Cửu Thời Khư | Chương 124: Cát ở nơi này, hạt nào cũng là hạt nợ

Tào Lộc Sơn đã tới.

Sau khi nép trong một góc khuất nhìn rõ gương mặt của người vừa tới, trong lòng Kiều Như Ý dâng lên một niềm hy vọng. Chịu chủ động tới Cửu Thời Khư, chứng tỏ Tào Lộc Sơn đã nghĩ thông suốt rồi, chắc tới đây để thực hiện lời hứa đấy.

Thế mà suy nghĩ ấy còn chưa kịp tắt, cô đã thấy Tào Lộc Sơn nhìn dáo dác xung quanh với gương mặt hoang mang, sau đó chạy tuột ra ngoài như phát điên, song cũng chạy trở vào rất nhanh.

Thấy rõ tình hình, ông rõ ràng rất hoảng sợ, lại cắm đầu ra ngoài, rồi lại quay vào trong… cứ trằn trọc như vậy đến mấy lần.

Hệt như bị quỷ đả tường.

Lần này thì Kiều Như Ý đã hiểu rồi, Tào Lộc Sơn bị kéo tới Cửu Thời Khư trong thế bị động, chứ ông ta không hề chủ động tới theo đúng lời hẹn.

Chạy qua chạy lại rất nhiều lần, cho tới khi Tào Lộc Sơn cạn kiệt sức lực, ngồi bệt xuống đất. Có lẽ ông ta phát hiện ra mình không thể thoát ra ngoài được nữa nên khiếp đảm vô cùng.

Cô trông thấy ông ta liên tục dập đầu xuống quầy đón khách trống trơn, vừa dập vừa van xin, “Chủ nhân, tôi xin ngài, xin ngài cho tôi thêm một chút thời gian nữa…”

Nguy Chỉ chậm rãi bước xuống cầu thang, đôi hài gấm dệt hình mây không phát ra một tiếng động nào, vạt áo màu trắng ngà lướt qua bậc cầu thang tựa con sóng ngầm trào dâng. Trên thắt lưng, đai ngọc chín khoen khẽ chạm vào nhau, từng tiếng giòn tan hòa cùng nhịp trống canh đêm.

“Tào Lộc Sơn, ngươi đã bội ước.”

Giọng Nguy Chỉ lạnh tanh, sau khi tiếng hắn vọng xuống, bầu không khí xung quanh dường như cũng đóng băng lại, tản du trong ngọn nên bỗng sáng bùng lên, toàn bộ Cửu Thời Khư chợt sáng trưng như ban ngày.

Tào Lộc Sơn thấy Nguy Chỉ xuất hiện, vừa sợ vừa hoảng, nhưng cũng chỉ có thể ôm lấy chút hy vọng cuối cùng như bám víu vào một bè gỗ nổi.

Ông ta quỳ xuống, lết lên trước hai bước, cố gắng túm lấy vạt áo của Nguy Chỉ. Nguy Chỉ lùi về phía sau hai bước, vạt áo trước khỏi kẽ tay của Tào Lộc Sơn, khiến Tào Lộc Sơn vồ hụt.

“Tôi… Tôi xin thề là tôi không bội ước. Tôi… Tôi nhất định sẽ ghi nhớ những gì đã hứa với Cửu Thời Khư.”

Tào Lộc Sơn sốt sắng tới mức mồ hôi rịn ra đầy trán, “Nhưng mỏ bánh vàng này vẫn chưa khai thác hết. Thời gian mà chúng… chúng ta ước định vẫn chưa tới…”

Nguy Chỉ cất giọng lạnh nhạt, “Cửu Thời Khư ban cho ngươi bánh vàng, dĩ nhiên là không cần tốn sức đào bới đã có thể giành được. Về điểm này, ngươi rõ hơn bất kỳ ai.”

Bờ môi Tào Lộc Sơn run run, ông ta căng thẳng nuốt nước bọt.

“Tào Lộc Sơn, lời hứa của ông và Cửu Thời Khư là gì?” Nguy Chỉ lạnh lùng hỏi.

Tào Lộc Sơn khép na khép nép trả lời, “Ngày nào đào rỗng mỏ bánh vàng sẽ là lúc phải thực hiện lời hứa.”

“Ông biết rõ mỏ vàng đã rỗng nhưng lại ra lệnh cho người dưới giả vờ như vẫn đang tiếp tục khai thác, định lừa gạt cho qua chuyện. Tào Lộc Sơn, ông nói xem, hành vi của ông có được coi là bội ước không?” Nguy Chỉ nhìn ông ta từ trên xuống, ánh mắt lạnh lùng.

Tào Lộc Sơn vẫn còn ngụy biện, “Tận sâu trong Âm Sơn sâu cỡ nào, mor bánh vàng rõ ràng còn chưa đào hết, sâu bên trong chắc chắn vẫn còn bánh vàng, người bội ước thật sự là Cửu Thời Khư mới phải!”

Ông ta bỗng dưng trở mặt, vu cáo ngược lại.

Nguy Chỉ dường như đã sớm đoán được ông ta sẽ nói như vậy, một nụ cười lạnh lùng khẽ ánh lên trong đôi mắt. Thấy hắn im lặng, Tào Lộc Sơn ban đầu còn hùng hổ, hung hăng, chỉ tay vào hắn, “Rõ ràng ngài hứa hẹn chỗ bánh vàng ta đào được có thể đảm bảo cho Tào gia giàu có mấy đời, thế mà mới được vài năm bánh vàng đã không còn tràn ra nữa rồi!”

Nguy Chỉ không hề tức giận, “Tào Lộc Sơn, ông là người làm ăn, số lượng bánh vàng tràn ra ở Âm Sơn mấy năm nay là bao nhiêu, có đủ cho Tào gia giàu có đời đời hay không, ông biết quá rõ. Nếu ông đã có lòng bội ước còn không chịu nhận thì đừng trách Cửu Thời Khư không nể tình.”

Tào Lộc Sơn run sợ trước ánh mắt lạnh tanh của hắn, toàn thân run lên một cách khó kiềm chế, “Ngài… Cửu Thời Khư các ngài không thể dồn người khác vào thế khó được!”

Nguy Chỉ vung vạt áo, từng cơn gió âm u rần rần lướt qua.

Giọng hắn lạnh giá như băng…

“Đã giao kèo với Cửu Thời Khư, lời nói ra chính là pháp luật. Điều đã nguyện ắt sẽ được đền đáp, điều đã ước ắt sẽ phải thực hiện. Kẻ nào bội ước…”

Từng từ từng chữ của hắn rơi xuống, cát bụi ngoài cửa sổ liền bốc lên, đám tản du trong các ngọn nến tại sảnh lắc lư bất định, trông chúng càng thêm hoảng sợ.

“Ắt phải lấy thân xác ngàn vàng trả cho lời hứa hẹn nhỏ nhoi, mang tuổi thọ thiên thu chuộc lại một phút cuồng vọng.”

Tào Lộc Sơn quỳ rạp xuống đất, cảm giác khí lạnh xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Nguy Chỉ rõ ràng đứng cách ông ta một khoảng nhất định, vậy mà ông ta vẫn cảm nhận được cơn giận như trời giáng đe dọa xuống đầu mình. Nó tới từ những câu từ lạnh nhạt của Nguy Chỉ, cũng tới từ không gian bắt đầu chao đảo, bất ổn xung quanh.

Bão cát lặng lẽ nổi lên, thứ vang lên giống như tiếng cát chảy, rào rào như một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược.

Vạt áo dài của Nguy Chỉ vung lên, một lưỡi dao bất ngờ xuất hiện, ánh lên một tia sáng màu lam lạnh. Lưỡi dao sắc ló ra khỏi bao, toát lên một cảm giác lạnh lẽo đến rợn người.

Là dao đi săn của riêng chủ nhân Cửu Thời Khư!

Kiều Như Ý ẩn mình trong góc cảm giác eo mình lạnh toát. Cúi đầu xuống nhìn, cô âm thầm sửng sốt, Côn Ngô bỗng có phản ứng.

Đâu chỉ là Côn Ngô, còn cả Thăng Khanh trên cổ tay cô. Nó khè lưỡi, chậm rãi xoay tròn, như một người đang say ngủ bị đánh thức đột ngột vậy.

Tào Lộc Sơn lập tức hốt hoảng, “Không… Không… Tôi nói nhầm đấy, tôi không nên… Xin ngài, xin hãy cho tôi một năm. Không, cho tôi nửa năm thôi là được…”

Con dao đi săn được giơ lên cao, Nguy Chỉ vung tay một cái, mượn ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi dao để đâm thẳng về phía Tào Lộc Sơn.

Chẳng biết lấy đâu ra sức lực, Tào Lộc Sơn bò dậy, chạy thẳng ra ngoài, nhưng lần này chưa chạy được mấy bước, hai chân ông ta đã bị ghim xuống đất, không thể cực quậy được. Ông ta hoảng sợ tột độ, quay đầu lại. Mũi dao đi săn sắc nhọn xuyên thẳng vào mắt phải của ông ta!

Khoảnh khắc này, ánh nến trong ngọn đèn bằng đồng xanh bỗng dưng ngưng tụ, cuộn giấy khễ ước ở một bên tường từ từ mở rộng, từng điều khoản khi trước nổi lên sắc nét…

Lấy đôi mắt quý như bảo thạch làm vật thế chấp, nếu sai lời sẽ bị giam trong Tế Đàn Vô Tướng, đời đời kiếp kiếp lấy mắt để trả.

Con dao đi săn đâm qua mà không một giọt máu bắn lên, chỉ nghe thấy tiếng kim thạch va vào nhau.

Mắt phải của Tào Lộc Sơn cứ thế bị khoét ra khỏi hốc mắt, nhưng trong khoảnh khắc bỗng hóa thành một viên châu vàng, bên trên khắc một chữ “KHIẾT” rồi được đựng vào chiếc sừng tê giác đã được chuẩn bị từ trước.

Mắt phải bị lấy mất, tuy máu không chảy ra, nhưng cũng để lại một cái lỗ máu ghê người trên gương mặt. Tào Lộc Sơn cất lên một tiếng hét thê thảm điên cuồng, không cần diễn tả độ rùng rợn của nó, cho dù là một người từng chứng kiến nhiều cảnh máu me như Kiều Như Ý, chỉ nghe thôi cũng cảm thấy lạnh sống lưng.

Đúng vào lúc này, mặt đất chợt nứt ra, vô số dây xích bằng đồng xanh như những nanh vuốt nhọn hoắt xuyên thủng gân tay gân chân của Tào Lộc Sơn, quấn lấy tứ chi của ông ta.

Tiếng kêu thảm thiết của Tào Lộc Sơn liên miên không dứt, nhưng không hề thấy ông ta ngất xỉu, chỉ có thể chịu đựng nỗi đau xuyên thấu xương cốt ấy.

Ánh nến lơ lửng trên sảnh lớn bỗng tắt lịm, bóng tối bao trùm, bên vách tường từng đợt bão cát khổng lồ cuộn trào như một cái lồng giam bao vây lấy Tào Lôn Sơn, trên những hạt cát có những tia sáng lấp lánh, ẩn hiện.

Kiều Như Ý khẽ nheo mắt nhìn qua, trên đó như khắc một câu thần chú gì đó.

Cô bất thình lình nhớ tới câu hát trong bài đồng dao…

Mỗi hạt cát là một linh hồn…

Tào Lộc Sơn liều mình giãy giụa, nhưng càng giãy giụa, cái khóa bằng đồng xanh trên người lại càng siết chặt hơn.

Đầu kia của chiếc khóa đồng xanh được Nguy Chỉ giữ trên tay. Hắn đeo mặt nạ, trông như Diêm La Địa Võng, tạo cảm giác người lạ tuyệt đối không dám tới gần.

Cảm giác này cũng từng có trên người Hành Lâm.

Chính là cái đêm đầu tiên cô bắt gặp anh đối phó với Du Quang.

Cũng bắt đầu từ đêm đó, suốt một dạo, cô từng nghĩ Hành Lâm là kẻ thủ đoạn tàn độc, máu lạnh, tuyệt tình.

Có những biến chuyển hiện lên trên gương mặt Tào Lộc Sơn.

Cái lỗ trống rỗng vì mất đi mắt phải bỗng kết tinh, trong lúc tinh thể từ từ lấp đầy hốc mắt, Tào Lộc Sơn đã kêu thảm đến mức gần như mất tiếng.

Cho dù còn cách một quãng, Kiều Như Ý vẫn nhìn thấy thứ nằm bên trong tinh thể, hình như là… đồng hồ cát!

Nếu cô không nhìn nhầm thì chính là đồng hồ cát.

Bỗng nhiên, chiếc chuông lạc đà trên mái hiên ngoài cửa Cửu Thời Khư kêu lên, chiếc đồng hồ cát đâm thẳng vào mắt phải ông ta bỗng khởi động theo chiều ngược lại.

Xung quanh dường như đang méo mó cả đi, cùng với tiếng la thảm thiết cuối cùng của Tào Lộc Sơn, chiếc khóa bằng đồng xanh nuốt toàn bộ cơ thể ông ta xuống dưới mặt đất.

Tào Lộc Sơn đã bị mặt đất… ăn thịt rồi ư?

Kiều Như Ý bàng hoàng nhìn qua. Còn không phải sao? Tào Lộc Sơn đã bị cái khóa bằng đồng xanh đó lôi xuống dưới đất ngay trước mặt cô.

Cô nhớ tới thế giới bên trong Đa Bảo Các.

Tế Đàn Vô Tướng đó.

Khi nhìn sang Nguy Chỉ, sau khi hắn ấn tay lên cuộn giấy giao kèo đó, nó cũng từ từ cuộn trở về hình dạng ban đầu.

Bão cát ngoài cửa sổ từ từ lặng đi, không gian bên trong Cửu Thời Khư cũng dần dần sáng sủa hơn. Tản du bên trong ngọn nến như những bạn nhỏ bị hoảng sợ, phải lắng nghe tới khi không còn động tĩnh nữa mới hoạt động trở lại.

Nguy Chỉ từ tốn lau lưỡi dao, không buồn quay đầu lại, “Còn không xuống đây đi? Sợ quá ngất xỉu rồi à?”

Kiều Như Ý đúng là rất thảng thốt.

Song, dùng hai từ “ngất xỉu” để hình dung cô xem chừng hơi khinh thường cô rồi. Cô bước ra khỏi góc tối, chậm rãi bước xuống, những ngón tay bám vào tay vịn cầu thang thật ra đang hơi run rẩy.

Một ngọn đèn đồng xanh lững thững trôi qua trước mắt cô, tia sáng cực kỳ nhỏ. Trạng thái của tản du trên ngọn nến vừa hay lọt vào mắt cô, nó sợ hãi co rụt lại thành một nhúm, run lên bần bật.

Xem ra dù là tản du thì cũng cực kỳ sợ hãi cảnh tượng ban nãy.

“Thế tức là Tào Lộc Sơn đã vào trong Tế Đàn Vô Tướng?”

Kiều Như Ý bước tới vị trí nơi Tào Lộc Sơn vừa biến mất, cũng không phải là không có một chút dấu vết nào, dưới sàn lưu lại một dấu vết cực mờ, chính là dấu vết do Tào Lộc Sơn để lại ban nãy khi đau khổ tột cùng rồi cuộn tròn lại thành một đống.

Nguy Chỉ trở về quầy tiếp khách, cầm chiếc khăn gấm lau dao tỉ mỉ lau sạch con dao đi săn, ngay cả hình thần thú khắc trên dao cũng không buông tha.

“Phải.”

Kiều Như Ý ngồi thấp xuống xem xét, giơ tay chạm vào. Có cảm giác lợn cợn của cát, nhưng chúng giống như đã in xuống mặt đất vậy.

Nghe xong câu trả lời, cô quay đầu nhìn hắn.

Ánh mắt Nguy Chỉ rơi xuống phía này, hắn vẫn nói nhẹ tênh, “Không cần để ý, chúng sẽ dọn dẹp.”

Hắn đang chỉ dấu vết dưới sàn.

Kiều Như Ý không cần nghĩ cũng hiểu “chúng” mà hắn nói tới là đám tản du kia.

Quả thật sai bảo chúng không khách khí chút nào.

Kiều Như Ý bước tới, nhìn hắn qua quầy tiếp khách, “Ta đã trông thấy tờ khế ước đó. Ngoài việc phải vào trong Tế Đàn Vô Tướng thì mục đích bắt Tào Lộc Sơn đền con mắt đời đời là…”

Nguy Chỉ hơi ngước mắt lên, “Nếu Tào Lộc Sơn làm đúng những gì đã hứa, cùng lắm chỉ phải đánh đổi một con mắt bên phải. Nhưng ông ta đã bội ước, hại người, hại cả mình.”

“Có nghĩa là việc đền con mắt đời đời không ám chỉ Tào Lộc Sơn?” Kiều Như Ý rùng mình, “Mà là hậu thế của ông ta?”

Nguy Chỉ thẳng thắn đáp, “Mọi người thân ruột thịt còn sống trên đời của Tào Lộc Sơn cùng với những hậu nhân nhiều đời sau này, họ đều sẽ mất đi một bên mắt để trả giá.”

Kiều Như Ý bảng hoàng, cái giá của sự bội ước này đắt quá mức rồi.

“Còn Tào Lộc Sơn, ban nãy cô trông thấy mắt phải của ông ta rồi chứ.”

Kiều Như Ý gật đầu.

Hốc mắt phải trống rỗng đã kết thành tinh thể, trông thôi cũng thấy đau đớn.

“Ông ta sẽ vĩnh viễn phải nhìn trân trân sự tự do mà mình khao khát qua lớp tinh thể, tận mắt chứng kiến nỗi đau bị khoét mắt của hậu thế, không thể nhắm mắt cũng không thể trốn tránh, cơn đau nhói tim hôm nay ông ta cũng sẽ phải chịu đựng mỗi ngày mỗi đêm.”

“Đời đời kiếp kiếp?”

“Đúng, đời đời kiếp kiếp.”

Dù chỉ nghe thôi, lông măng trên người Kiều Như Ý cũng dựng đứng hết cả lên. Chẳng trách những Kẻ Bội Ước của Cửu Thời Khư đều hóa chấp niệm thành Du Quang, cho dù tốn cả trăm năm, ngàn năm cũng không từ.

Sống trong Tế Đàn Vô Tướng, mỗi phút mỗi giây đều là giày vò, hơn nữa còn là đời đời kiếp kiếp, còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả việc rơi xuống tầng địa ngục thứ chín.

Con dao đi săn đã được Nguy Chỉ lau sạch sẽ, hắn chậm rãi nói, “Khi khế ước thành lập, đồng hồ cát đảo chiều. Dù lấy đi sự tinh tường của đôi mắt hay sự thông tuệ từ trái tim, tất thảy đều do cán cân của trời ước lượng. Nếu sinh lòng bội ước sẽ rơi xuống Tế Đàn Vô Tướng, chứng kiến mọi ham muốn mà không bao giờ có được, hồn đắm vào điều mong cầu mà đời đời chẳng thể tương phùng.”

Nói tới đây, hắn ngước mắt nhìn Kiều Như Ý, nhấn mạnh từng từ từng chữ…

“Phải biết, cát ở nơi này, hạt nào cũng là hạt nợ; tiếng chuông dưới mái hiên, tiếng nào cũng là sấm tiên tri.”

Kiều Như Ý thở gấp gáp, “Đây đều là quy tắc mà các chủ nhân như ngài lập ra?”

Nguy Chỉ im lặng một chút rồi mới trả lời, “Phải.”

“Vì cớ gì nhất định phải làm vậy?” Kiều Như Ý bất thình lình hỏi.

Nguy Chỉ nhìn cô, ánh mắt bình thản, “Gì cơ?”

Kiều Như Ý đối diện với hắn, vẻ mặt cũng khá bình tĩnh nhưng nhả từng chữ như nhả ngọc. “Dù có nhận trọng hình cũng vẫn còn cơ hội kêu oan, huống hồ những quy tắc đó của Cửu Thời Khư há chẳng phải đang ép buộc chấp niệm của Kẻ Bội Ước hóa thành Du Quang hại người hay sao? Một kẻ ngoài cuộc như ta còn nghĩ thông suốt được lý lẽ nào, ngài là chủ nhân của Cửu Thời Khư, không thể không nghĩ tới.”

Nguy Chỉ nghe xong, cười khẽ.

Hắn không trả lời câu hỏi này mà cúi đầu cẩn thận cài con dao đi săn vào trong bao. Kiều Như Ý cũng chẳng vội, chỉ yên lặng đợi hắn.

Nguy Chỉ bước ra khỏi quầy tiếp khách, tiến về phía cô.

Tiến gần từng bước, từng bước.

Kiều Như Ý không căng thẳng cũng không lùi lại phía sau mà đững sững tại chỗ. Nguy Chỉ dừng bước trước mặt cô, biểu cảm trên gương mặt đằng sau lớp mặt nạ kia như thế nào cô chẳng thể biết rõ, chỉ có thể phát hiện ra đôi phần hứng thú qua đôi mắt – thứ duy nhất hở ra ngoài.

“Vậy cô muốn ta phải làm sao?” Nguy Chỉ hơi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.

Cái cúi người của hắn khiến Kiều Như Ý nhận thức được một chuyện: Chủ nhân của Cửu Thời Khư đều là người cao lớn cả sao?

Hết người này tới người kia, họ chỉ cần cúi người là đối với cô có thể tổn thương không cao nhưng sự nhục nhã thì rất mạnh mẽ.

“Hay là cô muốn ta giết Kẻ Bội Ước?”

Trái tim Kiều Như Ý bỗng va đập một cú rất mạnh, không phải vì sự sát lại của hắn mà vì chính lời hắn nói.

Cô đụng phải nơi sâu nhất trong đôi mắt hắn, như có một nguồn sức mạnh đang kéo lấy cô, muốn cùng cô rơi vào bóng đêm vô tận.

Những lời Kiều Như Ý nói tiếp theo là những gì cô nghĩ trong lòng, nhưng bình thường chỉ là nghĩ mà thôi, bây giờ cô đã bật ra thành lời trước ánh mắt chăm chú của hắn…

“Khi vào trong Tế Đàn Vô Tướng, Tào Lộc Sơn còn là người không?”

“Không.”

“Không phải người thì trước khi ông ta hóa thành Du Quang, có thể giết được không?” Kiều Như Ý hơi nheo mắt lại.

Nguy Chỉ im lặng, nhưng ánh mắt đang nhìn cô đăm đăm lóe lên một tia sáng yêu nghiệt lạ thường, như thể đã nhìn thấu mọi tâm tư của cô.

Lát sau, cô nghe thấy hắn cười khẽ một tiếng, “Có thể giết.”

Kiều Như Ý tưởng như ngừng thở, một cảm giác khác lạ dấy lên trong lòng, đâu đó lại thấp thoáng một khát vọng.

Đúng vào lúc này, Nguy Chỉ đổi giọng, “Nhưng không thể giết.”

“Vì sao?”

“Ta không có lý do để giết ông ta.” Nguy Chỉ đứng thẳng dậy, giọng nửa đùa nửa thật.

“Sau này ông ta sẽ làm hại người vô tội.” Kiều Như Ý nói ra lý do.

Nguy Chỉ, “Cô cũng nói đấy thôi, là sau này.”

Kiều Như Ý ngẫm nghĩ, “Cứ coi như, Cửu Thời Khư nhân từ, cho ông ta một con đường chết đi.”

“Ông ta là Kẻ Bội Ước, vì sao ta phải để ông ta được thoải mái?” Nguy Chỉ đỡ từng câu một.

Kiều Như Ý cảm thấy bực dọc, cảm giác này giống như có một đốm lửa đang thiêu đốt lồng ngực, cháy hừng hực.

“Để ta đoán ý đồ của cô ta nhé.” Nguy Chỉ nhàn nhã dựa vào quầy tiếp khách, “Cô muốn mượn tay ta để giải quyết Tào Lộc Sơn, để tránh sau này Hành Lâm phải mang tội giết chóc.”

~Hết chương 124~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc