
Vì sao chứ?
Vì sao trước sau cả hai lần vào Cửu Thời Khư đều không trông thấy Hành Lâm?
Đây là thắc mắc chung của cả nhóm Kiều Như Ý sau khi một lần nữa trở về với quán trà Tâm Tưởng Sự Thành.
Vẫn giống như lần trước đó, họ trở về chỉ sau một giấc ngủ.
Vẫn là quán trà Tâm Tưởng Sự Thành, vẫn là con phố nườm nượp như mắc cửi, và người kéo họ vào trong quán trà vẫn là A Thọ.
Dường như mọi thứ đều không có gì thay đổi.
Chính vì như vậy, cả đám Kiều Như Ý mới càng cảm thấy nghi hoặc khó hiểu, rốt cuộc họ trở đi trở lại trước sau hai lần như vậy là vì lý do gì? Nếu đây thật sự là sự sắp xếp của ông Trời thì rốt cuộc trời cao muốn họ làm gì?
Mặc dù chưa thể hiểu rõ được nguồn cơn, nhưng khi gặp lại Hành Lâm lần nữa, họ vẫn thở phào nhẹ nhõm. May rồi, vẫn tề tựu đông đủ.
So với lần trước, người ngồi trong quán trà vãn đi kha khá.
Ngoài trời đang đổ mưa, họ chỉ vừa bước chân vào trong quán, đằng sau đã bắt đầu sấm vang chớp giật.
A Thọ còn nói, họ chỉ cần tới muộn thêm một khắc* nữa thôi, chắc chắn sẽ ướt như chuột lột.
*Tương đương 15 phút đồng hồ.
Vẫn đang là ban sáng, bầu trời âm u, nặng nề vì mưa gió kéo tới. Đám mây đen sì phía chân trời cuộn thành một đống từ từ dồn sát lại, khiến cho người ta có cảm giác chuẩn bị phải đón một cơn cuồng phong.
Vào một ngày thời tiết như thế này, nếu lòng không vướng bận thì có thể thong dong ngồi quanh bếp lò, nhâm nhi tách trà, nghe tiếng mưa, trò chuyện bâng quơ, giống như các vị khách vẫn còn đang ở trong quán lúc này. Họ ngồi thành các tốp hai, ba người, tư thế thưởng trà rõ ràng rất nhàn nhã.
Hương trà lan tỏa bốn phía, cùng với mùi thơm ngọt của bánh hòa cùng mùi thơm nồng đặc trưng của thịt bò. Nghe nói là vì trời mưa, ông chủ quán trà sợ khách khứa bị lạnh nên đã dặn dò A Thọ không những phải luôn luôn nhắc khách thêm trà nóng mà còn phải miễn phí phục vụ bánh cùng thịt bò tẩm ướp cho khách.
Lúc này đây, các vị khách ngồi ở tầng một quán trà đang nghe kể chuyện.
Tiếng sấm chớp đi kèm với tiếng mưa, chất giọng không cao không thấp của người kể chuyện rất vừa vặn, khoảnh khắc ấy quán trà hiện lên với vẻ ấm áp và tự tại.
Người kể chuyện đang nói về rồng.
“Chúng ta nói về mùa hè năm Chính Hòa thời Hán Vũ Đế, một cơn mưa lớn kéo dài liên tục nhiều ngày, ngay bên trong quán trà ở khu vực Hà Tây chúng ta đây đã xuất hiện một hình bóng khác thường. Thân dài sáu, bảy thước, toàn thân đen sẫm, đầu giống lừa, hai bên má có màu đen mực giống hàm cá. Mọi người nhìn kỹ lại hóa ra là rồng, trong lúc hân hoan, dân chúng không quên khấu đầu vái lạy. Ngờ đâu con rồng đó bị kinh hãi, lao vọt lên tận trời, phát ra một tiếng rống như bò giữa tiếng sấm rung chớp giật.”
…
Cả nhóm Kiều Như Ý vẫn ngồi đúng vị trí cũ.
Ngoài bánh, thịt bò tẩm ướp và trà nóng ra, A Thọ còn bảo bếp sau chuẩn bị thêm vài món nhậu để bưng lên.
Thấy vậy, Chu Biệt cười nói, “Ta thấy nơi này nên đổi qua làm nhà hàng đi, chỉ nhìn mấy món ăn này thôi cũng thấy thèm rồi.”
A Thọ gãi đầu, rõ ràng không hiểu hai chữ “nhà hàng” cho lắm, chỉ có thể suy đoán ý nghĩa đại khái.
Chu Biệt sực tỉnh lại, “Chính là quán rượu đó.”
A Thọ à ồ mấy tiếng, bấy giờ mới hiểu, cười nói, “Ở đây làm gì hay không làm gì đều do ông chủ quyết định, đệ chỉ là chân chạy việc thôi ạ.”
Rồi cậu ta nói với họ, “Mọi người uống thêm trà nóng đi. Lâu lắm rồi mọi người không tới, vừa tới lại gặp ngay ngày mưa, đừng để bị cảm lạnh đấy.”
Đợi A Thọ xuống nhà tiếp khách rồi, Kiều Như Ý và mọi người mới ngỡ ngàng nhận ra. Đã lâu không tới ư?
Hành Lâm từ tốn cầm tách uống trà, “Đối với bên này, quả thực đã trôi qua một khoảng thời gian rất dài rồi.”
Nghe tới đây, Chu Biệt cảm động trong lòng, “Anh, anh vẫn luôn ở đây đợi bọn em sao?”
Hành Lâm nhướng mắt lên, “Nghĩ nhiều rồi, sau khi anh tỉnh dậy đã như vậy rồi.”
Vì sao nhóm năm người lại vào trong Cửu Thời Khư? Về thắc mắc này, Hành Lâm không đưa ra được đáp án, họ lại càng chẳng nghĩ ra được nguồn cơn.
Song, qua lời miêu tả của Hành Lâm, họ cũng hiểu ra phần nào. Thật ra Hành Lâm cũng trải qua sự biến hóa thời gian trong ảo ảnh giống như họ.
“Tình hình hiện tại ra sao rồi?” Kiều Như Ý giữ bình tĩnh, hỏi xong câu này cô hơi ngừng lại một chút, bổ sung thêm một câu hoàn chỉnh, “Tình hình hiện tại của Tào Lộc Sơn như thế nào?”
Những người khác cũng lập tức phản ứng lại.
Hành Lâm đặt tách trà xuống, nói khẽ, “Giàu có một phương.”
Kiều Như Ý sửng sốt, “Đã ước nguyện rồi ư?”
Hành Lâm gật đầu.
Tào Lộc Sơn đã trở thành người giàu lên một cách thần tốc không chỉ vùng Hành lang Hà Tây mà là trong cả đội thương nhân, danh tiếng vang xa, lừng lẫy cả thành Trường An.
Cũng vì dâng lên được một viên Nam Hải minh châu hiếm gặp mà nhận được sự ưu ái của các vương tôn trong hoàng thất.
Ai ai cũng suy đoán về lý do ông ta trở nên giàu có, có người nói ông ta đào được một báu vật tuyệt thế, lại có người nói ông ta có đầu óc kinh doanh độc đáo, rất ít người biết được rằng ông ta đã phát hiện ra một mỏ bánh vàng.
Bánh vàng trong mỏ đó thật và thuần khiết ở mức tối đa, trong mỏ ngoài bánh vàng ra còn có “vó ngựa vàng”*
*Một loại tiền vàng thời Tây Hán chỉ được dùng để ban thưởng cho hoàng gia và cúng tế. Nó có hình dạng như móng ngựa, rỗng bên trong, và không được dùng để lưu thông hàng ngày.
Theo những người hay tin âm thầm tiết lộ…
Mỏ đó như thể tự sinh được ra vàng vậy, đào mãi vẫn không hết bánh vàng hay vó ngựa vàng.
Kiều Như Ý lẩm bẩm, “Cửu Thời Khư…”
Hành Lâm khẽ gật đầu.
“Tuyết Kiến thì sao? Được gả về nhà họ Cao chưa?” Đào Khương tò mò hỏi.
Hành Lâm nói, “Đích thực đã được gả về rồi, cũng đã trở thành chính thất của Cao Thần đúng như ý nguyện…”
Nói tới đây, anh hơi dừng lại, im lặng rồi rót thêm chút trà nóng.
Kiều Như Ý nghe ra nhịp ngắt nghỉ của anh, “Ý của anh là sau khi được gả về Cao phủ, cuộc sống của Tuyết Kiến không như ý lắm?”
Hành Lâm “ừm” một tiếng, “Quả thực đã xảy ra vấn đề.”
Thấy mấy người họ đều rất tò mò, Hành Lâm nói, “Tôi không rõ lắm về tình hình cụ thể bên trong Cao phủ, nếu mọi người hiếu kỳ cũng có thể tới thăm dò thử xem sao.”
Rõ ràng, Hành Lâm không mấy hứng thú với cảnh ngộ của Tuyết Kiến.
“Bây giờ chỉ còn đợi Tào Lộc Sơn bội ước nữa thôi.” Rất lâu sau, Hành Lâm nói khẽ một câu.
Kiều Như Ý nhìn về phía Hành Lâm. Gương mặt anh lạnh nhạt, dường như chẳng hề quan tâm tới những chuyện khác của Tào Lộc Sơn, chỉ để tâm tới việc ông ta sẽ bội ước khi nào.
Cô có thể hiểu được suy nghĩ của Hành Lâm. Anh là chủ nhân của Cửu Thời Khư, điều anh quan tâm là duy trì sự cân bằng giữa thế giới của Cửu Thời Khư với thế giới thực tại. Còn những chuyện khác nếu không nằm trong phạm vi anh cần quản lý, anh sẽ đều không quan tâm.
Khiến Kiều Như Ý bất chợt nhớ tới Nguy Chỉ, quả thật là… các đời chủ của Cửu Thời Khư đúng là cha truyền con nối.
“Có thể nào…” Kiều Như Ý cất giọng hơi ngập ngừng.
Hành Lâm nhìn cô, nhìn thấu những suy nghĩ trong cô, “Không thể nào.”
“Anh biết tôi muốn hỏi gì sao?” Kiều Như Ý nhìn thẳng vào mắt anh.
Hành Lâm khẽ nói, “Kết cục bội ước của Tào Lộc Sơn là không thể thay đổi.”
“Nhưng một khi thay đổi ngay lúc này, anh cũng sẽ không phải mạo hiểm để giết Du Quang nữa.” Thái độ của Kiều Như Ý rất kiên quyết.
Hành Lâm nhìn cô đăm đăm, im lặng hồi lâu mới nói, “Nơi đây là ‘nhân’ trong câu chuyện bội ước của Tào Lộc Sơn, còn việc tôi giết chết Du Quang là ‘quả’, không thể thay đổi.”
Kiều Như Ý không nói thêm gì nữa, nhưng qua đôi mày khẽ cau lại của cô có thể cảm nhận được cô không hề tán đồng.
Rất lâu sau, cô mới hỏi, “Vậy tiếp theo chúng ta phải làm gì? Cứ đợi không vậy sao?”
Hành Lâm vốn định nói “Phải”, nhưng sau đó lại đổi ý.
“Cô cũng có thể tới quan sát tận mắt Tào Lộc Sơn, chứng kiến rồi cô sẽ biết nguyên nhân ông ta chắc chắn sẽ bội ước.”
Kiều Như Ý không ngờ anh lại nói như vậy, bờ môi đỏ khẽ mỉm cười, “Đây có coi là… bật đèn xanh không?”
Bởi vì nếu theo lời Hành Lâm vừa mới nói, anh có thể không cần làm gì hết, cũng không cần tiếp xúc với Tào Lộc Sơn, chỉ cần đợi ông ta bội ước, đợi chấp niệm hóa thành Du Quang là được.
Gương mặt Hành Lâm tuy bình thản, nhưng nếu nhìn kỹ, khóe miệng anh đang hơi rướn lên, “Cô có thể hiểu như vậy.”
Đào Khương nghe xong cũng thấy hứng thú, “Tôi cũng muốn đi xem sao, có phải còn được nhìn thấy bánh váng rồi vó ngựa vàng không, mau cho tôi mở mang tầm mắt đi, để tôi biết tôi nghèo khổ cỡ nào.”
Kiều Như Ý câm nín liếc nhìn cô ấy.
Cô ấy mà thiếu vàng chắc?
Bình thường, Đào Khương là người không để tâm đến bất cứ chuyện gì, trừ một chuyện: Chiến tranh.
Bình thường, cô ấy rất hay lo âu về thời cuộc, ngày nào cũng lẩm bẩm: Nền kinh tế toàn cầu giờ đang đóng băng, sau cùng phải chăng vẫn phải dựa vào một cuộc chiến tranh thế giới mới có thể hóa giải được?
Vì chuyện này, cô ấy tích lũy rất nhiều vàng.
Không phải dùng để đeo mà chỉ là tích lũy đơn thuần, thế nên số vàng cô ấy có rất nhiều. Cô ấy nói: Vàng có giá, ngọc vô giá, một khi có chiến tranh, vàng sẽ là loại tiền tệ cứng, mình không muốn tới lúc ấy lại tức vì mua quá ít.
Thế nên nhắc tới vàng, Đào Khương luôn có phản xạ có điều kiện.
Hành Lâm thấy vậy bất ngờ nói, “Đúng là cần tới cô đấy.”
Đào Khương ngẩn người, không hiểu ý của Hành Lâm.
Nhưng Kiều Như Ý thì hiểu, cô nhìn Đào Khương cười, “Đúng thật, cậu bắt buộc phải đi.”
Thẩm Xác nghe thấy vậy, lập tức tỏ thái độ, “Vậy thì tôi cũng đi.”
“Nhưng cậu thì thực sự không được đi.” Ai ngờ, Hành Lâm từ chối dứt khoát.
Thẩm Xác không hiểu, “Cậu có ý gì?”
Chu Biệt cười nói, “Anh cũng tò mò về mỏ vàng à?”
“Đừng có nói linh tinh.” Thẩm Xác trừng mắt nhìn Chu Biệt rồi quay đầu hỏi Hành Lâm, “Sao tôi lại không được đi?”
Hành Lâm đưa ra một câu trả lời như một đòn kết liễu, “Cậu cần phải hộ tống, bảo vệ Đào Khương.”
“Hả?”
Dưới lầu vọng lên những tiếng thúc giục.
Các vị khách yêu cầu người kể chuyện kể một câu chuyện gì đó ly kỳ hơn.
“Rồng thì có gì hay ho đâu? Kể chuyện gì thú vị đi.”
“Đúng đấy, kể chuyện gì hợp cảnh đi.”
Kiều Như Ý liếc nhìn xuống dưới.
Người kể chuyện đứng đây dù là ngoại hình hay trang phục đều giống hệt như trên phim ảnh, thế nào gọi là tác phẩm văn học bắt nguồn từ cuộc sống, giá trị của câu nói ấy
đã được thể hiện cụ thể ngay trong khoảnh khắc này.
Người kể chuyện ở dưới nhà dù bị các vị khách mắng cũng không hề tức giận, ngược lại còn cười khà khà, “Chư vi không biết đấy thôi, vừa rồi lão phu nhắc đến rồng chỉ là một phần dẫn dắt, những gì lão phu chuẩn bị kể sau đây mới là chuyện chính.”
Có người sốt ruột, bắt đầu thúc giục, “Mau kể đi, đừng vòng vo nữa!”
“Đúng đấy, mau kể đi!”
“Kể không hay sẽ không cho tiền đâu nhé.”
Dưới lầu bỗng trở nên ồn ào.
Mấy người ở trên này chỉ coi như đang ngồi xem chuyện vui.
Đào Khương chê mọi người quá ồn, “Một nơi đang yên tĩnh tự dưng lại mời tới một người kể chuyện, thật chẳng hiểu ông chủ chỗ này suy nghĩ gì.”
Ngư Nhân Hữu từ lúc bước vào đến giờ chưa bày tỏ gì, dường như đang đói muốn chết, thế nên chỉ cắm đầu ăn uống. Giờ ăn uống no say rồi, anh ta mới có tâm trạng nhìn xuống dưới hóng chuyện.
“Mọi người bảo, ông chủ quán trà này giống ai trong số chúng ta?”
Một câu nói bất thình lình bật ra.
Người nói vẫn còn rất vô tư, nhìn xuống dưới có vẻ phấn khích. Nhưng người kẻ thì suy nghĩ nhiều, tất cả đều ngước mắt nhìn Ngư Nhân Hữu.
Ngư Nhân Hữu cảm nhận được, quay đầu nhìn về phía họ, vẻ mặt khó hiểu. Có chuyện gì vậy?
Kiều Như Ý hỏi anh ta, “Vì sao anh lại nói ông chủ giống một ai đó trong số chúng ta?”
Ngư Nhân Hữu cũng chẳng suy nghĩ sâu xa. Anh ta ra hiệu về phía Đào Khương, Thẩm Xác và Chu Biệt, “Cô nhìn ba người họ đi, ở đây ai cũng có một gương mặt đối ứng đúng không? Nếu xét theo logic này, cũng phải có ba người nào đó có gương mặt giống ba chúng ta chứ.”
Nói tới đây, mắt anh ta bỗng sáng rực lên, phấn khích nói, “Không lẽ ông chủ của quán trà này lại giống y hệt như tôi!”
Kiều Như Ý nhất thời câm nín.
Đào Khương lườm nguýt, “Anh bớt một chút đi, lại còn bày trò logic. Quán trà này đã tồn tại lâu đời rồi, cứ cho là ông chủ chưa bao giờ lộ diện thì những người sống quanh khu vực này, nhất là những người có tuổi cũng phải có ai đó biết mặt ông ta chứ, đúng không? Nếu thật sự giống chúng ta thì đã bị phát hiện lâu rồi.”
Ngư Nhân Hữu ngẫm nghĩ, cảm thấy Đào Khương nói cũng có lý, bèn gật gù. Anh ta cũng chỉ nói vậy mà thôi, tất cả đều chỉ là giả thuyết.
Kiều Như Ý không lên tiếng, đôi mày xinh đẹp nhuốm vài phần suy tư. Hành Lâm thấy vậy bèn hỏi cô đang suy nghĩ chuyện gì.
Cô khẽ nói, “Nguy Chỉ cũng đeo mặt nạ… Ông chủ quán trà này lại như thần long, thấy đầu không thấy đuôi…” Vừa nghĩ cô vừa nói, nên ngữ điệu có vẻ ngập ngừng.
“Mọi người bảo, có khi nào ông chủ quán trà và Nguy Chỉ là cùng một người không?”
Suy nghĩ này quả thực táo bạo, khiến mấy người còn lại nghe xong mà sững sờ.
“Mọi người nhìn anh ấy đi.” Nói đoạn, Kiều Như Ý giơ tay chỉ vào Hành Lâm.
Hành Lâm đang uống trà hóng chuyện, nào ngờ thấy Kiều Như Ý chỉ vào mình, bỗng ngẩn ra.
Kiều Như Ý nói, “Anh ấy chính là một ví dụ sống động.”
Mọi người hiểu ngay.
Hành Lâm vừa là chủ nhân của Cửu Thời Khư, lại là ông chủ của tiệm cà phê Tâm Tưởng Sự Thành, vắt ngang giữa Cửu Thời Khư và thế giới thực tại.
“Kết hợp giữa hư và thực.” Kiều Như Ý vỗ vai Hành Lâm, “Nửa nọ nửa kia.”
Hành Lâm khóc dở mếu dở, “Ăn nói kiểu gì vậy?”
Kiều Như Ý giơ tay làm một con dao, bổ thẳng một đường từ trên trán anh xuống, chia làm đôi, “Một bên là Cửu Thời Khư, một bên là quán cà phê, tôi nói như vậy không sai chứ?”
Hành Lâm để mặc cho tay cô khuơ loạn xạ trên người mình, bật cười, “Tôi có da có thịt, nói trắng ra tôi cũng là một người bình thường.”
“Vậy Nguy Chỉ có phải người bình thường không?” Kiều Như Ý hỏi trúng chỗ hiểm hóc.
Trước đây cô từng hỏi một câu tương tự, cũng từng nghi vấn Nguy Chỉ liệu có một thân phận khác tồn tại trong thế giới thực tại hay không.
Hành Lâm ngẫm nghĩ giây lát, “Tuy rằng tôi chưa gặp Nguy Chỉ, nhưng tôi nghĩ, chủ nhân của Cửu Thời Khư đều là người bình thường, chẳng qua được giao cho một nhiệm vụ đặc biệt mà thôi.”
“Thế nên, ông chủ của quán này rất có khả năng chính là Nguy Chỉ.” Kiều Như Ý đưa ra kết luận, “Như vậy có thể giải thích được vì sao ông chủ biết chúng ta, rồi vì sao nơi này cũng có tên là Tâm Tưởng Sự Thành.”
Đào Khương gật đầu, “Suy luận logic này là đúng đấy.”
Ngư Nhân Hữu vỗ tay, “Chuyện này dễ thôi. Khi nào gặp ông chủ, chúng ta cứ gỡ thẳng mặt nạ của ông ta xuống là xong, mấy người tao nhã thì để tôi!”
Chu Biệt thở dài, nhìn anh ta bằng ánh mắt khó xử, “Anh gặp được ông chủ mới tính đi.”
Một câu nói khiến Ngư Nhân Hữu im bặt.
Kiều Như Ý nghĩ ra một vấn đề quan trọng bèn hỏi Hành Lâm, “Một khi Tào Lộc Sơn bội ước, ai sẽ người thực hiện nhiệm vụ? Anh, hay là Nguy Chỉ?”
“Còn phải xem xem ông ta bội ước khi nào. Nếu là hiện tại thì chính là Nguy Chỉ.” Hành Lâm nói.
Chu Biệt mong chờ ra mặt, “Vậy thì thú vị đây, hai vị chủ nhân há chẳng phải sẽ giáp mặt ư?”
Hành Lâm im lặng, đăm chiêu.
Kiều Như Ý ngẫm nghĩ rồi lắc đầu, “Chưa chắc đâu.”
Chu Biệt, “Sao lại thế?”
“Có vẻ như… Hành Lâm không thể giáp mặt Nguy Chỉ.” Đây cũng là điều Kiều Như Ý suy luận ra, sau một câu không chắc chắn, cô lại nhìn sang Hành Lâm, “Phải không?”
Hành Lâm chỉ trả lời nước đôi, “Qua việc chỉ có mọi người vào được Cửu Thời Khư, có thể thấy có lẽ là như vậy.”
Mấy người họ bỗng chốc lặng im.
Đúng vào lúc này, các vị khách dưới lầu bắt đầu ầm ĩ lên…
“Cửu Thời Khư chỉ là một truyền thuyết trên đại mạc, lẽ nào còn có người tin ư?”
“Chính xác, ai cũng nói Cửu Thời Khư có thể giúp tâm nguyện đạt thành, nhưng ai từng thấy nó? Chẳng qua là tam sao thất bản mà thôi!”
Người kể chuyện vuốt râu, cười khà khà, “Cửu Thời Khư không phải là một truyền thuyết, tiền thân của nó cũng từng là một cửa hàng hết sức bình thường.”
~Hết chương 117~
Chia sẻ cùng tôi nhé…