
Rốt cuộc phải chịu đựng điều gì mới rơi vào trạng thái sống chẳng bằng chết?
Thẩm Xác không nói.
Chính xác là Thẩm Xác cũng không rõ một khi Hành Lâm bị kết tội bội ước thì Cửu Thời Khư của hiện tại sẽ trừng trị như thế nào.
Kiều Như Ý nhớ rằng Hành Lâm kể chuyện đời chủ nhân đầu tiên đã giết chết Du Quang, nhưng hậu quả ra sao thì cô tin rằng Hành Lâm đã chọn cách nói giảm nói tránh rồi.
Cô hỏi Thẩm Xác.
Sắc mặt Thẩm Xác rõ ràng rất phức tạp, quả nhiên, những lời nói ra cũng không đơn giản. “Một hai câu khó mà nói rõ được chuyện này, tóm lại điều khó chịu nhất với một con người không phải là mất mạng, mà là muốn sống không được, muốn chết chẳng xong, có lẽ đời chủ nhân đầu tiên năm xưa cũng như vậy thôi.”
Liên quan đến tình hình cụ thể của đời chủ nhân đầu tiên đã giết chết Du Quang, Thẩm Xác cũng bày tỏ mình không biết rõ, anh ấy nói, “Đã là chuyện của thời đại nào rồi, tôi mà biết mới kỳ lạ đó.”
Câu nói của Thẩm Xác không một kẽ hở.
Anh ấy tò mò hơn về cái cách mà Kiều Như Ý nói, cô chia sẻ, “Một khi Tào Lộc Sơn bị giết thì coi như ông ta sẽ không còn tồn tại, ông ta ắt hẳn không muốn điều này xảy ra, vậy nên ông ta sẽ còn sốt sắng nghĩ cách hơn cả chúng ta.”
Có kẻ đang sốt sắng thu xếp mọi việc, họ sẽ chẳng phải tốn nhiều công sức.
Nghe thấy cô nói như vậy, Thẩm Xác càng cảm thấy không chắc chắn, bèn hỏi cô: Cách của cô không phải chỉ là nói mồm thôi đấy chứ?
“Dĩ nhiên là không.” Kiều Như Ý nói như chém đinh chặt sắt, “Chưa đảm bảo chắc chắn, tôi sẽ không qua tìm anh.”
Thẩm Xác có thể đoán được mục đích cô tới đây, ngoài việc hỏi han tình hình, e rằng còn có việc khác.
“Cô muốn nhờ tôi giúp cô?”
Người thông minh nói chuyện không cần vòng vo tam quốc, cô gật đầu, “Tôi cần nắm rành rọt mọi hành tung tiếp theo đây của Hành Lâm. Anh ấy muốn giết Du Quang, không đời nào làm công khai trước mặt chúng ta.”
Thẩm Xác không dám hứa hẹn, “Chắc gì cậu ấy đã để tôi biết.”
Đối mặt với những chuyện của Du Quang hay Cửu Thời Khư, xưa nay Hành Lâm luôn độc lập tác chiến.
Nhưng Kiều Như Ý lại lắc đầu, nói rất chắc chắn, “Anh ấy nhất định sẽ để anh biết.”
“Vì sao?”
Kiều Như Ý nghiêm mặt, “Bởi vì một khi anh ấy xảy ra chuyện, người nắm rõ tình hình nhất chỉ có anh thôi.”
Thẩm Xác, “Gửi gắm…”
Kiều Như Ý: …
Cũng có thể cho là như vậy.
Giết Du Quang khác với truy bắt nó, truy bắt là “công việc” của Hành Lâm, thế nên mỗi lần hành động anh cũng không cần dặn dò ai điều gì. Song, truy sát có thể là một màn đánh cược có đi không có về, Hành Lâm ắt hẳn phải dặn dò “hậu sự” cho người bên cạnh.
Thẩm Xác chính là sự lựa chọn tốt nhất cho vai trò này.
Thẩm Xác nhìn Kiều Như Ý, ánh mắt lo lắng, hỏi cô, “Cô rốt cuộc muốn làm thế nào?”
Kiều Như Ý ngẫm nghĩ hồi lâu, khẽ nói, “Thẩm Xác, tôi không đồng ý với việc giết Tào Lộc Sơn, chấp niệm trong lòng ông ta quá nặng nề, chưa chắc đã dễ giết như vậy. Tôi có cách của tôi, anh không cần hỏi chi tiết.”
Thẩm Xác làm sao có thể yên tâm?
“Lỡ cô gặp nguy hiểm thì phải làm sao? Hành Lâm sẽ không tha thứ cho mình, tôi cũng vậy.”
Kiều Như Ý tươi cười nhìn anh, “Còn nhớ những lời tôi nói với Nguy Chỉ không? Ông trời để chúng ta bước vào trong ảo ảnh này, vậy đó chính là ý trời, tôi tin rằng số phận tự có sắp xếp.”
Thẩm Xác thở dài, những đây đều là những câu từ không có căn cứ.
Chưa biết chừng chẳng phải là “ý trời” gì đó, chẳng qua chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, sai trái mà thôi.
Kiều Như Ý sao không nhìn ra tâm tư của anh ấy, tránh đến cuối cùng Thẩm Xác lại “phản pháo”, cô trịnh trọng nhấn mạnh, “Nếu không muốn Hành Lâm xảy ra chuyện thì anh phải nghe lời tôi.”
***
Ngoại trừ chủ nhân của Cửu Thời Khư, e rằng chỉ có Kiều Như Ý là cảm nhận được thời khắc chấp niệm của Tào Lộc Sơn hóa hình.
Một ngày sóng yên biển lặng trôi qua.
Hôm nay, Kiều Như Ý không phải trở lại Cửu Thời Khư một cách bị động, những người còn lại cũng bình yên vô sự.
Hành Lâm lại đi ra ngoài, có Thẩm Xác đi theo, bốn người còn lại bị anh bắt ở yên trong nhà.
Nói là “bắt” thật sự không hề nói quá.
Cũng không biết Hành Lâm tìm được ở đâu ra lắm hộ vệ như thế chỉ sau một đêm, xếp trong ngoài ba lớp, bao vây kín kẽ căn nhà, thậm chí một con ruồi cũng không thể bay lọt.
Đào Khương ai oán, “Biết là vì muốn tốt cho chúng ta, không biết lại tưởng tịch biên tài sản cả nhà đấy.”
Chu Biệt vô tư, nghe xong cười nói: “Cơ mà cũng giống thật.”
Ngư Nhân Hữu dù sao trước kia cũng từng lăn lộn giang hồ, không hề thoải mái khi trông thấy cảnh tượng này, bèn hỏi Kiều Như Ý, “Chúng ta có thể gặp nguy hiểm ư?”
Trước khi đi, Hành Lâm đã dặn dò họ đừng ra ngoài, rằng ngoài kia không hề bình yên, sau đó lại tìm hộ vệ tới canh giữ phòng trước nhà sau, quả thực quá rầm rộ.
Nhưng Kiều Như Ý thì hiểu rõ trong lòng, Hành Lâm nào có phòng người bên ngoài? Rõ ràng anh đang sợ họ chạy lung tung.
Không, nói chính xác, anh chỉ đang đề phòng cô thôi.
Kiều Như Ý sai bảo hộ vệ bê bàn trà ra hành lang. Một ngày nắng đẹp như thế này nên ra ngoài pha trà, thưởng trà để giết thời gian. Gió nhẹ lướt đi trên hành lang, cuộn theo mùi cỏ tươi và tùng bách, thanh mát, dễ chịu, không nóng không lạnh.
Bốn người vừa uống trà vừa trò chuyện về tình hình hiện tại.
Toàn bộ cơ thể Kiều Như Ý lún xuống chiếc ghế gỗ sưa rộng lớn, co hai chân lên ghế, khoanh lại. Chiếc ấm tối màu bên cạnh đang lặng lẽ đun nước trên chiếc bếp lò nhỏ, làn khói mỏng tang lặng lẽ bay ra từ miệng ấm.
Cô nói với Ngư Nhân Hữu, “Nếu Hành Lâm đã nói như vậy, chúng ta cứ coi như ngoài kia nguy hiểm đi.”
Chu Biệt tò mò, “Như Ý, nếu chị muốn ra ngoài liệu có được như ý không?”
Như một câu vè đọc nhịu vậy.
Kiều Như Ý chưa kịp lên tiếng, Đào Khương đã khoác lác xong trước. “Dựa vào đám kia ấy hả? Ha, lúc trước ai là người đánh cho đám người của Thẩm Xác khóc đến kêu cha gọi mẹ?”
Cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là Chu Biệt lại sầu não, giá mà lúc ấy được có mặt tại đó, chứng kiến Thẩm Xác bị đánh cho như con thì hay biết mấy.
Ngư Nhân Hữu vẫn luôn là fan mê muội của Kiều Như ý, cười phá lên, “Rõ ràng? Họ được đứng ở đó là vì Tổ tông của tôi không muốn đánh với họ thôi. Chứ một khi Tổ tông muốn, họ cản được chắc?”
Nịnh ghê chưa kìa.
Kiều Như Ý chép miệng hai tiếng, “Mấy người định đi theo con đường nâng lên thật cao rồi thả rơi xuống để giết đấy à? Sao lại ác độc như thế chứ, tôi có đắc tội gì thì mấy người cứ nói thẳng.”
Ngư Nhân Hữu lập tức tỏ rõ thái độ, “Tôi khen chân thành mà.”
Kiều Như Ý vẫn ngồi trong tư thế co ro như thế, uể oải xua tay, “Những người Hành Lâm tìm tới đều không phải dạng vừa, không giống mấy người mà Thẩm Xác tìm đâu.”
Cô đánh không lại.
Nồi nước sôi rồi, Chu Biệt là người nhỏ tuổi nhất trong nhóm người này, cũng là người tinh mắt nhất, bèn đứng lên vội vàng pha trà.
Đào Khương chuyển ghế qua ngồi bên cạnh Kiều Như Ý, nói nhỏ, “Hiếm khi thấy cậu thoải mái như hôm nay nhỉ.”
“Trước khi chấp niệm của Tào Lộc Sơn hóa hình, khi nào thả lỏng được thì cố mà thả lỏng.” Kiều Như Ý chậm rãi cất lời.
Dù sao thì tới đây còn một trận dữ dội hơn phải chiến đấu nữa.
Đào Khương nghe xong là hiểu ngay ý cô, bèn hỏi, “Bây giờ cậu đang có cảm giác gì?”
Kiều Như Ý nhìn về phía Chu Biệt đang pha trà gần đó, một loạt các đồng tác mượt mà như nước chảy, quả nhiên là người được Hành Lâm đào tạo, rất có phong thái của Hành Lâm.
“Phần lớn là bi thương và tuyệt vọng, ngoài ra còn rất ấm ức, cũng rất phẫn nộ, cảm giác như muốn phá vỡ tất cả những thứ trước mắt.”
Đào Khương nghe xong, ánh mắt nhìn về phía Kiều Như Ý bỗng ngập tràn khâm phục, “Với mớ cảm giác hỗn loạn ấy mà cậu vẫn ngồi yên được, giỏi thật đấy.”
Kiều Như Ý cười cười.
Nếu không thì sao?
Chẳng lẽ lại gào thét điên cuồng, rồ dại như Tào Lộc Sơn à?
Đúng là cô đang chịu ảnh hưởng bởi Tào Lộc Sơn, nhưng cô cũng có cảm xúc của riêng mình. Cô có thể phân biệt rõ một loại cảm xúc nào đó thuộc về Tào Lộc Sơn hay chính mình.
Thứ duy nhất không phân rõ được chính là cảm giác đối với Hành Lâm.
Vừa mãnh liệt vừa sắc nét.
Ví dụ như việc cô chủ động hôn anh hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng, khoảnh khắc đó, cô đơn thuần rất muốn hôn anh.
Lúc sau nghĩ lại, cô tự thấy mình quá lưu manh.
Chưa đến chập tối, Hành Lâm và Thẩm Xác đã trở về.
Không phải trở về tay không, họ mang theo đồ ăn từ Thiên Hương Các, từ xa đã ngửi thấy mùi thơm, nước miếng của Đào Khương sắp trào ra tới nơi, cô ấy nói, “Thật ra nơi này rất ổn, ăn ngon uống đã, quan trọng là đồ ăn tươi mới, không hề có đồ làm sẵn.”
Nhân lúc Hành Lâm không chú ý, Kiều Như Ý ra hiệu bằng ánh mắt cho Thẩm Xác, rồi tìm đại một lý do để lẩn đi chỗ khác.
Không bao lâu sau, Thẩm Xác bèn tìm tới, còn nhìn dáo dác xung quanh, có lẽ sợ bị Hành Lâm bắt quả tang.
“Tình hình hôm nay thế nào?” Kiều Như Ý hỏi thẳng vào trọng điểm.
Thẩm Xác kể lại mọi chuyện một cách ngắn gọn, đơn giản, không làm lỡ dở thời gian.
Anh ấy theo Hành Lâm tới quán trà Tâm Tưởng Sự Thành, ngồi đó uống một tách trà rồi quay về.
Kiều Như Ý có vẻ hơi bất ngờ, gạn hỏi Thẩm Xác, “Chỉ uống một tách trà rồi quay về ư? Hành Lâm không đi đâu khác?”
Thẩm Xác lắc đầu, “Tôi theo sát Hành Lâm liên tục, cậu ấy đi đâu, tôi theo đó.”
Kiều Như Ý thực sự không tin nổi, cô cảm nhận được rất rõ ràng chấp niệm của Tào Lộc Sơn đang mỗi lúc một mạnh mẽ hơn. Vào lúc này, sao Hành Lâm còn tâm trạng uống trà chứ?
“Tới quán trà làm gì?” Cô không hiểu.
Thẩm Xác nhìn cô, “Gói bánh mang về cho cô. A Thọ tự tay gói, Hành Lâm gọi toàn vị mà cô thích ăn đấy.”
Kiều Như Ý sững sờ.
Nhưng từ tận đáy lòng vẫn có những gợn sóng dâng lên khó lòng kiểm soát, cảm giác rung động suýt chút nữa thì tràn bờ.Cô phải mạnh mẽ kìm nén tình yêu đang dâng trào mãnh liệt ấy xuống, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Anh không cảm thấy kỳ lạ ư? Thời điểm này anh ấy đi đâu, làm gì, chắc chắn đều có liên quan tới Du Quang.”
Thẩm Xác thở dài, “Sự thật là cậu ấy chỉ nhắm tới món bánh của quán trà, dọc đường còn nói cô thèm bánh. Tôi cũng tưởng cậu ấy gọi tôi đi theo chắc chắn là vì muốn vào Cửu Thời Khư, nào ngờ chỉ coi tôi như khổ sai.”
Kiều Như Ý lập tức nắm bắt được trọng điểm, kinh ngạc, “Hành Lâm có thể vào Cửu Thời Khư ở đây ư?”
Thẩm Xác suy nghĩ, “Mặc dù trước đó chúng ta cảm thấy không thể, nhưng nếu cậu ấy muốn giết Du Quang thì chung quy vẫn là chuyện của Cửu Thời Khư mà.”
Trái tim Kiều Như Ý đập thình thịch, bất thình lình lại nhớ về gương mặt mình từng bắt gặp trong lúc mơ mơ hồ hồ.
Là một Nguy Chỉ không đeo mặt nạ, kỳ lạ là, cô lại coi hắn như Hành Lâm.
Phải giết Du Quang như thế nào, Thẩm Xác cũng không biết rõ, dù sao thì anh ấy cũng chưa từng thấy Hành Lâm giết bao giờ.
Sau một chuyến đi, Thẩm Xác không hề cung cấp được quá nhiều thông tin giá trị.
Ngược lại là mang về được một miếng bánh với hương vị ngọt mát. Có vẻ như Hành Lâm thật sự chỉ nhắm vào phần bánh này.
***
Đêm xuống, căn nhà nằm xa những con hẻm chằng chịt ngang dọc nên cực kỳ yên tĩnh.
Trong chiếc thùng tắm bằng gỗ là chỗ nước lạnh vừa được lấy lên từ dưới giếng, một chút đá vụn mỏng vẫn còn trôi bồng bềnh trên mặt nước. Nơi này nhiệt độ ban ngày và ban đêm chênh lệch khá lớn, nước giếng thể hiện rõ nhất điều này.
Hành Lâm bước vào trong thùng, khoảnh khắc tiếp xúc với nước lạnh, từng múi cơ bụng bung ra mãnh liệt, giọt nước men theo các khe rãnh nơi sống lưng trượt xuống.
Anh vốc nước lạnh táp lên mặt, yết hầu cũng dịch chuyển lên xuống theo động tác nuốt nước bọ. Lớp áo trắng mỏng trên người đã ướt đẫm, dính hoàn toàn vào cơ thể. Nước lạnh chảy dần xuống theo từng múi cơ ngực, rãnh ngực sắc nét, đường nét rõ ràng.
Tay trái của anh đặt hờ hững lên mép thùng, bắp tay hơi gồng lên vì khí lạnh lộ ra ngoài, gân xanh ngoằn ngoèo như những chạc cây bện xoắn vào nhau. Trên cổ, vết đỏ ấy vẫn còn nằm nguyên ở đó.
Rõ ràng nước rất lạnh, chỉ cần nhớ tới bờ môi mềm mại đó, hơi thở của anh lại nóng rẫy lên, anh vớt một tảng đá lên, gối vào sau gáy, nước đá tan ra, chảy dần xuống lưng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng ghìm giữ con thú ở trong lòng, khi những giọt nước chảy qua đường cằm dưới sắc nét, có chút hơi nước mỏng tang bốc lên.
Bỗng, Hành Lâm đột ngột mở mắt.
Đôi tay nhạy bén bắt được tiếng bước chân.
Âm thanh ấy càng lúc càng gần, dừng lại khi đến trước cửa phòng. Sau vài tiếng gõ cửa, cánh cửa được đẩy ra, chủ nhân của tiếng bước chân tiến vào.
Hành Lâm bỗng phì cười, quả nhiên là muốn tìm anh tính sổ đây mà.
Suy nghĩ ấy vừa tan biến thì tiếng bước chân đã dừng lại trước tấm bình phòng. Hành Lâm hơi ngước mắt lên, vừa hay chạm phải bóng một cô gái trong bộ đồ màu trắng xanh.
Kiều Như Ý phanh lại đột ngột.
Cô và Hành Lâm chỉ cách nhau một chiếc thùng tắm, cô chấp nhận dùng bốn chữ “nam sắc sinh hương” để hình dung về cảnh tượng trước mắt.
“Em… gõ cửa rồi, thật tình không biết anh đang tắm.” Miệng thì nói vậy nhưng nét mặt Kiều Như Ý chẳng có một miếng ngại ngùng nào.
Đồng tử của cô đảo liên tục trên người Hành Lâm, quả thực tâm trí đã xao động.
Hành Lâm dựa vào đó, nhìn thẳng về phía cô qua làn hơi nước mỏng manh, trong đôi mắt ánh lên vài phần trêu chọc, “Ừm, giờ thì em thấy rồi đấy.”
“Thấy thì thấy thôi, một người đàn ông trưởng thành như anh còn sợ bị thiệt thòi à?” Kiều Như Ý không những không lùi ra ngoài, còn đường hoàng bước tới, quan sát anh từ trên cao, nhìn hết không còn sót chỗ nào.
Hành Lâm thì uể oải nhìn cô, trong ánh mắt ấn chứa một ngọn lửa.
Kiều Như Ý cúi người, thò tay xuống dưới làn nước, rồi sửng sốt, “Nước lạnh quá vậy!”
Hành Lâm “ừm” một tiếng.
Kiều Như Ý chép miệng hai tiếng, thu tay về rồi đứng thẳng lên, “Anh lại đang tu luyện dị giáo gì đây?”
Hành Lâm cười, “Ngày nào em cũng lượn lờ trước mắt tôi mà lại nói tôi tu luyện dị giáo?”
Kiều Như Ý nhướng mày, đưa mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới một lượt, “Có người tử tế nào đi tắm còn mặc đồ không?”
Xem phim truyền hình nhiều quá rồi phải không.
Hành Lâm gác hai tay lên thành, kéo phẳng lớp áo ướt đẫm trên ngực xuống, để lộ cả một khoảng cơ ngực rắn chắc.
Anh nói, “Đoán là kiểu gì em cũng tới nên tôi mặc kín một chút.”
Kiều Như Ý cười hờ hờ hai tiếng, ý gì đây?
Hành Lâm từ tốn bổ sung thêm một câu, “Dù sao thì, tôi cũng từng bị cưỡng hôn.”
Ăn với chả nói.
Kiều Như Ý không những không ngại mà còn bước nhẹ lên trước, vòng ra sau lưng anh. Hành Lâm không biết cô định làm gì, hơi nghiêng mặt, mỉm cười chờ đợi.
Anh thấy Kiều Như Ý cúi người xuống chút nữa, góc nghiêng hờ hững như muốn chạm vào má anh, “Hành Lâm…”
Giọng cô như đang thở dài.
Lại giống như một con sâu mọc chân, bò nhanh vào trong tai Hành Lâm.
Cả người Hành Lâm căng ra.
“Em hôn anh đấy, sao hả, anh không vui?” Giọng cô như ngậm một nụ cười.
Hành Lâm nín thở, bàn tay lớn đang gác trên thành vô thức nắm chặt lại, cảm giác nóng rực quen thuộc trong phút chốc lại ập tới, cả một thùng nước lạnh thế này mà có vẻ cũng không có nhiều tác dụng.
Hỏi xong câu ấy, Kiều Như Ý cũng không vội rời đi. Cô vẫn giữ khoảng cách mờ ám, hơi nghiêng má, mắt hướng thẳng vào một bên mặt của anh.
Có thể trông thấy rõ yết hầu của anh dịch chuyển, một độ cong sắc bén và gợi cảm.
Đôi mắt Kiều Như Ý nóng ran lên, cô bất giác đưa tay chạm vào yết hầu của anh, một ham muốn chưa từng có trồi lên từ trong lòng đang tác oai tác quái.
Nhưng khi đầu ngón tay cô chỉ vừa chạm vào, Hành Lâm đã giơ tay giữ chặt lấy cổ tay cô, xúc cảm lạnh giá kích thích khiến cô rùng mình.
Động tác ấy chợt giúp cô tỉnh táo lại không ít, cũng kinh ngạc nhận ra ban nãy mình đã nổi “tà ý” với Hành Lâm.
Cô định giãy ra, nào ngờ Hành Lâm đã theo đà ôm chặt lấy eo cô rồi thu mạnh tay về. Một giây sau, toàn bộ cơ thể cô bị anh kéo xuống thùng gỗ.
Hết chương 133
Chia sẻ cùng tôi nhé…