
Bên ngoài, trời nổi gió.
Gió cuộn theo mùi rượu thoang thoảng và mùi hương trên cơ thể người con gái, nhưng điều phía sau mới thực sự khiến trái tim người ta ngả nghiêng.
Sự chủ động của Kiều Như Ý như một ngọn đuốc rực cháy, thiêu đốt cho nhịp tim của anh rối loạn. Thân hình cao lớn hơi đờ ra, cơ bắp toàn thân đột nhiên căng cứng.
Được ôm sự mềm mại trong vòng tay, mùi hương ngọt ngào phảng phất nơi đầu môi chợt làm bùng lên những khao khát từ tận đáy lòng anh, con thú bị giam cầm ở đó quá lâu đang liều mạng va đụng vào lồng, có thể liều lĩnh phá lồng xông ra bất cứ lúc nào.
Ánh mắt anh tối đi, yết hầu dịch chuyển, nét kích động hoang dại ập tới như thủy triều. Bàn tay đang ghì chặt cổ tay cô nổi đầy gân xanh, có mấy lần anh nông nổi muốn giành lại thế chủ động, nhưng rồi vẫn gắng gượng kiềm chế lại.
“Như Ý.” Hành Lâm hít sâu, lùi ra một chút nhưng ánh mắt nhìn cô đăm đăm vẫn đầy nồng cháy, giọng anh khàn đặc đi, “Đừng thăm dò tôi như vậy.”
Ánh mắt Kiều Như Ý sáng rực, cháy bỏng. Cô ngước mặt lên nhìn anh, lẩm bẩm, “Anh cho rằng em đang thăm dò anh?”
Hành Lâm đè nén tiếng thở dốc, tựa vào trán cô, mỗi một thớ thịt bên dưới lớp áo dài đều đang căng ra như cây cung.
Anh không thẳng thắn đối diện với câu hỏi của cô, chỉ khẽ nói, “Muộn quá rồi, vào phòng nghỉ ngơi đi.”
Anh đã phát hiện ra sự khác thường của cô, nhìn thấu nó, để nó khiến con thú trong trái tim sống lại.
Dục vọng chân thực nhất từ tận đáy lòng chính là phải tận dụng thời cơ. Anh muốn có cô, chỉ đơn giản vậy thôi. Nhưng chung quy khi đứng trước lý trí, ham muốn và sự ngang bướng mãnh liệt ấy đều bị anh ghìm mạnh xuống.
***
Tối hôm nay không hề xảy ra sự kiện gì đặc biệt, ví dụ như, họ hay Kiều Như Ý trở về Cửu Thời Khư.
Kiều Như Ý đã nghĩ rằng nếu Hành Lâm không cố kiềm chế, rất có thể đây đã là đêm đặc biệt nhất của cô và anh rồi chăng.
Sau khi Hành Lâm đi khỏi, Kiều Như Ý hụt hẫng thật sự. Trở về phòng, ngẫm kĩ về tâm tư của mình, cô mới giật mình sợ hãi.
Cô biết rõ tâm trí đang bị ảnh hưởng nhưng lại không thể kiềm chế phần tình cảm khó kiểm soát ấy, hoặc có thể nói khi đối mặt với Hành Lâm, cô tình nguyện để tình cảm của mình thoải mái, tràn trề như dòng nước.
Kiều Như Ý thở dài nặng nề, kiểu ảnh hưởng này thật sự đáng sợ.
Có thể khiến người ta lặng lẽ cam tâm tình nguyện từ lúc nào chẳng hay.
***
Muộn hơn một chút, tiếng gió bên ngoài càng lớn hơn.
Cây mơ Lý Quảng trong sân “tóc tai bù xù” bởi những cơn gió, những chạc cây dài bị bẻ gãy, đập cành cạch lên lớp cửa kính, hàng loạt những dấu hiệu cho thấy trời sắp mưa.
Kiều Như Ý nâng cửa sổ lên, gió đêm sốt sắng ùa vào, quả nhiên đẫm mũi tanh của nước mưa.
Cô vẫn đang đứng trước cửa sổ, da mặt tê bì đi vì gió đêm, sau cùng đã vớt vát lại được kha khá lý trí.
Khi những hạt mưa đêm bắt đầu hắt vào khung cửa sổ, Kiều Như Ý choàng chiếc áo lụa màu xanh đen đi ra khỏi phòng, tay xách chiếc đèn lồng vải thưa của thị nữ, từ tốn đi tới đầu bên kia hành lang.
Khi mưa xuống, gió lại nhỏ hẳn đi. Chỉ thi thoảng có làn gió lướt qua, vén lên một góc áo. Ánh sáng trong đèn lồng chập chờn, đung đưa, le lói như ánh sáng đom đóm, chỉ soi được một khoảnh nhỏ dưới chân.
Hành lang gấp khúc, Kiều Như Ý đứng giữa trông càng thêm yểu điệu, mong manh, có cảm tưởng có thể bị thổi bay chỉ bằng một cơn gió.
Đi đến tận căn phòng cuối hành lang, cô dừng bước.
Đứng ngoài cửa chốc lát, cô giơ tay gõ nhẹ nhàng lên cửa hai cái, tiếng gõ rất chậm rãi.
Âm thanh này nếu vọng ra bên ngoài sẽ bị gió mưa pha loãng, nhưng nếu trong phòng có người thì sẽ nghe thấy rất rõ ràng.
Không ai đáp lại.
Kiều Như Ý nghĩ một chút rồi thẳng thừng đẩy cửa đi vào phòng.
Các phòng trong gian nhà này đều có kết cấu tương đối giống nhau, bởi vậy sau khi bước vào Kiều Như Ý cũng không mất công tìm kiếm. Cô đi thẳng vào phòng trong, đặt chiếc đèn lồng trong tay lên giá, nó rọi sáng một phạm vi rộng khoảng một bàn tay trước mắt.
Đây là phòng của Thẩm Xác.
Bỗng đâu một cơn gió mưa điên cuồng tấp vào cửa sổ, nhưng ở trên giường, Thẩm Xác vẫn ngủ rất say sưa. Anh ấy đã uống khá nhiều, giờ nằm gục trên giường, thậm chí còn chưa thay đồ.
Kiều Như Ý bước chậm rãi tới bên cạnh giường, nhìn trân trân người nằm trên đó, “Thẩm Xác.”
Thẩm Xác không có phản ứng gì, nhịp thở đều đặn, nặng nề, có vẻ như đang ngủ rất say. Kiều Như Ý đứng yên ở đó gọi anh ấy thêm tiếng nữa nhưng anh ấy vẫn không tỉnh lại.
Cô không gọi thêm nữa, cũng không định tiến lên lay cho Thẩm Xác tỉnh mà quay người ngồi lên chiếc ghế gỗ sưa, tư thế thong dong, từ từ lên tiếng, “Thẩm Xác, tôi biết là anh chưa ngủ.”
Thẩm Xác trên giường vẫn không có phản ứng gì.
Kiều Như Ý khẽ bật cười, cũng không chịu bỏ cuộc. Cô giơ tay lên, móc móng tay dưới ánh đèn lồng chập chờn như ánh sáng đom đóm, hờ hững nói, “Tôi biết việc giết Du Quang sẽ phải trả một cái giá rất nặng nề, nếu anh cũng không mong Hành Lâm gặp chuyện thì ngồi dậy nói chuyện với tôi chút đi.”
Cô vừa dứt lời, Thẩm Xác quả nhiên đã ngồi bật dậy khỏi giường.
Gương mặt tuấn tú vẫn đang ửng đỏ vì men rượu, mặc dù mùi rượu vẫn thoang thoảng đâu đây nhưng anh ấy đã mặc quần áo chỉnh tề, tóc tai gọn gàng. Nếu nhìn vào đôi mắt anh ấy qua ánh đèn thì đằng sau sự tỉnh táo còn thấp thoáng một nụ cười.
Thấy vậy, Kiều Như Ý buông tay, cười khẽ, “Xem ra anh nói mình ngàn ly không say cũng đâu phải khoác lác.”
Mặc dù Thẩm Xác đã ngồi dậy rồi nhưng tổng thể vẫn khá uể oải. Anh ấy chống hai tay lên mặt giường sau lưng, khẩu khí nửa đùa nửa thật, “Cô là con gái mà xông vào phòng đàn ông như thế, không sợ gặp nguy hiểm à?”
“Gặp nguy hiểm gì?” Kiều Như Ý hỏi ngược lại, kèm theo là một câu nói có tính sát thương cực mạnh, “Cho dù anh muốn đối phó với tôi thì liệu anh có đánh lại tôi không?”
Vừa nghe xong, chút ngượng ngập liền thoáng qua gương mặt của Thẩm Xác. Anh ấy hắng giọng, ngồi thẳng dậy, “Sao cô biết tôi giả vờ ngủ?”
“Tôi hoàn toàn có thể phân biệt được ngủ thật và ngủ giả.” Kiều Như Ý đáp nhẹ tênh, “Anh tưởng tôi dễ bị lừa như Đào Khương chắc?”
Thẩm Xác giơ tay, giả vờ xoa xoa mũi để che giấu cơn sóng cuộn dâng trong lòng. “Đang yên đang lành nhắc tới Đào Khương làm gì?”
“Anh nói xem?” Kiều Như Ý khẽ nghiêng đầu, nhếch môi, đôi mắt lấp lánh ánh sáng, rực rỡ như sao trời.
Thế nào gọi là “nhìn thấu chỉ bằng một ánh mắt”, ngay tại đây đã có lời giải thích rõ ràng.
Hiện tại, Đào Khương khá ngượng ngập khi đối diện với Thẩm Xác, phản ứng ấy kỳ lạ hết sức, vì tò mò, Kiều Như Ý đã truy hỏi Đào Khương.
Là những người bạn thân đích thực, Đào Khương chẳng hề giấu giếm Kiều Như Ý, cũng có thể vì cứ giấu mãi bí mật trong lòng, chung quy vẫn phải chia sẻ ra mới cảm thấy dễ chịu, thế nên cô ấy đã kể lại đầu đuôi câu chuyện hôn Thẩm Xác vào buổi tối hôm đó.
Kiều Như Ý nghe xong liền nghĩ: Cô nhóc này thật biết cách khiến người ta bất ngờ. Cô có thể cảm nhận được sự khác biệt Đào Khương dành cho Thẩm Xác, nhưng bắt cô nghĩ tới mức độ Đào Khương chủ động dâng hiến nụ hôn của mình thì dường như vẫn còn thiếu chút “lửa”.
Song Đào Khương nhấn mạnh với cô rằng đó không phải là dâng hiến nụ hôn, đó là một cái hôn vụng trộm.
Là mình vụng trộm thơm anh ấy.
Đào Khương còn nói với vẻ khá đắc ý.
Kiều Như Ý mơ hồ cảm giác trong câu chuyện này còn có điều gì khác, cứ ba lần bốn lượt hỏi lại cô ấy tình hình lúc đó. Đào Khương bèn có gì nói nấy, không chút giấu giếm.
Sau cả quá trình cô ấy kể lại, Kiều Như Ý cứ có linh cảm…
Đào Khương bị ai đó cho vào tròng rồi.
Người ấy chính là Thẩm Xác.
Nhưng Kiều Như Ý không nói lời này ra, thứ nhất là vì cô chưa có chứng cứ chứng minh tối hôm đó Thẩm Xác cố tình, thứ hai là nếu để Đào Khương biết sự thật, rất có khả năng cô ấy sẽ bóp nát xương cốt của Thẩm Xác ra.
Cuối cùng, Đào Khương còn thấp thỏm lo lắng hỏi Kiều Như Ý, “Cậu bảo có phải mình cũng bị Du Quang ảnh hưởng rồi không? Sao cứ như bị ma xui quỷ khiến vậy?”
Kiều Như Ý thì cho rằng khả năng Đào Khương bị Du Quang gây ảnh hưởng gần như bằng không, cô ấy chỉ đơn thuần “thấy sắc sinh tình”.
Bảo sao người ta không có câu “vật hợp theo bầy, cây quây theo nhóm”.
Tối nay Thẩm Xác coi như đã tự lỡ miệng, Đào Khương có thể coi đó như lời đùa giỡn của anh ấy, còn Kiều Như Ý thì lặng lẽ quan sát hết thảy.
Thế nên suy nghĩ của cô quả thực đã được kiểm chứng.
Thẩm Xác đúng là người lắm mưu nhiều kế.
Bị Kiều Như Ý “hỏi xoáy đáp xoay” trí mạng, Thẩm Xác không biết giấu mặt vào đâu. Anh ấy thẳng thừng trượt xuống giường, ngồi xuống chiếc ghế gỗ sưa còn lại, ngồi cách Kiều Như Ý một chiếc bàn trà.
“Nói thẳng vào chuyện chính đi.”
Thẩm Xác lảng tránh vấn đề.
Muộn như vậy rồi, đáng lẽ không nên uống trà, nhưng thiết nghĩ chắc hẳn đêm nay sẽ là một đêm không ngủ, nên họ chẳng suy tính quá nhiều nữa.
Anh ta cầm bình trà lên, nói tiếp, “Làm sao cô biết giết Du Quang sẽ phải trả giá nặng nề?”
Kiều Như Ý mỉm cười, “Tôi vốn không biết, nhưng bây giờ nhìn phản ứng của anh, tôi đã biết.”
“Kiều Như Ý, cô lừa tôi!” Thẩm Xác tay vẫn đang cầm bình trà, thảng thốt nhìn cô.
Kiều Như Ý đưa tay ra, ấn bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của anh ấy xuống, ra hiệu cho anh ấy mau pha trà đi, rồi nói một câu xoa dịu tình hình.
“Cũng không thể nói là lừa, Tào Lộc Sơn nói với tôi, chủ nhân Cửu Thời Khư mà giết Du Quang thì cũng coi như bội ước.”
Bàn tay đang cầm bình trà của Thẩm Xác chợt khựng lại.
“Kẻ Bội Ước đều sẽ phải vào Tế Đàn Vô Tướng, chịu giày vò từng giây từng phút.” Kiều Như Ý mặc dù nói chuyện khá bình tĩnh, nhưng khi nhắc đến bốn chữ “Tế Đàn Vô Tướng, đôi mày của cô vẫn hơi chau lại.
Thẩm Xác không nói năng gì, cắm cúi pha trà, nét mặt có phần nặng nề.
“Anh biết hậu quả đúng không.” Kiều Như Ý nhìn anh ấy, giọng chắc nịch.
Động tác tay của Thẩm Xác rõ ràng đã chậm hẳn đi, xem ra anh ấy chẳng còn tập trung vào việc pha trà nữa, rất lâu sau anh ấy lên tiếng, “Thật ra… khi Hành Lâm giết Du Quang cũng không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu.”
Kiều Như Ý cụp mắt xuống, quan sát anh ấy từ tốn rót cho xong tách trà rồi nói, “Thẩm Xác, anh biết không, khi nào anh nói những lời dối lòng, anh thể hiện ra ngoài khá rõ ràng đấy.”
Thẩm Xác sững sờ, ngước mắt nhìn cô.
“Có thể anh cố tình, cũng có thể anh thật sự không biết che giấu cảm xúc, nhưng dù xuất phát từ mục đích gì thì tôi cũng đã biết chuyện này không nhẹ nhàng như những gì Hành Lâm nói.”
Kiều Như Ý buông mạnh từng từ từng chữ, “Anh không nói chắc hẳn vì áp lực mà Hành Lâm áp đặt cho anh đúng không, nhưng anh muốn giương mắt nhìn Hành Lâm gặp nạn ư?”
“Đương nhiên không muốn!” Thẩm Xác đặt tách trà xuống, vẻ mặt nghiêm nghị.
Kiều Như Ý hơi nhướng mày, đưa tay ra hiệu cho anh ấy nói.
Thẩm Xác khó xử ra mặt, vầng trán hiện rõ sự lo lắng. “Ngay từ ban đầu, tôi đã kiên quyết phản đối việc Hành Lâm giết Du Quang, nhưng có ích gì đây? Hành Lâm mà đã quyết làm chuyện gì thì mười con trâu cũng không kéo lại được. Còn về hậu quả, dù tôi rất không tình nguyện nhưng tôi cũng đã hứa với cậu ấy rồi, tôi không thể nói.”
Kiều Như Ý nói chậm rãi, “Anh biết đấy, Tào Lộc Sơn đã bị đưa vào Tế Đàn Vô Tướng, chấp niệm chuẩn bị hóa hình, một khi Hành Lâm ra tay, tất cả sẽ không còn kịp nữa.”
“Tôi biết chứ.” Thẩm Xác bực bội vô cùng.
Thấy anh ấy cũng phiền muộn lắm rồi, Kiều Như Ý hiểu rằng anh ấy đang rơi vào tình huống tiến thoái lưỡng nan.
Suy tư giây lát, cô hơi đổ người về phía trước, “Thẩm Xác, tôi hiểu là anh không thể nuốt lời. Thế này đi, tôi sẽ nói, nói sai thì anh lắc đầu, nói đúng thì anh im lặng.”
Thẩm Xác nhất thời khóc dở mếu dở, nhưng không thể không thừa nhận, đây cũng là một cách. Anh ấy nghiến răng, gật đầu.
Kiều Như Ý hỏi thẳng vào chuyện chính, “Tương đương với bội ước đúng không?”
Thẩm Xác nhìn cô, môi mấp máy nhưng không nói ra được gì, đồng thời cũng không gật đầu.
Trái tim Kiều Như Ý bắt đầu nặng nề dần.
“Có phải vào Tế Đàn Vô Tướng chịu hình phạt không?”
Lần này Thẩm Xác lắc đầu rất dứt khoát.
Tuy là vậy, Kiều Như Ý vẫn không hề lơi lỏng cảnh giác chút nào, cô cúi xuống trầm tư, “Liệu có một cách trừng phạt nào đó dành riêng cho chủ nhân không?”
Thẩm Xác im lặng.
“Một sự trừng phạt rất nặng nề?”
Thẩm Xác vẫn im lặng.
Nhịp thở của Kiều Như Ý chuyển sang dồn dập, tiếng tim đập khiến người ta phát hoảng. Cô âm thầm hít một hơi sâu, nhìn trân trân Thẩm Xác và hỏi tiếp, “Anh ấy… liệu có chết không?”
Thẩm Xác mím môi, đôi mày nhíu chặt lại. Anh ấy im lặng hồi lâu, như thể đang cân nhắc điều gì, nhưng rồi có vẻ lại phán đoán một chuyện gì khác, cuối cùng lắc đầu.
Điều này thực sự khiến Kiều Như Ý thấy vô cùng khó hiểu.
Chết, hay không chết, đối với Thẩm Xác chẳng qua chỉ là hai đáp án, hoặc lắc đầu hoặc im lặng.
Nhưng đầu tiên thì im lặng, sau đó lại lắc đầu là có ý gì?
Cô nghe thấy Thẩm Xác thở dài nặng nề, nhìn ra được anh ấy khó xử vô cùng. Nhưng ngay sau tiếng thở dài ấy, Kiều Như Ý lại chợt nhận ra một khả năng!
Cô ấn mạnh tay lên góc bàn, hỏi Thẩm Xác, “Là sống không bằng chết?”
Có một khoảnh khắc, Thẩm Xác bàng hoàng ra mặt, rõ ràng không ngờ cô có thể nghĩ tới tầng nghĩa này. Anh ấy không lắc đầu, chỉ nhìn cô bằng vẻ mặt lo lắng.
Khoảnh khắc này, tưởng như trái tim Kiều Như Ý đã rơi xuống vực sâu không đáy, không biết có phải vì gió mưa ngoài kia len lỏi vào trong qua khẽ cửa hay không mà cô cảm giác xung quanh lạnh lẽo và âm u lắm.
Đầu óc cô hơi rối loạn, những tiếng ù ù vang lên, cô vô thức ấn mạnh tay xuống góc bàn hơn nữa, đến mức khớp ngón tay trắng bệch ra.
Rất lâu sau, Kiều Như Ý mới kéo được những cảm xúc gần như đã mất kiểm soát ấy quay trở về, hỏi lại Thẩm Xác lần nữa, “Anh ấy nhất định phải giết Du Quang, không đơn chuần chỉ vì việc hàng trăm năm sau Tào Lộc Sơn sẽ hóa thành Du Quang hại người… Mà còn vì…”
Tâm trí của cô đúng là đang hoảng loạn, nhưng đồng thời đầu óc vẫn đang vận động điên cuồng. Một linh cảm càng lúc càng mãnh liệt hơn sau khi được phân tích một cách lý trí.
“Còn vì hiện tại chúng ta đang mắc kẹt trong ảo ảnh, không thể thoát ra, vậy nên anh ấy muốn phá giải cục diện này?”
Thẩm Xác không nhịn được nữa, thảng thốt cất lời, “Sao cô biết? Hành Lâm nói với cô ư?” Hỏi xong, anh ấy mới giật mình, thầm phủ định nửa câu sau.
Hành Lâm sẽ không bao giờ nói với cô đâu.
Da đầu Kiều Như Ý tê rần. Cô biết Hành Lâm sẽ giấu mình một vài chuyện, nhưng không thể ngờ lại giấu nhiều đến vậy, hơn nữa chuyện nào chuyện này đều liên quan tới tính mạng.
“Thẩm Xác, anh không muốn nói cũng phải nói, ngoài việc muốn phá giải cục diện, còn nguyên nhân gì không?” Trong lúc nói, Kiều Như Ý cũng từ từ nhớ lại, gắng tìm manh mối từ dữ kiện dù là nhỏ nhất trong những lúc tiếp xúc với nhau trước đây.
Mặc dù nghi vấn nhưng cô vẫn hỏi thành lời, “Có phải cũng liên quan đến tôi không?”
Thẩm Xác không thể không bày tỏ thái độ nữa, đã nói chuyện tới nước này rồi. Anh ấy hít sâu, thầm nghĩ: Hành Lâm ơi Hành Lâm, cậu cũng đừng trách tôi nói ra mọi chuyện. Cậu xem đấy, cô ấy quá thông minh, đã nghĩ đến rất nhiều vấn đề rồi.
Lần này anh ấy gật đầu, lên tiếng, “Cô, quả thực là nguyên nhân lớn nhất của cậu ấy.”
Kiều Như Ý bàng hoàng.
Thẩm Xác nhìn cô trân trân, “Cô chịu ảnh hưởng sâu sắc của Du Quang, chỉ có cách tiêu diệt Du Quang, cô mới có thể bình an vô sự.”
Nghe xong, không hiểu vì sao, như có một bàn tay bất ngờ xuyên thẳng qua lồng ngực, bóp chặt lấy trái tim cô, đau đớn tới mức suýt chút nữa cô tắc thở.
Đằng nào cũng đã nói thẳng ra, Thẩm Xác chẳng còn lý do gì để im lặng nữa. “Giết Du Quang là một con đường không có cơ hội quay đầu, hơn nữa Hành Lâm nói đúng, đây cũng là cách duy nhất, thế nên cậu ấy không muốn khiến cô có gánh nặng tâm lý.”
Nhưng thật ra cho dù Kiều Như Ý có biết thì sao chứ? Còn thay đổi được điều gì ư?
Kiều Như Ý im lặng.
Cô ngồi nghiêm chỉnh, tay đặt lên góc bàn. Dưới ánh nến, đôi mắt đen thẫm của cô như đang đăm chiêu suy nghĩ, một nỗi bi thương không tên đè chặt trong lòng. Rất lâu sau, cô ngước mắt nhìn về phía Thẩm Xác, gằn rõ ràng từng chữ đầy kiên định…
“Cũng không phải là không còn cách khác.”
Hết chương 132
Chia sẻ cùng tôi nhé…