Cửu Thời Khư | Chương 130: Anh muốn hôn tôi đúng không?

Lần này, khoảng thời gian Kiều Như Ý mê man không quá dài, khi cô tỉnh lại cũng là lúc phía chân trời bóng tối và ánh sáng đang nhập nhèm, thế chỗ cho nhau. Ráng chiều trải kín một khoảng trời, thoạt nhìn trông rất giống cánh của một con phượng hoàng.

Trái tim lơ lửng của Kiều Như Ý cuối cùng cũng được đặt xuống, nhưng tâm trạng cô vẫn hơi phức tạp. Một mặt, cô lo lắng khi mở mắt ra sẽ lại trở về một Cửu Thời Khư không có ban ngày, một mặt cô lại hy vọng có cơ hội gặp Tào Lộc Sơn để hỏi cho rõ ràng.

Hành Lâm đã giúp cô xử lý vết thương trên ngón tay.

Ban nãy anh đứng dậy rời đi là để lấy bột thuốc tiêu sưng, cũng may anh quay về kịp thời, bằng không Kiều Như Ý loạng choạng có thể đã ngã xuống cuối giường rồi.

Vết thương ở đầu ngón tay không lớn, không chảy quá nhiều máu, nhưng đúng là có sưng lên thật, để đánh thức cô dậy, có thể nói Thăng Khanh đã liều mạng.

Trong lúc xử lý vết thương, Thăng Khanh nằm bò bên cạnh cô, gục đầu xuống, trông rất áy náy.

Kiều Như Ý giơ tay chấm chấm lên đầu nó, khẽ nói, “Tao không trách mày, Thăng Khanh, cũng nhờ có mày, tao mới tỉnh dậy được đấy.”

Thăng Khanh nhẹ nhàng lúc lắc cái đuôi, vui vẻ trở lại như một con cún. Nó tức tốc bò lên người Hành Lâm, bám chặt vào vạt áo của anh, ra hiệu cho Hành Lâm xử lý vết thương cho cô.

Kiều Như Ý sửng sốt, sao Thăng Khanh lại bò lên người anh chứ?

Thăng Khanh chưa từng bò lên người ai, cũng không thích người khác động chạm vào nó. Thế mà nó đã bò lên người Hành Lâm, trước kia cũng được Nguy Chỉ cầm lên tay đùa nghịch.

Nói vậy là, nó không hề bài xích chủ nhân của Cửu Thời Khư?

Xử lý xong vết thương, Hành Lâm hỏi cô cảm thấy thế nào.

Cô thành thật nói, “Đói rồi.”

Ánh mắt Hành Lâm lấp lánh nụ cười, “Được rồi, biết đói là chuyện tốt.”

Thấy anh đứng lên định rời đi, Kiều Như Ý gọi giật anh lại, “Này…”

Hành Lâm thấy cô có lời muốn nói bèn ngồi lại xuống giường, “Sao thế? Có thèm món gì không?”

Anh tưởng cô định gọi món.

Kiều Như Ý lắc đầu, đói thật đấy nhưng vẫn chưa đến mức bắt buộc phải ăn.

“Chủ nhân của Cửu Thời Khư có thể bước vào Tế Đàn Vô Tướng không?”

Nghe xong, Hành Lâm hơi sững sờ, nói ngay, “Quy định không cho phép chủ nhân vào Tế Đàn Vô Tướng, nhưng không đồng nghĩa với việc chủ nhân không thể vào.”

Kiều Như Ý hiểu rồi.

Cũng có nghĩa là, chủ nhân của Cửu Thời Khư có năng lực vào trong Tế Đàn Vô Tướng, chẳng qua vì bị hạn chế bởi quy định nên họ sẽ không vào.

“Một khi vào đó thì sẽ thế nào?” Kiều Như Ý nhẹ nhàng gạn hỏi.

Hành Lâm nhìn cô chăm chú, suy nghĩ giây lát, “Sẽ hao tổn chút sức lực, nhưng nghỉ ngơi một chút là bình thường lại thôi.”

Kiều Như Ý hỏi, “Vậy anh từng vào đó chưa?”

Hành Lâm gật đầu.

Kiều Như Ý ngạc nhiên, “Thường xuyên vào đó không?”

“Cũng không quá thường xuyên. Bên trong Tế Đàn Vô Tướng chấp niệm rất nặng nề, đừng nói là người bình thường, ngay cả chủ nhân cũng ít nhiều bị chịu ảnh hưởng, thế nên không bắt buộc sẽ không vào.”

Ánh mắt Kiều Như Ý vẫn còn bán tín bán nghi, “Thật ra tôi không tin lời anh cho lắm, anh luôn đơn giản hóa những việc nghiêm trọng.”

Hành Lâm phì cười vì cô, “Cô trông tôi giống có chuyện gì lắm sao?”

“Nhỡ đâu anh bị nội thương thì sao?” Kiều Như Ý hơi nôn nóng.

Hành Lâm mím môi, hơi sát lại gần cô, giọng noi phả vào tai cô bỗng toát lên vẻ nam tính, đầy gợi cảm. “Vậy phải làm thế nào để chứng minh tôi khỏe mạnh cường tráng? Cô nói một cách đi, tôi làm theo.”

Hơi thở của Kiều Như Ý gấp dần, hơi thở của người đàn ông trong vắt, đứng đắn, thế mà khi da thịt gần như dính vào nhau, khi hơi thở đan cài vào hơi thở lại toát lên bầu không khí mờ ám mãnh liệt.

Cô vô tình nhìn vào cổ anh, nơi ấy vẫn còn in dấu đỏ mà trước đó cô cắn anh, cảm giác kỳ lạ lặng lẽ trào dâng từ tận đáy lòng.

“Anh nói đấy nhé?” Kiều Như Ý không đẩy anh ra, ngược lại càng áp sát anh hơn.

Hành Lâm vốn định chọc ghẹo cô, nào ngờ cô không những không né tránh, còn chủ động tấn công, hơi thở nóng rẫy quấn chặt, yết hầu của anh chợt dịch chuyển nhẹ nhàng.

Ngay sau đó anh có cảm giác cổ lại bị cắn một cái!

Cú cắn không mạnh, chỉ rất phớt hờ, mang ý trêu chọc rõ ràng.

Trái tim Hành Lâm chao đảo giây lát, một tiếng nổ ầm vang trong đầu. Anh ngước lên nhìn cô, “Cô…”

Trong nụ cười của Kiều Như Ý có sự cố tình, cô liếc về phía vành tai của anh, nó đang đỏ rực lên một mảng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

“Hành Lâm, đạo hành còn mỏng thì chớ có chọc ghẹo lung tung.” Cô cười tươi rói.

Cô không hề có ý trách cứ, ngược lại, nụ cười của cô từ đầu tới chân chỉ toát lên một vẻ yêu kiều, thêm nữa cô lại có chút uể oải khi vừa tỉnh dậy, tất cả hòa trong ánh mắt Hành Lâm trở thành một dáng vẻ khiến anh muốn thương.

Cảm giác nóng ran lại bùng lên mạnh mẽ, giúp ngọn lửa trong lòng cháy mạnh hơn. Hơi thở của Hành Lâm trầm hơn, nơi đáy mắt là một màu đen thâm sâu. Anh vô tình nhìn lướt qua đôi môi đỏ của cô, khi cô cười, trông nó lại càng kiều diễm.

Anh đưa tay, vòng qua sau gáy giữ chặt cô, cười khẽ hỏi, “Nói gì đó? Nói lại lần nữa xem.”

Thoạt nghe, giọng anh bình lặng như nước, nhưng ánh mắt anh lại hướng vào cánh môi đỏ ửng của cô, yết hầu cuộn lên cuộn xuống như một con thú giãy giụa trong lồng, rõ ràng đang kiềm chế dục vọng và những kích động rục rịch sâu bên trong cơ thể.

Bàn tay giữ gáy cô vẫn luôn được anh giữ ở một mức độ lực vừa phải, bởi vậy nên gân xanh gồ hẳn lên trên mu bàn tay.

Trong lúc hơi thở đan cài, khi hàng mi của cô chạm nhẹ qua cánh mũi của anh, anh ngửa mạnh ra sau để né tránh.

Kiều Như Ý phì cười vì dáng vẻ ấy, cô che miệng cười thành tiếng, nhưng nhịp thở giữa những tiếng cười khẽ rõ ràng cũng có phần gấp gáp, gò má đỏ lựng lên.

“Kiều Như Ý.” Hành Lâm hơi cau mày, giọng trở nên nghiêm nghị. Song thật ra đó không phải cảm xúc thật của anh, lồng ngực anh vẫn còn đang phập phồng dữ dội.

Kiều Như Ý chủ động ôm ghì lấy cổ anh, thu cánh tay kéo anh sát lại gần hơn một chút.

Lần này là gần thật sự.

Đầu mũi hai người gần như chạm vào nhau.

“Trên hành lang đêm mưa ấy…” Kiều Như Ý thỏ thẻ dịu dàng, “Anh muốn hôn tôi đúng không?”

Hành Lâm như ngừng thở.

Đêm mưa lành lạnh, khi ấy mùi thảo dược trên người cô như một chiếc móc câu, mùi mưa cũng lan tỏa vào trong đôi mắt cô, khiến cô hệt như một con hươu lạc lối trong sương mù. Khi ấy, anh có kích động, vào khoảnh khắc đó, anh cũng không thể kiểm soát được cảm giác kích động ấy.

Nếu không có cơn gió kèm theo mưa đột ngột ập vào, anh có lẽ sẽ cầm lòng chẳng đặng.

Dù là bây giờ, con thú đang bị anh cố gắng trấn áp vẫn không ngừng đòi xổng chuồng, thi thoảng lại có dấu hiệu phá lồng.

Nhưng mà…

Hành Lâm không trả lời câu hỏi này của cô mà hơi kéo cánh tay cô xuống, hỏi nhỏ, “Như Ý, cô có biết mình đang nói gì không?”

Kiều Như Ý nhìn anh chăm chú, đôi mắt sáng trong veo như bầu trời đêm lấp lánh muôn ngàn sao xa. Cô gật đầu, khá uể oải, nhưng cũng rất ngoan.

Như có một dòng nước ấm áp chầm chậm chảy qua trái tim Hành Lâm, khóe miệng anh bất giác rướn lên. Dục vọng trong ánh mắt vẫn còn tan đi hết, nhưng sau cùng anh chỉ kề trán mình vào trán cô, khàn giọng cười: “Như Ý à…”

Kiều Như Ý những tưởng anh sẽ hôn mình. Cho tới khi được anh kề nhẹ vào trán, cảm giác rung rinh trong lòng vẫn như bị phóng đại lên vô hạn, rồi lại như có thứ gì mềm mại vừa rơi vào trong tim.

Căn phòng im ắng, bầu không khí mờ ám mà đắm say.

Cho tới khi…

“Như Ý tỉnh rồi phải không?”

Chất giọng phóng khoáng của Đào Khương ùa vào cùng động tác đẩy cửa, ngay sau đó cô ấy sững người tại chỗ.

Cô ấy đã thành công đập nát bầu không khí mờ ám ấy.

Kiều Như Ý giật mình choàng tỉnh, vội ngả người ra phía sau, sắc mặt không mấy tự nhiên. Hành Lâm cũng chỉ né tránh, không hề có một chút hoảng loạn nào.

“Vừa dậy không lâu.” Anh nói một câu.

Rồi anh lại hỏi Kiều Như Ý, “Muốn ăn gì?”

Kiều Như Ý chưa kịp phản ứng lại, cứ ngây ngốc nhìn anh. Anh phì cười, giơ tay xoa nhẹ đầu cô như vuốt ve một con cún cưng vậy.

“Bảo đói rồi cơ mà?”

Bấy giờ Kiều Như Ý mới nhớ ra, đỏ mặt “ừm” một tiếng, “Gì cũng được.”

Hành Lâm mỉm cười, “Được.”

***

“Cậu và Hành Lâm… yêu đương rồi đấy hả?”

Sau khi Hành Lâm đi khỏi, Đào Khương liền bước vào phòng, đầu tiên là rót cho Kiều Như Ý một cốc nước, nhưng lại giữ chặt cổ tay chưa cho cô uống ngay mà hỏi câu hỏi ấy trước.

Kiều Như Ý cầm chặt cốc nước trong tay, bật cười khúc khích, cô ấy đang sợ cô căng thẳng mà sặc nước sao.

“Không có.” Kiều Như Ý tỏ ra khá bình tĩnh.

Đào Khương sửng sốt, “Nhưng vừa rồi hai người đã như thế rồi mà!”

“Như thế nào?”

Đào Khương ngẫm nghĩ, giơ tay giật lấy cốc nước trên tay cô, tạm thời để sang một bên, rồi diễn lại cảnh tượng mà khi nãy cô ấy trông thấy khi vừa đẩy cửa ra.

Một màn đúc kết rất nhập tâm.

Kiều Như Ý chịu không nổi, đẩy Đào Khương ra thật xa, “Cậu sến quá rồi.”

“Là mình sến hay hai người sến? Ban nãy rõ ràng là như vậy!” Đào Khương có chút tổn thương. “Cậu nói mình như thế phải không? Uổng công mình lo lắng cho cậu…”

Hậm hực một hồi vẫn chẳng thấy Kiều Như Ý hồi đáp. Thấy cô tựa vào đầu giường, dáng vẻ thẫn thờ, Đào Khương không hiểu, “Nghĩ gì vậy? Cậu có nghe mình nói gì không thế?”

“Khương Khương, kỳ lạ thật đấy.” Kiều Như Ý bày ra vẻ mặt khó hiểu, “Cậu nói xem, vì sao mình lại cảm thấy sến khi cậu làm thế nhỉ?”

Nghe xong, Đào Khương hằn học lườm cô một cái, thiếu điều khiến con ngươi văng ra ngoài. “Kiều Như Ý, trước khi mở lời, tốt nhất cậu hay cân nhắc cho thật kỹ!”

“Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy.” Kiều Như Ý nghiêm mặt lại, “Khi cậu làm vậy thì rất sến, nhưng Hành Lâm làm vậy thì không.”

“Xem cậu nói kìa, mình và Hành Lâm giống nhau sao được? Mình là nữ giới, Hành Lâm là nam giới… Ấy, không đúng.”

Nói mãi, nói mãi, Đào Khương mới giật mình nhận ra, “Cậu bảo cậu và Hành Lâm không có gì cả, thế mà vừa rồi rõ ràng nhìn hai người như là có gì. Nếu thật sự không có gì cả, sao cậu không đẩy anh ấy ra?”

Mặc dù chỉ nhìn thoáng qua, nhưng cô ấy cũng nhìn thấy rất rõ ràng, tư thế ban nãy của họ rất thân mật, hoàn toàn trong trạng thái tình cảm nồng nàn, nếu nói họ không hề yêu nhau, ai tin chứ?

Nhưng Đào Khương hiểu Kiều Như Ý, sự mất tích của Khương Thừa An là một nút thắt trong lòng cô, cô khó lòng đón nhận một người đàn ông khác nhanh như vậy, hơn nữa từ thái độ những lúc bình thường của cô, cô vẫn còn nghi hoặc về Hành Lâm, cho dù thật sự có thiện cảm thì cũng sẽ không thẳng thắn, lộ liễu đến vậy.

Kiều Như Ý á khẩu vì câu hỏi đó.

Mãi một lúc sau cô mới nói nhỏ, “Khương Khương, mình nói cho cậu chuyện này, cậu đừng sợ hãi nhé.”

Nghe thấy cô nói vậy, Đào Khương bỗng dưng căng thẳng, nhưng vẫn bấm bụng không thể hiện ra ngoài, gật đầu, “Cậu nói đi, mình không sợ.”

Kiều Như Ý liếm môi, hạ thấp giọng xuống thêm chút nữa, “Ban nãy mình thật sự cảm thấy mình cực kỳ… cực kỳ thích Hành Lâm.”

“Hả?”

“Không phải thích, là rất yêu, rất yêu.” Kiều Như Ý nhíu mày chữa lại, nghĩ thêm một chút cô lại gật đầu chắc nịch, “Không sai, chính là yêu. Mình cầm lòng chẳng đặng, muốn tiến lại gần anh ấy, muốn ôm lấy anh ấy, rất muốn, rất muốn ở bên anh ấy mãi mãi.”

“Hả…”

“Cậu đừng hả mãi thế, mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu mà.” Kiều Như Ý khó xử.

Đào Khương gãi đầu, “Thế bây giờ thì sao? Khi nhớ tới Hành Lâm, cậu có cảm giác gì?”

Kiều Như Ý cắn môi nghĩ rất lâu, “Vẫn là… rất thích.”

Đào Khương cũng cắn môi, thở dài một tiếng nặng nề. Kiều Như Ý nhìn cô ấy, “Cậu nghĩ thế nào cứ nói ra đi.”

Đào Khương nhìn cô, chép miệng, lắc đầu, “Kể ra thì nghe chuyện này cũng khiến người ta sợ hãi thật đấy.”

“Sao lại nói vậy?”

Đào Khương thở dài, “Kiều Như Ý, cậu rõ ràng đã thích Hành Lâm rồi!”

Hết chương 130

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc