Cửu Thời Khư | Chương 139: Bị phản đòn rồi

Vẻ mặt lo lắng của Hành Lâm đã dịu đi, nhưng cùng với tiếng bước chân đi lên tầng, nét bực dọc trong ánh mắt càng lộ ra rõ ràng hơn, thậm chí còn bùng lên một ngọn lửa phẫn nộ, rất đột ngột.

Theo sau anh là Thẩm Xác và Đào Khương, sau nữa là Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu.

Đào Khương dĩ nhiên khỏi cần phải nói, lo lắng vượt lên tất cả. Biểu cảm của Thẩm Xác thì rất phức tạp, vừa vui mừng vừa lo lắng, nếu quan sát kỹ còn có vài phần ngượng ngập.

Không cần nghĩ cũng biết, chắc chắn anh ấy lại vừa bị Hành Lâm ca cho một bài.

Chuyện đã nằm trong dự kiến.

Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu không nghĩ quá nhiều, thấy Kiều Như Ý vẫn bình an vô sự là vui lắm rồi, liều mạng vẫy tay ra hiệu với cô.

Hành Lâm bước nhanh lên tầng hai, sải bước tiến về phía Kiều Như Ý. Tay chân anh dài ngoằng, một bước của anh có thể đuổi kịp vài ba bước của người khác, kiểu bước đi tạo ra một làn gió vậy.

Nhưng rõ ràng, thứ đập vào mặt không phải là gió, là một ngọn lửa giận dữ.

Ngay cả Bé Chán Nản cũng cảm nhận được bầu không khí nguy hiểm, lục tục bò dậy, không còn vẻ chán chường trước đó, tức tốc bay tới bên cạnh Thăng Khanh, nấp kỹ.

Còn làm Thăng Khanh giật thót một phen nữa.

Kiều Như Ý quan sát Hành Lâm, người đang đi lên, nghĩ bụng: Thế này là giận thật rồi đấy à.

Phải biết, thường ngày Hành Lâm kiêu ngạo, xa cách, tính tình cũng không dễ ưa đấy, nhưng anh tuyệt đối không phải người nóng nảy, cũng không đến mức nổi giận một cách vô duyên vô cớ, cũng là người cảm xúc cực kỳ ổn định.

Nhưng khi một người với cảm xúc cực kỳ ổn định như thế bùng lên ngọn lửa giận dữ thì thực sự rất đáng sợ.

Thế nên, khi Hành Lâm bước tới, Kiều Như Ý không để anh mở lời mà vội vàng mở lời, “Em tìm ra cách giải quyết Tào Lộc Sơn rồi!”

Hành Lâm không ngồi mà nhìn chằm chằm xuống cô, đôi mày hơi cau lại hoàn toàn không thể giãn ra chỉ vì câu nói ấy của cô. Nét mặt anh trông có vẻ bình thản, nhưng tận sâu trong đôi mắt lại như đọng lại một lớp mực tàu, không thể tan ra được, tựa như đám mây đen nặng nề đè xuống vạn vật trước khi bão tuyết kéo tới.

Chỉ riêng ánh mắt ấy thôi cũng đủ khiến Kiều Như Ý cảm thấy áp lực.

Cô lại nói, “Anh hãy tin em, đây là một cách vẹn cả đôi đường, không mất mát một binh một tốt nào của chúng ta.”

Đúng lúc mấy người khác cũng đều đi lên và nghe được toàn bộ những lời Kiều Như Ý nói.

Thẩm Xác tỏ ra cực kỳ tích cực, hỏi ngay lập tức, “Cách gì đấy? Mau nói xem nào.”

Kiều Như Ý liếc nhanh Thẩm Xác và nhìn thấu mọi tâm tư của anh ấy. Có lẽ vì quá sợ Hành Lâm xong xuôi mọi chuyện quay qua tính sổ sẽ rước họa vào mình, anh ấy đã nghĩ thúc đẩy tiến độ mọi chuyện mới là thượng sách.

Trùng hợp thay, đây cũng là mong muốn của Kiều Như Ý.

Cô tự tiện xông vào Tế Đàn Vô Tướng, vốn dĩ đã xâm phạm quy tắc của Cửu Thời Khư. Với tư cách là chủ nhân của Cửu Thời Khư, đừng nói là giận dữ, kể cả Hành Lâm có nổi trận lôi đình với cô ngay trước mặt mọi người cũng thực sự rất bình thường.

Vào lúc này, Thẩm Xác đẩy cho chủ đề tiếp tục phát triển, quả thực có thể tránh được một màn “chỉ trích”.

Đang chuẩn bị nói về chuyện của Tào Lộc Sơn thì tính đi tính lại, tính thế nào lại bỏ sót Đào Khương. Đào Khương ngược lại suy nghĩ rất đơn thuần. Cô ấy chỉ nghe nói qua lời Hành Lâm rằng Kiều Như Ý đã mất tích bên trong Tế Đàn Vô Tướng, con tim thấp thỏm chẳng yên, không còn tâm trạng gì khác ngoài lo lắng.

Thế nên cô ấy không cùng một dòng suy nghĩ được với Thẩm Xác mà rảo bước tiến tới, giữ chặt lấy Kiều Như Ý, quan sát kỹ một lượt từ trên xuống dưới, vẻ mặt căng thẳng, “Cậu sao rồi? Có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không? Hay có chỗ nào đó bất thường không?”

Xong, thế là lại vòng về rồi.

Kiều Như Ý choáng váng đầu óc, nhưng cũng không thể trách Đào Khương, trông cô ấy thật sự là sợ chết khiếp rồi.

Thẩm Xác ở bên cạnh thầm thở dài một tiếng.

Kiều Như Ý giữ Đào Khương lại, ý bảo cô ấy hết sức yên tâm, “Chẳng phải mình vẫn đang ở yên đây sao? Đừng lo lắng gì nữa.”

Đào Khương vẫn không yên tâm được, “Nhưng mà sao lại xảy ra chuyện này chứ?”

Kiều Như Ý không thể kể rõ đầu đuôi ngay được. Từ ngày rơi vào ảo ảnh đến giờ, mọi chuyện xảy ra dường như đều tách rời logic thông thường.

“Đây là sự sắp xếp của ông trời chăng.” Cô cười nói.

Đào Khương thấy cô cũng không giống như có chuyện gì thì mới thở phào nhẹ nhõm, giơ tay đấm mạnh lên vai cô một cái, “Lần sau cậu còn như vậy, mình sẽ tuyệt giao với cậu! Coi như không có người bạn như cậu!”

Kiều Như Ý ôm chặt bả vai, đau đớn nhe răng, “Không phải chứ, đại tỷ. Cậu mạnh tay quá đấy!”

Đào Khương còn định nói gì nữa thì nghe thấy Hành Lâm trầm giọng hỏi, “Vết thương thế nào rồi?”

Đào Khương giật mình, “Vết thương?”

Kiều Như Ý cũng không ngờ được Hành Lâm lại hỏi về chuyện vết thương, nhất thời quên cả trả lời. Hành Lâm quan sát thấy hết mọi phản ứng của cô, bất ngờ kéo tay cô qua, kiểm tra lòng bàn tay trước đó từng bị Côn Ngô cứa qua.

Không có vết thương.

Trên lòng bàn tay không có một vết cứa hay xước xát nào, nói chi tới vết máu.

Hành Lâm sửng sốt, hết nhìn cô lại nhìn lòng bàn tay của cô, cuối cùng một lần nữa nhìn về phía Kiều Như Ý, “Sao có thể?”

Khi ấy anh đã trông thấy rất rõ ràng, một vết thương sâu như vậy khiến cả lòng bàn tay đều bị nhuộm đỏ màu máu.

Đào Khương không hiểu Hành Lâm cứ ngắm nghía lòng bàn tay của Kiều Như Ý mãi để làm gì, cô ấy cũng quan sát theo một chút, tỏ vẻ khó hiểu, “Chỗ này… có vết thương sao?”

Cô ấy ngước mắt nhìn Hành Lâm, rồi lại hướng ánh mắt sang Thẩm Xác và mọi người, ý tứ đã quá rõ ràng.

Thẩm Xác và hai người còn lại cũng ngó nghiêng. Đâu có vết thương nào nhỉ.

Kiều Như Ý rút tay về, nhìn lên Hành Lâm, “Từ lúc em và Tào Lộc Sơn lạc ở trong đó đã không còn thấy vết thương nữa rồi.”

Nói rồi, cô cười gượng hai tiếng, “Anh xem, thần kỳ quá phải không, Hành Lâm?”

Những cảm xúc không vui tích tụ lại trên đôi mày rậm của Hành Lâm cuối cùng cũng bộc phát, “Kiều Như Ý, mạng sống của em không đáng tiền sao? Chỉ là một Du Quang mà thôi, bất luận gặp phải chuyện gì cũng đều do nó gieo gió gặt bão, em có cần mạo hiểm vì Tào Lộc Sơn không?”

Tuy không gào thét ầm ĩ nhưng tông giọng hơi cao lên của anh cũng đủ nghiêm nghị rồi.

Nghe xong, Kiều Như Ý bỗng dưng chẳng thấy sợ hãi cơn giận của Hành Lâm, ngược lại còn thấy ngứa ngáy trong tim. Cô những tưởng anh sẽ trách cứ cô vì đã làm trái quy tắc của Cửu Thời Khư, cố ý đi vào Tế Đàn Vô Tướng, nào ngờ anh chir lo lắng cho an nguy của cô.

“Hành Lâm,” Giọng cô mềm nhũn, đôi mắt ánh lên nụ cười, “Em từng nói với anh rồi, em xót nhất là mạng sống, thế nên sao lại nghĩ mạng của bản thân không đáng giá chứ? Không chỉ mạng sống của em mà mạng sống của mỗi người ở đây đều rất đáng quý. Ví dụ như anh, Hành Lâm, em không tin anh chưa từng nghĩ đến hậu quả tồi tệ nhất, bằng không sẽ không để mọi người mất đi ý thức, càng không gửi gắm gì đâu, phải không.”

Ngoại trừ Thẩm Xác, ba người còn lại đều thảng thốt nhìn Hành Lâm, trong đó cảm xúc của Chu Biệt là kích động nhất, “Anh à! Sao anh có thể lừa bọn em!”

Chẳng phải đã nói không có nguy hiểm gì sao?

Cậu chỉ nghĩ mình đã ngủ say như chết, chưa từng nghĩ hóa ra Hành Lâm đã động chân động tay.

Ngư Nhân Hữu trước nay không phải là người thích đắc tội với ai, nghe xong câu này, tâm lý cũng không còn thoải mái nữa. “Hành Lâm, chúng tôi là trẻ con ba tuổi sao? Phải, chúng tôi một là không có con dao đi săn, hai là không giỏi võ bằng anh, nhưng đông người thì cũng thêm nhiều sức mạnh chứ! Chúng ta cùng ngồi lại nghĩ cách cũng tốt hơn một mình anh đơn thương độc mã, anh thật chẳng coi chúng tôi ra gì!”

“Tôi không…”

“Anh không cái gì? Ngư đại ca nói đúng lắm. Rõ ràng là anh có ý định như thế, cảm thấy em và mọi người cũng chẳng giúp được gì, nên thà không nói cho rồi.” Chu Biệt ngắt ngang lời anh, giọng đầy phẫn nộ, “Nếu Như Ý không kịp thời xuất hiện, anh nói thử xem, hậu quả sẽ thế nào?”

Hành Lâm khó xử ra mặt, “Anh không có ý xem thường các cậu…”

“Nhưng sự thật là,” Lần này tới lượt Đào Khương mở lời, một lần nữa ngắt lời Hành Lâm, “Nếu anh thật sự gặp nguy hiểm, thì quả thực lần này Như Ý đã cứu anh một mạng.”

“Không sai, nếu không có Như Ý, có thể anh đã nghẻo lâu rồi!” Thẩm Xác bực dọc.

Thẩm Xác đứng cạnh thực sự không nhịn được nữa, quay đầu đi, chỉ sợ sẽ cười phá lên.

Bên này, Hành Lâm có trăm cái miệng cũng khó mà biện hộ được, một lúc lâu sau mới dở khóc dở cười nói, “Khoan đã, mấy người có phân biệt được cái gì là chính, cái gì là phụ không? Tôi đang nói hành vi bất chấp nguy hiểm như thế của Như Ý là không thỏa đáng, mấy người ‘tập trung hỏa lực’ tấn công tôi là có ý gì?”

Chu Biệt xua tay, “Giống nhau được sao? Như Ý đang tích cực giải quyết vấn đề! Không có Như Ý, có thể cả đời này chúng ta sẽ phỉa sống trong day dứt!”

Hành Lâm há hốc miệng, “Cũng không đến mức…”

Ngư Nhân Hữu hùa theo, “Không sai. Tổ tông nhà tôi làm việc gì cũng đều có lý do chính đáng cả. Cô ấy làm như vậy chắc chắn là có nguyên nhân.”

Ban nãy Đào Khương quá sốt sắng, nhưng khi bình tĩnh lại, cô ấy lại lý trí hơn Chu Biệt và Ngư Nhân Hữu nhiều.

Cô ấy hắng giọng, “Trong chuyện này, hai người ai cũng đều có lỗi cả. Tôi có thể hiểu là cả hai đều suy nghĩ cho đối phương, nhưng Ngư Nhân Hữu nói đúng lắm, chúng ta là một nhóm, khi có cái đầu và sức mạnh của tập thể thì không gì là không thể giải quyết được.”

Cả hai đều bị “phê bình” một lượt, sau đó cô ấy lại đưa ra một ý kiến tinh túy…

Suy nghĩ cho nhau.

Cả Hành Lâm và Kiều Như Ý đều đã nghe thấy, nhất thời không hiểu sao đều không biết phải phản bác thế nào. Hai người đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt Hành Lâm trông khá gượng gạo.

Kiều Như Ý hắng giọng, “Hành Lâm, em không còn là trẻ lên ba, trước khi làm chuyện gì đều sẽ cân nhắc. Nếu chuyện này không đáng để em mạo hiểm, em tuyệt đối sẽ không lãng phí dù chỉ một chút. Anh có sự đắn đo của mình, em hiểu. Nhưng anh đã hứa với em, sau đó lại nuốt lời thì em không thể chấp nhận cách cư xử ấy. Dù anh có xuất phát từ mục đích gì.”

Bị cô nói một tràng, Hành Lâm càng xấu hổ hơn. Anh giơ tay lên xoa xoa mũi, trông rất bối rối. Thẩm Xác quan sát thấy cảnh này, lòng sáng tỏ như gương.

Có thể nói, anh ấy là một người tương đối hiểu Hành Lâm. Hành Lâm thường ngày kiệm lời vậy thôi, nhưng tính cách vừa hoang dã vừa dữ dội, đã nói một là không nói hai, về bản chất là một người cực kỳ mạnh mẽ, khi đã quyết định chuyện gì thì không ai có thể thay đổi được.

Chí ít, bản thân Thẩm Xác chưa bao giờ thuyết phục được Hành Lâm. Trước nay khi ở cạnh này, Hành Lâm luôn là bên mạnh. Anh ấy cứ tưởng rồi ai cũng sẽ như vậy, nào ngờ…

Quả nhiên là “đạo cao một thước, ma cao một trượng”.

Hành Lâm thích hợp với người nào làm ngược lại ý của anh, như thế mới xử lý được tính khí khó chiều của anh. Kiều Như Ý là một cô gái luôn bình tĩnh đối mặt với mọi chuyện, có suy nghĩ của riêng mình, còn mang tinh thần không cần thể diện. Hành Lâm bị cô nắm thóp cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.

Thấy Hành Lâm không còn lời nào để phản bác, Kiều Như Ý lại khẽ khàng bổ sung thêm một câu, “Hành Lâm, anh đã quên gánh vác tất cả mọi áp lực, mang danh nghĩa vì muốn tốt cho một ai đó, trông có vẻ trách nhiệm, thực chất anh sẽ chỉ càng khiến tâm lý của đối phương thêm nặng nề. Mọi người đều đã trưởng thành, bản năng của chúng ta là né cái hại, gần cái lợi. Anh nên trao quyền lựa chọn đối phương, bằng không…”

Cô nói một tràng dài, nói được nửa chừng ở câu cuối cùng thì dừng lại.

Hành Lâm đã hiểu ý tứ của cô, thấy cô không vui bèn hỏi, “Bằng không thế nào?”

“Bằng không…” Kiều Như Ý cười phá lên, “sẽ là thích làm cha thiên hạ.”

Ở bên kia, Thẩm Xác thực sự không nhịn nổi, phì cười thành tiếng. Hành Lâm phóng về phía anh ấy một ánh mắt, Thẩm Xác lập tức im bặt, hắng giọng, coi như không có chuyện gì xảy ra.

Hành Lâm quay đầu lại, sau một hồi bị nói cũng chẳng còn giận dữ gì nữa, cười nói, “Vị của cha là vị thế nào?”*

*Nguyên gốc câu nói của Kiều Như Ý trong tiếng Trung là: Vị của cha rất nặng.

Kiều Như Ý mím môi cười. Cô thích hình dung như vậy đấy.

“Như Ý.” Hành Lâm gằn mạnh giọng hơn một chút, “Em cũng như vậy.”

Nghe xong, Kiều Như Ý ngẩn người,

Những người khác cũng đều đứng hình cả. Như vậy cái gì? Nói cô thích làm cha thiên hạ ư?

Khi Hành Lâm nói tiếp, trong ánh mắt đã có đôi chút ngượng ngập. “Tôi không cần em bù đắp gì cả, sau này đừng có suy nghĩ như thế nữa.”

Kiều Như Ý “hả” một tiếng. Hóa ra anh muốn nói đến chuyện này.

“Khi đó em…”

Đó chỉ là kế sách tạm thời, cô không thật sự nghĩ theo hướng đó. Nhưng đáng nhẽ cô cũng không nên nói ra câu đó, rõ ràng anh đã coi là thật.

Thấy Hành Lâm cứ nhìn mình như đang đợi cô nói tiếp, cô ngẫm nghĩ một chút rồi đổi giọng, “Được, em hiểu rồi.”

Ánh mắt nặng nề của Hành Lâm bấy giờ mới dịu đi một chút.

Song, Đào Khương cùng mọi người thì chẳng hay biết đã xảy ra chuyện gì, ai nấy đều nhìn hai người họ với vẻ mặt tò mò.

Hành Lâm dĩ nhiên sẽ không nói, Kiều Như Ý bị họ nhìn chằm chằm, sắc mặt cũng chuyển sang ngượng ngùng.

Thẩm Xác đã “sống dậy”, tiến lên cười hỏi Kiều Như Ý, “Cô đã làm gì Hành Lâm nhà tôi rồi hả?”

Thấy vậy, sao Đào Khương có thể để bạn thân của mình thiệt thòi? Cô ấy kịp thời cãi lại, “Lẽ nào không thể là Hành Lâm nhà anh đã làm gì Như Ý nhà tôi à?”

Logic của Thẩm Xác rất chặt chẽ, “Người nói bù đắp là Như Ý.”

Đào Khương nghẹn lời, nghĩ lại thấy cũng đúng. Cô ấy nhìn về phía Kiều Như Ý, hạ thấp giọng xuống, “Cậu đã làm cái gì thế?”

Kiều Như Ý trừng mắt với cô ấy, dù cô có muốn nói cũng đâu thể chia sẻ trước mặt bao nhiêu người ở đây chứ.

Hành Lâm chậm rãi cất lời, “Như Ý…”

Như gặp phải kẻ địch mạnh, Kiều Như Ý quay đầu nhìn chằm chằm Hành Lâm. Anh mà dám nói linh tinh, cô nhất định sẽ không tha cho anh!

Ánh mắt của bốn người còn lại đổ dồn vào Hành Lâm, vẻ rất hóng hớt.

Họ chỉ nghe thấy Hành Lâm từ tốn nói tiếp, “Nếu đều đã biết cách giải quyết, chúng ta hãy quay về chuyện chính đi.”

Cả đám câm nín, đúng là kiểu đang hay thì đứt dây đàn mà.

Trái tim thấp thỏm của Kiều Như Ý cuối cùng cũng được yên, cô liếc nhanh Hành Lâm. “Đúng, tạm thời gác những chuyện khác qua một bên đi. Chỉ có sáu canh giờ để giải quyết Tào Lộc Sơn, qua thời hạn này, mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp.”

Nghe thấy vậy, mọi người vội nói ngay vào chuyện chính.

Họ ngồi xung quanh bàn trà, Kiều Như Ý kể lại đầu đuôi sự việc lần này, trình bày rất tỉ mỉ, không bỏ sót bất cứ chi tiết nào.

Đào Khương lược ra trọng điểm, “Tào Lộc Sơn chẳng qua chir muốn trông thấy Tuyết Kiến được bước vào từ đường, bái lạy tổ tiên. Đơn giản thôi, cứ nói thật với Cao Thần và Tuyết Kiến, nhờ họ phối hợp diễn một vở kịch là được mà?”

Chu Biệt cũng cho rằng đây không phải là một vấn đề khó khăn, “Đúng đấy, hơn nữa từ đường nhà họ Cao còn là một trạch viện độc lập, chuyện này càng tiện còn gì?”

Ngư Nhân Hữu chép miệng hai tiếng, “Đúng là gia đình quyền quý, đến từ đường cũng là một căn trạch viện riêng.”

Nghĩ lại thì anh ta đã sống hơn nửa đời người mà đến một nơi dừng chân cho ra hồn cũng không có.

Nhưng Kiều Như Ý lại lắc đầu, “E là không đơn giản như vậy.”

“Không dễ bước chân vào từ đường Cao gia đến thế, ngược lại, nếu từ đường đặt ngay trong Cao phủ có khi lại dễ dàng hơn.” Hành Lâm nói. “Chính vì nó nằm độc lập ở ngoài nên được canh phòng rất cẩn mật. Vào từ đường lễ bái có yêu cầu, không phải ai cũng được tùy tiện vào trong đó bất cứ thời điểm nào.”

Nói một cách khác, cho dù có thuyết phục được Cao Thần và Tuyết Kiến cũng vô dụng, muốn vào từ đường phải vượt qua trăm ngàn trắc trở.

Chu Biệt nói, “Họ đã hòa ly, muốn thuyết phục họ cũng khó đấy. Sao họ chịu tin vào chuyện này chứ?”

Ngư Nhân Hữu lộ vẻ lo lắng, “Thế mà tôi còn tưởng đây là chuyện có thể giải quyết trong phút mốt.”

Mọi người nhất thời chìm vào im lặng.

Rất lâu sau, Kiều Như Ý bỗng nói, “Nếu như chúng ta vô liêm sỉ một chút thì sao? Nếu né tránh tầm mắt của hộ vệ để lẻn vào trong từ đường thì sao?”

Hành Lâm nhìn cô, cười nửa đùa nửa thật, “Em lại nghĩ ra chiêu trò gì?”

“Sao lại gọi là chiêu trò chứ? Cùng lắm chỉ là một cách thức hơi vòng vèo thôi, tình hình đặc biệt thì cần có cách giải quyết đặc thù.” Kiều Như Ý nở nụ cười tươi, nhìn về phía Hành Lâm, “Giải quyết hộ vệ còn không đơn giản hay sao. Anh dùng cách gì để đối phó với mọi người ở đây thì mình dùng cách đó đối phó với bọn họ. Nếu sợ làm kinh động người nhà họ Cao thì chúng ta dứt khoát không làm kinh động tới họ nữa.”

Cô hơi nâng cằm lên, hất mặt về phía Thẩm Xác và Đào Khương, “Chẳng phải chúng ta cũng có một Cao Thần và một Tuyết Kiến đây ư?”

Hết chương 139

Chia sẻ cùng tôi nhé…

Khám phá thêm từ Tô Ngọc Hà

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc