Cửu Thời Khư | Chương 126: Trở về là tốt rồi

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào bức tranh in dập, cảm giác ban nãy lại ùa về.

Tê dại như có dòng điện chạy qua. Nhưng không bao lâu sau lại như có một cơn lạnh giá tẩy trần cơ thể, buốt vào tận nơi sâu nhất trong trái tim.

Kế đến là một cơn đau kịch liệt chưa từng có ập tới, như dùi băng xuyên sâu vào huyệt thái dương. Vô số những ký ức vụn vỡ dữ dội tràn về.

Cô trông thấy Tào Lộc Sơn một tay bế một đứa trẻ nằm trong tã, ngồi trước chiếc giường cũ kỹ, một tay ghì chặt lấy bàn tay của một người phụ nữ, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng.

Người con gái ấy mặt trắng bệch như tờ giấy, ốm yếu bệnh tật, hơi thở mảnh như tơ nói với ông ta, “Hãy chăm lo cho con gái của chúng ta…”

Bà run rẩy bàn tay, gắng sức để chạm vào đứa trẻ, bịn rịn đong đầy trong ánh mắt. Là đau thương, là vương vấn, tất cả hòa cùng dòng lệ trào ra nơi khóe mắt.

Chớp mắt lại trông thấy bên trong một căn nhà tăm tối, một dải lụa trắng được vắt lên xà ngang, Tuyết Kiến với gương mặt tuyệt vọng giẫm lên chiếc ghế cao, đưa đầu vào trong dải lụa đã được thắt nút. Đôi hài gấm vân mây màu xanh biếc như nước hồ đá nhẹ một cái, chiếc ghế đổ xuống, nàng ta treo mình trên cao, hai chân đau khổ giãy giụa…

Tào Lộc Sơn cuống cuồng chạy vào, bảy, đám người hầu ba chân bốn cẳng bế Tuyết Kiến xuống. Tuyết Kiến khóc lóc ngã vào lòng Tào Lộc Sơn, “Cha, con gái đã là người của Cao lang, nếu không thể về làm vợ chàng, con gái còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa?”

Tào Lộc Sơn vừa giận lại vừa thương, liên tục thở dài.

Chớp mắt lại là một khung cảnh khác.

Một ngôi mộ lớn nằm dựa núi, cổng mộ được khắc từ một tảng bạch ngọc nguyên tấm thời Hán, đằng sau cổng những bức tượng đá người Hồ đứng nghiêm trang như canh giữ cho nơi này. Trên bia mộ có khảm văn bia bằng dây thiếc vàng, đằng sau bia mộ còn có bức Cực lạc thế giới đồ được vẽ từ loại màu nghiền bột trân châu pha với ngọc lưu ly.

Tào Lộc Sơn mặc bộ đồ bằng lụa gấm ngồi trước mộ, mặc kệ bùn đất dính đầy lên áo, ông ta cất giọng trầm thấp mà bất lực…

“Cao gia không phải là sự lựa chọn tốt đẹp, Tuyết Kiến về đó làm dâu sẽ phải chịu ấm ức. Nhưng không cho nó gả về đó, nó sẽ không vui. Nhu Nương, nếu là nàng, nàng sẽ làm thế nào?”

“Nhu Nương, nàng và ta kết tóc se tơ từ lúc còn nghèo khó, rồi đến khi Tào gia vinh hoa phú quý, nàng lại rời khỏi trần gian mà chưa được hưởng phúc ngày nào, ta thật có lỗi với nàng. Tuyết Kiến là đứa con gái cưng của ta và nàng, bao năm nay ta không bao giờ để nó phải chịu cực, phải khổ sở chút nào. Nào ngờ lại phát triển đoạn nghiệt duyên này với Cao gia…”

Ông ta khẽ thở dài, dựa vào bia mộ, cả người trông cực kỳ mỏi mệt và ủ ê.

Kiều Như Ý liên tục cảm nhận được những gì Tào Lộc Sơn cảm nhận. Nỗi đau trong quá khứ, nỗi lo với con gái và những cảm xúc quá sức phức tạp.

Cảm xúc phức tạp này là…

Lo sợ?

Kiều Như Ý lấy làm lạ khi mình có thể cảm nhận được cảm xúc này. Tào Lộc Sơn giàu có một phương, của cải ê hề, ông ta lo sợ điều gì chứ?

Sợ sẽ mất đi của cải sao?

Hay lo sợ Cửu Thời Khư sẽ đòi nợ ông ta?

Hình như… đều không phải.

Bỗng nhiên, cơn đau dữ dội lại một lần nữa ập tới, một hình ảnh lại hiện về trong đầu óc…

Tào Lộc Sơn đào bới điên cuồng bên trong mỏ bánh vàng, đào đến khi móng tay rớm máu, miệng vẫn liên tục lẩm bẩm: Không được dừng, không dừng… Dừng là Tuyết Kiến sẽ gặp nguy hiểm…

Kiều Như Ý muốn kiềm chế cơn đau này, nhưng nó như đâm sâu vào cốt tủy, đầu lưỡi như chạm vào vị chát sau khi đã cắn vỡ lớp vỏ đắng, đồng thời cũng tanh như vị sắt gỉ, tuyệt vọng vào giây phút này bỗng được cụ thể hóa.

Cô loạng choạng bám vào giá gỗ để đồ. Thăng Khanh trên cổ tay bỗng dưng nóng rẫy lên, dưới làn da ẩn hiện một đường vân như lớp xiềng xích màu đen khóa chặt Tào Lộc Sơn.

Trong mơ hồ, cô cảm giác như mình bị cát chảy nuốt chửng, mỗi lần hít thở đều cuộn cả những hạt cát nóng bỏng vào trong.

Đa bảo các bỗng nhiên rung chuyển, các món đồ trên từng ô nhỏ đều đang rung lên bần bật.

Cô loáng thoáng nghe thấy có người gọi mình, thanh âm ấy như bị ngăn cách bởi ngàn vạn lớp rèm cát nặng nề, giống như tiếng nói của Hành Lâm.

Cô muốn đáp lại, nhưng cổ họng như bị bịt chặt vậy.

Dần dần, giọng nói của Hành Lâm biến mất hoàn toàn, song lại có một âm thanh khác vang lên bên tai cô, chỉ là nó rất nhỏ, yếu ớt như một linh hồn sắp sửa tan biến vậy.

Âm thanh đó nói rằng…

Cứu tôi, xin cô hãy cứu tôi…

Kiều Như Ý rùng mình.

Cô không hề lạ lẫm âm thanh này, nó từng nói những lời tương tự bên tai cô. Chỉ là những cảm xúc mà lần này cô cảm nhận được rõ nét hơn, cả đau khổ lẫn tuyệt vọng, còn cô giống như bè gỗ nổi cuối cùng đối phương có thể bám víu vào.

Người đó tiếp tục kêu cứu bên tai cô.

Lần này Kiều Như Ý đã nghe ra giọng nói của đối phương, Tào Lộc Sơn!

Cô sửng sốt, kẻ gây ra mọi chuyện – Tào Lộc Sơn đang cầu cứu cô ư?

Đang nghi hoặc thì Kiều Như Ý lại như bước vào một căn phòng nào đó, rường cột chạm trổ rất xa hoa.

Trong phòng có mùi hương Tây Vực nồng nàn, cây hương đang cháy, làn khói vấn vít từ từ tỏa ra từ một chiếc lư hương Bác Sơn mạ vàng, hoàn toàn lấn át mùi thơm của trà.

Trên chiếc ghế gỗ hoa lê, Cao thích sử ngồi nghiêm trang, nhẹ nhàng vuốt ve một chiếc hộp gấm. Ông ta mở nó ra, bên trong đựng một viên dạ minh châu to bằng quả trứng ngỗng. Căn phòng vốn đang tối tăm, nhưng khi chiếc hộp được mở ra, toàn bộ căn phòng như được dạ minh châu rọi sáng.

Cao thích sử vui thích vô cùng.

Người ngồi đối diện ông ta chính là Tào Lộc Sơn, họ đang ba hoa khoác lác. Cao thích sử cất kỹ viên dạ minh châu ấy đi, thái độ không hề tốt hơn vì nhận được một viên dạ minh châu.

Ông ta vẫn nói với giọng cao cao tại thượng, “Ta biết ngươi có một đôi mắt khác hẳn người thường, có thể phát hiện bảo vật khắp thiên hạ. Nghe nói sâu bên trong Âm Sơn cất giấu một mỏ vàng, chỉ cần nhà ngươi tìm ra được, việc Tuyết Kiến được gả về làm chính thất của Cao gia hoàn toàn không thành vấn đề.”

Nếu không tìm ra…

Nếu không tìm ra, thì việc Cao thích sử cấu kết với Đại Hàng Thủ tự tiện khai thác mỏ vàng bắt buộc phải trở thành bí mật.

Tào Lộc Sơn bước ra khỏi phủ với những bước chân nặng nề.

Khung cảnh chuyển tới mỏ vàng Âm Sơn.

Những chiếc bánh vàng tuôn ra ào ào, trồi lên từ dưới lòng đất như phun ra từ một miệng giếng nào đó. Mấy người thợ mỏ đều là tử sĩ của Tào Lộc Sơn, trung thành một lòng với Tào gia, di chuyển từng xe vàng, không thiếu một đồng, về hầm của Tào gia.

Sau đó, cô trông thấy Tào Lộc Sơn mang một phần bánh vàng tới Cao gia, cứ thế lặp đi lặp lại vài năm trời…

Tuyết Kiến được về làm dâu Cao gia như nguyện ước, Tào Lộc Sơn lợi dụng chỗ bánh vàng mà mình tự ý cắt lại, dùng tiền đẻ ra tiền, trở thành phú hộ một vùng.

Tuy nhà ngoại không phải một gia đình quyền quý, nhưng được cái của cái hùng hậu. Cao gia tuy là gia đình có quyền có thế song lại phải nhìn tài sản của Tào gia mà hành sự.

Cho đến ngày không còn bánh vàng trào ra trong mỏ vàng nữa.

Cũng chính vào ngày hôm đó, Tào Lộc Sơn phát hiện ra rằng sâu bên trong Âm Sơn còn cất giấu một thứ nữa!

“Thứ đó là một cây linh chi, trăm ngàn năm nay được kim khí nuôi dưỡng, hút linh khí từ mạch ngầm dưới đất mà sống. Nghe nói ăn nó vào có thể trường sinh. Nó cũng chính là nguyên nhân năm xưa Tần hoàng đế cử vô số tráng sĩ tứ phương tới Âm Sơn tìm kiếm cách để bất tử.”

Tiếng Tào Lộc Sơn văng vẳng giữa không gian tăm tối, nghe khá yếu ớt, như thể ông ta đã phải chịu đựng một nỗi đau đớn nào đó vậy.

Kiều Như Ý nhớ tới lời Nguy Chỉ nói, nhớ tới những giày vò mà Tào Lộc Sơn phải chịu trong Tế Đàn Vô Tướng.

“Ông đã phát hiện ra như thế nào?” Cô đã có thể cất tiếng nói, giọng khàn đặc.

Cô không trông thấy Tào Lộc Sơn, chỉ nghe được tiếng ông ta, xung quanh lại là một khoảng mông lung, ảm đạm không ánh sáng, thanh âm vọng tới từ bốn phương tám hương.

Cô nghe thấy Tào Lộc Sơn cười cay đắng, “Vì sao Cửu Thời Khư muốn có mắt phải của ta chứ? Vì con mắt phải ấy có thể phát hiện ra báu vật trên đời. Cây linh chi đó ẩn mình tận sâu bên trong Âm Sơn, hơn nữa còn có thể di chuyển khắp mọi nơi. Về sau ta mới biết hóa ra mục đích của Cao thích sử không phải bánh vàng, rất có thể chính là cây linh chi trăm tuổi đó.”

“Không thể dừng mỏ vàng, ít nhất cho tới khi Tuyết Kiến được bái lạy tổ tiên Cao gia.” Tào Lộc Sơn thở dài buồn bã, “Ta cũng muốn đào được cây linh chi đó. Trước kia ta cứ nghĩ để lại cho Tuyết Kiến của cải vô tận mới bảo vệ chu toàn được cho nó, giờ mới vỡ lẽ, hình như chính cây linh chi kia mới là bùa hộ mệnh của nó.”

Kiều Như Ý nhớ tới chuyện báy lạy từ đường Cao gia mà lúc trước Đào Khương từng nhắc đến, tỏ ra không hiểu, “Vì sao ông lại để ý đến chuyện Tuyết Kiến bái lạy từ đường Cao gia như vậy?”

“Cô không biết đấy thôi, tuy rằng Tuyết Kiến đã được gả vào Cao phủ với thân phận chính thất, nhưng nếu vẫn chưa được bước vào từ đường bái lạy tổ tiên thì nó mãi mãi sẽ không được Cao phủ công nhận, về sau sẽ không được gánh vác quyền quản lý mọi chuyện trong nhà, càng không thể ngồi lên vị trí nữ chủ nhân của gia đình.”

“Cao thích sử là kẻ tính toán sâu xa, Cao Thần tuy là con trưởng nhưng lại không nắm thực quyền. Sở dĩ đến giờ này Tuyết Kiến vẫn sống yên ổn trong Cao gia chính là vì Tào gia vẫn còn giá trị lợi dụng. Một khi dừng việc khai thác mỏ vàng, Tào gia sẽ trở thành một quân cờ phế. Cao Thần không thể bảo vệ được Tuyết Kiến, tình cảnh của con bé sẽ rất khó khăn.”

“Có ngàn vạn con đường dành cho nữ nhi. Tào gia có kinh nghiệm buôn bán, lại có nền tảng tài sản vững chắc. Nếu Tuyết Kiến có đầu óc kinh doanh, hoàn toàn có thể tự nuôi sống bản thân, ông hà tất phải khéo lo trời sập?”

Tào Lộc Sơn dường như rất ngỡ ngàng trước câu nói của cô, ông ta lại nói, “Trên đời làm gì có chuyện để nữ nhi buôn bán?”

“Nữ nhi buôn bán thì sao chứ? Trong thành Qua Châu đâu có thiếu những cửa tiệm do phụ nữ mở ra.” Kiều Như Ý không hiểu.

Tào Lộc Sơn im lặng khá lâu mới nói, “Không phải là ta khinh thường nữ nhi theo nghiệp buôn bán, chỉ là sống trên đời, ai ai cũng thích soi mói, đánh giá kẻ khác, nữ nhi mà xuất đầu lộ diện sẽ khiến người ta dị nghị. Ta buôn bán hơn nửa đời người, thấu hiểu những cái khổ sở sâu bên trong nghề buôn, càng không muốn để con cái mình giẫm lên vết xe đổ. Nhu Nương theo ta đã phải chịu không ít khổ cực, tâm nguyện của bà ấy là muốn Tuyết Kiến thoát khỏi thân phận con buôn, được gả vào hào môn, đây là di nguyện của bà ấy trước lúc lâm chung.”

Kiều Như Ý thầm thở dài trong lòng.

Là lỗi của thời đại ư? Nếu đổ tất cả cho thời đại thì đã chẳng có người nhảy ra tranh giành vói thời đại này nữa. Suy cho cùng vẫn là lòng người chìm nổi, cam tâm tình nguyện trôi theo dòng đời mà thôi.

“Ông đang kêu cứu? Ông muốn ta cứu ông?”

“Phải.” Tào Lộc Sơn nói ra lời chân thành, “Ta muốn cô cứu ta ra khỏi Tế Đàn Vô Tướng, ta muốn giải thoát.”

“Ông là người bội ước trước, Cửu Thời Khư đòi nợ là lẽ thường tình.” Giọng Kiều Như Ý hơi lạnh đi, “Ông có chấp niệm, muốn ước nguyện với Cửu Thời Khư để đi đường tắt, nhưng được lợi rồi lại muốn nuốt lời, lỗi ai đây?”

“Ta có lý do mà!” Tào Lộc Sơn đau khổ nói, “Mỏ vàng không giống các bảo vật khác, mắt phải của ta không cảm nhận được sự tồn tại của mỏ vàng, chỉ có thể cầu xin Cửu Thời Khư. Ta không hề muốn bội ước, chỉ muốn bảo vệ Tuyết Kiến mà thôi.”

Cơn đau trên người Kiều Như Ý thuyên giảm đi nhiều, nhưng cô vẫn cảm nhận được cảm giác của Tào Lộc Sơn. Ông ta phẫn nộ, đau đớn và không cam tâm, vô vàn những cảm xúc đang liên tục luồn lách vào trong trái tim Kiều Như Ý.

“Ta không thể giúp ông.” Kiều Như Ý từ chối rất dứt khoát.

Cô cũng không hề nói dối. Giúp thế nào đây? Không thể bắt cô dùng một mồi lửa đốt sạch Cửu Thời Khư chứ? Cho dù cô muốn, cô có bản lĩnh này không?

Nhưng Tào Lộc Sơn lại nói, “Không, chỉ có cô mới giúp được ta thôi.”

Kiều Như Ý nhíu mày, “Vì sao?”

“Vậy vì sao cô lại vào được ảo ảnh của ta?” Tào Lộc Sơn hỏi ngược lại, “Ngoài chủ nhân ra, cô cũng là người duy nhất có thể vào trong Tế Đàn Vô Tướng.”

Kiều Như Ý, “Đúng là ta có thể bước vào ảo ảnh của ông, cũng đã vào Tế Đàn Vô Tướng, nhưng điều đó không có nghĩa là ta có thể cứu ông. Thêm nữa, vì sao ta phải cứu ông?”

“Cửu Thời Khư đề cao những mối nhân duyên tình cờ. Cô có thể vào trong Tế Đàn Vô Tướng chính là duyên phận. Ta chỉ cầu mong được giải thoát, không phải chịu đau đớn của chấp niệm nữa.”

“Ta không giúp được ông.” Kiều Như Ý từ chối rất dứt khoát.

Mây đen xung quanh có những biến hóa, từng đợt khí lạnh ập tới. Từ tận đáy lòng Kiều Như Ý bất ngờ bùng lên một nỗi bi thương khổng lồ cùng cảm giác căm phẫn vô tận.

Kiều Như Ý bấm bụng chống chọi lại cảm giác này, nghiêm giọng, “Tào Lộc Sơn, ta sẽ không cứu ông, cũng không cứu nổi ông. Ông bám lấy ta cũng vô ích thôi!”

Trước mắt, cát đen bỗng giăng kín trời.

Nhưng nó giống như một hình ảnh, cô chưa phải chịu bất cứ ảnh hưởng nào.

Bão cát đen giống như một con thú khổng lồ trỗi dậy từ mặt đất bằng, tường cát cao vạn trượng che kín bầu trời. Gió mạnh cuốn theo sỏi đá lao vun vút như tên bắn, trong phút chốc xuyên qua lớp da của đoàn lạc đà. Tiếng la hét inh ỏi của đoàn thương nhân bị gió xé nát. Có người quỳ xuống cầu khấn, có kẻ bị gió hất tung cả người cả lều lên không trrung.

Lại một khung cảnh khác xuất hiện.

Cát hóa thành rắn độc, chui vào trong xe của đoàn du lịch, các du khách đau khổ quằn quại trong từng chiếc xe. Còn những gương mặt xa lạ khác, khi cát đen qua đi chỉ còn lại xương khô lấp ló giữa sa mạc. Thậm chí có kẻ cầu nguyện, sau cùng chỉ còn lại một vốc cát nhuốm máu cùng một chiếc bánh vàng.

“Vào trong Tế Đàn Vô Tướng, chấp niệm hóa Du Quang, tôi nghĩ cô biết rất rõ điều này.” Giọng Tào Lộc Sơn chuyển sang lạnh lùng.

Kiều Như Ý khoát tay, những khung cảnh trước mắt chợt tan biến như sương khói, mọi thứ trở về với nặng nề và u ám.

“Biết, thì sao?”

Tào Lộc Sơn cười khẩy, “Nghĩ mà xem, người như tôi vào trong Tế Đàn Vô Tướng vì bội ước, chịu đủ mọi giày vò khổ sở mà không thể giải thoát. Nhưng vì sao sau khi trở thành Du Quang lại có thể ra khỏi Tế Đàn Vô Tướng?”

Kiều Như Ý sững người.

Tào Lộc Sơn gằn mạnh từng câu từng chữ, “Vì chấp niệm mà ta hóa thành Du Quang, Du Quang ra khỏi Cửu Thời Khư, tới thế giới hiện thực, hãm hại những sinh mạng vô tội, lại có thêm nhiều chấp niệm. Cô bé, đây là một vòng lặp, chỉ có cách phá vỡ vòng lặp này mới có thể giải quyết vấn đề.”

Kiều Như Ý cười khẩy, “Chứ không phải ông chủ động hóa thành Du Quang, rồi lấy chấp niệm của người khác để tự cứu mình sao? Giờ ông lại tỏ ra ấm ức.”

Tào Lộc Sơn không tức giận, hạ thấp giọng xuống, “Cô bé, ta chẳng qua chỉ là một con cờ. Kẻ đứng sau thao túng tất cả chính là chủ nhân của Cửu Thời Khư.”

“Tào Lộc Sơn, ông vẽ ra một bàn cờ như ý cũng đẹp đấy.” Kiều Như Ý cất giọng lạnh lùng, “Đáng tiếc, câu này chẳng ích gì với ta cả.”

“Hành Lâm.” Bất thình lình, Tào Lộc Sơn nói một câu.

Trái tim Kiều Như Ý run lên, sự cảnh giác trào dâng trong lòng. Tào Lộc Sơn cất giọng trầm buồn, “Cô thật sự nghĩ rằng cậu ta giết chết Du Quang là sẽ bình an vô sự ư? Nực cười.”

“Ông có ý gì?” Cô cố gắng bình tĩnh, không để cảm giác bùng nổ ra ngoài.

“Quy tắc của Cửu Thời Khư do đời chủ nhân đầu tiên, cũng tức là người sáng lập nên Cửu Thời Khư đặt ra. Hành vi giết Du Quang của Hành Lâm đồng nghĩa với phá vỡ quy tắc, kẻ phá vỡ quy tắc có khác gì bội ước.”

Kiều Như Ý thầm sửng sốt.

“Ta bị chấp niệm trói buộc, khổ không sao tả xiết. Cô bé, lẽ nào cô cũng muốn giương mắt nhìn Hành Lâm phỉa chịu đựng đau khổ sao?” Tào Lộc Sơn khẽ nói, “Cô có thể không tin…”

Có người đang gọi tên cô, từng tiếng, từng tiếng, gấp gáp và lo lắng.

Kiều Như Ý cảm nhận được một cơn đau dữ dội tràn vào não bộ, cảm giác lạnh lẽo một lần nữa ập tới. Trước mắt dường như có tia sáng, trong mơ hồ cô cảm giác mình được ai đó ôm vào lòng.

Lồng ngực của người đó rắn chắc mà ấm áp, rộng lớn và an toàn.

Cô mở mắt ra.

Gương mặt người đàn ông lấp ló trong một khoảng ánh sáng rộng lớn.

Hình như là một lớp mặt nạ.

Nhưng dần dần, lớp mặt nạ ấy trở nên mơ hồ, gương mặt người đàn ông hiện lên rõ nét.

Là Hành Lâm.

Anh ôm cô vào lòng, khẽ gọi tên cô, nơi đáy mắt hiện rõ vẻ sốt sắng. Thấy cô mở mắt ra, Hành Lâm như thở phào nhẹ nhõm, rồi lại gọi, “Như Ý, nghe được tiếng tôi không?”

Kiều Như Ý cố gắng đứng lên, nhưng phát hiện toàn thân mềm oặt, không chút sức lực. Cảm giác lạnh lẽo dần dần tan biến trong vòng tay Hành Lâm, chỉ còn lại mùi hương thuộc về anh.

Cô muốn nói cô có thể nghe thấy, nhưng khi há miệng lại không phát ra được âm thanh nào, chỉ có thể gật đầu.

Hành Lâm như trút được gánh nặng, nhưng vẫn ôm ghì lấy cô, thì thầm, “Trở về là tốt rồi.”

~Hết chương 126~

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc