Cửu Thời Khư | Chương 114: Tiểu tản du

Kiều Như Ý thật sự cạn lời.

Nghĩ cái gì mà mang Hành Lâm ra tế trời vậy?

Nhưng Chu Biệt thì rất dõng dạc hùng hồn, như kiểu có thể nói trắng thành đen, một sự kiên định khi có thể nói không thành có. Kiều Như Ý cũng không tiện phá đám cậu ngay tại đây, đành giữ vững một nụ cười mỉm, rồi dùng ánh mắt nói với Chu Biệt…

Được rồi, vừa vừa phai phải thôi.

Còn tiếp tục khoác lác nữa là vai diễn quá lố rồi đấy.

Tiếp theo đó, Kiều Như Ý thật sự được lĩnh giáo cảm giác bất lực như “đấm vào bịch bông”.

Sau một tràng những lời nói của Chu Biệt, cô chỉ nghe thấy Nguy Chỉ cười khẽ một tiếng.

Tiếng cười không lớn, nghe có vẻ hờ hững, nhưng cũng lại giống như đã nhìn thấu chuyện gì. Hắn nói, “Các vị cứ ăn tự nhiên.”

Dứt lời, hắn bèn đứng lên bỏ đi.

Chu Biệt đưa mắt nhìn theo bóng lưng hắn, dương dương tự đắc, “Thấy chưa, một chiêu là gục.” Rồi cậu vỗ ngực tự tin nói với Kiều Như Ý, “Như Ý, chị đừng sợ. Chúng ta đông người như thế này cơ mà, chắc chắn sẽ không để hắn ngồi lên đầu lên cổ chị.”

Kiều Như Ý: Thật tình…

Cô mỉm cười với Chu Biệt, “Thực sự cảm ơn em.”

Chu Biệt hào sảng xua tay, “Khách sáo quá! Người mình cả mà!”

Thẩm Xác liếc cậu một cái, lạnh lùng buông một câu, “Trông cậu sĩ diện kìa.”

Chu Biệt cũng chẳng tức giận, cười phá lên phản bác lại anh ấy, “Có đúng là tôi đã ép hắn phải bỏ đi không?”

Tính cách của Chu Biệt rất dễ chịu.

Đây là một điểm Kiều Như Ý phải thực sự thừa nhận. Cậu trẻ trung, thẳng thắn, có lúc làm việc bất cần, thiếu suy nghĩ nhưng luôn phân biệt rất rõ thân sơ, sai đúng, nhất là khi tranh cãi với Thẩm Xác, cậu chưa bao giờ vì tức quá mà để cái miệng trôi đi xa. Ngoài việc được giáo dục tử tế, bản thân cậu cũng là một người rất tốt.

Thẩm Xác thở dài, “Đó là hắn chẳng thèm để ý tới cậu.”

Chu Biệt phì cười, “Anh ghen tỵ tôi có tài tranh luận thì có.”

Thẩm Xác thật sự chỉ muốn đâm đầu vào miệng đậu phụ tự tử.

Tuy Kiều Như Ý không phát biểu ý kiến, nhưng cô đồng tình với lời nói của Thẩm Xác. Nguy Chỉ rõ ràng chẳng buồn tốn quá nhiều nước bọt vào chủ đề này. Chu Biệt “biểu diễn” thái quá như vậy, Nguy Chỉ đâu phải kẻ ngốc, sao có thể tin được.

Đào Khương tay chống cằm, ngẫm nghĩ một lúc lâu rồi hỏi, “Mọi người bảo, lần này chúng ta còn ra được khỏi Cửu Thời Khư không?”

E rằng dù có hỏi Nguy Chỉ vấn đề này, hắn cũng chưa chắc đã đưa ra được một câu trả lời chắc chắn.

Kiều Như Ý ngẫm nghĩ, “Chắc là… có thể thôi. Nếu không chúng ta ở mãi trong Cửu Thời Khư làm gì? Làm thuê à?”

Đào Khương thở dài nặng nề, “Nếu thật sự phải làm thuê cũng nên tìm một cửa hàng bình thường một chút. Thà là tới Bắc Âu cũng có lúc nhìn thấy mặt trời.”

“Đúng đây, nơi đây tuy cao lớn rộng rãi, nhưng mà âm u ghê rợn, không phải nơi người bình thường nên ở lại.” Chu Biệt hất hàm về phía món cà tím hầm, tỏ ý, “Ví dụ như ngọn lửa kia, chẳng bình thường chút nào.”

Ngư Nhân Hữu cúi đầu nhìn mãi, “Cũng không phải lửa thì phải.”

“Trong nến cũng chỉ có những thứ đó đang phát sáng, ở đây hình như không có lửa thật sự.” Đào Khương nghi hoặc nói.

Thẩm Xác không muốn đào sâu nghiên cứu quá nhiều, bèn lên tiếng, “Tóm lại tôi nhắc nhở mọi người, chúng ta cố gắng đừng đi lung tung, nhìn ngó thứ này thứ khác. Đây dù sao cũng là Cửu Thời Khư, đợi ra ngoài được lần này, tập hợp với Hành Lâm rồi nghĩ cách.”

Mọi người đều gật đầu.

Ngư Nhân Hữu ngồi thẳng dậy, ngón tay gẩy qua gẩy lại đôi đũa, một lúc sau mới hỏi, “À… mọi người không đói thật hả?”
Đào Khương chỉ vào bếp lửa bên dưới nồi cà tím hầm, “Đã như thế kia rồi mà anh vẫn dám ăn à?”

“Đâu phải chúng ta chưa từng ăn đồ của Cửu Thời Khư.” Ngư Nhân Hữu luôn khá kiên quyết trong chuyện ăn uống, chủ yếu là vì bụng anh ta đang sôi lên sùng sục rồi.

Đào Khương đang định nhắc nhở anh ta đừng tham ăn như thế, chỉ thấy Kiều Như Ý lặng lẽ cầm đũa lên bắt đầu ăn.

“Này, Như Ý…” Đào Khương không kịp ngăn cản, giương mắt nhìn Kiều Như Ý gắp cả một đũa đầy thức ăn bỏ vào miệng.

Kiều Như Ý nhai mấy miếng rồi nuốt xuống, nói nhẹ nhàng, “Ngư Nhân Hữu nói đúng lắm. Chúng ta đâu phải chưa từng ăn đồ trong Cửu Thời Khư, nếu có vấn đề thì lần trước chúng ta đã gặp chuyện rồi.”

Đào Khương nhìn cô, rầu rĩ mặt mày. Sao vô tư đến vậy chứ.

Bất ngờ là lần này Thẩm Xác cũng không có ý kiến gì. Anh ấy nói, “Tuy rằng tôi chẳng ưa gì Nguy Chỉ, nhưng có một câu mà hắn nói không sai: Không việc gì quan trọng hơn việc ăn no bụng cả. Chúng ta phải ăn no mới có sức mà nghĩ cách.”

Dứt lời, anh ấy cũng cầm đũa lên.

Ngư Nhân Hữu thấy vậy cũng sốt sắng cầm đũa, gắp một miếng cà tím hầm, sau khi ăn thì luôn miệng khen rằng mùi vị rất ngon.

Thực sự phải thừa nhận, đồ ăn ở Cửu Thời Khư rất hợp khẩu vị.

Chu Biệt có hứng thú với hình người nhỏ bên trong bếp lửa. Cậu cầm một cây đũa lên tay, hướng một đầu về phía ngọn lửa, để đâm mấy hình người nhỏ xíu ấy.

Thẩm Xác thấy vậy chép miệng một tiếng, “Đừng ngứa tay.”

“Tôi chỉ muốn xem xem chúng là gì thôi.” Chu Biệt tò mò.

Đang nói thì đầu đó của cây đũa chợt bừng sáng, như bị sém lửa vậy.

Đào Khương ngồi kế bên Chu BIệt, thấy đầu đũa đã “dính lửa”, vội vàng nói, “Mau dập lửa đi!”

Trong lúc cô ấy nói, Chu Biệt đã rút cây đũa ra. Khi nhìn lại đầu đũa, cậu thấy ánh sáng rực rỡ, thoạt nhìn giống hệt như một ngọn lửa nhỏ.

Nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy rõ đó không phải lửa mà là hình nhân nhỏ đang phát sáng toàn thân.

Chúng nhảy nhót trên đầu đũa, nhảy lên nhảy xuống. Có điều sau khi quan sát kỹ mới thấy rõ, hình nhân nhỏ đó dường như sợ không đứng vững, nên đang liều mạng giữ thăng bằng trên đầu đũa, thi thoảng một bên chân lại suýt trượt xuống.

Chu Biệt dồn hết sự chú ý vào đầu đũa, phấn khích, “Thứ bé xíu này thú vị ra phết.”

Nói rồi, cậu giơ tay định chạm vào.

Kiều Như Ý thấy vậy đang định lên tiếng ngăn cản, bỗng cô cảm thấy cổ tay lỏng ra. Một tia sáng màu xanh lục tức tốc vọt lên trước mắt, lao thẳng về phía hình người nhỏ trên đầu đũa.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, tất cả mọi người đều chưa phản ứng kịp, bao gồm cả Kiều Như Ý. Đến khi cô phản ứng lại thì Thăng Khanh đã cắn vào hình người nhỏ đó, khắp người nó tỏa ra một sự công kích cực kỳ rõ ràng.

Tất cả mọi người đều thảng thốt.

Họ giương mắt nhìn Thăng Khanh cắn hình người nhỏ đó mà không chịu nhả ra, nó khoanh nửa người trên bàn ăn. Đôi mắt bình thường rất lười biếng lúc này lại sáng trưng như hai cái bóng đèn.

Rõ ràng hình người nhỏ đang sợ hãi vô cùng, ra sức giãy giụa để thoát khỏi miệng Thăng Khanh. Thăng Khanh cắn ngang eo, đầu cả hai cái chân của hình người nhỏ đều lộ ra ngoài. Nó tiếp tục liều mạng giãy giụa, cảnh này như thể đang xem thế giới động vật vậy.

Nhưng cũng cực kỳ rợn người.

Chu Biệt trợn trừng mắt, chỉ tay vào Thăng Khanh, “Như Ý, nó… nó muốn ăn thịt thứ kia ư?”

Kiều Như Ý không thể chắc chắn.

Bình thường những món Thăng Khanh thích ăn khá hạn chế. Nếu nói nó kén ăn thì đa số thời gian của nó dành cho ăn uống. Còn nói nó không ăn kén ăn thì nó lại chỉ thích ăn có vài thứ như vậy.

Chưa bao giờ thấy nó ăn vật lạ cả.

Hình người nhỏ không giãy giụa nữa.

Ánh sáng trên người cũng tối dần.

Phải đến lúc này mới nhìn ra được màu sắc gốc của nó, một nhúm nhỏ đen thùi lùi, giống như… cát đen?

Mấy người nhóm Kiều Như Ý đồng loạt tiến sát tới quan sát thật kỹ.

Ngư Nhân Hữu phản ứng hơi quá đà, chỉ vào hình người nhỏ, khiếp đảm nói, “Không phải là Du Quang đấy chứ?”

Chu Biệt ngập ngừng, “Trông thì giống Du Quang, cũng từ cát đen hóa hình, nhưng Du Quang lại nhỏ như thế này sao?”

Đào Khương, “Phải đấy, Du Quang nhỏ thế này thì có hại người được không?”

Thẩm Xác lãnh đạm nói, “Đã là Du Quang, dù lớn dù nhỏ đều là mầm họa, bằng không Thăng Khanh đã chẳng có phản ứng.”

Nói vậy cũng không sai.

Có thể khiến Thăng Khanh có phản ứng, chứng tỏ đối phương không đơn giản.

Chu Biệt nói dứt khoát, “Đằng nào cũng là một mầm họa, vậy thì nó tới từ đâu hay trả nó về nơi ấy, chúng ta đâu có giải quyết được.”

Nói rồi cậu chìa tay về phía Thăng Khanh, “Nào, trả tao.”

Thăng Khanh không buông, cũng im lặng nhìn chằm chằm Chu Biệt, không biết đang nghĩ gì.

Chu Biệt cười, “Thăng Khanh, nếu như mày có thể ăn thịt nó thì cũng được, cứ cắn mãi như thế không mệt sao?”

Rõ ràng, Thăng Khanh không hề có ý định ăn thịt nó.

Thăng Khanh ngậm hình người nhỏ dạo từng vòng từng vòng quanh bàn, cũng không cuộn người trở về cổ tay của Kiều Như Ý.

Cho dù Kiều Như Ý chìa tay về phía nó, nó cũng mặc kệ.

Mấy người họ nhìn chằm chằm Thăng Khanh với vẻ khó hiểu, Đào Khương hỏi, “Rốt cuộc nó muốn làm gì nhỉ?”

Người hiểu Thăng Khanh nhất trên bàn chính là Kiều Như Ý, nhưng Kiều Như Ý cũng không nhìn thấu được nó muốn làm gì, tình huống này chưa từng xảy ra trước đây.

“Có thể…” Kiều Như Ý suy đoán, “Nó cũng không biết phải làm thế nào.”

Thăng Khanh chưa bao giờ chủ động tấn công như thế này.

Nếu đối phương là Du Quang, thì nó sẽ xử lý ra sao, Kiều Như Ý quả thực không biết.

“Không lẽ cứ giằng co như thế này mãi?” Nói rồi, Chu Biệt giơ tay định lấy hình người nhỏ ra khỏi miệng Thăng Khanh.

Nào ngờ, Thăng Khanh không đồng ý.

Họ thấy nó lặng lẽ quay đầu qua một bên, không cho ngón tay của Chu Biệt chạm vào mình. Chu Biệt thấy vậy phì cười, “Trời ơi, còn biết né tao nữa cơ đấy. Nhưng mà mày cứ ngậm lấy nó làm gì chứ?”

Thẩm Xác cũng khá tò mò về phản ứng của Thăng Khanh, rồi lại quan sát tỉ mỉ hình người nhỏ, thấy nó không chút động đậy mới nghi hoặc, “Chết rồi sao?”

Đào Khương không hiểu, “Du Quang có thể chết ư?”

“Chắc chắn có thể chết.” Kiều Như Ý nói, “Bằng không sao Hành Lâm có thể nảy sinh suy nghĩ giết chết Du Quang chứ?”

Cùng lúc ấy, cô âm thầm quan sát Thẩm Xác.

Nhưng Thẩm Xác đang rất tập trung vào Thăng Khanh, vẻ mặt không chút bất ngờ, không biết là chưa nghe thấy hay cố tình ra vẻ bình tĩnh.

“Ý của mình là, Du Quang bị cắn chết.” Đào Khương chỉ tay vào Thăng Khanh, “Nếu dễ chết như vậy thì để Thăng Khanh đối phó với Tào Lộc Sơn là xong còn gì.”

Thăng Khanh không đối phó nổi với Tào Lộc Sơn.

Riêng về thể hình đã có sự chênh lệch rồi, muốn một miếng nuốt trọn thì không khác gì rắn nuốt voi cả.

Vào lúc Thăng Khanh đang trở thành tâm điểm của sự chú ý thì bất thình lình, giọng Nguy Chỉ vang lên tứ phía.

Thật sự là tới từ bốn phía xung quanh.

Khiến người ta không thể phân biệt được rốt cuộc âm thành này tới từ hướng nào.

“Chúng đúng là Du Quang, nhưng cùng lắm chỉ được tính là ‘tản du’, là những cảm xúc cực kỳ nhỏ bé, sức công kích gần như bằng không, sẽ không uy hiếp được gì tới mấy người đâu.”

Kiều Như Ý và mọi người giật nảy mình.

Nhưng chớp mắt họ lại nghĩ, Nguy Chỉ là vậy mà, lúc nào cũng lên tiếng rất đột ngột. Xem ra, từng cử chỉ, từng động thái của họ đều được hắn theo dõi sát sao.

Những cảm xúc cực nhỏ?

“Nó là cảm xúc gì?” Kiều Như Ý hỏi vọng vào không khí.

Nguy Chỉ im lặng giây lát, có lẽ đang suy nghĩ. “Hỉ nộ ái ô, một trong số đó chăng. Ở Cửu Thời Khư có hàng tá tản du, không rõ nữa.”

Không rõ?

Kiều Như Ý cười mỉa mai, e rằng cô hoàn toàn không coi lời nói của hắn là thật.

Nhưng ít nhất cô hiểu được rằng, giống như ngọn nến, hoặc trên bếp lửa kia, bên trong Cửu Thời Khư toàn là những tản du như thế này. Năng lực của chúng khá yếu, không có tính uy hiếp, bị Nguy Chỉ ép buộc làm một số việc lặt vặt.

Kiều Như Ý vô tình nhớ tới những cái bóng nhỏ xíu, màu đen mà mình từng gặp khi mới tới huyện Qua, chúng len vào trong quán cà phê Tâm Tưởng Sự Thành như một người giấy vậy.

Hóa ra tên chúng là tản du.

“Thà gọi là tản quang còn dễ nhớ hơn.” Ngư Nhân Hữu nói một câu vô tâm.

Đào Khương ngẫm ra điều gì, “Thăng Khanh bỗng dưng tấn công nó, phải chăng…”

Kiều Như Ý ngước nhìn cô ấy.

Đào Khương nhịn cười, giơ tay chỉ vào Thăng Khanh, “Có khi nào là biết đối phương không có khả năng tấn công lại, nên ức hiếp người ta không?”

Coi như đã mở ra một hướng tư duy mới.

Kiều Như Ý nghĩ đi nghĩ lại, bỗng cảm thấy suy đoán của Đào Khương cũng hợp lý lắm. Thăng Khanh trước giờ không thân thiện gì với Du Quang, nhưng đáng tiếc là chỉ số vũ lực không bằng được Du Quang, bởi vậy nhất định có rất nhiều ấm ức phải nhịn vào trong.

Tản du bé xíu trước mắt nói cho cùng cũng là Du Quang, nhưng lại dễ bắt nạt, Thăng Khanh bèn “ghét ai ghét cả tông ti họ hàng”.

Chu Biệt nghe xong phá lên cười, “Thăng Khanh được đấy, mày làm vậy là mềm nắn rắn buông à?”

Cũng không biết có phải vì tâm tư bị vạch trần hay vì đã ngậm quá lâu đến mệt nhoài, tóm lại Thăng Khanh đã há miệng, con tản du đó được nhả ra ngoài.

Tản du rơi “bộp” một cái xuống bàn.

Chu Biệt kinh ngạc, “Còn có tiếng động đấy.”

Cú ngã không hề nhẹ.

Tiểu tản du từ trên bàn bò dậy rồi ngồi xuống, cũng không trở về bếp lửa, có lẽ vì không thể quay trở lại được nữa. Nó co quắp ngồi đó bất động.

Chu Biệt ghé sát tới trước, ngỡ ngàng, “Khóc hả?”

Mấy người khác ghé sát lại, quan sát thật kỹ. Quá chuẩn rồi, tiểu tản du ngồi ở đó, hai tay khoanh lại ôm lấy hai chân, đầu rung lên từng nhịp, thoạt nhìn giống như đang thút thít.

Mấy người họ ngơ ngác nhìn nhau.

Phải giải quyết thế nào.

Họ lại đồng loạt quay qua nhìn Thăng Khanh.

Thăng Khanh đã thay đổi điệu bộ cảnh giác ban nãy, trở về với vẻ uể oải thường ngày, cuộn trở lại cổ tay của Kiều Như Ý, tiếp tục ngủ.

Đơn giản là… mặc kệ.

Kiều Như Ý dở khóc dở cười, quay đầu hỏi một câu vào trong không khí, “Phải làm sao với nó đây?”

Rất nhanh, giọng Nguy Chỉ hờ hững vang lên…

“Không cần để ý tới nó.”

***

Hôm nay trong Cửu Thời Khư khá yên ắng, cũng không có Người Ước Nguyện nào tới cửa.

Dù sao thì nơi này cũng không phải địa điểm nổi tiếng được “check-in” nhiều.

Nguy Chỉ không lộ mặt nữa.

Nhưng vẫn đâu đây thoang thoảng hương trà thanh nhã, không biết hắn đang thưởng trà ở đâu.

Họ vẫn phân phòng giống như lần trước.

Kiều Như Ý tới phòng của Đào Khương, kể lại cho cô ấy chuyện giấc mơ của mình. “Quả thực rất kỳ lạ, có thể nghe thấy tiếng đồng dao trong mơ.”

Cô không nói còn đỡ, nói xong thì chính Đào Khương cũng công nhận là trong lúc mơ màng ngủ, cô ấy cũng nghe được tiếng chuông lạc đà, khi mở mắt ra thì phát hiện căn phòng nơi mình ở trước đó đã thay hình đổi dạng.

Còn về bài đồng dao thì Đào Khương bày tỏ cô ấy không nghe thấy.

Còn tiếng kêu cứu trong mơ ư…

“Liệu có ý nghĩa gì không?” Đào Khương đặt ra nghi vấn.

Kiều Như Ý cũng không nghĩ ra lý do.

Cửu Thời Khư không có khái niệm thời gian. Ăn uống xong, mấy người họ thấy ngoài cửa sổ vẫn cứ tối xầm xì, cứ có cảm giác gà gật muốn ngủ.

Đào Khương trong lúc nói chuyện với cô đã nằm bò ra giường, hai mắt lim dim lờ đờ, lúc nói chuyện cũng mơ hồ không rõ ràng.

Kiều Như Ý thì vẫn tỉnh táo như bình thường.

Bởi vậy, cô lại nghe thấy tiếng đồng dao.

Có thể vì đang ở trong phòng nên lần này cô nghe không rõ lắm. Âm thanh đó cứ trầm trầm, âm u, cực thấp, cực khẽ, Kiều Như Ý đã quá quen thuộc.

“Khương Khương, cậu nghe thấy không?” Kiều Như Ý giơ tay lắc Đào Khương, bỗng dưng cảnh giác hẳn.

Hai mí mắt của Đào Khương đang đánh nhau, cô ấy đáp mơ hồ, “Nghe thấy gì…”

Kiều Như Ý thẳng thừng kéo cô ấy ngồi dậy, nói nhỏ, “Tiếng đồng dao. Bài đồng dao của Cửu Thời Khư, còn cả bài đồng dao trong giấc mơ của mình nữa, âm thanh là giống hệt nhau.”

“Đồng dao… Đồng dao gì?” Đào Khương lẩm bẩm, đầu gục xuống, cằm sắp chạm tới ngực rồi.

“Không phải chứ, cậu buồn ngủ đến vậy ư?” Kiều Như Ý giơ tay chỉnh lại mặt cô ấy.

Đào Khương chỉ uể oải gật nhẹ một cái, sau đó lại ngã vật ra giường, ngủ say như chết…

~Hết chương 114~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc