Cửu Thời Khư | Chương 123: Duy chỉ có chuyện của cô là không thể biết rõ

Tối nay Thẩm Xác hơi mất thể diện.

Đương nhiên, đây là những gì anh tự đánh giá bản thân sau này khi nhớ lại câu chuyện tối hôm nay.

Trên thực tế, anh được Đào Khương vác thẳng một mạch về phòng. Cả một dãy hành lang dài như thế, trong trạch viện lại không có kẻ hầu người hạ nào giúp đỡ, Đào Khương có thể lôi được anh ấy về phòng dựa cả vào niềm tin của chính mình.

Ngay cả Kiều Như Ý cũng cảm thấy Đào Khương khỏe dữ dội, Đào Khương nói: Tại mình thật sự có cảm giác Hành Lâm sẽ không đoái hoài tới anh ấy, thôi thì mình nhân ái một lần đi vậy.

“Mặc kệ anh ấy thì đã sao? Cùng lắm là ngủ trong phòng ăn, chứ đâu phải bị ném ra ngoài.”

Khi hỏi câu này, gương mặt Kiều Như Ý lộ rõ vẻ cố tình, còn ánh mắt thì ngập mùi hóng hớt.

Đào Khương ngẫm nghĩ một lúc lâu, tìm ra một lý do…

Sáu người là một tập thể, ít nhiều gì anh ấy cũng là một nguồn lao động.

Khi lôi được “nguồn lao động” ra trước cửa phòng, Đào Khương đã sức cùng lực kiệt. Cô đỡ cho Thẩm Xác đứng vững rồi để anh ấy tựa vào khung cửa.

Anh cao ráo, nổi bật, dù có đứng dựa vào đó cũng vẫn thấy người dài ngoằng. Đào Khương lo lắng lỡ mà anh ngã xuống có khi còn đè vào mình.

“Thẩm Xác.” Đào Khương gọi anh, “Anh tự đi vào trong được, đúng không?”

Cô cũng đã uống rượu, tuy chưa say bằng anh nhưng đầu óc cũng bắt đầu váng vất. Cô định đưa anh về đến nơi thì cũng tự về phòng luôn.

Thẩm Xác không đáp lại, đầu gục xuống khung cửa, người lảo đà lảo đảo, trông như sắp ngã tới nơi.

Đào Khương tranh thủ ngó nhanh vào trong phòng, không thắp nến, tối thui. Anh cứ đi vào trong như vậy lỡ bị ngã thì phải làm sao?

Tiễn Phật phải tiễn tới Tây Thiên.

Đào Khương lại dìu Thẩm Xác vào phòng, khó khăn lắm mới lết được tới bên giường, dù không soi gương cô cũng cảm nhận được gương mặt sắp tím lại như gan heo của mình.

Cô đẩy Thẩm Xác xuống giường, “Nằm đi!”

Thẩm Xác loạng choạng, đứng không vững bèn ngã thẳng xuống giường, đôi chân dài ngoằng buông thõng bên cạnh giường.

Tốn quá nhiều sức lực, bỗng dưng Đào Khương cảm thấy trời xoay đất chuyển và cũng ngã thẳng xuống giường.

Phải nằm chút cho đỡ mệt.

Đào Khương nhắm mắt lại, có lẽ men rượu vẫn còn vương vấn đâu đây, cô cảm giác cả người mình đang quay, hơi thở gấp gáp. Kế đó cô lại thấy hối hận, đáng lẽ không nên nằm bên cạnh Thẩm Xác, người anh toàn mùi rượu, có khác nào cô phải ngửi gián tiếp.

Mất một lúc, cảm giác choáng váng mới dịu bớt.

Những âm thanh xung quanh dần dần dội trở về đôi tai của Đào Khương.

Tiếng mưa rơi xuống mái hiên, tiếng sấm đùng đoàng phía chân trời, tiếng chạc cây bị gió bẻ gãy quét qua cửa sổ, tiếng thở nặng nề của Thẩm Xác kế bên…

Những âm thanh này đan xen lẫn lộn với nhau, càng khiến mọi thứ thêm phần tĩnh lặng.

Đào Khương đang nghĩ, phải chăng nếu bây giờ nhắm mắt thiếp đi, đến khi mở mắt ra sẽ lại đang ở trong Cửu Thời Khư?

Lần này đến Cửu Thời Khư sẽ ra sao? Rồi sẽ lại xảy ra những chuyện gì?

Nay Tào Lộc Sơn đã bội ước, chủ nhân của Cửu Thời Khư – Nguy Chỉ phải chăng sẽ “đòi nợ” Tào Lộc Sơn?

Bao nhiêu suy nghĩ ngập đầy trong đầu, cô nghĩ ngợi đến mức thái dương căng tức, đau đớn.

Bỗng nhiên, Thẩm Xác ở bên cạnh lật người một cái, vắt cánh tay đè thẳng lên ngực Đào Khương.

Thực sự… vừa vặn đến hoàn hảo.

Đào Khương quả thực đã giật nảy mình, đột ngột trừng to mắt!

Ngoảnh đầu lại, gương mặt tuấn tú của Thẩm Xác đang gần trong gang tấc.

Đào Khương như ngừng thở, lồng ngực bỗng nhói lên một cái.

Thẩm Xác quay người sang, rõ ràng chỉ là một hành động vô thức khi say nhưng cánh tay lại vắt lên người cô một cách hết sức tự nhiên.

Cánh tay rất nặng của một người đàn ông say rượu.

Đào Khương nhấc vạt áo của anh lên, cố gắng dịch chuyển cánh tay của anh ra. Vừa nhấc nó lên được nửa chừng, Thẩm Xác liền có phản ứng. Anh gạt cánh tay, giằng ra khỏi tay cô, rồi một lần nữa vắt lên người cô.

Suýt chút nữa anh khiến cô nôn mửa vì sức nặng.

Đào Khương quay đầu qua, nhìn trân trân vào mặt anh đầy phẫn nộ, “Thẩm Xác!”

Thẩm Xác bật ra tiếng rên khe khẽ, vẫn trong trạng thái là ngà say. Đào Khương không khác gì đấm vào bịch bông, không nhận được bất kỳ giá trị phản hồi nào cả.

Cô nhịn.

Không thèm chấp kẻ say rượu.

Cô đang định đẩy anh ra một cách đơn giản và thô lỗ, nào ngờ Thẩm Xác thu cánh tay, cả người cô bị anh kéo vào lòng.

Quá đột ngột.

Trán Đào Khương đập thẳng vào cằm dưới của anh, đau thì cũng chẳng đau, chỉ ngứa ngáy vì bị lớp râu mới mọc dưới cằm anh chọc vào. 

“Thẩm Xác, anh tỉnh rồi đúng không?” Cô cố gắng đẩy anh ra.

Nhưng cô càng đẩy, Thẩm Xác càng kéo cô sát lại, thanh âm mơ hồ, thì thầm vọng xuống, “Đừng đi, đừng đi…”

Ôm rất chắc chắn.

Thậm chí như thể muốn vo vụn Đào Khương vào trong cơ thể của mình.

Được, coi cô là thú bông để ôm ấp đấy à?

“Thẩm Xác, nếu anh không muốn chết một cách quá thê thảm thì tốt nhất hãy buông tôi ra, định ‘xơ múi’ bà cô đây, tôi thấy anh chán sống rồi đấy?”

Thẩm Xác cứ lẩm bẩm gì đó nghe không rõ, có vẻ như chê phiền vì bị làm ồn, tóm lại anh không những không rút tay về mà ngược lại càng ôm chặt hơn.

Đào Khương nhắm mắt lại một giây, cố nhịn cảm giác kích động muốn đấm người.

Cô bất chợt nhớ tới một câu hát: Chẳng dám mở mắt ra, sợ rằng tất cả chỉ là ảo giác…

Anh đang giở trò gì đây?

Đám một tên ma men chẳng đáng gì cả.

Chính cô không màng tới lời “khuyên răn” của Hành Lâm, xung phong đưa anh về đây, kết quả giờ lại đấm người ta một trận, ai chấp nhận nổi chứ?

Đào Khương ngẩng mặt lên trong vòng tay anh, nghĩ cách đánh thức anh. Khoảnh khắc nhìn thẳng vào mặt anh, cô đã từ bỏ suy nghĩ này.

Mắt cô đã quen dần với không gian tăm tối trong phòng, thêm nữa ngoài cửa sổ thi thoảng lại có ánh chớp lóe lên, gương mặt Thẩm Xác được gom trọn trong đáy mắt cô.

Thẩm Xác có diện mạo sáng sủa, đây là điều ai cũng thấy. Sau cơn say, anh lại toát lên một nét phong tình rất khác, dùng cụm từ ‘thanh nhã tột bậc’ để miêu tả cũng không hề quá.

Mày kiếm vát chéo vào trong lớp tóc mai. Đôi mắt tuy nhắm lại nhưng cũng nhìn ra được nét phong tình trời ban từ đuôi mắt. Vài lọn tóc vụn rủ xuống trước trán, chợt toát lên một cảm giác thanh cao mà vụn vỡ khiến người ta xót xa.

Đào Khương nghe thấy tiếng tim đập.

Thình thịch, thình thịch rất mạnh mẽ.

Của ai vậy?

Cô vươn tay ra chạm lên ngực Thẩm Xác, nhịp tim mạnh mẽ đầy sức mạnh, nhưng không nhanh đến vậy.

… Sờ ngực anh sướng thật đấy.

Đào Khương nuốt nước miếng, nhịp thở cũng dồn dập theo.

Hóa ra âm thanh đó tới từ trái tim cô.

Ánh mắt Đào Khương hướng dần từ yết hầu gồ cao của Thẩm Xác lên trên…

Khuôn cằm với đường cong hoàn hảo, đôi môi khẽ mím lại, sống mũi cao thẳng, đôi mày tuấn tú, hàng mi còn rất dài nữa.

Làn da của anh khá trắng, là kiểu có xu hướng chuyển dần sang màu trắng lạnh, kết hợp với một gương mặt điển trai luôn khiến người ta liên tưởng tới một thư sinh trắng trẻo.

Hôm nay anh uống rượu, gò má trắng bóc ấy hơi ửng hồng, lộ ra vài phần mê hoặc.

Đào Khương cảm thán, tuy rằng ban đầu Thẩm Xác làm ra mấy chuyện không có giới hạn, nhưng phải công nhận, anh thực sự rất bắt mắt.

Đứng bên cạnh Hành Lâm, họ trở thành những người tôn cái đẹp của nhau lên.

Nhìn mãi, nhìn mãi, một suy nghĩ đen tối bỗng dâng lên trong lòng Đào Khương.

Ánh mắt cô từ từ trượt xuống, rơi vào đôi môi anh.

Bờ môi mỏng, màu môi hơi đỏ, dáng môi quyến rũ.

Đôi môi này trông thật muốn hôn.

Đào Khương cố gắng chui ra khỏi vòng tay anh.

May thay, Thẩm Xác không còn ghì chặt quá nữa, tiện cho cô chống người lên. Về lý mà nói, ở góc độ này, chỉ cần cô trượt xuống dưới cánh tay anh là có thể thoát thân, vậy mà đúng lúc này, cô bỗng không muốn chui ra nữa.

Cô nhìn trân trân gương mặt anh, càng nhìn càng kích động.

Đằng nào anh cũng đang say, hôn một cái làm sao anh biết được. Cho dù anh có phát hiện ra, cô không thừa nhận thì đã sao? Cùng lắm anh sẽ cảm thấy mình uống quá nhiều thôi.

Nghĩ vậy, ngọn lửa gian manh nhỏ bé trong người Đào Khương bỗng bùng lên. Gương mặt cô từ từ sát lại gần anh, con tim như đang nhảy múa bên tai, hơi thở cực kỳ gấp gáp.

Cô ngang bướng, hôn lên môi anh.

Giây phút này, cô cảm thấy đất trời xoay chuyển, tựa như trong mơ.

Ừm, hôn lên bờ môi của những anh chàng đẹp trai quả thật rất sướng.

Đào Khương lâng lâng, lúc chạm môi lên, tay cô cũng bắt đầu không nghiêm túc, chống lên ngực anh, một suy nghĩ chợt lóe lên…

Cởi áo anh ra!

Suy nghĩ ấy vừa bùng lên, Đào Khương lập tức ngồi bật dậy, càng thở càng thêm hồi hộp.

Đào Khương ơi Đào Khương, mày hôn trộm người ta đã đành, còn định “chấm mút” thêm bước nữa à?

Nghĩ đến đó, một thanh âm khác đối chọi lại trong đầu: Anh ấy là đàn ông, thiệt thòi gì chứ?

Dẫu vậy, cởi quần áo của người ta cũng không ổn lắm thì phải?

Chẳng phải mày muốn sờ sao?

Cứ như đánh nhau với người Trời vậy.

Sau cùng, Đào Khương chọn một cách vẹn cả đôi đường, sờ hai cái… qua lớp quần áo chắc cũng không tính là chấm mút.

Đây được gọi là… tán thưởng.

Đào Khương bỗng “tự tin” hẳn, động tay từ trên xuống dưới với Thẩm Xác qua lớp quần áo.

Trông anh gầy, thực ra sờ vào cảm giác vẫn rất đã.

Ngón tay cô lại chạm lên yết hầu của người đàn ông. Cô xoa nhẹ nhàng, trông đã gợi cảm nhưng chạm vào còn gợi cảm hơn.

Đang mải nghĩ, cổ tay cô bỗng bị bàn tay của người đàn ông nắm chặt.

Đào Khương rùng mình, khi ngước lên, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt Thẩm Xác.

Một ánh chớp lóe lên trước cửa sổ, gương mặt Thẩm Xác được soi rất sắc nét. Tuy anh mở mắt nhưng vẻ say sưa trong ánh mắt vẫn chưa tan hết. Anh nhìn cô, nửa tỉnh nửa mơ.

Chẳng mấy chốc, căn phòng lại tăm tối như ban đầu.

Con tim suýt bắn ra ngoài vì sợ hãi của Đào Khương tạm dịu đi nửa phần, cô vội hạ giọng dỗ dành…

“Những gì anh nhìn thấy bây giờ đều là ảo giác. Anh say rồi, say rất dữ, nhắm mắt lại ngủ ngay đi, ngủ một giấc rồi tỉnh dậy sẽ quên hết tất cả mọi chuyện…”

Cô lẩm nhẩm hai lượt, Thẩm Xác quả thật đã nhắm mắt lại, hoàn toàn say ngủ.

Cuối cùng Đào Khương cũng được thở phào.

Con người quả nhiên không thể làm mấy chuyện lén lút…

***

Trước khi nhắm hẳn mắt lại, Kiều Như Ý cũng đang nghĩ liệu có thể vào Cửu Thời Khư hay không.

Hành Lâm nấu cho cô một bát canh gừng to tướng. Bình thường cô không thích mùi gừng, nhưng vẫn nhận vì nghĩ đó là lòng tốt của người ta, cô cũng ngại thoái thác, rồi định bụng chỉ cần Hành Lâm đi khuất là cô sẽ đổ đi.

Kết quả, như nhìn thấu những toan tính của cô, Hành Lâm nhàn nhã đứng tựa vào khung cửa, nhìn tận mắt đến khi cô uống mới thôi.

Thấy Kiều Như Ý khó chịu ra mặt, anh đưa ra lý do là đợi cô uống hết còn phải mang vào bếp rửa sạch sẽ.

Rửa một cái bát khó lắm sao?

Kiều Như Ý đành phải bấm bụng uống một hơi cạn hết. Đó là một cảm giác cay nồng mà sảng khoái, uống xong, cơ thể quả thực đã ấm dần lên.

Thật sự rất khó uống, nhưng Kiều Như Ý không biểu hiện ra ngoài, đầu mày còn không nhíu lấy một cái.

Uống bát canh thôi mà, õng ẹo làm gì.

Song, đôi mắt ấy của Hành Lâm cực kỳ tinh tường. Sau khi nhận lại chiếc bát, anh giơ tay xoa đầu cô, cười nói, “Sợ đau, sợ đắng, thậm chí là chê cay cô hoàn toàn có thể biểu hiện ra ngoài, không ai cười cô đâu.”

Miệng Kiều Như Ý còn cứng hơn nắm đấm của cô, gì mà sợ bị cười chứ? Đùa sao, cô có gì phải sợ?

Hành Lâm nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, trước khi đi còn nói với cô: Gắng ngủ đi, đừng suy nghĩ gì cả.

Kiều Như Ý nằm trên giường, quả thực đã suy nghĩ rất nhiều.

Ngoài mưa gió bão bùng, nhưng khi chui vào trong chăn, cả người cô lại rất ấm áp, là nhờ bát canh gừng đó…

Hơn nữa còn là vì anh đã bế cô đi một mạch về phòng, không bắt cô phải dầm mưa.

Cô đã vệ sinh cá nhân xong, thế mà vẫn có cảm giác hơi thở của anh quẩn quanh nơi chóp mũi.

Mùi hương rất mãnh liệt, trong trẻo, thanh mát nhưng khi bao bọc quanh cơ thể lại ấm áp và an toàn, phả vào gò má tựa như ánh nắng ngày đông, mũi sẽ ngửi thấy toàn là mùi tuyết trắng rơi xuống thông xanh.

Mùi hương mạnh mẽ như vậy, trừ phi Hành Lâm đang đứng ngay bên cạnh cô.

Sau khi nhận thức được điều ấy, Kiều Như Ý choàng tỉnh.

Cô nhất thời ngơ ngẩn.

Nhưng rất nhanh, cô nhận ra nơi mình đang ở. Căn phòng tĩnh mịch, một bên tường là cảnh tuyết phủ những hàng thông tùng, trong phòng có luồng khí ấm áp di chuyển, chiếc lư Bác Sơn trên bàn trà đang tỏa hương nghi hút. Chính là mùi hương thanh mát này cuộn với mùi trà nhàn nhạt.

“Tỉnh rồi à.” Bên cạnh, giọng nói của người đàn ông từ tốn vọng xuống.

Kiều Như Ý quay phắt đầu lại, là Nguy Chỉ.

Hắn vẫn mặc một bộ đồ sáng như ánh trăng, ngồi tựa vào lưng ghế chậm rãi thưởng trà, nhìn xuống cuốn sách cổ trên tay. Giấy của nó cũ lắm rồi, sau khi nhấp khẽ một ngụm trà, hắn đặt tách trà xuống, ngón tay gầy lật một trang sách qua. Ánh nến trong phòng sáng trưng, rõ ràng nửa gương mặt kia đang được che bởi mặt nạ, thế mà vẫn toát lên cảm giác ôn hòa và bình thản.

Còn cô thì nằm tựa vào chiếc ghế bên kia, chẳng biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, được đắp một chiếc áo choàng gió của nam giới lên người.

Nó là áo choàng của Nguy Chỉ, rất dài, đắp cô rất kín kẽ.

Kiều Như Ý ngồi bật dậy, áo choàng trượt xuống đất.

Lại bước vào Cửu Thời Khư rồi.

“Sao lần này ta lại ở phòng trà?” Không hiểu, cô bèn hỏi.

Hai lần trước đều tỉnh dậy trong phòng ngủ, bước ra chính là Cửu Thời Khư, sao lần này lại khác chứ.

Nguy Chỉ không nhìn cô mà lật thêm một trang sách, giọng lười biếng, “Ta bước vào phòng trà đã thấy cô nằm ở đây rồi.”

Kiều Như Ý “hả” một tiếng, hóa ra quá trình này còn không cố định.

“Ta đã ngủ bao lâu?”

Ở đây chỉ có đêm không có ngày, cứ bước vào là cô không còn khái niệm thời gian.

“Không dài, hai canh giờ thôi.” Nguy Chỉ đáp nhẹ tênh.

Kiều Như Ý bàng hoàng, hai canh giờ, tức là bốn tiếng… Hắn cứ ngồi suốt ở đây ư?

“Sao ngài không đánh thức ta?”

Ánh mắt Nguy Chỉ di chuyển khỏi cuốn sách, liếc nhìn cô, “Cô tỉnh dậy, chẳng biết lại gây ra họa gì, chi bằng để cô ngủ cho đỡ phải lo lắng.”

Kiều Như Ý không thích nghe câu này.

Thế nào gọi là gây họa?

“Bạn bè của tôi đâu?” Trong căn phòng này chỉ có cô và Nguy Chỉ, không thấy Đào Khương cùng mọi người.

Nguy Chỉ đưa ánh mắt trở về với trang sách, đáp hờ hững, “Không thấy.”

Kiều Như Ý sững người, “Sao lại không thấy?”

“Lần này cô tới một mình.” Nguy Chỉ thông báo.

Kiều Như Ý bàng hoàng, sao có thể như vậy được? Nguy Chỉ không trông sang nhưng cũng đoán ra được phản ứng của cô, chỉ nói nhẹ nhàng, “Không tin cô tự đi tìm xem.”

Kiều Như Ý thực sự không tin. Nguy Chỉ nói chuyện thật giả rất khó lường. Cô đứng lên đi ra khỏi phòng trà, Nguy Chỉ đặt sách xuống, khóe miệng như nhếch lên một nụ cười bất lực rồi cầm tách trà lên, nhấp một ngụm.

Chẳng mấy chốc, Kiều Như Ý đã trở về, sắc mặt rất khó coi.

“Sao lại như thế?” Cô hỏi.

Nguy Chỉ không đặt tách trà xuốn, mà bờ môi mỏng kề khẽ lên mép cái tách, cười mà như không cười, “Làm sao ta biết?”

Kiều Như Ý ngồi lại xuống ghế, nhìn hắn, “Ngài là chủ nhân của Cửu Thời Khư, sao lại không biết?”

Nguy Chỉ quay đầu nhìn cô, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ. “Ta có thể biết rất nhiều chuyện, duy chỉ có chuyện của cô, ta không thể biết rõ.”

Kiều Như Ý hơi sững sờ.

Nhưng đúng lúc này có tiếng chuông lạc đà loáng thoáng vang lên, từng tiếng từng tiếng…

Cô giật mình, có Người Ước Nguyện tới ư?

Cô trông thấy Nguy Chỉ đặt tách trà xuống, đứng dậy, “Cô cũng biết người vừa tới đấy, đi xem không?”

Cô biết ư?

Kiều Như Ý không cần suy nghĩ, bám sát phía sau.

Hết chương 123

*Ngoại truyện nhỏ:

Ánh sáng xung quanh leo lắt.

Bước chân lên cầu thang của Nguy Chỉ chợt khựng lại, hắn ngẩng đầu nhìn lên, chút ngỡ ngàng thoáng qua trong ánh mắt.

Bước chân tiến về phòng trà của hắn dường như nhanh hơn, sắc mặt tuy bình thản, nhưng trong đôi mắt lại đang kìm nén một con sóng cảm xúc nào đó.

Khi đi tới trước cửa phòng trà, hắn nhẹ nhàng đẩy mở cánh cửa. Mọi cảm xúc đều hóa thành tĩnh lặng khi trông thấy cái bóng nhỏ bé, yêu kiều nằm trên ghế.

Song nếu nhìn kỹ, đằng sau sự tĩnh lặng ấy là một vẻ mong chờ rõ ràng.

Nguy Chỉ nhẹ nhàng tiến lên.

Kiều Như Ý nghiêng người nằm giữa chăn gấm lụa xanh, ánh sáng lững lờ lay động rơi lấm tấm như sao, vương trên tà áo, gò má và suối tóc đen mượt buông dài như thác của cô.

Trong phòng trà, hương trầm thoang thoảng, ấm áp đến lạ. Vì có cô mà mọi thứ nơi đây đều hóa thành một giấc mộng mơ hồ, hư thực.

Nguy Chỉ ngồi thấp xuống, bộ trường bào màu trắng ngà thướt tha chạm đất. Hắn yên lặng ngắm nhìn cô, nét mặt bình thản nhuốm chút dịu dàng.

Có một tản du cực nhỏ đậu trên má cô, mong manh yếu ớt như đom đóm, phản chiếu tia sáng ấm áp như ngọc trên làn da trắng lạnh.

Nguy Chỉ quan sát kỹ, trong đôi mắt dường như có chút kìm nén, nhưng cuối cùng hắn vẫn không kìm nổi mà giơ tay lên. Ngón tay gầy từ từ chạm vào má cô, chỉ dừng lại khi đã gần như sắp chạm vào nó.

Hắn cuộn chặt tay lại, rút về, móng tay găm một hình như vầng trăng khuyết giữa lòng bàn tay.

Khi hắn đứng lên, gương mặt đã bình thản trở lại. Hắn phất nhẹ tay áo, đám tản du đậu trên người Kiều Như Ý chạy loạn đi khắp nơi…

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc