?”
Chu Biệt gật đầu thật mạnh, sắc mặt cũng không tốt chút nào. “Chẳng phải Nguy Chỉ đã nói rồi sao, chúng ta vào hoặc ra Cửu Thời Khư đều cần cơ duyên. Cửu Thời Khư là nơi nào chứ? Lỡ như tất cả chỉ là ảo giác của chúng ta, thậm chí là một giấc mộng dài thì sao?”
Ngư Nhân Hữu “á” một tiếng, bán tín bán nghi, “Đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ được mùi vị món thịt bò tẩm ướp của quán trà, sao có thể trở thành ảo ảnh và giấc mộng được? Tuyệt đối không thể!”
Kiều Như Ý cũng cảm thấy không khả thi lắm.
Sau khoảnh khắc kinh hoàng, Thẩm Xác nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, hạ thấp giọng nói, “Đừng suy nghĩ linh tinh nữa, việc trở về quán trà gặp Hành Lâm là thật, bây giờ chúng ta lại tới Cửu Thời Khư cũng là thật.”
Kiều Như Ý quay người nhìn anh ấy, “Cũng có nghĩa là, chúng ta ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ là quán trà, ngủ giấc nữa tỉnh dậy sẽ là Cửu Thời Khư ư?”
“Sai.”
Thẩm Xác chưa kịp trả lời, một giọng nói nhạt như nước đã vang lên, đến cả dư âm vọng lại cũng như thấm những vụn đá băng lạnh.
“Mấy người chỉ trở về Cửu Thời Khư vào buổi tối. Ta đã nói với các vị rồi, trong Cửu Thời Khư chỉ có đêm đen.”
Cả năm người đồng loạt nhìn xuống dưới.
Là Nguy Chỉ.
Hắn đứng trước quầy tiếp khách, vẫn mặc bộ trường bào màu trắng ánh trăng, dưới ánh nến, chiếc mặt nạ như phát ra những tia sáng lạnh lẽo.
Khi nói câu ấy, hắn hơi ngước mặt lên, nhìn về phía năm người ở trên tầng.
Đôi mắt bên dưới lớp mặt nạ sâu hút như một cái đầm, đen thùi lùi, cho dù chỉ là một câu trả lời bình thường, thoải mái thì cũng mang thao cảm giác lấn át mạnh mẽ.
***
Nguy Chỉ lại bày cả bàn đồ ăn thức uống.
Vẫn thịnh soạn như thế, vẫn giản dị gần gũi như thế. Có điều món cuối cùng là cà tím nấu nhừ. Thứ đốt ở bên dưới không phải là lửa mà là hình người nhỏ xíu cực kỳ giống ngọn lửa.
Chúng bị nhốt trong một cái giá nướng nhỏ xíu, không biết vì chật chội hay đau đớn, tóm lại chúng đang liều mạng giãy giụa. Người này đụng kẻ kia, tạo ra nguồn sáng và nguồn nhiệt không đứt đoạn.
Món cà tím hầm cực kỳ thơm, rõ ràng chỉ là nguyên liệu cà tím đơn giản, vậy mà có đủ cả sắc, hương, vị.
Kiều Như Ý và mọi người không thể hiện quá nhiều niềm vui trước những món ăn ngon trước mắt. Ngược lại, Ngư Nhân Hữu thì cứ nhìn cả bàn đồ ăn mà nuốt nước miếng ừng ực, có điều thấy không ai động đũa, anh ta cũng ái ngại.
Nguy Chỉ ngồi ở ghế chủ nhà, từng cử chỉ đều rất tao nhã.
Hắn giơ tay lên ra hiệu, “Các vị không đói ư? Dân coi đồ ăn là trời, không việc gì quan trọng bằng việc ăn no cái bụng, xin mời.”
Chủ nhân đã mở lời, Ngư Nhân Hữu như được cởi bỏ áp lực, vội vàng cầm đũa lên gắp đồ ăn.
Cả bàn ăn chỉ có mình đôi đũa của Ngư Nhân Hữu…
Bàn tay Ngư Nhân Hữu lơ lửng trên không trung, đầu đũa chạm lên miếng cà tím, chỉ thiếu một gắp nữa thôi…
Anh ta ngước nhìn Kiều Như Ý, rồi lại nhìn sang những người khác. Sao… Không ăn ư?
Nghĩ thế nào, anh ta lại thu đũa về, đặt đúng chỗ cũ.
Cái bụng đã bắt đầu réo rồi, òng ọc òng ọc.
Ngư Nhân Hữu thầm nghĩ: Mày mạnh mẽ lên chút đi, bớt ăn một bữa coi như giảm béo. Mọi người là một nhóm, phải giữ tinh thần tập thể, đừng để tên Nguy Chỉ kia coi khinh…
… Nhưng món cà tím hầm thơm thật đấy.
Thẩm Xác là người lên tiếng đầu tiên, ngữ khí không hề thân thiện, “Là ngươi giở trò đúng không?”
Thấy họ không dùng bữa, Nguy Chỉ cũng không miễn cưỡng. Hắn rất bình tĩnh, không hề thấy một chút giận dữ nào. Hắn như đang cười khẽ, hỏi ngược lại, “Vì sao ta phải giở trò?”
“Tâm tư nhà ngươi khó đoán như vậy, làm sao bọn ta biết suy nghĩ của ngươi?” Thẩm Xác cau mày.
Nguy Chỉ khẽ thở dài một tiếng, “Tâm tư của ta nào có khó đoán? Ta muốn thế nào, Kiều tiểu thư là người rõ hơn cả.”
Bỗng dưng lại nhắc đến Kiều Như Ý.
Kiều Như Ý mặt lạnh tanh, đôi mày cũng lạnh như tuyết Côn Lôn, không chút nhiệt độ. “Tâm tư của ngài đúng là đơn thuần, chẳng qua chỉ muốn giữ ta ở lại Cửu Thời Khư. Nhưng những người khác thì sao?”
Nguy Chỉ cười khẽ, “Vậy là, nếu chuyện này liên quan tới ta, ta để một mình cô quay lại là xong, hà tất phải dẫn theo vài người nữa cho vướng tay chứ gì?”
“Này này này, ngài nói ai vướng tay?” Chu Biệt không hài lòng, “Ngài mà cũng có tư cách giữ Như Ý ở lại ư? Ngài khùng hả. Ngài thích Như Ý nhưng Như Ý còn chưa thích ngài đâu. Cô ấy là người anh trai tôi rồi!”
Mấy câu trước cảm khái hào hùng, câu cuối suýt chút nữa khiến Kiều Như Ý cắn vào lưỡi. Cô đá mạnh một cái vào chân Chu Biệt dưới gầm bàn.
Thế mà Chu Biệt vẫn đỡ được, điềm nhiên nhìn cô, tiếp tục cao giọng, “Chuyện này có gì phải giấu giếm đâu? Họ tình đầu ý hợp, gạo nấu thành cơm thôi!”
Kiều Như Ý chửi thầm trong bụng. Gạo nấu thành cơm cái đầu em ấy, em ăn nói ba hoa không quan tâm tới chị nữa rồi đúng không?
Không nghe thấy bất cứ tiếng sửng sốt hay lời chất vấn của bất kỳ ai trên bàn. Phản ứng của bốn người còn lại đồng nhất một cách kỳ lạ, rất bình thản, rất… chân thực.
Nhưng Kiều Như Ý hiểu quá rõ, chắc chắn cảm xúc bên trong họ đang bùng nổ, đảo điên. Nếu Nguy Chỉ không có ở đây, bàn tay của Đào Khương ắt hẳn đã kề lên tận cổ cô rồi.
Nói chi tới việc, nếu là bình thường, Thẩm Xác thậm chí còn muốn giết cô, cứ như thể cô lợi dụng được gì của Hành Lâm vậy.
Tiếng chất vấn duy nhất lại tới từ Nguy Chỉ.
Lời chất vấn của hắn trong sáng, thuần khiết, bề ngoài tưởng như không dính líu đến chuyện ái tình, nhưng giọng điệu lại sắc bén, một mũi tên trúng đích…
“Kiều tiểu thư chẳng phải đã có vị hôn phu rồi sao? Thế này là, đứng núi này trông núi nọ à?”
Kiều Như Ý hiểu mục đích của Chu Biệt khi nói lời này. Kể từ lần trước tới Cửu Thời Khư, phản ứng của Nguy Chỉ đối với cô đã khiến người cực kỳ hiểm lầm. Chu Biệt còn trẻ, nhưng cậu không ngốc, sao lại không nghĩ nhiều được?
Nhưng Kiều Như Ý có nhiều cách để từ chối một người, kéo Hành Lâm vào chuyện này là không đáng. Cô đang định lên tiếng thì Chu Biệt cất lời theo chính nghĩa…
“Thế nào là đứng núi này trông núi nọ? Có biết ăn nói không thế? Một người chưa chồng, một người chưa vợ, trước khi kết hôn, ai cũng có quyền tự do lựa chọn! Huống hồ, kết hôn rồi còn ly hôn được cơ mà. Con người ta sống cả đời cũng phải tìm được một người đúng đắn để chung sống chứ.”
Nói tới đây, Chu Biệt cười ha ha, nhấn mạnh một câu, “À phải rồi, ở thời đại của ngài nên gọi là hòa ly. Thêm nữa, chẳng phải ngài cũng nhìn chằm chằm Như Ý nhà chúng tôi như hổ đói đó sao? Ngài từ bỏ trước đi đã.”
~Hết chương 113~
Chia sẻ cùng tôi nhé…