Cửu Thời Khư | Chương 127: Anh không giết được

Chưa rõ nguyên nhân lần này Kiều Như Ý một mình vào Cửu Thời Khư là gì, theo lời của Đào Khương, sau khi tỉnh giấc, phát hiện bản thân vẫn ở yên trong căn nhà này, cô ấy còn rất vui vẻ, nhất là khi trông thấy mọi người cũng đông đủ cả, còn tưởng cuối cùng cũng kết thúc cơ duyên này.

Kết quả lại phát hiện Kiều Như Ý biến mất.

Kiều Như Ý xuất hiện ở quán trà.

Khi cả đám Hành Lâm tìm tới quán trà thì thấy Kiều Như Ý nằm bò ra bàn trà, bất động.

A Thọ đứng bên cạnh hoảng hốt vô cùng, ra sức giải thích với họ rằng thật sự không biết cô đã tới đây từ khi nào, cậu ta chỉ mải bận rộn trong phòng trà.

“Cậu không biết lúc ấy Hành Lâm căng thẳng cỡ nào đâu, gương mặt biến sắc cả đi.”

Khi nói với Kiều Như Ý câu này, biểu cảm của Đào Khương khiến cho người ta phải suy nghĩ, vừa có ý nhắc nhở lại vừa có chút hóng hớt.

Sau đó cô ấy lại bổ sung thêm một câu, “Cậu biến mất, anh ấy sốt ruột hơn ai hết. Cậu bảo, nên hiểu chuyện này như thế nào? Anh ấy đang căng thẳng vì sợ cậu một mình tới Cửu Thời Khư phát hiện ra bí mật nào đó, hay đơn thuần là căng thẳng vì sợ cậu gặp chuyện?” 

Kiều Như Ý hỏi ngược lại cô ấy: Vậy cậu muốn nghe câu trả lời như thế nào?

Một đáp án mà chính bản thân cô cũng không thể chắc chắn thì phải cho Đào Khương một câu trả lời khẳng định kiểu gì?

Kiều Như Ý ngủ mê mệt một ngày một đêm.

Khi đó, khoảnh khắc được Hành Lâm ôm vào lòng, sở dĩ cô không giãy giụa vì ngay sau đó, cô cũng lập tức mất đi ý thức.

Khi tỉnh dậy lần nữa đã là một buổi chiều đầy nắng.

Qua khung cửa sổ hoa, Kiều Như Ý nhìn ra bên ngoài, cảm nhận tia nắng chiều chói chang, cứ có cảm giác đã lâu lắm rồi mình không được nhìn thấy nắng vậy.

Cửu Thời Khư đó không có ban ngày, chỉ bóng đêm và sự im ắng vô tận. Thế nên Nguy Chỉ mới làm một trần nhà bằng lưu ly trong phòng trồng hoa, rồi bắt đám tản du bò khắp mái vòm, mục đích cũng là để tăng cường ánh sáng cho nơi ấy.

Rồi cô lại trở về căn nhà.

Lần này Chu Biệt là người miêu tả lại, “Sau khi chị ngất lịm đi, chính anh trai em đã bế chị lên xe ngựa, rồi bế thẳng một mạch về phòng. Như Ý, em nói cho chị biết, anh trai em thật lòng lo lắng cho chị đấy.”

Sau khi tỉnh dậy, Kiều Như Ý cảm thấy lạnh lẽo. Cô tựa vào đầu giường, trên người gắp một lớp bông lông thú cực dày.

Sau khi uống vài bát canh nóng vào bụng, cảm giác hàn khí trên người vẫn chưa tan đi. Đào Khương hỏi, “Trong lúc mê man, thi thoảng cậu vẫn kêu lạnh, rốt cuộc cậu đã trải qua chuyện gì trong Cửu Thời Khư thế? Sao lần này trở lại, cảm giác cậu đã bị hao tổn rất nhiều tâm lực thế?”

Những người khác cũng rất tò mò, đều giục giã, hỏi han.

Hành Lâm ngồi bên giường, đón lấy bát canh đã uống sạch của cô đặt sang một bên. Mọi căng thẳng và lo lắng của anh đều được giấu hết nơi đáy mắt, sắc mặt cũng rất bình thản. Nếu không phải vì Đao Khương lén lút báo lại, cô sẽ không thể nào tin có lúc Hành Lâm cũng sốt xình xịch như phải bỏng.

Cô nhẹ nhàng kéo chăn lên một chút.

Thấy vậy, Hành Lâm giơ tay dém lại góc chăn, “Không cần nói vội, cứ nghỉ ngơi đi đã.”

Những người khác đều tò mò chuyện cô một mình tới Cửu Thời Khư, chỉ có anh là không gạn hỏi, thể hiện được tâm lý cực kỳ sâu sắc và kín đáo của anh.

Kiều Như Ý nói một câu không sao, rồi hỏi về tình hình của Tào Lộc Sơn trước.

Khi hỏi, cô nhìn thẳng vào Hành Lâm, nào ngờ Chu Biệt lại chủ động thông báo, “Mù rồi, mù hết cả rồi!”

Kiều Như Ý “hả” một tiếng, “Là mất đi một con mắt hay mất đi cả hai con mắt?”
Chu Biệt chỉ tay lên mắt phải của mình, “Chỉ một con mắt này thôi, nhưng chỉ cần là người Tào gia, từ trên xuống dưới đều mất đi một con mắt.”

Nghe xong, Kiều Như Ý thảng thốt, hóa ra là thật sao.

Đào Khương tò mò, “Sao cậu lại biết chuyện họ có thể mất đi một con mắt hoặc hai con mắt?”

Kiều Như Ý lại rụt thêm một chút vào trong chăn, nhưng không ảnh hưởng tới việc nói chuyện, cô kể lại tất cả những chuyện xảy ra trong Cửu Thời Khư lần này cho mọi người nghe.

Ngoại trừ việc một khi Hành Lâm giết chết Du Quang thì anh sẽ bị tổn hại ngược lại.

Mấy người họ nghe xong đều ngạc nhiên vô cùng, bao gồm cả Hành Lâm, người trước giờ vẫn luôn bình tĩnh thì nay đầu mày cũng đã nhíu lại, đôi mắt vẫn đen đặc như lớp mực Tàu khó tan.

Đào Khương khó khăn lắm mới cất được lời, “Cũng có nghĩa là từ đầu tới cuối, Tào Lộc Sơn đang trải đường cho Tuyết Kiến? Sở dĩ ông ta bội ước thật ra cũng là vạn bất đắc dĩ à.”

“Em thấy phần nhiều là vì lời trăng trối của người vợ trước lúc ra đi đã buộc ông ta phải làm vậy.” Chu Biệt nói.

Ngư Nhân Hữu cũng tham gia vào cuộc thảo luận, “Nhìn thế này thì Tào Lộc Sơn rất si tình đấy.”

Đào Khương ngẫm nghĩ, “Mình vào Tào phủ quả thực không trông thấy nữ chủ nhân, xem ra Tào Lộc Sơn không hề đi bước nữa.”

Kiều Như Ý hơi bất ngờ, quay sang nhìn Hành Lâm. Hành Lâm hiểu ý nghĩa ánh mắt này của cô, mở lời, “Tôi cũng không nắm rõ chuyện cá nhân của Tào Lộc Sơn lắm.”

Cô lườm anh, buông một câu, “Nồng nặc mùi ‘dân công sở’.”

Chỉ quan tâm tới phạm vi công việc của riêng mình.

“Gì cơ?” Hành Lâm không nghe rõ.

Kiều Như Ý há miệng định nói, sau đó đổi ý, khẽ cười, “Nói ra sợ anh cũng không hiểu,” rồi xua tay.

Nhìn vẻ mặt cười tít của cô, Hành Lâm đoán chắc cô cũng không có lời nào tử tế, nên chẳng định gạn hỏi tới cùng để tự chuốc bực vào thân. Có điều thấy sắc mặt cô đã tươi tỉnh hơn ban nãy vài phần, gò má cũng ửng hồng vì nụ cười rạng rỡ, đáy lòng anh chợt mềm ra hẳn.

Anh khẽ nhếch môi, chỉ im lặng nhìn cô.

“Khi Tuyết Kiến vẫn còn ẵm ngửa, người vợ kết tóc của Tào Lộc Sơn đã lìa đời, khi ấy tuy rằng Tào Lộc Sơn bắt đầu làm ăn buôn bán, nhưng cuộc sống vẫn khá bần hàn. Sau này, ông phát triển một mạch trở thành Đại Hàng Thủ, nhưng quyết tâm không đi bước nữa, một mình nuôi nấng Tuyết Kiến khôn lớn trưởng thành. Có thể thấy, Tào Lộc Sơn quả thực là một kẻ si tình.”

Thẩm Xác lại không đồng ý, “Mấy người đừng quên, ở trước mặt người ngoài, chú Cát cũng là kẻ si tình.”

Đào Khương quay đầu nhìn anh ấy, “Anh nghi ngờ Tào Lộc Sơn hại chết vợ mình.”

“Biết người, biết mặt không biết lòng mà.” Thẩm Xác nói một câu.

Đào Khương há hốc miệng, trông thấy Thẩm Xác thì bất chợt nhớ lại cảnh mình chấm mút anh ấy, vành tai bỗng nóng rực lên, vội quay đầu không nhìn anh ấy nữa.

Cảnh ấy vừa hay bị Kiều Như Ý bắt gặp, thầm cảm thấy khó hiểu: Chuyện gì thế này?

Trông thấy phản ứng của Đào Khương, Thẩm Xác nhướng mày, “Cho dù cô không đồng tình với ý kiến của tôi thì cũng không cần ngoảnh đi không nói lời nào chứ?”

“Làm sao tôi biết anh đang nói chuyện với tôi.” Đào Khương lẩm bẩm một câu.

Mặt côi ấy hướng về phía Kiều Như Ý nên Kiều Như Ý trông thấy rất rõ ràng, gương mặt Đào Khương có một vạt đỏ.

Thẩm Xác bật cười, “Tôi nhìn thẳng vào cô mà nói, mà cô lại không biết tôi đang nói chuyện với cô ư?”

Đào Khương hắng giọng, “Không biết.”

Thái độ này.

Thẩm Xác bàng hoàng nhìn theo… bóng lưng của cô ấy.

Kiều Như Ý cảm nhận được sự quái đản của bầu không khí xung quanh, cô nhìn về phía Hành Lâm, ánh mắt hỏi han. Hành Lâm nhận được ánh mắt ấy nhưng cũng không hiểu sự tình như thế nào, lắc đầu bày tỏ.

Cô câm nín, người này đúng là hỏi cái gì cũng không biết.

Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu, một người chẳng hiểu gì về chuyện tình cảm nam nữ, một người thì thiếu tinh ý, thế nên cả hai đều không nhận ra sự vi diệu của bầu không khí, ngược lại chỉ quan tâm tới câu chuyện chính của Tào Lộc Sơn.

Chu Biệt rõ ràng đã bị ảnh hưởng bởi lời nói của Thẩm Xác, ngập ngừng, “Chú Cát sau khi hại chết người vợ, quả thực cũng không tái hôn nữa…”

“Khác chứ, Tào Lộc Sơn đâu có hại chết vợ.”

Kiều Như Ý gia nhập lại vào cuộc thảo luận, “Ông ta và chú Cát không giống nhau, chú Cát nói khó nghe thì là ở rể, sau này vì tham lam mà sinh ác ý. Người vợ của Tào Lộc Sơn vừa nghèo vừa khổ lại chẳng có chỗ dựa, họ đơn thuần chỉ có tình cảm sâu đậm mà thôi.”

Nói tới đây, cô lại nhớ tới khung cảnh mình nhìn thấy. Tào Lộc Sơn ôm đứa con đỏ hỏn trong lòng, một tay nắm chặt lấy tay của Nhu Nương, nước mắt đầm đìa. Đến nỗi dù Nhu Nương đã chết vài năm rồi, nhưng chỉ cần có tâm sự, ông ta vẫn chạy tới trước mộ của Nhu Nương để kể lể.

Những người khác nghe xong bất ngờ vô cùng, họ thực sự không nghĩ đến chuyện này.

Duy chỉ có Hành Lâm là nhìn chăm chăm Kiều Như Ý, một nỗi lo lắng ánh lên trong đôi mắt.

Kiều Như Ý cụp mắt xuống, hoàn toàn không phát hiện ra Hành Lâm đang nhìn về phía mình. Căn phòng rơi vào yên lặng, rất lâu sau Kiều Như Ý mới nói tiếp, “Chính Cửu Thời Khư đã chủ động tìm tới Tào Lộc Sơn. Tào Lộc Sơn bội ước cũng vì muốn bảo vệ Tuyết Kiến, chỉ khi nào Tuyết Kiến đứng vững trong nhà họ Cao thì ông ta mới có thể yên tâm.”

Đào Khương nhíu mày, “Vì sao phải buộc hạnh phúc của Tuyết Kiến với một người đàn ông?”

“Khương Khương,” Kiều Như Ý ngước mắt nhìn cô, ánh mắt trong trẻo và nghiêm nghị, “Không phải thời đại của chúng ta, mong cầu cả cuộc đời của những người phụ nữ thời đại này chính là tìm kiếm được một người đàn ông tốt, bình an vô sự sống hết cuộc đời này thế là đã mãn nguyện rồi.”

“Mình không đồng ý với câu nói này. Cho là thời đại nào, cũng có người phụ nữ tự cường, giống như Ngũ nương mở cửa hàng hương liệu đối diện quán trà, chồng thì ham ăn tục uống, cờ bạc trác táng, không thiếu thói hư tật xấu nào, thím ấy vẫn chọn hòa ly*, sống vui vẻ một mình, chẳng phải vẫn rất ổn đấy ư?”

*Ý chỉ ly hôn thời hiện đại.

Kiều Như Ý cau mày, “Sĩ nông công thương, người thương nhân sống trên đời đâu có dễ dàng gì, huống hồ còn là phụ nữ?”

Đào Khương sững người, rất lâu sau mới nói, “Tào Lộc Sơn là Đại Hàng Thủ, bây giờ lại giàu có một phương. Trước đây ông ta hành thiện tích đức, được người dân quanh vùng khen ngợi hết lời, chân tình đối đãi, làm gì có ai khinh thường ông ta? Điều ông ta nên dạy hậu bối phải là làm sao để sống tiếp hơn nữa là sống tốt bằng năng lực của bản thân. Phải biết rằng dựa dẫm vào người khác có khác nào bèo trôi dưới nước, đến sau cùng vẫn chỉ có hai bàn tay trắng mà thôi.”

Kiều Như Ý càng nhíu mày chặt hơn. Khi ngước lên nhìn Đào Khương, có một khoảnh khắc ánh mắt cô cực kỳ băng giá.

Đào Khương đã bắt được khoảnh khắc đó, cô ấy giật thót mình.

“Được rồi.”

Bất ngờ, Hành Lâm cất lời, anh nhìn về phía Kiều Như Ý, “Cô vừa tỉnh dậy, tạm thời gác những chuyện này sang một bên, cố gắng nghỉ ngơi để hồi phục sức khỏe đã.”

Anh nói như vậy là Đào Khương và mấy người kia cũng đã hiểu ra rồi. Thẩm Xác là người đứng lên đầu tiên, “Phải đấy, cô còn yếu lắm, không thích hợp thảo luận mấy chuyện này.”

Nói đoạn, anh ấy tiến lên kéo Đào Khương dậy, “Để Như Ý nghỉ ngơi đi đã.”

“Ấy…” Đào Khương thật ra không muốn đi, nhưng đã bị Thẩm Xác cưỡng ép kéo đi.

Chu Biệt cũng không phải là một người không biết để ý, thấy thế cũng vội vàng đứng dậy rời đi, nhưng mới được vài bước đã quay ngược trở về, giữ chặt lấy cánh tay Ngư Nhân Hữu khiến anh ta giật mình.

“Làm gì vậy?”

“Mau đi thôi.”

Ngư Nhân Hữu ngây ra, nhưng vẫn để mặc Chu Biệt lôi mình đi.

Bên ngoài hành lang, Thẩm Xác vẫn đang nắm tay Đào Khương, bước sát từng bước không rời. Đào Khương cứ thi thoảng lại ngoái đầu nhìn, sau cùng Thẩm Xác phải là người xoay đầu cô ấy lại, “Đừng nhìn nữa.”

“Không phải là tôi muốn tranh luận với cô ấy mà chỉ muốn ở bên cô ấy thêm một lúc thôi.” Đào Khương lí nhí giải thích.

“Tôi hiểu nhưng sắc mặt của Như Ý quả thực không tốt.”

Đào Khương buông một tiếng thở dài nặng nề, “Chẳng biết ban nãy cô ấy bị làm sao nữa, khi nói những lời đó, cô ấy chẳng còn giống cô ấy chút nào.”

Ánh mắt Thẩm Xác hơi tối đi.

Đào Khương ngẩng đầu lên, “Sao lại như thế? Tôi cứ có cảm giác ban nãy… không phải cô ấy.”

“Đừng nghĩ lung tung nữa, sao cô ấy lại không phải Như Ý chứ?” Thẩm Xác cười nói.

Đào Khương khẽ thở dài.

Phải, sao lại không phải Như Ý chứ? Cho dù mọi người xung quanh không nhận ra thì cô ấy cũng tuyệt đối không thể nhận nhầm được.

Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu tiến lên. Chu Biệt liếc thấy bàn tay của Thẩm Xác bèn nhướng mày, huýt sáo một cái, sau đó ngẩng cao đầu, nghênh ngang bước về phía trước, ngông nghênh vô cùng.

Thẩm Xác cười khẩy, “Bị khùng gì vậy?”

Đào Khương cũng ngơ ngác, bất chợt cúi đầu nhìn xuống mới hiểu ra vấn đề, bèn hét với một câu theo bóng lưng Chu Biệt, “Tý tuổi đầu không chịu học cái hay, giở trò lưu manh đấy hả?”

Chu Biệt phì cười, không quay đầu lại, “Tôi đâu có nắm tay chị, sao lại gọi là giở trò lưu manh?”

Đào Khương nghẹn lời.

Cô ấy vô thức nhìn Thẩm Xác, bấy giờ Thẩm Xác mới nhận ra vấn đề, vội buông tay, gượng gạo giải thích, “Ban nãy… cấp bách quá.”

“Ờ, biết mà…” Bây giờ cứ nhìn mặt anh ấy, Đào Khương lại nhớ tới cảnh kia, tâm lý chột dạ liền bùng nổ. “Tôi… Tôi cũng về phòng nghỉ ngowid đây, cứ lo lắng cho Như Ý nên ngủ không được ngon giấc.”

“Haiz…” Thẩm Xác nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của cô ấy, dở khóc dở cười.

Ngư Nhân Hữu khó hiểu ra mặt, đi song song với Thẩm Xác, “Sao kỳ lạ thế?”

Nói xong, anh ta lại bổ sung thêm một câu, “Tất cả đều rất lạ.”

Nghe câu trước, Thẩm Xác không có phản ứng gì nhiều, nhưng khi câu sau lọt vào tai, anh ấy lại sững sờ, quay đầu nhìn anh ta, “Thế nghĩa là sao?”

Ngư Nhân Hữu bị anh ấy hỏi cũng ngẩn ra, sau đó hất hàm ra đằng trước ra hiệu, “Đào Khương cứ làm bộ ngượng ngùng, chẳng giống tính cách của cô ấy gì cả.”

“Tôi đang hỏi nửa câu sau.”

Ngư Nhân Hữu “ồ” lên một tiếng, “Không thể nói rõ được. Lần này trở về, Tổ tông hơi lạ, đến cả bầu không khí cũng lạ. Thôi bỏ đi, tôi cũng chẳng nghĩ thông suốt được đâu, đừng nghĩ gì cả là tốt nhất.”

Thẩm Xác bước chậm lại, quay đầu liếc nhìn, lòng đầy lo lắng.

***

Căn phòng đã yên tĩnh trở lại, cho đến khi tiếng bước chân của bốn người họ mỗi lúc một xa dần.

Kiều Như Ý tựa vào đầu giường, cụp mắt xuống không biết đang nghĩ gì. Hành Lâm không đi đâu cả, anh đứng lên, bước tới trước bàn, châm lên một chiếc lư hương.

Chẳng bao lâu sau, hương bên trong đã bốc khói nghi ngút, thanh nhã như hoa sen giữa tuyết, phảng phất một chút mùi thảo dược mát lạnh.

Anh quay trở về bên giường, nhìn cô từ trên xuống một chút rồi giơ tay xoa đỉnh đầu cô, “Nghỉ ngơi thêm một lát đi.”

Kiều Như Ý ngẩng đầu nhìn anh.

Nắng chiều hắt nghiêng vào phòng, giữa một chùm nắng có những hạt bụi li ti di chuyển. Khi bốn mắt chạm nhau, những làn khói hương vấn vít quấn lấy chùm sáng đó.

“Sao anh còn chưa đi?”

Hành Lâm khép áo ngồi xuống, “Không đi, tôi ở bên cô.”

Kiều Như Ý sững sờ, một lúc sau, “Anh nghĩ tôi bị làm sao?”

Hành Lâm nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt bình tĩnh, tia sáng cực kỳ sâu xa, anh hỏi ngược lại, “Vậy tôi hỏi cô, ban nãy cô đang nghĩ gì?”

Kiều Như Ý khẽ nhíu mày, đôi mắt như thấm nước. “Tôi cảm thấy… những lời Khương Khương vừa nói cũng có lý.”

Cô hơi ngập ngừng, dường như đang hồi tưởng. Hành Lâm không ngắt lời cô, chỉ yên lặng chờ đợi, nét mặt vốn luôn nghiêm nghị trở nên dịu dàng hơn, có thêm sự mạnh mẽ.

“Hình như… tôi cũng từng nói rồi.”

Đầu óc cô như bước vào một khoảng sương mờ mịt, muốn hồi tưởng nhưng rất nhọc nhằn, cứ quẩn quanh mãi ở đó.

Hành Lâm im lặng giây lát rồi giơ tay, nhẹ nhàng giữ lấy gương mặt cô.

Ánh mắt Kiều Như Ý hơi sững sờ, cô không nghĩ anh lại có hành động đó, khi hoàn hồn định ngoảnh đi thì nghe thấy Hành Lâm nói khẽ, “Yên nào.”

Cô không biết anh định làm gì, cứ nhìn anh trân trân không chớp mắt. Hành Lâm hơi đổ người về phía trước, gương mặt tuấn tú dần sát lại gần cô.

Kiều Như Ý chỉ cảm thấy trái tim bắt đầu không yên phận, đập rất dữ dội, khiến hai tai cũng ù cả đi, nhịp thở cũng gấp gáp hơn.

Định… làm gì đây?

Cổ họng cô tắc nghẹn lại, giọng nói dường như không thể bật ra được.

May thay, Hành Lâm không dí sát mặt xuống nữa mà giữ một khoảng cách mờ ám nhưng đủ an toàn với cô.

Đủ gần để nhìn được vào mắt nhau, nhưng hơi thở lại đan cài vào nhau.

“Như Ý,” Giọng Hành Lâm trầm ấm rất dễ nghe, “Cô bị Tào Lộc Sơn ảnh hưởng rồi.”

Kiều Như Ý giật mình, thế ư?

Hành Lâm giơ tay lên, ngón tay gầy vuốt nhẹ gương mặt cô, động tác này vừa thân mật vừa mờ ám, nhưng lại không hề khiến người ta cảm thấy tục tĩu.

Chí ít thì Kiều Như Ý không phản cảm, ngược lại, cô khá tham lam hơi ấm từ những ngón tay anh.

Ngón tay anh chạm vào đuôi mắt cô, giọng hạ xuống thấp hơn, “Nói cho tôi biết, Tào Lộc Sơn muốn cô làm gì cho ông ta?”

Như một nguồn sức mạnh lấy đôi mắt làm cầu nối, tầng sương mù trong đầu lập tức tan đi, sự mơ hồ dần quay về tới tỉnh táo.

Cô nhìn trân trân gương mặt Hành Lâm, cứ nhìn như thế rất lâu, bỗng nhiên bật cười.

Hành Lâm thấy vậy bèn buông tay.

Kiều Như Ý cúi đầu cười khẽ một lúc, khi ngước lên, ánh mắt cực kỳ kiên định, “Du Quang, anh không giết được.”

Hết chương 127

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc