
Hành Lâm thương tích đầy mình, nụ cười nơi khóe miệng khá nhạt nhòa. “Dĩ nhiên ta không thể giết được ngươi, và ngược lại, ngươi cũng không giết được ta.”
Anh chống dao đứng dậy, tia sáng màu xanh băng thấm vào tận sâu trong đôi mắt. Hai con dao đi săn giống y hệt nhau đều phát ra những tiếng leng keng rất khẽ, hàn quang lạnh ngắt, rất hợp với bầu không khí giương cung bạt kiếm trước mắt.
“Ta không muốn động thủ với ngươi, kết cục hai bên cùng thiệt hại là điều mà Tào Lộc Sơn đang mong muốn.”
Ánh mắt Nguy Chỉ lạnh hẳn đi, “Ta sẽ không để ngươi giết Tào Lộc Sơn. Cứ giao nó cho ta, ta đảm bảo sẽ trông coi nghiêm ngặt.”
Nghe xong, Hành Lâm bật cười.
Nụ cười ấy mang ý mỉa mai rõ ràng, “Nếu ngươi trông chừng được Tào Lộc Sơn, tại sao nó lại ở trong tay ta?”
Nguy Chỉ: “Đây không phải là lý do ngươi được giết nó.”
“Việc làm của ta chẳng dính dáng gì tới hiện tại, cũng chẳng liên quan gì tới ngươi, thế nên, tránh ra.” Hành Lâm không muốn nhiều lời, giọng lạnh hẳn đi.
Lần này, tới lượt Nguy Chỉ cười chế giễu, “Hành Lâm, ngươi đang tự lừa mình lừa người.”
Hành Lâm hơi chau mày lại.
Nguy Chỉ lạnh lùng nói, “Nếu ngươi vẫn cố chấp làm theo ý mình, thì đừng có trách ta.”
Hắn vừa dứt lời, con dao trong tay đã tức tốc phóng ra.
Hành Lâm cũng lấy con dao đi săn để chặn lại, nào ngờ Nguy Chỉ đổi hướng, vung vạt áo dài, lợi dụng độ sắc của lưỡi dao để đâm thẳng về phía cổ tay Hành Lâm.
Một nguồn sức mạnh dội tới, Hành Lâm buông tay, chiếc bánh vàng đột ngột xoay tròn trong không trung. Bóng đen bên trong liều mạng giãy giụa, như thể không muốn từ bỏ dù chỉ là một nửa cơ hội trốn thoát.
Nguy Chỉ gắng sức giật lấy, Hành Lâm thân thủ nhanh lẹ, lấy dao đi săn chống đỡ, khiến Nguy Chỉ chưa được như ý nguyện.
Một cơn gió tanh lạnh lẽo cuộn lên từ một nơi tận sâu bên trong Tế Đàn Vô Tướng, là mùi đất cát trộn lẫn mùi máu. Bóng hình Nguy Chỉ đồng thời ẩn hiện trên cả ba mươi sáu mặt lăng kính, như một hồn ma. Trong lúc tay áo thùng thình màu đen sẫm bay lượn, lưỡi dao với tia sáng màu xanh băng đâm thẳng về phía Hành Lâm.
Hắn không có ý định làm Hành Lâm bị thương, chỉ có một mục đích là chiếc bánh vàng đang lơ lửng trong không trung.
Hành Lâm ngửa mặt xoay hông né tránh lưỡi dao, mái tóc đen nhánh quét qua mặt gương. Nguy Chỉ nhảy vọt ra từ trong lăng kính, ngàn vạn mặt gương của tế đàn nứt vỡ ngay sau đó.
Lưỡi dao dồn thẳng về phía Hành Lâm, con dao đi săn trong tay Hành Lâm cùng tần số với con của Nguy Chỉ, khi chạm vào nhau, hàn quang chói mắt.
Chiếc bánh vàng bị giành giật qua lại giữa hai con người, khi va đụng vào lăng kính, toàn bộ Tế Đàn Vô Tướng sẽ méo đi, xung quanh hỗn độn, tầm nhìn mơ hồ bất định. Cả hai giao đấu giữa bão cát rợp trời cùng bụi tung mù mịt.
Hành Lâm xoay người đá vỡ ba ảo ảnh. Khoảnh khắc mũi hài của anh ngoắc được vào bánh vàng, Nguy Chỉ lợi dụng lăng kính, một chuôi dao bỗng hóa thành sáu chuôi dao. Nơi nào lưỡi dao lướt qua, nơi ấy mọi méo mó và hỗn độn đều bị chém vỡ tan.
Hành Lâm đột ngột dùng tay không nắm chặt bản thể của con dao đi săn, năm chuôi dao còn lại lần lượt tan tành như bong bóng, anh giật lại được chiếc bánh vàng.
Thấy vậy, Hành Lâm cười dài, hợp nhất những ảo ảnh vừa bị Hành Lâm đánh tan lại, ghì mạnh tay. Giây phút mũi dao chạm vào bề mặt của chiếc bánh vàng, toàn bộ Tế Đàn Vô Tướng bỗng dưng im phăng phắc, những tiếng gào rú đau khổ từ bốn phương tám hướng đều bay đi đâu mất.
Cả hai giằng co ở một khoảng cách cực kỳ ngắn ngủi, gương mặt đối phương hiện lên trong đồng tử của mỗi người.
Bánh vàng rung lên khi bị hai nguồn sức mạnh cùng chèn ép, bóng đén ở giữa chỉ càng giãy giụa đau đớn hơn. Du Quang của Tào Lộc Sơn đã chuẩn bị phá kén ra ngoài.
“Vì một mục đích cá nhân mà ngươi định giết Du Quang, danh không chính ngôn không thuận, hậu quả thế nào, ngươi biết rất rõ.” Nguy Chỉ cất giọng trầm trầm, “Quy tắc của Cửu Thời Khư là một khi Du Quang tàn sát bừa bãi, chủ nhân có quyền truy bắt, không có quyền giết chóc.”
Khóe miệng Hành Lâm khẽ nhếch lên, “Nguy Chỉ, vậy một khi Du Quang nuốt cả chủ nhân thì sao?”
Nguy Chỉ sững người, “Cái gì?”
Hành Lâm bỗng phất tay áo rộng, con dao đi săn găm mạnh xuống bánh vàng, “rắc” một tiếng, bánh vàng vỡ vụn, ngay sau đó bóng đen cũng bổ nhào ra ngoài.
Du Quang phát ra những tiếng rít chói tai, giống hệt một con thú mất kiểm soát, trăm ngàn gương mặt đồng thời méo mó, gào lên trong điên loạn…
“Hành Lâm! Ta giết ngươi!”
Du Quang phẫn nộ, trong phút chốc hóa thành hàng trăm hàng ngàn sợi cát đen, chớp mắt cát đen lại biến thành những mũi dao nhọn hoắt, đồng loạt hướng thẳng về phía Hành Lâm.
Từ lúc Hành Lâm cưỡng chế thả Du Quang ra, tới khi Du Quang hóa thành dao lao tới, tất cả đều xảy ra quá nhanh.
Nguy Chỉ như choàng tỉnh khỏi cơn bàng hoàng, vội vàng ra tay ngăn cản, “Cẩn thận!”
Một giây sau, hắn bị Hành Lâm đẩy ra ngoài. Kế đó, anh vung tay áo, con dao đi săn cắm thẳng trước mặt Nguy Chỉ, vạn trượng ánh sáng hóa thành một bức tường không thể vượt qua, dù Nguy Chỉ có sốt ruột đến mức nào cũng vô ích mà thôi.
Hành Lâm thì đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, hai tay trống không, chỉ chờ đợi khoảnh khắc Du Quang tập kích mình.
Nguy Chỉ khẽ gào lên, “Nếu bị thương vì Du Quang, ngươi sẽ hóa cát!”
Từ đầu tới cuối, Hành Lâm không hề suy suyển, ánh mắt cực kỳ quyết đoán và tuyệt tình.
“Muốn ta chết ư? Ngươi chết thì có!” Tào Lộc Sơn giận dữ gào lên, giọng cũng biến hóa vô cùng, như hòa trộn cả giọng đàn ông, đàn bà, người già, người trẻ.
Lưỡi dao sắc nhắm thẳng về phía lồng ngực của Hành Lâm, sát khí đằng đằng.
Đúng vào lúc cơ thể của Hành Lâm sắp sửa bị xuyên thủng, bóng một con dao tức tốc lao tới, bất ngờ ngăn cản lưỡi dao sắc kia khi nó chỉ còn cách trái tim Hành Lâm vài phân.
Hành Lâm thảng thốt, quay đầu lại thì đối mặt với bóng hình Kiều Như Ý.
Kiều Như Ý nhanh lẹ nắm chặt chuôi dao, xoay tay thật mạnh. Con dai với hàn quang thoáng hiện vừa trở mặt liền được phóng mạnh ra ngoài khiến lưỡi dao do Du Quang hóa thành chợt tan thành cát đen.
Cát đen dần dần tụ lại giữa không trung, quá trình ấy rõ ràng rất đớn đau.
Kiều Như Ý chứng kiến toàn bộ và đã thấu hiểu trong phút chốc.
Khi Du Quang phân thân, không thể nói là không đau đớn, nhất là ban náy khi nó định giết Hành Lâm, ắt hẳn nó cũng đã ôm suy nghĩ “vạn kiếp bất phục”.
Một khi ý đồ tìm đến cái chết bị chặn ngang thì khi dần dần khôi phục lại nguyên dạng cũng đau khổ không kém.
Cô không thu Côn Ngô về.
Mặc dù Côn Ngô không thể làm Tào Lộc Sơn tổn thương, nhưng hoàn toàn đủ sức tấn công, chống trả lại nó.
Thăng Khanh không còn cuộn người trên cổ tay cô mà gần như đứng thẳng trên bả vai cô, nhìn trân trân vào Du Quang giữa không trung.
Nét mặt của Hành Lâm chỉ có thể hình dung bằng hai chữ thảng thốt. Anh nhìn cô đăm đăm, “Sao em có thể…”
Ngay cả Nguy Chỉ cũng đứng hình, mặc dù đeo mặt nạ, nhưng cũng tưởng tượng ra được hắn khó tin dường nào.
Kiều Như Ý cười, “Sao hả? Anh tưởng anh giữ chân được Thẩm Xác là em hết cách à?”
***
Trước khi hành động, Hành Lâm sẽ báo với Thẩm Xác, đây là chuyện chắc như đinh đóng cột. Đồng thời, anh sẽ hạn chế Thẩm Xác đưa tin cho Kiều Như Ý, đây cũng là điều chắc chắn phải xảy ra.
Về điểm này, Hành Lâm đã nói ra đáp án khi dẫn Thẩm Xác đi một vòng quanh quán trà. Hành Lâm dùng hành động để nói cho Kiều Như Ý biết, cô đang suy nghĩ gì anh nắm rất rõ.
Nhưng, anh đã thật sự nắm rõ chưa?
Kiều Như Ý tỉnh chuẩn được suy nghĩ của Hành Lâm, cũng nhìn ra được kế hoạch lung lạc lòng người của anh, tất cả đều phát triển theo đúng dự tính của cô.
Tối đó, Kiều Như Ý lấy an nguy của Hành Lâm ra thuyết phục Thẩm Xác, biến anh ấy trở thành “tai mắt” của mình, nhưng cả hai cũng hiểu quá rõ Hành Lâm.
Sau một hồi thương lượng, Thẩm Xác khá băn khoăn, “Tôi sẽ thông tin tới cô như thế nào? Một khi hành động, ắt hẳn Hành Lâm cũng sẽ hạn chế hoạt động của tôi.”
Kiều Như Ý rút một vật ra từ trong túi áo, đưa cho Thẩm Xác. Thẩm Xác nhận lấy và ngắm nghía thật kỹ. Nó giống như một cái còi, được làm từ một đốt tre, ngoại hình cực kỳ đơn giản.
Cô nói với Thẩm Xác, đây là còi định hồn, trông xấu ma chê quỷ hờn vậy thôi, thực chất lại là một cây còi có thể thức tỉnh ý thức của Thăng Khanh.
“Bình thường Thăng Khanh rất cảnh giác, không cần dùng đến cây còi này. Tôi lo rằng trước khi ra tay với Du Quang, Hành Lâm sẽ can dự tới ý thức của chúng ta. Nếu xảy ra chuyện ấy, anh hãy thổi cây còi này. Chỉ cần Thăng Khanh thức tỉnh, nó sẽ có cách đánh thức tôi.”
Thẩm Xác nắm chặt cây còi trong tay. Bề mặt đốt trúc lành lạnh, trượt tay, không khác gì lớp da của Thăng Khanh cả.
“Cô chỉ cần tôi làm chuyện này thôi ư?”
Kiều Như Ý chỉ cần anh ấy làm đúng chuyện này.
“Không hề là chuyện nhỏ, đây là bước mấu chốt nhất.” Cô nhấn mạnh, “Vì một khi Hành Lâm ra tay với anh, thứ có tác dụng mang tính quyết định chính là cây còi định hồn này.”
Có những lời nghe hoang đường nhưng rất có thể sẽ đúng.
Quả nhiên, Hành Lâm đã “ra tay” với Thẩm Xác.
Khi bão cát đen cuộn lên trong thành Qua Châu, căn nhà nơi họ ở không hề liên quan. Nhưng với tư cách là chủ nhân của Cửu Thời Khư, Hành Lâm có thể cảm nhận được sự hoành hành của Du Quang.
Anh nói với Thẩm Xác: Chấp niệm của Tào Lộc Sơn đã hóa thành Du Quang, trốn ra khỏi Tế Đàn Vô Tướng. Thẩm Xác, tôi phải đi đây.
Anh dặn dò lại Thẩm Xác một lần nữa: Một khi Tào Lộc Sơn chết, ảo ảnh sẽ không còn tồn tại. Sau khi cả nhóm trở về quán cà phê, Thẩm Xác nhất định phải sắp xếp ổn thỏa cho tất cả mọi người.
Ba người nhóm Kiều Như Ý bắt buộc phải rời khỏi huyện Qua, rời xa hành lang Hà Tây. Còn Chu Biệt, Thẩm Xác phải đích thân đưa cậu về nhà họ Chu, từ nay về sau không được trở lại huyện Qua nữa.
Còn về Thẩm Xác…
Hành Lâm cười nói, “Hai chúng ta còn phải đặc biệt dặn dò nữa ư? Gặp nhau là nhờ duyên phận, bao nhiêu năm rồi vẫn như vậy còn gì?”
Thẩm Xác im lặng rất lâu, hỏi ngược lại anh ấy, “Thật sự là nhờ duyên phận sao?”
Có thứ gì ánh lên tận sâu trong đôi mắt Hành Lâm. Anh nói: Đương nhiên rồi.
Từ đầu tới cuối, Thẩm Xác không nhếch môi cười nổi. Anh ấy nhìn Hành Lâm và hỏi anh, “Vậy cậu nói cho tôi biết đi, chúng ta còn cơ hội gặp lại nhau không? Mối duyên này liệu còn tồn tại nữa hay thôi?”
Hành Lâm nhìn anh ấy, không thể nhìn ra những cảm xúc giấu đằng sau nét mặt bình thản. Anh giơ tay vỗ vai Thẩm Xác, đáp một câu, “Thẩm Xác, hãy tin tôi.”
Miệng thì nói hãy tin mình, nhưng khi hành động thực tế, anh tuyệt đối quyết đoán và tàn nhẫn.
Trong căn nhà có một loài thực vật được đặt tên là Sở Tướng, bình thường khi không nở hoa thì âm thầm, lặng lẽ, thậm chí nhìn bề ngoài không khác gì cỏ dại. Song một khi hoa nở sẽ tỏa mùi thơm ngào ngạt, màu hoa cực kỳ diễm lệ, giống hệt như loài hoa bỉ ngạn mọc trên đường xuống “hoàng tuyền”.
Sở Tướng, được lấy từ câu nói “Phàm là những gì có hình có tướng đều là hư vọng”*.
*Câu nói trích từ Kinh Kim Cang, một trong những bài kinh quan trọng nhất của Phật giáo Đại Thừa, có thể hiểu là: Mọi sự vật, hiện tượng đều do duyên hợp mà thành, không có gì là vĩnh cửu. Chúng ta thường đau khổ vì cố chấp với “tướng” (bề ngoài, danh vọng, thân xác) mà quên rằng bản chất của chúng luôn thay đổi (vô thường). Khi nhận ra mọi hình tướng đều là “hư vọng”, lòng sẽ bớt khúc mắc, từ đó đạt được sự tự tại và thông tuệ.
Nhóm của Kiều Như Ý không chú ý mấy tới loài hoa này, ngay cả Thẩm Xác dù sống trong nhà cũng chưa từng để ý. Cho đến một đêm nọ, Sở Tướng nở hoa, mùi hoa thoang thoảng bay lượn vào từng ngóc ngách trong nhà.
Hành Lâm nói, Sở Tướng cảm nhận được Cửu Thời Khư. Cửu Thời Khư có điểm khác thường, Sở Tướng sẽ nở hoa, hương hoa sẽ có tác dụng mê hoặc.
Mùi hương ấy có tác dụng với nhóm của Kiều Như Ý, nhưng riêng Thẩm Xác thì không.
Thẩm Xác nói với Hành Lâm: Nếu cậu phải mạo hiểm, tôi sẽ mạo hiểm cùng cậu. Kiều Như Ý và mọi người đều trưởng thành cả rồi, dù có trở về hiện thực, họ cũng chăm sóc tốt được cho bản thân.
Kết quả, Hành Lâm lại dùng lưỡi dao đi săn sai khiến một lượng lớn tản du vây kín cửa rra vào, ngăn cản Thẩm Xác rời khỏi phòng.
Ban đầu khi trông thấy Tản Du, Thẩm Xác nào có sợ hãi gì, còn cười khinh khỉnh nói: Hành Lâm, cậu nghĩ tôi yếu ớt lắm hả?
Hành Lâm chỉ cười cười, không nói năng gì.
Thẩm Xác cũng thật sự không coi đám tản du ra gì, giơ chân định đá bay chúng ra ngoài, kết quả lại rú lên một tiếng, vội vàng rụt chân về.
Khi nhìn lại thì mắt cá chân đã đỏ bừng, đau đớn, bỏng rát. Anh ấy chỉ vừa thò chân ra đúng một giây, nếu thật sự phải “lội” qua cả đám tản du, e rằng đôi chân không còn nữa.
Hành Lâm nói nghe mới ứa gan: “Trông chúng nhỏ bé vậy thôi, nhưng thích gặm chân người. Nếu cậu không sợ cũng có thể chơi đùa với chúng một chút.”
Thất đức quá thể.
Chỉ đơn giản là gặm chân thôi sao?
Trước khi ra khỏi cửa, Thẩm Xác lại hỏi Hành Lâm một câu, “Kiều Như Ý… Cậu muốn nhắn nhủ gì với cô ấy không?”
Khi ấy, Hành Lâm đứng đực tại chỗ rất lâu, rồi khẽ nói, “Nhắn với cô ấy rằng hãy quên tất cả mọi chuyện xảy ra ở huyện Qua, gắng sống cho hiện tại.”
Hành Lâm đã quá tự tin.
Tự tin tới mức hoàn toàn không ngờ rằng Kiều Như Ý lại có phương án dự phòng.
Sau khi Hành Lâm đi khỏi, thật ra ở trong phòng Thẩm Xác đã suy nghĩ rất lâu. Anh ấy không hy vọng Hành Lâm xảy ra chuyện, nhưng đồng thời cũng lo lắng Kiều Như Ý sẽ “được ăn cả, ngã về không” một phen.
Anh ấy cảm giác thật ra Kiều Như Ý và Hành Lâm là cùng một loại người, làm việc dứt khoát đến tàn nhẫn, có thể bất chấp tất cả để đạt được mục đích.
Tản du tụ lại thành một dòng sông trước cửa, ánh sáng màu vàng kim cực kỳ chói mắt.
Cuối cùng, Thẩm Xác vẫn lần mò tìm ra cây còi định hồn. Anh ấy đi ra trước cửa sổ, đang định rướn người ra thì một đám tản du nhào tới. Anh ấy kịp thời rụt người lại mới tránh được khả năng bị hủy hoại dung nhan.
Cây còi định hồn này thổi lên… mà không có động tĩnh gì.
Thẩm Xác bàng hoàng thổi vài lần, thổi kiểu gì cũng không nghe thấy âm thanh. Suy nghĩ đầu tiên chính là: Bị ẩm ư?
Suy nghĩ thứ hai là: Toi rồi, Hành Lâm phải làm sao?
Nhưng thực tế là, Thẩm Xác không biết rằng âm thanh của còi định hồn rất đặc biệt, chỉ dùng đối với Thăng Khanh, thế nên các bước sóng chỉ nằm trong phạm vi mà Thăng Khanh có thể nghe được, còn con người thì không.
Thế nên khi còi định hồn vang lên, Thăng Khanh ở đầu bên kia hành lang lập tức có phản ứng. Nó choàng tỉnh giấc khỏi cơn ngủ mê mệt, thấy ý thức của Kiều Như Ý rã rời bèn há miệng cắn mạnh cô một cái.
Cú cắn này thực sự không nhẹ.
Bắt nguồn từ lời dặn dò trước đó của Kiều Như Ý dành cho Thăng Khanh.
Cô đã một lần vừa chân thành vừa nghiêm túc nói với Thăng Khanh rằng: Nếu thấy cô ngủ mê man không tỉnh thì bắt buộc phải cắn cho cô tỉnh.
Ban đầu, Thẳng Khanh không đoái hoài tới cô, bày ra cái vẻ “Chị nói cái gì, em không nghe thấy”. Về sau, cô phải đánh nó “ba tấc”, nó mới chịu nghiêm túc nghe cô nói.
Kiều Như Ý nói: Thăng Khanh, nhớ rõ, chuyện này rất quan trọng.
Cứ như thế, Kiều Như Ý bị Thăng Khanh đánh thức. Khi ra khỏi nhà, đầu cô vẫn còn nhức căng, nhưng may thay sau khi đứng hóng gió một lúc bên ngoài, cô đã tỉnh táo hẳn.
Chủ yếu là mùi hương của hoa Sở Tướng vẫn còn đang vượt tường thoát ra ngoài.
Thẩm Xác cũng đòi đi theo, đây là điều kiện để anh ấy giúp cô nên Kiều Như Ý đã đồng ý.
Có điều, sau khi nhìn thấy “dòng sông” vàng óng ánh kia, cô khó xử ra mặt, “Trông thế này có khác gì cả dòng sông Ngân rơi xuống trước cửa không? Hay là anh ở lại nhà?”
Thẩm Xác sốt sắng, hoảng hốt, “Đừng hòng nuốt lời nhé, tôi biết cô đối phó được với chúng?”
Vì sao lại biết ư?
Thẩm Xác chỉ thuần đoán mà thôi.
Kiều Như Ý bước lên, xoay tay rút con dao Côn Ngô từ trên eo ra, cười nói, “Thẩm Xác, anh cứ thừa nhận luôn là tôi lợi hại hơn anh là được rồi.”
Thẩm Xác cũng là người biết nhịn vì cái lợi trước mắt, “Cô lợi hại hơn tôi, bỏ xa tôi mấy con phố.”
Câu trả lời này khiến Kiều Như Ý cực kỳ hài lòng. Côn Ngô sáng lên, đám tản du cũng sợ hãi tháo chạy tứ phía. “Dòng sông Ngân” trước cửa khô cạn trong phút chốc.
Sự thật là Kiều Như Ý đích thực cần có người giúp sức. Ngoài Thẩm Xác ra, cô còn đánh thức thêm cả Đào Khương, Ngư Nhân Hữu và Chu Biệt.
Cô nghĩ rất thông suốt, “Tôi là một người sống ích kỷ, lỡ như tôi gặp nguy hiểm, thêm được ai là thêm một người giúp sức. Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, lẽ nào tôi lại để mấy người ở yên trong nhà mà hưởng phúc?”
Nhưng Đào Khương đã âm thầm chia sẻ với Thẩm Xác, “Cô ấy nói phũ vậy thôi, bụng dạ tử tế lắm. Thực chất là cô ấy sợ để lại chúng ta trong nhà, lỡ như xảy ra chuyện gì, cô ấy sẽ không thể lo liệu được.
Hết chương 136
Chia sẻ cùng tôi nhé…